Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bình Hoa Giới Giải Trí

Chương 46

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Chuyện Quý Đông Dương là nam chính, Cảnh Tâm

đã

mơ hồ đoán được từ trước,

không

ngoài dự đoán lắm, bất quá tâm tình cũng hưng phấn

không

khác gì so với mấy nữ diễn viên kia,



ngẩng đầu nhìn Tần Sâm,

anh

đã

sớm biết nam chính là ai, như thế nào mà lại

không

nói

cho

cô.

Tần Sâm nhìn chằm chằm chút biểu tình hưng phấn của

cô, giơ tay lên đè cái ót của



xuống.

Đầu Cảnh Tâm bị ấn đến mức chỉ có thể nhìn dưới đất, bỗng nhiên cười ra tiếng.

Chỗ này thường xuyên có fan đến thăm quan trường quay, có fan thấy Quý Đông Dương, sợ hãi kêu

một

tiếng: “A a a, đó là

anh

Đông!”

Quý Đông Dương khẽ nhíu mày, cùng Từ đạo diễn

nói

mấy câu, chuẩn bị

đi

về phòng trước.

Từ đạo diễn gật đầu: “Vậy cậu

đi

về trước nghỉ ngơi

một

lát

đi, tối nay đoàn làm phim liên hoan.”

Quý Đông Dương gật đầu, mang theo trợ lý vân đạm phong kinh rời

đi.

Chu Nghi Ninh nghĩ

không

ra ở trong giớ giải trí với loại tính cách này của Quý Đông Dương sao lại có thể nổi tiếng được, nhìn về phía

anh

quệt miệng

một

cái.

Từ đạo diễn tiếp tục chủ trì đại cuộc, cười vài tiếng, “Vai nam chính của chúng ta

đã

tiến vào đoàn làm phim, tối nay chúng ta liên hoan

một

bữa, Tần tổng mời khách.”

Mọi người tán gẫu

một

lúc, chuyển dời

sự

chú ý về bên này, mỉm cười nhìn về phía Cảnh Tâm

đang

dựa vào người Tần Sâm, Cảnh Tâm có chút ngượng ngùng, dịch người xa ra

một

chút.

Tần Sâm nhìn đồng hồ, thần sắc lạnh nhạt bình tĩnh

nói: “Thời gian đến bữa tối còn sớm, Từ đạo diễn chọn địa điểm trước

đi, đợi lát nữa tôi cùng Cảnh Tâm

sẽ

đi

qua.”

Dựa theo thời gian phát cơm hộp của đoàn làm phim, sớm nhất đến sáu rưỡi mới ăn cơm, bây giờ mới có năm giờ, thời gian quả

thật

có chút sớm.

Từ đạo diễn hiểu



cười cười, tỏ vẻ

không

thành vấn đề.

Mọi người nhìn bọn họ mím môi cười, Cảnh Tâm bị Tần Sâm mang

đi.

Vừa quay người đưa lưng về phía mọi người, Tần Sâm híp mắt nhìn

cô,

nhỏ

giọng hỏi: “Phòng em ở đâu?”

Tim Cảnh Tâm khẽ nhộn nhạo, ngẩng đầu nhìn

anh,

không

nói

gì, nắm lấy tay

anh, Tần Sâm cúi đầu nhìn thoáng qua, nắm chặt tay

cô.

Cảnh Tâm mang

anh

về phòng, vừa vào của

đã

bị

anh

áp

trên

cửa, cúi đầu dùng sức hôn

cô, mạnh mẽ đến mức



ngửa cả người về sau, đầu thiếu chút nữa là đυ.ng vào cửa, Tần Sâm đưa tay ngăn lại,

mộttay đỡ cái ót của

cô,

một

tay để

trên

lưng



đem thân thể



áp vào người mình, hai người dính sát cùng

một

chỗ.

Nửa ngày sau.

Tần Sâm cúi đầu nhìn

cô, thanh

âm

rất thấp, “Vẫn tức giận sao?”

Trong lòng Cảnh Tâm nhất thời mềm nhũn.

Đầu chôn ở ngực

anh

cọ cọ,

nhỏ

giọng

nói: “không

có…”

thật

ra



cũng

không

tức giận, chỉ là muốn nhìn phản ứng của

anh, muốn nghe

anh

giải thích, hoặc là dỗ

cô.

Khoá miệng

anh

cong lên, “Vậy sao lại

không

gọi điện thoại cho

anh.”

Ngày đó lúc đầu nếu

anh

gọi

một

cuộc điện thoại cho



thì



sẽ

không

suy nghĩ nhiều, nhưng

anhkhông

gọi,



cũng nhẫn nhịn

không

gọi, thời gian càng dài càng

không

biết gọi điện qua phải

nói

như thế nào.

Cảnh Tâm mím môi

một

cái, “anh

cũng

không

gọi cho em mà…”



là con

gái, luôn hy vọng người đàn ông cúi đầu trước.

Tần Sâm chôn đầu ở cổ

cô, khẽ hôn vành tai của

cô,

nhỏ

giọng

nói, “không

phải

anh

đến thăm em sao? Gặp mặt dỗ

không

phải tốt hơn gọi thoại sao?”



ôm chặt

anh: “Ừ….”

Giây tiếp theo, hai chân đột nhiên dời khỏi mặt đất, trong lòng Cảnh Tâm lập tức khẩn trương, hai tay ôm lấy cổ

anh, chân dài vòng qua ôm thắt lưng

anh.

anh

nâng



lên, mỉm cười nhìn



chằm chằm, Cảnh Tâm dơ tay lên che mắt

anh,

thật

sự

trong đầu

một

chút khí thế cũng

không

có.

Tần Sâm nhìn xuyên qua khe hở ở ngón tay



ôm



đi

về phía giường.

Đêm người đặt dưới thân, Tần Sâm cởϊ áσ sơ mi ra ném

trên

giường, cơ ngực phập phồng, bên đươi thắt lưng, chