Chương 32: Đền Thắp Đèn – 4



Giáo hoàng bệ hạ nhắm mắt một cái ngủ luôn tới sáng sớm.

Anh ta ngủ rất sâu, thay vì nói ngủ say, không bằng nói là ngủ mê man luôn.

Úc Phi Trần đứng chờ trước giường. Mặt trời ló dạng rọi vào trong, đôi mắt màu lục sẫm hé mở đối diện với tầm mắt của Úc Phi Trần, cũng như tất cả những người vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ say, mang theo chút mơ màng như có như không.

Úc Phi Trần nói thẳng: "Anfield."

Hắn vừa lên tiếng, Giáo hoàng liền tỉnh táo hẳn. Anh rời khỏi giường, đi lướt qua người Úc Phi Trần, tới tủ quần áo.

Giọng nói lạnh lùng vang lên: "Ludwig."

Không thừa nhận, nhưng cũng không phủ nhận.

Úc Phi Trần vẫn chưa nói gì.

Hắn thừa nhận bản thân thật sự tò mò và muốn biết liệu Ludwig có phải Anfield hay không.

Hai người họ đều lạnh nhạt, kiêu ngạo và xa cách như nhau. Nhưng Anfield bệnh nặng, Ludwig thì không.

Có thể nói, đây là một Anfield đã loại bỏ nhược điểm. Nếu người như vậy làm bạn đồng hành thì đó là một sự trợ giúp vô cùng đắc lực, còn nếu thành đối thủ thì sẽ là mối nguy hiểm và đe dọa tiềm ẩn vô cùng lớn.

Mà Úc Phi Trần còn chưa thể xác định được Giáo hoàng Ludwig dự định sắm vai trò gì trong thế giới này.

Hiếm khi, hắn cảm thấy một loại... hưng phấn mơ hồ thường chỉ xuất hiện một giây trước khi vấy máu.

Nến trong phòng đã cháy hết, Giáo hoàng khoác lên mình chiếc áo đen vàng lộng lẫy, nặng nề, bước đến bên cửa sổ.

Bọn họ cùng nhìn ra ngoài.

Ngay lúc này, bên ngoài cửa sổ là cảnh tượng sẽ không bao giờ xuất hiện trong thế giới bình thường.

Ngôi đền trắng ngà sừng sững trên đỉnh núi cao.

Bao quanh đỉnh núi là những dãy núi trập trùng, rải rác các thị trấn và làng mạc.

Nhưng giờ đây, những nơi này đang bị bao phủ bởi một bóng đen khổng lồ.

Họ phóng tầm mắt đến nơi xa nhất...

Tối qua, trong màn sương mờ mịt, Úc Phi Trần tưởng đây là dãy núi bao quanh ngôi đền.

Mãi đến hừng đông hắn mới thấy rõ, nơi phương xa, một bức tường đen khổng lồ sừng sững cuối chân trời, bao quanh toàn bộ thế giới. Màu đen kịt không phản chiếu chút ánh sàng nào, như toát ra ác ý vô tận.

Nhìn lên trên, bầu trời là một hình tròn xám xịt bao quanh bởi những bức tường cao.

Ludwig nói một chữ.

"Giếng."

Giếng.

Không sai, thế giới này như một cái giếng sâu không thấy đáy. Không phải loại giếng hình trụ tròn thẳng đứng, mà là dạng hình nón. Ánh sáng chỉ có thể chiếu xuống từ miệng giếng, soi rọi ngôi đền trên đỉnh núi ngay tại trung tâm, những nơi khác đều chìm trong bóng tối.

Có tiếng động trên hành lang, mọi người đã thức dậy.

Bữa sáng vẫn là salad như cũ, mọi người chỉ ăn mà không nói tiếng nào, ngoài Ludwig, rõ ràng chẳng ai ngủ ngon cả.

Ở cái nơi oi bức, đầy mùi sáp mỡ khó thở này mà có thể ngủ ngon mới là chuyện lạ.

Tiếng bước chân truyền đến, ông già mặc áo choàng lại xuất hiện.

"Công thức điều chế ma dược phục sinh, nguyên liệu thứ nhất: Trái tim thằn lằn khóc."

"Phải tìm ra trước khi mặt trời lặn."

Dứt lời, ông ta đi ngay.

