Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bởi Vì, Em Thực Sự Rất Yêu Anh

Chương 40

« Chương TrướcChương Tiếp »
Công chúa xuất hiện, bên dưới đang im lặng đột nhiên nổi dậy tiếng reo hò như sấm. Người dẫn chuyện phải cố gắng đọc to hơn mới át được âm thanh có sức công phá khủng kia.

[Ngày công chúa tròn mười lăm tuổi cuối cùng cũng đến. Hôm đó, cả Đức Vua và Hoàng Hậu đều đi vắng, nàng lang thang trong hoàng cung, tạt vào bất kỳ buồng nào mà mình thích. Đi mãi, đi mãi, cuối cùng, nàng đến một lầu cao. Công chúa leo hết cầu thang xoắn ốc chật hẹp, ở tầng cao nhất, một cái cửa nhỏ có ổ khóa cắm cái chìa đã bị gỉ sét hiện ra. Công chúa tò mò đưa tay vặn chìa khóa, cạch một cái, cửa bật mở ra. Trước mặt nàng là một bà lão đang chăm chú kéo sợi.]

Đi cùng với lời dẫn chuyện là diễn xuất của Linh. Phải công nhận một điều, cô diễn rất đạt, tuy từ nãy đến giờ không có lời thoại nhưng từ nét mặt vẫn có thể bộc lộ cảm xúc phong phú và phù hợp với hoàn cảnh.

"Cháu chào bà. Bà ơi, bà đang làm gì đấy ạ?"

"Bà đang kéo sợi cháu ạ."

"Cái gì nhảy nhanh như cắt thế kia vậy bà?"

[Công chúa tò mò chạm vào xa kéo sợi, và ngay lập tức, lời nguyền của bà mụ thứ mười ba đã ứng nghiệm. Nàng bị mũi quay đâm vào tay. Công chúa ngã lên chiếc giường bên cạnh và chìm vào giấc ngủ triền miên. Cùng lúc đó, cả vương quốc cũng thϊếp đi. Bất kể là gì, chỉ cần sinh vật đó sống thì sẽ ngay lập tức rơi vào giấc ngủ dài. Mười hai bà mụ hóa phép cho các bụi hồng gai mọc rậm, phủ kín cả lâu đài, che khuất đi cả lá cờ cắm ở nơi cao nhất. Kể từ đó, không ai có thể đặt chân vào lâu đài được nữa, chỉ có lời truyền tụng theo gió bay đến các phương trời xa xôi, rằng ở trên đỉnh tháp cao nhất trong lâu đài, có một đóa hoa hồng xinh đẹp đang say ngủ. Người ta gọi nàng là công chúa Hồng hoa. Nhiều năm trôi qua, có nhiều Hoàng tử đã cố gắng xâm nhập vào nơi này, thế nhưng đều bị mắc kẹt vào các bụi gai rậm, không thể thoát ra ngoài được nữa.]

Ở cảnh này, Linh dựa vào bức phông nền có hình một chiếc giường rất đẹp, nhắm mắt lại, diễn vẻ đang ngủ. Nhan sắc diễm lệ của cô khiến lòng người xuyến xao, ngay cả các cô gái bên dưới dù có ghen tỵ thì vẫn phải công nhận điều này.

Tiểu Băng ở sau cánh gà, trong lòng tự nhiên nảy sinh chút lo lắng. Một chút nữa là đến cảnh của Thiên rồi, anh liệu có... có vì bị quyến rũ mà... mà...

"Này."

"Uwa!" Bỗng dưng có một bàn tay đặt lên vai mình, Tiểu Băng hết hồn giật nảy, la lên một tiếng kinh động lòng người.

Phản ứng dữ dội của cô làm Thiên giật mình, theo phản xạ rụt mạnh tay lại. Anh nhìn cô như nhìn sinh vật ngoài hành tinh, lông mày hơi cong lên như muốn hỏi: Em bị dở à?

