Chương 36: Lén Lút Gian Lận

Muốn hỏi vì sao Lăng Triển Dực lại biết người liếc trộm là Tô Tử Dương, nhìn phần eo của cái bóng chiếu trên cửa có nhô lên một khối nhỏ, không phải anh thì còn có thể là ai?

Lúc đầu Tô Tử Dương đang nằm trên giường một hồi chuẩn bị đi ngủ, kết quả nghe được tiếng thái thịt lạch cạch có quy luật truyền đến từ phòng bếp, thì lập tức cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, chẳng lẽ cái tên họ Lăng thật sự biết làm cơm?

Không thể nào...

Cái loại cuồng tự cao kia làm sao có thể biết nấu cơm chứ.

Tô Tử Dương nghĩ thế nào cũng không thể tin nổi, cuối cùng thực sự nhịn không được mới đứng lên khỏi giường, trộm tới nhìn lén.

Lăng Triển Dực cầm dao phay chặt đến mức kêu vang, hơn nữa lực dao nghe rất hay, nghe thử một chút, tiếng vang chưa từng đứt đoạn, cực kỳ thuần thục.

Tô Tử Dương nhìn lén, cho nên nhìn không rõ lắm, anh nhìn ngắm một hồi nhưng vẫn không cảm thấy có gì, nên lập tức quay trở về đi ngủ.

Lăng Triển Dực bèn giơ tay áo lên lau mồ hôi, vật nhỏ này cuối cùng cũng thôi không nhìn nữa, thật sự căng thẳng muốn chết.

Lăng Triển Dực thở một hơi dài nhẹ nhõm, ném ‘củ’ khoai tay bị hắn cắt thành bảy tám khúc vào trong thùng rác, nhìn bịch đồ bên cạnh bị hắn cắt thành một đống lung tung rối loạn, cá mới được lấy ra từ trong ngăn đá, cứng đến mức không biết phải ra tay thế nào, cà rốt cùng khoai tây đều bị cắt thành khối...

Tóm lại phòng bếp đều thành một mớ hỗn độn, món nào cũng không thể làm tốt.

Thực đơn chỉ dạy cũng không đáng tin, toàn muốn tự hắn phải nêm nếm ước chừng, càng về sau, tổng giám đốc Lăng đã ra một thân mồ hôi, cuối cùng cũng phải tước vũ khí đầu hàng.

Hắn dọn sạch những thứ này rồi ném vào trong thùng rác, đựng đầy một túi, sau khi dọn dẹp sạch sẽ, Lăng Triển Dực vụиɠ ŧяộʍ đẩy cửa phòng bếp ra một khe nhỏ, nghiêng tai lắng nghe một lát, lần này đến phiên hắn rón rén đi ra.

Lăng Triển Dực mở cửa phòng ngủ chính ra một khe nhỏ, phát hiện Tô Tử Dương đã ôm chăn ngủ thϊếp đi, mới dám lớn mật xách túi đồ bị hắn phá huỷ kia ra, hắn đi ngang qua phòng khách, đến cửa chính, mở cửa ra để rác ở cửa, sau đó quay trở về, núp ở trong phòng bếp bắt đầu gọi điện thoại.

“A lô? Dì Trương, là con, có thể phiền dì làm giúp con mấy món ăn không? Đồ nhà là được... Nhớ kỹ dùng hộp giữ ấm.”

“A lô? Chú Lý, hôm nay cha mẹ cháu có dùng xe không? Vậy có thể làm phiền chú giúp cháu mang đồ tới không? Vâng, dì Trương sẽ đưa đồ cho chú...”

“Cái gì? Địa chỉ? A a, địa chỉ là...”

“Phiền chú Lý nhanh lên một chút... Được rồi, cám ơn chú Lý! Đúng rồi, nếu ba mẹ cháu có hỏi, chú cứ nói là đưa văn kiện cho cháu!”

...

Sau khi chỉ huy xong tất cả, Lăng Triển Dực mới cúp điện thoại, khóe miệng lộ ra nụ cười đắc ý —- Xong!

Buồn bực ngán ngẩm đợi nửa giờ, Lăng Triển Dực biết việc này không thể gấp được, dù sao cũng phải xào kỹ giữ ấm đủ điều. Cho nên hắn cũng lười đợi ở phòng bếp, vụиɠ ŧяộʍ bước vào phòng ngủ phụ nhìn mấy lần, sau đó quyết định, chờ đến lúc hắn chuyển tới ngày mai, sẽ không nằm ở đây, hắn muốn ngủ chung với Tử Dương ở phòng ngủ chính!

Dù sao hắn vừa rồi đã nhìn thấy, giường phòng ngủ chính không nhỏ, ngược lại, còn rất lớn, là cái giường thật to cho hai người nằm, cho dù Tô Tử Dương mang thai chiếm chỗ lớn, thêm cả hắn cũng vừa đủ.

Bọn họ cuối cùng cũng có thể ngủ chung một chỗ!

Về phần phòng ngủ phụ... Cứ để cho con của bọn họ ngủ đi!

Càng nghĩ càng thấy, cuộc sống thật tốt đẹp!