Chương 6: Đậu hũ thối.

Mặc dù giai đoạn phỏng vấn ứng tuyển cũng không có gì xa lạ nhưng Quan thị thì khác. Họ chỉ kiểm tra hồ sơ một chút rồi đồng ý tuyển dụng luôn. Điều này thật kỳ quặc...

Về tới con đường nhỏ cô vẫn chưa dừng suy nghĩ, cô không quen biết ai chắc cũng không đến nỗi trùng hợp vậy được.

Hầy cô vừa bước đi vừa thở dài. Thôi thì mặc kệ vậy, không để ý nhiều.

Mãi hướng về trước Hiểu Trình không nhận ra đằng sau mình còn có bóng dáng một người đàn ông.

Là Thiệu Triết Vũ, cô bây giờ không muốn gặp tẹo nào cả liền giả lơ đi thật nhanh.

Hắn đuổi theo cô đến tận khu nhà thuê, không nhịn được nữa hắn liền nắm mạnh lấy tay cô.

Thiệu Vũ làm cô khó chịu, vẫn cố dãy dụa tránh né hắn.

" Anh bị điên à! Mau thả tôi ra " cô tức giận cố gắng thoát khỏi hắn mà không ngừng mắng chửi.

Ngược lại, hắn vẫn kiên trì nắm tay cô lớn giọng nói " Hiểu Trình, nói anh nghe tại sao em lại quyết định rời khỏi công ty anh. "

" Em hận anh đến vậy à. " hắn với vẻ mặt như ăn năn hối cải cầu xin cô.

Hừ cô cười lạnh một tiếng rồi đáp "Ha... Thiệu tổng, chính anh đã bảo vệ cô ta đoạn tuyệt tôi bây giờ anh có tư cách gì mà đứng ở đây ra lệnh cho tôi. "

Hắn bí họng không nói được gì.

..........

Làm vừa mới làm việc xong xuôi, anh còn chưa kịp nghỉ ngơi thì đã nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.

Trước nay, anh luôn luôn lãnh đạm, từ lúc gặp cô đến giờ anh vẫn không ngừng quan tâm cô. Nhìn qua cửa sổ, hai bên đều có mấy người thích hóng hớt.

Tiếng nói vang lớn lên không khỏi lọt vào tai anh " Thiệu tổng mời anh về cho. Tôi không có gì để nói với anh nữa. "

" Hiểu Trình, chúng ta là thanh mai trúc mã cùng sống với nhau trong cô nhi viện. Em không thể niệm tình xưa hay sao?"

Hiểu Trình cái tên của cô vang vọng bên tai anh làm anh mở cửa ra bước tới hành lang lạnh lùng nhìn xuống dưới.

Người đàn ông đang muốn cưỡng ép cô. Ha.... được lắm!

Thượng Quan Dạ anh hôm nay sẽ cho hắn xấu mặt. Vào trong nhà, một hũ đậu hũ thối nằm trên bàn. Anh mang một cái chậu lớn bắt đầu trộn hỗn hợp hải sản ngâm đậu hũ nước tương.

...........

Cô khó chịu muốn bỏ đi khỏi đó, không ngờ hắn vẫn còn nắm lấy tay cô níu kéo không chịu buông bỏ.

" Hiểu Trình em quay về Công ty đi "

" Bỏ tôi ra. " cô hất tay hắn ra rồi quay bước đi.

Ào từ trên cao, một mớ thứ nước lạ giáng xuống đầu Thiệu Triết Vũ. Thứ kia vừa hôi vừa thối vừa sánh đặc, kinh quá!

Hắn ta ngửi trên tay áo mình, mùi thối nồng nặc của đậu hũ thối chui vào làm căng lỗ mũi hắn.

" Ya! Kinh chết được, RỐT CUỘC LÀ AI" hắn hét lớn

Mọi người xung quanh liền cười nhạo hắn hả hê còn cô thì khá bất ngờ nhưng cũng không khỏi thỏa mãn.

Hắn như người ở trong ống cống bẩn chui ra vậy, đúng là có người cố ý giở trò. Hắn ngước mắt lên trên nhìn, người đàn ông lạ kia có chút quen mắt.

Dạ biết hắn đang nhìn mình cũng nhíc môi cười thỏa mãn. Anh bỏ tay vào túi quần điềm tĩnh bước dưới, mọi người đều hướng ánh nhìn về phía anh mà nhất là phụ nữ.

" Đó là ai, anh ta đẹp trai quá"

" Ở đây lâu như vậy rồi mà tôi chưa thấy anh ta lần nào cả, đẹp quá"

" Soái quá "

Những lời bàn tán ra vào làm cô khó đỡ nổi. Anh như hàng hiếm vậy làm cô sau này khó sống rồi.

Dạ bước vội mỉm cười nhẹ nhàng với cô rồi nắm lấy tay cô đi ra ngoài đối mặt với Thiệu Triết Vũ.

Anh vốn cao hơn nên hắn liền bị áp đảo, nắm chặt lấy tay cô anh buông lời lạnh lùng nói.

" Tôi làm... vì anh đã làm khó bạn gái tôi đấy!" ba từ bạn gái tôi lọt vào tai làm cho cô bất ngờ ngước lên nhìn anh.

" Bạn gái anh, Nhan Hiểu Trình là bạn gái anh? Hai người bắt đầu từ khi nào chứ! " hắn khó chịu nói

Tiếng Hừ lạnh lẽo của anh làm hắn rùng mình.

" Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích với anh."

Hắn như bủn rủn tay chân khó chấp nhận được, vội vàng nắm lấy bàn tay cô hắn run rẩy nói " Hiểu Trình không phải mà, không phải như vậy đúng không?"

Ánh mắt anh chỉa vào hắn như toé lửa, hắn vội vã thả tay cô ra.

Anh chỉ mỉm cười lạnh dần bước lại cúi người thì thầm nhỏ vào tai hắn " Tránh xa cô ấy, nếu không tôi cho anh sống không bằng chết !"

Mồ hôi lạnh toát trên trán hắn, người đàn ông này đáng sợ quá. Hắn vội vã đi ngay sau khi nghe anh nói...

" Anh nói gì mà anh ta đi ngay vậy." cô có chút thắc mắc liền hỏi

" Sao, chẳng lẽ em muốn hắn ở lại "

"..." người đàn ông này thật là.

Mà khoan, thứ nước đó.

" Thứ nước đó là gì thế "

" Là lọ đậu hũ trên bàn, tôi thấy hay nên đem đi pha chế. "

Ôi đệch! Tiếng lạnh toả ra làm anh lạnh sống lưng...

" Sao....sao vậy!"

" Đồ đáng chết nhà anh, tôi mới mua nó ngày hôm qua còn chưa kịp ăn...tôi đánh chết anh." Vừa nói cô vừa cầm túi xách muốn đánh anh, anh vội vã chạy nhanh.

Mấy người hóng chuyện bây giờ còn được xem trò đuổi bắt.