Tiểu Băng vuốt vuốt ngực mấy cái để bình tĩnh lại, thở hắt ra. Người này hay thật, đúng lúc cô vừa nghĩ đến anh thì anh đã xuất hiện bên cạnh cô rồi. Cái này có gọi là... "tâm linh tương thông" không nhỉ?

"Hí hí!" Tiểu Băng không kìm được mà bật cười. Thiên đứng nhìn cô biến đổi sắc mặt nhanh như chảo chớp, mày rậm hết nhướng lên lại nhíu vào, vô cùng khó hiểu.

"Này, em..."

"Hoàng tử đâu? Đến phân cảnh của mày rồi!"

"... Anh đi đi."

Nãy giờ mải mê tự kỷ, quên mất cả lo âu của mình. Tiểu Băng thầm than oán bản thân sao lại ngốc đến thế chứ?

Nhưng ngẫm lại thì, từ lúc nào mà cô lại mắc cái bệnh nghĩ ngợi nhiều thế này nhỉ? Không được, phải mau chấn chỉnh lại thôi!

Phù...

Đột nhiên, lại có người khều khều cô vài cái nữa.

Hôm nay cũng thật nhiều người muốn tìm mình nha.

Tiểu Băng ngẩng mặt lên: "Vâng..."

"Anh thích em."

Thiên dịu dàng đặt môi lên trán cô, nụ hôn mang đầy sự lưu luyến. Sau đó anh mới thoải mái rời đi.

Cả người Tiểu Băng sững lại, mặt mũi nhanh chóng đỏ bừng lên. Cô mở to mắt nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng bỗng dưng tràn đầy ngọn ngào. Cái này là Thiên đang muốn bảo cô không cần lo lắng nhỉ? Anh đã nhìn thấu được tâm tư của cô rồi sao?

Được! Nếu anh đã có ý như vậy, thì cô cũng sẽ trút bỏ những lo lắng kia mà tin vào anh!

Bởi vì họ... đang hẹn hò mà! Phải tin tưởng lẫn nhau chứ, đúng không?

[... Hoàng tử đi đến nơi nào, bụi gai ở nơi đó lập tức mở ra, nhường đường cho bước chân dũng cảm của chàng. Còn những bụi gai ở chỗ chàng đã qua thì đóng lại như ban đầu. Đi mãi, chàng cuối cùng cũng tìm được đến lầu cao, nơi mà công chúa Hồng hoa đang chìm sâu vào giấc ngủ. Vừa trông thấy nàng, trái tim Hoàng tử đã đập lỗi một nhịp. Chàng ngắm gương mặt xinh đẹp không rời mắt, cuối cùng không kìm được mà cúi người, đặt lên môi nàng một nụ hôn...]

Đến đây, toàn trường đều nhao nhao lên vì một chủ đề: Hôn thật hay giả?

Thật ra bấy lâu nay, trong giới học sinh lan truyền một tin đồn rằng Thiên và Linh đã có hôn ước với nhau. Chính vì vậy nên, cũng không có gì lạ khi họ tin rằng lần này, nụ hôn giữa hai người ấy không chỉ đơn thuần là diễn mà sẽ chạm môi thật.

"Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!"

"Hú! Hú!"

Tiếng reo hò cổ vũ đó đánh thẳng vào tim Tiểu Băng, nỗi lo vừa mới được trút bỏ đi giờ lại mạnh mẽ trỗi dậy. Không phải cô không tin vào Thiên, nhưng còn Linh... cô ấy...

Ánh mắt cô chăm chú nhìn hai khuôn mặt đang kề sát nhau. Từ góc độ này, Tiểu Băng có thể thấy rất rõ ràng khoảng cách giữa hai người họ gần nhau thế nào. Cô mím môi, hai chân cọ cọ vào với nhau, trong lòng vô cùng khẩn trương.

Cùng lúc đó, trên sân khấu.

