Chương 2: Ngồi Tù Thay

Sắc mặt tổng giám đốc Trương lạnh lẽo, phất tay, đứng lên khỏi ghế sofa, "Ai gây ra thì hỏi cô ta đó, đưa thứ rách nát như vậy mà còn muốn tôi đầu tư. Đúng là nằm mơ, mấy người đợi công ty đóng cửa đi."

Nói xong, tổng giám đốc Trương tức giận rời đi.

Tuyết Mai cũng ý thức được, có nhầm lẫn gì đó rồi.

Nếu không thì tổng giám đốc Trương cũng sẽ không tức giận như vậy, trước đó ông ta thích Thẩm Thanh Lan cũng không phải là giả.

Không phải ông ta?

Thẩm Thanh Lan sửng sốt.

Nhưng mà bây giờ không còn quan trọng.

Thẩm Thanh Lan vẫn căm hận người đàn ông cướp đi sự trong sạch của mình, nhưng cũng nhờ thế mà Lưu Tuyết Mai không thể đạt được mục đích, nên cô cũng không còn hận như trước.

Nhìn gương mặt khó coi của Tuyết Mai, Thẩm Thanh Lan cười chế giễu.

Tuyết Mai giận đến mặt đỏ bừng, muốn đi lên đánh Thẩm Thanh Lan, nhưng Thẩm Phong lại quát lớn.

Ông ta không yêu thương cô con gái này, chỉ là nghiêm khắc chất vấn, "Nói, hôm qua mày đi đâu?"

Thẩm Thanh Lan nhìn ba mình, vì nén sự chua xót mà giọng điệu thay đổi, "Sao, ông không được toại nguyện vì chưa bán được tôi, thất vọng..."

Cô chưa kịp nói hết, Thẩm Phong đã tát cô một cái.

Đầu Thẩm Thanh Lan lập tức nghiêng qua một bên, má phải đau rát, khóe môi còn chảy tơ máu.

Cô quật cường không nói một tiếng nào, nhìn thẳng người trước mặt.

Cãi vã với con gái, Thẩm Phong tức giận đến ngực phập phồng, "Mẹ mày dạy mày như vậy sao?"

"Ông có tư cách gì nhắc đến mẹ tôi, vì ông nên bà ấy mới chết. Hài cốt bà ấy chưa lạnh mà ông đã ép tôi lấy chồng, đây là điều người ba nên làm sao?"



"Đồ mất dạy!" Thẩm Phong như thú dữ bị chọc giận, đưa tay tát mạnh vào mặt Thẩm Thanh Lan. Cô không đứng vững, vội vàng ngã xuống.

Cả người đau đớn, nhưng không bằng một phần vạn trong lòng.

Nước mắt đã nén thật lâu, lúc này mới rơi xuống.

Đây chính là ba cô, đây chính là máu mủ tình thâm.

"Ba, nếu như được lựa chọn, nhất định con sẽ không chọn làm con gái của ba!"

"Mày chính là con gái của Thẩm Phong tao, đời này không thể thay đổi được!" Thẩm Phong tức giận đến cả người đều run rẩy. Ông ta cầm tách trà trên bàn muốn ném lên người Thẩm Thanh Lan, mà lúc này, cửa lớn bị đẩy ra.

Em ruột của Thẩm Thanh Y là Thẩm Thanh Kỳ hốt hoảng chạy tới, giống như mất hồn, nắm chặt cánh tay của Lưu Tuyết Mai, sợ hãi không biết làm sao: "Mẹ, không xong rồi, con đâm chết người rồi. Con không muốn ngồi tù, con không muốn ngồi tù."

Sắc mặt Tuyết Mai trắng nhợt, vội vàng che miệng con trai.

Thẩm Phong cũng giật nảy mình, thậm chí quên cả để cái tách muốn ném về phía Thẩm Thanh Lan xuống.

Thẩm Thanh Lan lạnh lùng nhìn bọn họ, đây là báo ứng luân hồi sao?

