Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Boss Luôn Thích Dán Ta

Quyển 3: Hòa thượng "phổ độ chúng sinh" (16)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hắn vừa bất đắc dĩ lại dung túng cùng cô thương lượng một hồi, cuối cùng chỉ cho chơi một tiếng, sau đó cẩn thận ôm người đi ăn cơm.

Tinh Nhan lúc này rất muốn chơi thêm, giống như cô đã lâu chưa được chơi vậy.

Vừa đi vào phòng ăn đã ngửi được một hương vị rất chua, trong lòng không khỏi cám thán quá chua nhưng khi mở miệng lại biến thành, “Hương vị không tồi.”

Dung Ngọc lại lần nữa bất đắc dĩ.

“Không đủ chua thì nói với tôi.”

Mấy ngày nay cô ăn uống ngày càng chua, mỗi lần đều ghét bỏ hắn làm đồ ăn không có vị gì, kỳ thật ý tứ là chê không đủ chua thôi.

Tinh Nhan ừ một tiếng. “Anh ngồi xuống đi, đứng hoài không mệt sao.”

Hắn lại tự nhiên múc một chén canh, giúp cô thổi thổi mới đẩy chén đến trước mặt cô, nhẹ giọng: “Uống chậm thôi.”

Tinh Nhan cầm lấy cái muỗng, uống một ngụm.

Cũng không biết nên nói hương vị này thế nào.

Tinh Nhan không khỏi uống nhanh hơn, một muỗng tiếp một muỗng bỏ vào miệng, giống như hương vị nhớ nhung đã lâu rốt cuộc được nếm lại.

“Chậm một chút…” Dung Ngọc bước lại vỗ nhẹ sau lưng cô, lại đột nhiên sốt ruột, “Làm sao vậy? Mắt đỏ hết rồi, em không khỏe chỗ nào sao ?”

Hắn cùng Tinh Nhan ở bên nhau lâu như vậy, trước nay chưa thấy bộ dạng cô sắp khắp như vậy bao giờ.

Tinh Nhan có chút ngẩn người, “Mắt…?”

Nhìn thấy co cũng mò mịt không hiểu, Dung Ngọc mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhớ tới bác sĩ đã từng nói lúc phụ nữ mang thai cảm xúc rất không ổn định, hắn cũng rất bất đắc dĩ.

Có chút tức giận làm bộ ở trên bụng cô vỗ vài cái, nhưng cánh tay rơi xuống lại biến thành vuốt ve.

“Con đó.”

Hắn sờ sờ bụng, trong ánh mắt đều là thần sắc sủng ái và chờ mong, “Mẹ mang con rất vất vả, sau này phải biết bảo vệ mẹ có biết không?”

Tinh Nhan lúc này đột nhiên cảm thán, thì ra cô đang mang thai sao.

Hơi mỉm cười, cũng học theo hơi vỗ về lên bụng mình, “Nó mới bao lớn, sao có thể nghe hiểu chứ…”

“Đương nhiên nghe hiểu.” Dung Ngọc lại cười rất chắc chắn, “Dung Tiểu Nhan là chứng nhân tình yêu vạn năm của Dung Nhan, như vậy chắc chắn là có thể tự nhân thức rồi.”

Tinh Nhan liếc hắn một cái, “Vạn năm? Vậy có thể là tổ tông của anh đó.”

“Nào có, nó ham chơi như vậy, khiến tôi phải nỗ lực rất nhiều.” Dung Ngọc vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng ánh mắt thoáng ám chỉ nhìn qua, “Đáng tiếc Dung Tiểu Nhan vong ân phụ nghĩa, vừa muốn sinh ra đã không cho tôi tiếp cận nữa.”

Tinh Nhan hiểu ra thì không khỏi liếc hắn.

“Muốn gần gũi nó?”

Cô đưa tay nắm cằm hắn một chút, “Chờ đi.”

……

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Bụng của Tinh Nhan cũng càng lúc càng lớn, đến lúc vào bệnh viện trước chờ sẵn.

Một buổi sáng nọ, tin tức lan truyền, trên mạng cũng náo nhiệt theo.

“A a a! Nữ thần của tôi sắp sinh rồi! Tôi phải chờ xem nhan sắc nghịch thiên của công chúa nhỏ hay vương tử nhỏ mới được.”

“Kích động! Khống chế không được ở dưới lầu chạy vòng vòng, tôi muốn điên rồi, tôi muốn điên rồi.”

“Trên lầu chú ý một chút! Không cần kích động như vậy, hít sâu một hơi, chúng ta một chút cũng không kích động,...a...a…”

“Trên lầu vừa nhắc nhở, tôi bỗng nhiên liền nhớ tới bị Weibo của Dung ca làm sợ hãi.”

“Yên lặng bắt đầu phiên giao dịch, tôi đánh cuộc 5 mao, Dung ca qua mấy ngày sẽ hỏi: Các ngươi cảm thấy tôi cùng con trai ai đẹp trai hơn?”

“Không, ca ca lòng dạ hẹp hòi kia… Tôi đánh cuộc một khối.”

“Kiên định ló đầu ra, đặt năm khối!”

“Hừ, ấu trĩ mới đánh cuộc như vậy, tôi chỉ muốn hỏi… Cô nương, dùng thẻ tín dụng đặt được không?”

…………

Dung Ngọc đang đọc mấy lời chúc phúc của các fans cho cô nghe, Tinh Nhan càng cười càng lớn, “Thật là thân fans mà!”

Phong cách ngày xưa của các fans cùng hiện tại hoàn toàn không giống nhau.

Dung Ngọc bất đắc dĩ, “Em đừng cười nữa…”

Đúng lúc này, Tinh Nhan đột nhiên nhíu mày, đỡ bụng: “Dung Ngọc!”

“Chắc em muốn sinh rồi.”

“Bác sĩ… Bác sĩ!” Dung Ngọc hoảng sợ, tay có chút run ấn chuông ở đầu giường, sau đó trực tiếp tông cửa chạy ra ngoài kêu to bác sĩ.

Liên tiếp vài tiếng bước chân đôn dập đi vào, vài người đem Tinh Nhan đẩy vào phòng sinh, Dung Ngọc cũng xông vào, trên gương mặt tràn đầy căng thẳng, nắm chặt tay cô không ngừng lặp lại: “Đừng sợ, Nhan Nhan đừng sợ.”

Hắn nhanh chóng thay qua trang phục vô trùng, đến bên cạnh đem bàn tay nhét vào miệng cô.

Lần này sinh sản không hề thuận lợi.

Hình như đứa nhỏ lớn hơn dự kiến, đến khi sinh xong Tinh Nhan đã kiệt sức, chỉ mơ màng ngửi thấy đầy mùi máu tươi cùng cảm giác lạnh lẽo.

Lại lần nữa tỉnh lại, đã lập tức nghe được giọng nói quen thuộc.

“Tỉnh rồi?”

Tinh Nhan quay đầu, nhìn về phía Dung Ngọc, muốn mỉm cười nhưng có chút vô lực, “Còn tưởng rằng lần này không thấy được anh nữa.”

“Không có chuyện dó.”

Dung Ngọc nhìn nàng vô cùng ôn nhu nhưng ngữ khí rất kiên định, không ngừng khẳng định, “Chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.”

“Sinh lão bệnh tử thì sao?”

Dung Ngọc hơi mỉm cười, bưng lên một chén canh nóng bên cạnh, thổi thổi, “Có thể chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, cũng là một chuyện rất tốt.”

Tinh Nhan uống xong một muỗng, nhìn hắn kiên nhẫn lại thổi một muỗng.

Đột nhiên cô nhẹ giọng hỏi ra, “Vậy nếu, em rời đi, đến một thế giới khác thì sao?”

Hắn dừng một chút, nhưng cũng nhẹ giọng nói, “Tôi đi tìm em.”

Hắn quay đầu lại, vô cùng nghiêm túc, đôi mắt đen nhánh vô cùng trầm tĩnh, dường như đã đáp ứng một hứa hẹn với cô, lặp lại một lần, “Tôi đi tìm em.”

“—— em đừng sợ, tôi chắc chắn sẽ đi tìm em.”

Tinh Nhan nhìn hắn một hồi, đột nhiên nở nụ cười.

Cô nói, “Em tin.”

Cô thật sự tin.

Không hỏi hắn rốt cuộc có hiểu ý tứ của cô hay không, cũng không nghĩ ngợi hắn có thể đến được hay không, cô chỉ là thật sự tin rằng hắn sẽ làm hết sức để lần nữa đến bên cạnh cô.

Giọng nói cô vừa dứt, thế giới trước mặt bắt đầu nứt ra, như một mảnh gương to lớn bị đập nát, từng mảnh từng mảnh rơi xuống.

Tinh Nhan lại lần nữa mở mắt ra, cánh cửa màu vàng lớn vẫn đang vững trước mặt.

