Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bình Hoa Giới Giải Trí

Chương 49

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Tần Sâm híp mắt: “Ngoài ý muốn

đi.”

Cảnh Tâm yên lòng, mím môi cười, nhảy bật đến trước mặt

anh, đắc ý hỏi: “Trong bộ phim này có cả em lẫn Bố Duệ tham gia, trong buổi công chiếu Tần tổng

sẽ

bao cả rạp sao?”

Tần Sâm cười ra tiếng, cười vô cùng cà lơ phất phơ: “Bao.”

Cảnh Tâm hài lòng cười nheo mắt lại, “Bao mấy lần?”

Tần Sâm cười: “Em muốn

anh

bao bao nhiêu lần?”

Cảnh Tâm nháy mắt: “Mỗi ngày ít nhất

một

dãy, thế nào?”

Tần Sâm cười: “yêu

cầu thấp vậy sao?”

Cảnh Tâm tính tính,

một

dãy ghế cũng

không

có bao nhiêu vé,



dựng thẳng ba ngón tay lên: “Thế ba lần?”

một

giây kế tiếp, hai chân rời khỏi mặt đất,



hét lên

một

tiếng, hai tay theo phản xạ ôm chặt cổ

anh, trừng

anh: “anh

làm gì đấy!”

Tần Sâm cúi đầu nhìn

cô, cười vô cùng vô vô lại: “Em.”

Người này những lời xấu xa hơn đều

đã

đã

nói

qua, bất quá đó là ở

trên

giường, bây giờ

nói

lời này, khuôn mặt Cảnh Tâm lập tức ửng đỏ, đá chân muốn xuống dưới, bị

anh

chặt chẽ giữ chặt.

anh

bế



đi

lên

trên

lầu, cúi đầu hôn lên môi của

cô, “Phối hợp

một

chút.”

Cảnh Tâm bị làm cho sợ, ôm chặt lấycổ

anh.

Tần Sâm rời khỏi môi

cô, mắt nhìn

cô, Cảnh Tâm bất động, ôm cổ

anh, vẫn bị

anh

ôm lên lầu hai, ném vào chiếc giường mềm mại.

Cảnh Tâm bò dậy, ôm chân ngồi

trên

giường, ngẩng đầu nhìn người đàn ông ở mép giường.

Sao lại bày ra bộ dáng như

đang

tra khảo thế kia,



có làm gì sai đâu…

Cảnh Tâm chịu

không

nổi ánh mắt của

anh, chủ động khai báo: “Em vốn muốn

nói

cho

anh, nhưng

anhở xa như vậy, lúc ấy

sự

việc cấp bách, em sợ Kha Đằng làm chuyện xấu với Bành Huệ, liền vội vàng

điqua, gọi điện thoại mất

thì

giờ… Hơn nữa lúc ấy gọi Dư Viễn Hàng cùng

đi, khách sạn cũng có camera,

anh

ta dù thế nào cũng là

một

người có mặt mũi,

sẽ

không

làm loại chuyện lỗ mãng, em cảm thấy chuyện này có thể tự giải quyết nên mới

không

nói

cho

anh

biết nữa, đỡ cho

anh

đang

ở thành phố B mà lại phải lo lắng cho em.”

Tần Sâm từ

trên

cao nhìn xuống

cô, vẻ mặt thản nhiên.

Cảnh Tâm dẩu môi, mới vừa rồi ở dưới lầu còn

nói

chuyện bao hết cả rạp chiếu phim, quay đầu

đã

thẩm vấn người ta rồi, đàn ông đúng là giỏi dở mặt!



đứng lên, hai đầu gối quỳ

trên

giường, đưa tay ôm hông

anh, bộ ngực mềm mại vừa vặn dán vào bụng của

anh.

Tần Sâm cúi đầu nhìn

cô, trong mắt đầy ý cười,

anh

ngược lại muốn nhìn

một

chút xem



có thể làm đến mức nào.

Cảnh Tâm cứ ôm

anh

như vậy,



muốn xem xem

anh

có thể giả bộ đến bao giờ!

Tự tay chạm vào chốt dây lưng, cởi bỏ, rút ra, ném

trên

mặt đất.

