Chương 23: Chương 23

Giang Diệu Diệu không thể không nuốt nước bọt, không chịu nổi sự dụ dỗ của anh.

"Muốn!”

Một giờ trưa, mặt trời trên cao toả ra những ánh nắng chói chang xuyên qua mắt người nhìn.

Lục Khải Minh bỏ túi rác vào thùng, leo lêи đỉиɦ biệt thự rồi ném thùng đi theo hướng ngược lại.

Mùi máu tanh bốc ra, cả đám zombie vây quanh, bao gồm cả tiểu minh tinh và Golden Half-Butt luôn lượn lờ ngoài cửa sổ.

Sau khi xác nhận rằng không có zombie nào bên cạnh xe, anh quay lại phòng khách và nói với Giang Diệu Diệu: "Có thể đi được rồi."

Nghĩ đến nỗi kinh hoàng khi bị gϊếŧ, trong lòng Giang Diệu Diệu có ý định rút lui.

"Hay là anh đi đi, tôi không đi đâu. Thực lực tôi kém như vậy, chỉ vướng tay vướng chân anh thôi ..."

Lục Khải Minh di chuyển ghế sô pha qua một bên rồi mở cửa, bước tới không nói một lời, bắt cô ra ngoài khỏi cái tổ ọp ẹp.

Hai người bước vào chiếc xe thể thao, Lục Khải Minh khởi động xe hai ba lần, đạp ga lạng lách rồi lao ra ngoài.

Giang Diệu Diệu chưa bao giờ đi xe nhanh như vậy, vì sợ chết vì gặp tai nạn xe, cô vội vàng thắt dây an toàn, còn chưa kịp ngẩng đầu đã nghe thấy người bên cạnh nói: "Đến rồi."

Đến, đến rồi? Sao nhanh thế?

Cô liếc nhìn ra ngoài, quả nhiên trước mặt cô là chiếc cửa màu đỏ quen thuộc của cửa hàng tiện lợi, cửa hàng vẫn đang mở, rõ ràng lúc chạy trốn khỏi thành phố này chằng ai thèm đoái hoài đến nó nữa.

Có một vài zombie đang lang thang ở phía xa, bởi vì mặt trời nóng như thiêu đốt, cho nên tụi nó không hề chú ý đến bọn họ.

Lục Khải Minh thì thào: "Xuống xe, chúng ta có ba phút để có được nhiều nhất có thể."

Sau khi xuống xe, lỡ như bị zombie phát hiện, thì rất có khả năng không thể quay lại được nữa....

Bỏ đi, tới cũng tới rồi, cứ cứng đầu mà xông lên thôi.

Giang Diệu Diệu nghiến răng, dứt khoát lao ra ngoài, Lục Khải Minh theo cô ra khỏi xe, dù vô tình hay cố ý cũng đã dùng thân mình che chở cho cô.

Khi hai người bước vào cửa hàng tiện lợi, anh ta lập tức dùng tay trái đóng cửa lại, lấy ra một tá túi từ quầy thu ngân, đưa cho Giang Diệu Diệu một nửa.

Giang Diệu Diệu mở mắt ra: "Quen tay thế cơ à? Anh không phải là dân chuyên ngành đấy chứ?"

"Chuyên môn cướp cửa hàng tiện lợi? Lấy một đồng đồ nấu nướng rồi bỏ chạy? Nếu có thời gian, không bằng đi cướp luôn ngân hàng cho rồi."

Giang Diệu Diệu há mồm kinh ngạc: "Anh từng cướp ngân hàng á?"