Thật sự không nghĩ tới, thì ra khảm nghiệm thứ ba lại là như vậy.

Lúc này những ký ức về Dung Ngọc vẫn còn rõ ràng, chân thật lại có cảm giác quen thuộc đến vậy, hơn nữa......... hai khuôn mặt giống nhau như đúc không ngừng ở trong đầu xoay chuyển.

Tinh Nhan trầm tư một lúc rồi đột nhiên mỉm cười.

Dứt khoát đẩy cánh cửa trước mặt ra, bước vào.

Cửa lớn màu vàng phát ra ánh sáng, có vài thứ càng rực rỡ hơn từ phía trên bong ra rót vào thân thể của nàng.

Ở phía sau, bậc thang cuối cùng im lặng hóa thành tro tàn, chôn vùi trong hư không. Không gian tối tăm vô tận bên dưới cũng từng bước lùi về.

Tinh Nhan vừa bước một chân lên tầng thứ tư đã xuất hiện ở trên một đài lớn bằng đá.

Cảm giác được lực lượng trong người lại lần nữa tăng lên, cứ đà này hai lần nữa nàng sẽ tăng lên trung kỳ, từ Nguyên Anh sơ kỳ đến trung kỳ nếu tu luyện bình thường cũng ít nhất tốn hai mươi năm, nếu thuận lợi đột phá vậy kế hoạch của nàng…… Có thể thực hiện sớm hơn rồi.

Tâm tình càng tốt hơn, nàng ngay ban đầu nghi ngờ tầng thứ ba luyện tâm trí cũng chỉ là rèn luyện ý chí mà , thẳng đến khi trải qua nàng mới hiểu được.

Con người luôn là loài xử xự theo quán tính, lúc một việc đã cố hết sức sắp sửa thành công, hầu như ai cũng sẽ không nhịn được mà có chút xúc động, tâm thần cũng thả lỏng, lúc này cũng dễ dàng bị nhìn trộm những thứ sâu trong linh hồn.

Ở cuối cùng một bậc thang thiết kế ảo cảnh… là phương pháp không thể tốt, trong tình huống không hề phòng chỉ sợ tầng này sẽ có nhiều người bị loại.

Chỉ là, phần tư liệu về cửu trọng tháp kia sao lại không có……

Vừa suy xét về chuyện này, Tinh Nhan lại đột nhiên phát hiện, trong đầu những chuyện vừa rồi đang dần mờ đi……

Nàng đang tu luyện Phượng Niết, tuy rằng chỉ là luyện được tầng thứ nhất nhưng linh hồn cũng đã so với người bình thường mạnh hơn vài lần, muốn thay đổi ký ức của nàng cũng sẽ khó hơn, do vậy lực lượng thần bí bên trong tháp bình thường luôn không ai hay biết thay đổi ký ức lúc này lại không đủ, làm nàng cảm giác được, đây mới là lý do tư liệu bên ngoài không có đi, bất quá cũng không quan trọng.

Tinh Nhan tạm thời bỏ qua, quan sát thạch đài lớn dưới chân.

Nhìn nơi này giống như một tế đàn thời xa xưa, bốn phía một mảnh hoang vu, cỏ dại lan tràn, bốn bề mênh mông không thấy bờ, nhìn ra xa cũng chỉ có thể thấy chân trời xa xôi, có một mặt trời đang tản ra nắng ấm…

Tinh Nhan nghĩ nghĩ, bay về phía mặt trời kia, nhưng bay trong chốc lát, liền phát hiện không đúng.

Nàng dừng lại, quay đầu lại nhìn về phía thạch đài kia thì phát hiện nó đã biến mất.

Chung quanh cực kỳ yên tĩnh, chỉ có thể nghe được vài tiếng gió nhẹ phất phơ qua người.

Đột nhiên, trong tay Tinh Nhan xuất hiện trường cung, so với lúc ở Kim Đan kỳ cánh cung càng nhiều linh tính, sáng lóng lánh, ngọn lửa trên mặt cũng lóe lóe như đang chào hỏi nàng.

Cung tiễn mới vừa vừa xuất hiện dã làm không khí xung quanh bị đè ép, khí thế áp lực, dường như đang có mây đen tụ tập phía sau nó.

Tinh Nhan sờ sờ nó một chút sau đó lại kéo dây cung hết cỡ, mũi tên đen nhánh cũng hiện ra, mang theo áp lực dày đặc bay về phía mặt trời có vẻ xa xôi kia.