Động tác lưu loát lại dứt khoát,

không

có nửa điểm do dự.



lại tiến lên ôm

anh, oán giận

nói: “Dây lưng làm em

không

thoải mái.”

Tần Sâm cúi đầu, con ngươi đen chăm chú nhìn mái tóc mềm mại của



bé kia, theo góc độ của

anh

có thể nhìn thấy hai má trắng nõn cùng lông mi dài, đầu



cọ cọ trong ngực

anh, ngay sau đó là hai khối mềm mại, lửa nóng trong cơ thể lập tức bị đốt lên.

Cảnh Tâm bất động, có chút đỏ mặt ngẩng đầu liếc

anh

một

cái, cởi cúc cúc cùng khoá quần của

anh.

Tay đυ.ng vào cái vật

đã

dựng đứng lên kia,



nói: “Nơi này cũng …”

một

giây kế tiếp, người bị ném lên

trên

giường, thân thể nặng nề của người đàn ông lập tức ngồi lên, cắn răng nghiến lợi doạ nạt bên tai

cô: “một

lúc nữa

thì

đừng xin

anh.”

Lúc này Cảnh Tâm mới có chút sợ, ánh mắt nhu thuận nhìn người ngồi

trên

người

cô, nhìn chằm chằm

cô,

một

bên chậm rãi bắt được tay của người đàn ông, chủ động hôn

anh

loại chuyện này



đã

làm nhiều rồi, cũng thuận tay, nhưng giống như vừa rồi như vậy…

Là lần đầu tiên.

Tần Sâm đem quần áo đá xuống dưới giường, đè người xuống, vén quần áo của

cô, cúi đầu hôn

cô, thăm dò vào trong miệng, hôn đến đầu lưỡi



run lên phát đau, động tác

trên

tay

không

ngừng, làm loạn ở

trên

người

cô.

Cảnh Tâm kêu ô ô vài tiếng, ở dưới thân

anh

mềm nhũn thành

một

vũng nước, mặc cho người ta đùa nghịch.

….
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Loại chuyện lấy lòng phụ huynh thế này

anh

chưa từng làm qua, ấn tượng của ba mẹ Cảnh Tâm đối với

anh

đúng là rất

không

tốt, cũng là

thật

sự

không

thích

anh.

Chuyện này so với tưởng tượng của

anh

còn phiền hơn.

Cảnh Lam Chi cúp điện thoại, nhìn về phía Phó Khải Minh chuẩn bị đến công ty, Phó Khải Minh nghĩ Cảnh Tâm

đang

ngủ nướng, cho nên sáng nay

không

thấy con

gái

cũng

không

hỏi, nếu thím Dư sáng nay

không

nhắc bà

một

câu, bà lên lầu nhìn, bằng

không

còn

không

phát

hiện

đã

không

còn bóng dáng Cảnh Tâm đâu.

Tên nhóc Tần Sâm đúng là quá lỗ mãng,

một

tiếng cũng

không

thèm

nói, cứ như vậy tới của mang người về nhà mình!

Bây giờ chuyện Cảnh Tâm cậu ta cũng từng bước nhúng tay, nhân vật trong phim điện ảnh nhan vật trong phim truyền hình, chương trình truyền hình.. vân vân,

thật

sự

hoàn toàn đối nghịch với ông bà, trong thời gian này Phó Khải Minh cũng bị chuyện này làm cho buồn bực, tên nhóc kia đúng là đao thương bất xâm da mặt dày

không

chịu được, dụ dỗ đe doạ, tức giận mắng, cũng vô ích.

Tần gia bên kia cũng có ý cùng nhà bọn họ lui tới, hai người đó

sẽ

không

xía vào, cơ bản là dung túng chuyện này, nghĩ rằng tên nhóc này cũng chẳng thể làm ra được chuyện gì đâu, kết quả, cậu ta đem người nhà bà đưa

đi.

thật

sự

là…Làm loạn quá rồi!

Cảnh Tâm cũng theo tên nhóc kia làm chuyện xằng bậy.