"Trái tim thằn lằn khóc..." Nữ hoàng lặp lại danh từ này một lần, đoạn cười cười: "Đúng là giống tên dược liệu lắm."

Theo như lời ông ta nói hôm qua và hôm nay, chuyện phải làm đã rất rõ ràng.

Thứ nhất, trước khi mặt trời lặn phải tìm được thứ gọi là "Trái tim thằn lằn khóc".

Thứ hai, thu thập thông tin, suy luận và tìm ra hung thủ mưu hại người được gọi là "Thánh Tử".

Thời hạn cho nhiệm vụ đầu tiên là một ngày, nhiệm vụ thứ hai là nhiệm vụ dài hạn, hoàn thành trong ba đến năm ngày.

"Phân công hành động đi." Quốc vương Shady với vẻ ngoài thô kệch lên tiếng.

Bọn họ đều nhìn về phía Giáo hoàng và Nữ hoàng – hai vị khách tối qua đến muộn nhất, cũng là nhân vật có địa vị cao nhất.

Sau khoảng lặng ngắn ngủi, Ludwig lên tiếng trước: "Tôi tìm trái tim thằn lằn."

Nữ hoàng cười: "Tôi đi thu thập thông tin vậy."

Tiếp đó, họ theo thứ tự ghế lần lượt lựa chọn. Hai vị Quốc vương, thẩm phán và nữ tu chọn theo Nữ hoàng thu thập thông tin tại đền.

Vợ chồng lãnh chúa và học giả theo Ludwig tìm trái tim thằn lằn.

Úc Phi Trần chọn theo Giáo hoàng. Shiramatsu tất nhiên cũng đi cùng hắn.

Thật ra, so với nhiệm vụ "tìm kiếm Trái tim thằn lằn khóc" như lọt vào màn sương, thì lựa chọn thu thập thông tin trong đền rõ ràng thuận lợi hơn. Một mặt, nó an toàn, đơn giản và khó thất bại, mặt khác, lại giúp hiểu được bối cảnh toàn bộ sự việc. Chỉ là, cửa ngầm trong phòng kỵ sĩ trưởng và Giáo hoàng có hơi bất thường, tuy chưa hiểu được quy tắc cụ thể ở thế giới này, nhưng hắn cảm thấy nên đưa ra lựa chọn phù hợp với nhân vật.

Hai đội tách ra.

"Vậy đi thôi." Nữ hoàng nói.

"Khoan." Ludwig nhẹ giọng nói.

Giọng Giáo hoàng nhẹ tênh như lời thì thầm, nhưng không hiểu sao nghe vào tai lại càng giống mệnh lệnh không thể chối từ.

"Ngày mai, sau khi tuyên bố công thức điều chế, hai đội đổi nhiệm vụ cho nhau." Anh nói.

Ngay lập tức, Úc Phi Trần hiểu ra ý anh ta.

Người này quả nhiên không phải loại người sẽ chịu thiệt thòi.

Sắc mặt Nữ hoàng nhất thời không tốt, đoạn nhếch môi cười: "Được thôi, thay phiên mới công bằng."

Dứt lời, cô dẫn đoàn người đi trước.

Trên bàn ăn chỉ còn lại bọn họ.

Ludwig cũng không nói gì nữa, anh hơi rũ mi, hình như đã mệt rồi.

Juna thì hào hứng bừng bừng: "Giờ chúng ta làm gì đây? Ra ngoài điều tra hả?"

Nếu Giáo hoàng không nói, thì Úc Phi Trần nói vậy, hắn không thích bị người khác lấy mất quyền chủ động.

"Trái tim thằn lằn khóc," hắn nói, "mọi người nghĩ thế nào?"

"Xem ra đây là bối cảnh RPG[1] huyền ảo phương Tây," Juna nói, "Theo thông lệ quốc tế, trước tiên chúng ta phải tìm hỏi các NPC bên ngoài, sau đó một NPC sẽ nói với chúng ta rằng, anh ta từng nghe truyền thuyết về một kho báu thế nọ thế kia, rồi chúng ta lần theo manh mối đi tìm thôi."

[1] RPG, viết tắt của cụm từ Role-Playing Games, là thể loại game nhập vai chiến đấu theo lượt hoặc thời gian thực và cũng là thể loại phổ biến nhất trên thị trường game hiện nay.

Không sai, nếu thế giới này thật sự là một trò chơi như Juna nghĩ, dựa theo phong cách thiết kế nhiệm vụ, thì hẳn là nên làm vậy.