Mũi tên vừa lao ra, có thứ gì đó ở đây cũng hốt hoảng.

Mặt trời kia vậy mà giống như đồng tử của người, đột nhiên co rút lại, sau đó ở trên mặt có vật gì đó hốt hoảng muốn che lại.

Chỉ là lúc này đã chậm.

.

Chỉ thấy mũi tên vốn dĩ đã lao nhanh đột nhiên xay tròn, phía trên mũi tên cũng dần hình thành dòng xoáy mạnh mẽ, áp lực làm mũi tên lại nhanh hơn hai lần.

Mang theo lực lượng cường đại, ào ạt đâm vào đôi mắt còn chưa kịp che lại kia.

“Grào!” Lốc xoáy trên mũi tên không ngừng xoáy sâu mở rộng, gia tăng miệng vết thương, cũng không biết là thứ gì trốn bên trong, tiếng kêu gào ngày càng thảm thiết.

Bất quá chỉ một vòng hơi thở, lốc xoáy màu đen lan rộng đến bao phủ cả mặt trời, ngay sau đó kéo theo không gian nhỏ xung quanh nứt toạc!

Âm thanh kêu gào bên trong cũng biến mất.

Tinh Nhan không khỏi nhướng mày, cảnh vật nơi này rất chân thật, nhưng có gió thổi bay tóc nàng, tiếng gió không ngừng thay đổi, nhưng hoa cỏ dưới chân lại vẫn một mực như cũ.

Tiếng gió cõ lẽ là chân thật, vậy bên dưới là giả.

Nàng mở mắt ra, trước mặt mênh mông vô bờ thảo nguyên đã thay đổi bộ dạng.

Cũng có một có thạch đài, cũng giống vị trí thấy trong ảo cảnh lúc nãy, nhưng bây giờ chỉ là một đài vô cùng bình thường, không có gì đặc thù.

Trừ bỏ thạch đài, xung quanh đều là đầm lầy, nếu bước đi lung tung rất dễ chìm vào.

Lúc này trước mặt nàng cũng có một mảng đầm lầy, bên trong còn có một cây màu đen.

Nhìn qua vô cùng kỳ quái, toàn thân màu đen, chiều cao cũng chỉ hơn một mét, trên đỉnh cây lại có một con mắt màu đỏ, có rất nhiều xúc tua màu đen, lúc này có vài xúc tua đang duỗi ra ngoài mép đầm lầy, hướng gần đến nàng……

Có thể tưởng tượng ra, nàng chỉ bước lên thêm một chút sẽ bị những xúc tua ghê tởm đó đυ.ng trúng.

Tinh Nhan khó chịu cau mày.

—— là bóng đè thụ.

Bóng đè thụ tuy rằng bộ dạng xấu xí, nhưng lại là một loại bảo vật quý giá, có thể nói cả người đều là bảo, viên mắt đỏ ở trên có thể dùng để cường hóa đôi mắt, cũng có thể dùng để luyện chế thành pháp bảo, pháp bảo này có thể chế tạo ảnh cảnh rất chân thật.

Chất lỏng bên trong xúc tua kia chỉ cần một giọt, liền có thể đem linh lực trong cơ thể giam cầm, chỉ là vấn đề thời gian dài ngắn mà thôi, thậm chí dù Nguyên Anh kỳ cũng sẽ bị tác dụng của nó làm cứng đờ trong một vòng hơi thở.

Đối với tu giả mà nói, một hơi thở này cũng đủ để thay đổi cục diện.

Cả người là bảo.

Tinh Nhan cũng không làm ra vẻ, lúc này mới sẽ không thấy xấu xí mà ghét bỏ đâu.

Nàng thực mau liền đem bóng đè thụ nhổ tận gốc.

Không biết nên nói nàng may mắn hay là bất hạnh, bóng đè thụ chính là bá chủ ở đầm lầy, thạch đài nàng rơi xuống chính là địa bàn của nó, chung quanh rất sạch sẽ nhưng cũng không có thứ gì khác.

Bay về hướng tầng mây hơi đỏ ở chân trời.

Nơi đó, chắc là cửa vào tầng thứ năm.

Tinh Nhan bay thật lâu, cuối cùng cách hơi chút gần một chút.

Đúng lúc này, tầng mây ở chân trời đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, ánh sáng càng ngày càng dày đặc giống như có vật gì đó xuất hiện.

Tinh Nhan nhíu nhíu mày, nhanh hơn tốc độ.
« Chương TrướcChương Tiếp »