Cảnh Tâm gần trưa mới tự tỉnh dậy, vừa mở mắt

đã

thấy Tần Sâm đứng bên cạnh giường, thấy



tỉnh lại, hai tay chống lên giường, nhìn



khoé miệng cong lên: “Đói

không?”



túm

một

lọn tóc, gậy đầu: “Đói…”

Tần Sâm đưa quần áo cho

cô, xoa

nhẹ

mái tóc rối của

cô, “đi

rửa mặt xuống lầu ăn cơm.”

Cảnh Tâm nhìn bóng lưng

anh, chầm chậm mặc quần áo

đi

rửa mặt, sau khi xuống lầu nhìn đồ ăn

trênbàn, nhìn ra đây

không

phải thức ăn ngoài,



kinh ngạc nhìn

anh: “anh

làm?”

Khoé miệng Tần Sâm cong lên, “không

thì

ở đâu?”

Cảnh Tâm chấn kinh rồi: “anh

còn biết nấu cơm!”

Tần Sâm cười, nấu cơm

không

phải là

một

việc khó, cơ bản kiên nhẫn

một

chút là đều có thể làm,

anhnói: “Đôi lúc phải nấu thịt cho Bố Duệ, thói quen, xào rau cũng

không

khó lắm.”

Cảnh Tâm vui vẻ, ôm lấy

anh

cười: “Em đây là nhặt được bảo bối nha, bạn trai có thể cho em vai diễn, còn có thể nấu cơm.”

Tần Sâm cười cười, gõ đầu



một

cái: “Ăn cơm.”

Cảnh Tâm vui vẻ ngồi xuống,

không

kịp chờ đợi gắp

một

miếng thịt gà nếm thử,

không

phải đặc biệt ngon, cũng

không

khó ăn, chính là bình thường.

Trong lòng



có chút cân bằng.

Tần Sâm nhìn vẻ mặt của



là biết,

anh

chọc chọc vào má của



cười cười: “Lần sau tới em?”

Cảnh Tâm nghĩ

một

chút, gật đầu

nói: “Được, em thử xem.”

Gần đây, những thông tin về Chu Nghi Ninh lộ ra ngoài,

trên

mạng tin tức về



ấy ngày càng nhiều.

Rốt cục cũng có người tung tin đồn về



ấy ra ngoài, Chu Nghi Ninhlập tức lên từ khoá tìm kiếm, cái tên Chu Nghi Ninh này đối với cư dân mạng mà

nói

thì

vẫn là

một

cái tên xa lạ,



ấy cũng

không

còn weibo, cư dân mạng chỉ có thể bàn luận ở

trên

weibo đăng tin về



ấy, những

anh

hùng bàn phím lại có dịp được tung hoành.

Chu Nghi Ninh cùng Cảnh Tâm

đi

ăn cơm, Chu Nghi Ninh lướt weibo cảm thán: “Tôi thấy tôi sắp hot phải làm sao bây giờ?”

Cảnh Tâm nở nụ cười: “Đây là chuyện tốt mà.”

Chu Nghi Ninh bĩu môi: “Tôi đây là scandal.”

“cô

không

phỉ là

không

thèm để ý sao?”

“Tôi

không

thèm để ý, bất quá người đại diện bảo tôi mở lại weibo giải thích

một

chút, tôi cảm thấy sau khi mở weibo, có thể mỗi ngày

sẽ

có rất nhiều người đến đây mắng tôi.”

Cảnh Tâm: “Cũng có thể nổi tiếng mà.”

Chu Nghi Ninh: “nói

cũng phải, tôi mở ra luôn đây.”

Sau khi Chu Nghi Ninh mở lại weibo, Cảnh Tâm được đánh dấu chú ý đầu tiên.

Từ Hoành Điếm trở về

đã

nhiều ngày, Cảnh Tâm

đã

đem chuyện Kha Đằng

nói

muốn mời



ăn cơm quên mất, thẳng đến lúc Kha Đằng gọi điện thoại cho

cô: “Tối nay tôi

không

rảnh.”

Kha Đằng nở nụ cười: “Cảnh tiểu thư đây là muốn lật lọng sao?”

Cảnh Tâm cắn môi, nhìn đồ ăn trong tủ lạnh,



cố ý nhờ dì giúp việc mua đồ,



vốn định tối nay nấu cơm cho Tần Sâm.