Nhưng Úc Phi Trần biết đây không phải trò chơi, mà là một thế giới thật sự tồn tại.

Ma dược phục sinh là một công thức cổ xưa, thậm chí các tư tế còn phải phiên dịch giải mã. Một danh từ cổ mới được phiên dịch ắt hẳn không thể là tên kho báu hiện đang tồn tại được.

Thế nên, hắn nghiêng về cách nghĩ "Trái tim thằn lằn khóc" chỉ là một câu trần thuật đơn giản hơn.

Trái tim thằn lằn khóc là cái tên điển hình cho một loại dược liệu hắc ám, trộn với mấy thứ như mắt cóc, đuôi chuột, răng rắn gì đó là thành nồi ma dược của phù thủy luôn.

Chợt nghe Juna đề nghị: "Nếu mọi người đồng ý thì giờ chúng ta chia nhau ra hỏi NPC đi."

"Tôi không đồng ý," Úc Phi Trần nói, "Tôi cho rằng yêu cầu của chúng ta là điều chế dược liệu. Hẳn là nên tìm một con thằn lằn trước."

"Tôi đồng ý với kỵ sĩ trưởng." Học giả vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng.

Juna: "Tại sao?"

Học giả lấy ra một cuốn sách dày.

"Trong túi tôi có mấy quyển sách tranh về các sinh vật trong thế giới này. Tối hôm qua tôi đọc hết cả rồi."

Học giả nói quyển sách này giới thiệu các sinh vật dựa theo từng khu vực, mà trên "đỉnh núi Trái tim trung tâm" – nơi được cho là địa điểm ngôi đền tọa lạc – có rất nhiều loại thằn lằn.

Nhưng chỉ có "thằn lằn phun lửa", "thằn lằn băng", "thằn lằn xanh đuôi dài", không có loại nào là "thằn lằn khóc" cả.

Nói đoạn học giả lật mấy trang về thằn lằn ra, đúng là không có thật.

Úc Phi Trần nói: "Đi thôi."

Đi bắt thằn lằn nào.

Đầu tiên, họ tìm hỏi các tu sĩ và nữ tu lân cận. Hỏi xem có ai từng nghe nói tới "Trái tim thằn lằn khóc" không, kết quả không ngoài dự liệu, chẳng ai biết gì.

Lại hỏi tiếp gần đây chỗ nào nhiều thằn lằn không, một nữ tu nói rừng cây và khe núi bên cạnh thường có thằn lằn xuất hiện.

Vừa ra sau núi, Juna liền run cầm cập.

"Úi," cô ta ôm chặt hai tay mình, "lạnh quá."

Quả thật, sau núi có rất nhiều cây cối, dây leo khắp nơi và nhiều khe nước sâu, khi vừa bước vào, hơi lạnh đã thổi ngay vào mặt.

Úc Phi Trần thoáng nhìn vào khe núi và các bóng cây đan xen, đoạn nói: "Chia nhau tìm, đừng đi xa quá."

Nhớ tới suy luận về ánh sáng và bóng tối đêm qua, hắn lại bổ sung một câu: "Đừng đi vào chỗ có nhiều bóng râm."

"Hở?" Juna hỏi, "thế thì sao mà tìm?"

Cô chỉ xuống đất: "Trong rừng sao mà không có bóng được?"

Đúng lúc này, học giả lên tiếng: "Tôi thấy cũng không cần lo quá đâu."

Học giả chỉ vào tấm màn đen khổng lồ phía cuối chân trời, ánh mặt trời từ miệng giếng chiếu vào, tấm màn đổ bóng xuống toàn bộ vùng đất thênh thang: "Không phải hầu hết các nơi trên thế giới này đều nằm trong bóng tối sao? Thắp nến có thể chỉ là tập tục trong đền thôi."

"Tôi nói rồi mà," Juna cười tít mắt, bước sang xoa đầu Shiramatsu, "Hôm qua cậu kỵ sĩ bé này dọa tôi sợ hết hồn luôn đó."

Úc Phi Trần cũng không dây dưa với họ, chỉ bảo: "Bắt đầu tìm thôi."

Bọn họ chia nhau tìm kiếm, nhưng cũng không tách quá xa, vẫn trong phạm vi tầm mắt của nhau.