Lưu Tuyết Mai hại mẹ, bây giờ con của bà ta phải ngồi tù.

Thẩm Thanh Lan muốn cười Lưu Tuyết Mai báo ứng tới quá nhanh, nhưng vừa động khóe môi liền đau, khiến cô "hít" một tiếng.

Tròng mắt Lưu Tuyết Mai đảo một vòng, thấy Thẩm Thanh Lan bị trói nên không thể đứng lên được.

Bỗng nhiên, Lưu Tuyết Mai ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt Thẩm Thanh Lan.

"Bảo mày kết hôn thì mày muốn chạy trốn, làm hại công ty mất đi cơ hội đầu tư. Mày nói, tao với ba mày còn nuôi mày để làm gì?"

"Mẹ, mẹ, có tác dụng, có tác dụng để chị ta ngồi tù thay con. Con lái xe của chị ta, để chị ta gánh tội thay con, nhất định sẽ không bị phát hiện."

Thẩm Thanh Kỳ nhào tới quỳ gối dưới chân Thẩm Phong, "Ba, nhất định ba phải cứu con. Con còn trẻ như vậy, mà ba chỉ có một mình con là con trai, chắc chắn ba sẽ không để con ngồi tù đúng không?"



Thẩm Phong cúi đầu nhìn đứa con trai đang quỳ gối dưới chân, keng, cái tách trong tay ông ta trượt xuống, rơi trên đất vỡ toang.

Ông ta đưa tay kéo con trai, "Dưới đầu gối đàn ông là vàng, sao có thể quỳ."

"Lạy trời lạy đất lạy ba mẹ, ba là ba con, quỳ dưới ba là đúng." Thẩm Thanh Kỳ nói lời dễ nghe, Thẩm Phong cảm động đến rơi nước mắt.

Thẩm Thanh Kỳ còn chưa đứng dậy, chẳng phải là đang chờ đáp án của Thẩm Phong sao.

Lưu Tuyết Mai thấy thế cũng tới trước hùa theo, "Ông Thẩm, ông giúp con chúng ta đi. Nếu đi vào tù thì cả đời nó sẽ có vết nhơ, tương lai phía trước cũng sẽ bị hủy hoại, ông chỉ có một đứa con trai thôi."

Thẩm Phong dao động, cúi đầu nhìn Thẩm Thanh Lan. Thẩm Thanh Lan cũng nhìn ông, nước mắt đọng trong hốc mắt, vẫn chưa rơi xuống: "Ba, em ấy là con của ba, vậy con không phải con gái ba sao?"

Một lúc lâu, Thẩm Phong nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn Thẩm Thanh Lan, khẽ nói: "Tao không phải chỉ có một đứa con gái, nhưng con trai chỉ có mình Thanh Kỳ thôi."

Dường như Thẩm Thanh Lan nghe được giọng nói làm cõi lòng mình tan nát, dù có gom góp lại cũng không đủ thành một trái tim hoàn chỉnh nữa.

Cô từ từ nhắm mắt lại, không muốn nhìn gương mặt ghê tởm nhất thế gian này.

Rất nhanh, cảnh sát tìm tới cửa.

Đúng là xe của Thẩm Thanh Lan, cô không thể thanh minh.

Thẩm Thanh Kỳ chẳng những lái xe quá tốc độ, mà còn chạy ngược chiều, gây ra tai nạn ô tô, làm một người chết.

Sau khi xảy ra chuyện lại chạy trốn. Thuộc về phạm tội bỏ trốn, tội thêm một bậc.

Đối phương không muốn bồi thường, chỉ muốn người gây tai nạn phải trả giá đắt.

Người ngồi trên ghế thẩm phán, mặc kệ Thẩm Thanh Lan giải thích thế nào, nói đến bờ môi như bị mài mỏng cũng không ai tin cô.

Thẩm Thanh Lan biết, chắc chắn nhà họ Thẩm đã tìm người. Nếu không, tội của cô sẽ không bị định ra thành như vậy.

Cũng không thể nào phản bác.