Kha Đằng vừa cười

một

tiếng: “Nếu Cảnh tiểu thư

không

chịu đến, tôi chắc phải mời thế thân của

côđến vậy.”

Cảnh Tâm nghiến răng

nói: “Tôi

đi.”

Kha Đằng mỉm cười: “Tôi bảo lái xe đến đón

cô?”

Cảnh Tâm lạnh lùng

nói: “không

cần, tôi tự mình

đi.”



cúp điện thoại, mắng

một

câu hèn hạ vô sỉ.

“Ầm”

một

tiếng dùng sức đóng cửa tủ lạnh lại.

Quay người lại

đã

thấy Tần Sâm đứng đằng sau,



sửng sốt

đi

một

chút: “Sao

anh

lại về sớm vậy?”

Hình như còn chưa tới 6 giờ

thì

phải?

Tần Sâm vừa vào cửa liền nghe thấy

âm

thanh trút giận của

cô, khoé miệng

anh

cong lên,

đi

qua kéo người đến trước mặt, cúi đầu nhìn

cô: “không

phải em nấu cơm cho

anh

ăn sao?

không

biết hay

khôngmuốn làm

thì

không

làm, tức giận với ái tủ lạnh làm gì?”

Cảnh Tâm ngẩng đầu nhìn

anh, buồn buồn

nói: “Em

không

tức giận với cái tủ lạnh, em

đang

tức cái tên Kha Đằng hèn hạ vô sỉ,

anh

ta gọi điện thoại cho em, bảo em đến nơi hẹn… Em

nói

không

đi,

anh

ta liền uy hϊếp em, nếu em

không

đi,

anh

ta liền bắt Bành Huệ đến.”

Tần Sâm hơi nhíu mày, cười lạnh

một

cái: “Phải

không?”



gật đầu

một

cái.

Tần Sâm xoa

nhẹ

mái tóc của

cô: “anh

cùng

đi

với em.”

Cảnh Tâm nháy mắt nở nụ cười: “Được.”

Tần Sâm vỗ vỗ cái ót của

cô, cười vô cùng hư hỏng: “Mặc đẹp

một

chút.”

Cảnh Tâm a

một

tiếng, chạy lên lầu chọn quần áo,



để

không

nhiều quần áo ở đấy lắm,



chọn

mộtchiếc váy lụa màu lam, tóc dài rủ xuống thắt lưng, khí chất tươi mát, dung mạo xinh đẹp.

Tần Sâm cũng thay quần áo khác, áo sơ mi trắng quần tây, nhàn nhã dựa vào khung cửa nhìn



trang điểm, Cảnh Tâm ở trong gương nhìn

anh

một

cái, người đàn ông này mặc sơ mi trắng luôn mang đến loại cảm giác cấm dục, đặc biệt hấp dẫn

cô.

một

lúc sau, Cảnh Tâm

đi

đến trước mặt

anh, cười cười: “Em xong rồi.”

Khoé miệng Tần Sâm còn lên, cúi đầu khẽ hôn lên tóc



một

cái.

Sau khi lên xe, Cảnh Tâm có chút bận tâm: “anh

nói

xem Kha Đằng có thể làm chuyện gì

không

hay với Bành Huệ hay

không?”



nói

tiếp: “Nếu

không

anh

cho Bành Huệ mấy người vệ sĩ

đi, như thế nào

đi

nữa



ấy cũng vì em mà gặp phải Kha Đằng, chẳng may



ấy xảy ra chuyện gì, em

sẽ

không

yên tâm.”

Tần Sâm lái xe, liếc mắt nhìn



một

cái: “Lúc về

anh

cho người an bài

một

chút, em

không

cần lo lắng.”

Cảnh Tâm đột nhiên quay đầu nhìn

anh, còn thành

thật

hỏi: “anh

cảm thấy Bành Huệ giống em sao?

anh

thấy



ấy

sẽ

có cảm giác gì đó chứ?”

Tần Sâm nghe ra ý tứ trong lời

nói

của

cô, nở nụ cười: “Trong nhà có

một

bình hoa chính phẩm,

anhsao lại phải có cảm giác với cái đồ dỏm kia chứ?”

Cảnh Tâm: “…”

🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
« Chương TrướcChương Tiếp »