"Hôn tớ đi?" Linh lợi dụng góc khuất, mấp máy môi nói với Thiên.

Anh nhíu mày, nhỏ giọng: "Khoảng cách này là được rồi. Đợi thêm chút..."

Nhưng anh không thể nói tiếp được nữa, khi Linh đã rướn người, hôn lên môi anh. Thiên kinh ngạc trợn trừng mắt, lập tức bật mạnh ra khỏi Linh. Đồng thời, giọng người dẫn chuyện lại vang lên.

[... Nụ hôn của Hoàng tử đã đánh thức công chúa Aurora xinh đẹp khỏi giấc ngủ triền miên, phá vỡ lời nguyền năm nào. Nàng chớp chớp mắt, ngơ ngác tỉnh dậy. Cả đất nước cũng thoát khỏi giấc mộng mấy trăm năm, bừng tỉnh trong nắng sớm...]

Từ đó cho đến khi kết thúc vở kịch, sắc mặt Thiên vô cùng tệ hại. Phải miễn cưỡng lắm thì anh mới có thể đứng cạnh Linh để diễn trọn vẹn vở kịch này. Chào khán giả xong, anh liền chạy đến chỗ Tiểu Băng.

Thấy anh đến, cô mỉm cười: "Chúc mừng anh nha, lớp anh thật sự diễn rất hay đó!"

"Em..."

Lời khen đó là thật, anh biết. Cơ mà... đôi vai đang run lên cùng bàn tay nắm chặt lấy váy kia cũng không phải là giả. Thiên thoáng đau lòng, anh quỳ một chân trước mặt cô, ánh mắt mang thâm tình mà nói: "Nàng có nguyện ý đi dạo cùng ta một chút không?"

"Phì... Ha ha!" Điệu bộ trịnh trọng đó của anh khiến cô không kìm được mà bật cười, "Anh làm gì vậy? Thật tình!"

"Có thể không?"

"... Có thể."

Cả hai tay trong tay đi dạo quanh quanh đó một chút, cuối cùng ngồi trên ghế đá sau lưng khán giả, nghỉ ngơi. Cũng may là tất cả đều đang tập trung lên sân khấu nên chẳng ai chú ý đến hai người bọn họ.

Thiên vẫn nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt thoáng chút ngập ngừng.

"Tiểu Băng, vừa nãy em có..."

"Em thấy rồi."

... Quả nhiên. Từ góc nhìn của Tiểu Băng thì cô là người thấy rõ nó nhất. Nụ hôn đó...

Anh thoáng thở dài.

"Nhưng em không để ý đâu." Tiểu Băng nhỏ giọng nói tiếp.

"Hả?"

"Em biết, anh không cố ý. Em thấy cô ấy rướn người lên. Nên là..."

Không có câu sau nữa, bởi vì Thiên đã dùng môi mình chặn lại mọi lời nói của Tiểu Băng.

Anh dường như muốn xoá đi vết tích của người khác lưu lại trên môi mình, lại như đang bày tỏ sự hối lỗi và tình cảm của mình đến cô, nụ hôn này ấm áp và có cảm giác mãnh liệt hơn bao giờ hết. Tiểu Băng ghì chặt lấy anh, nhắm mắt lại.

"Em biết không? Anh đã rất sợ em sẽ ghét anh..."

Bị cô lạnh nhạt một lần đã đủ khiến anh phát điên, Thiên thật sự không muốn nếm trải cảm giác ấy thêm một lần nào nữa.

"Em thích anh, em không muốn phải xa anh. Em sẽ không buông tay anh đâu..."

Tiểu Băng bám vào vai anh, lắc đầu nguầy nguậy. Cô nhất định sẽ không vì những chuyện không đâu mà đánh mất đi những điều mình vất vả bao nhiêu mới có được.

"Anh cũng sẽ giữ chặt lấy em..."

Ôm em cả đời...
« Chương TrướcChương Tiếp »