Núi rừng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng lá cây xào xạc, nước chảy rì rào, cũng chỉ có tiếng nói chuyện của Juna.

"A! Chỗ kia có cái đuôi kìa... Mất tiêu rồi!"

"Cá ở đây đẹp quá, trên đầu còn có đá quý lấp la lấp lánh!"

"Nói mới nhớ, đội tụi mình đẹp đều quá ha. Sở dĩ tôi chọn theo Giáo hoàng, chính là vì anh ấy đẹp trai quá chừng. Không ngờ kỵ sĩ trưởng cũng chọn bên này luôn. Anh đội trưởng ơi, anh có biết anh ngầu lắm không? Cười cái xem nào."

"Tôi nói này, rốt cuộc mấy người là người chơi beta[2] hay là NPC thế? Sao giống NPC quá vậy."

[2] Người chơi beta kín là những người chơi thử nghiệm các game mới được phát triển và báo cáo việc sử dụng cho công ty game.

"Chồng ơi? Chồng à? Anh biến đâu mất tiêu rồi?"

Jude đang sau một gốc cây to.

Nghe tiếng người phụ nữ này nói cười, sự cáu kỉnh trong lòng anh ta cứ trào dâng và ngày càng khó chịu.

Anh ta quen Juna trong một game thực tế ảo, lúc đó Juna là người chơi top 3 toàn server, cực kỳ hấp dẫn. Họ nhanh chóng từ yêu ảo thành yêu thật, rồi hẹn hò, kết hôn.

Nhưng sau khi kết hồn, khuyết điểm của Juna ngày càng nhiều, anh ta càng khó kiềm chế hơn. Người phụ nữ này nghiện game đến phát khùng, hễ có game mới ra cô ta lại lao đầu vào cày ngày cày đêm, không hề quan tâm đến cuộc sống thật của họ. Không chỉ vậy, thái độ trong sinh hoạt thường ngày cũng hệt như chơi game. Chẳng có tí ý thức trách nhiệm nào, không dịu dàng, không tâm lý, càng không phải người vợ tốt, thứ duy nhất khiến cô ta hứng thú chỉ có chơi game mà thôi.

Giống như bây giờ.

Nhìn núi rừng, sông nước trước mắt, lòng Jude hoảng như chạy lũ, mặt mày tái mét, đến tay cũng run rẩy.

Thế giới và tình tiết chân thật như vậy, sao người phụ nữ ngu xuẩn này còn cho rằng đây là trò chơi được chứ? Chẳng có ai nói tiếng nào, chỉ mình cô ta hào hứng líu lo, không cảm thấy kỳ cục à?

Anh ta biết rằng mọi thứ đã thay đổi. Đây không phải trò chơi, đây là sự thật, một thế giới kỳ quái!

Jude nắm tay thành đấm, nhìn dáo dác khắp nơi, anh ta thở hồng hộc, ước gì mình chưa từng quen biết Juna.

Trái tim Jude đập thình thịch liên hồi, rồi bỗng nhiên giật mình!

Có gì đó rất lạ.

Jude quay ngoắt đầu lại!

Sau lưng anh ta là bãi cỏ xanh um, dòng suối yên ả, mọi thứ đều rất yên bình.

Dường như đó chỉ là ảo giác, Jude hơi bình tĩnh lại, tiếp tục đi về phía trước, kiểm tra kẽ đá... chẳng có bóng dáng con thằn lằn nào.

Jude đẩy tảng đá khác ra xem, thình lình một cảm giác lạnh lẽo tràn đầy ác ý xâm chiếm trái tim anh ta.

Lông tơ toàn thân dựng đứng, anh ta lại nhìn ra sau lưng.

Bãi cỏ, dòng suối vẫn yên bình như cũ.

Jude thở hổn hển mấy hơi, tiếp tục bước xa khỏi chỗ Juna.

Vừa đi vừa nghĩ muốn điên cả đầu, hai lần vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì vậy.

Anh ta là người cẩn thận, vừa theo lời kỵ sĩ trưởng dặn, tránh xa bóng râm dưới đất, vừa vắt hết óc mà nghĩ.

Rốt cuộc là kỳ lạ ở đâu?

Khi đang loanh quanh trong đám bóng cây, anh ta đột nhiên dừng bước, tim như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực, hai mắt trợn to kinh hãi!

Bóng... bóng của tôi đâu?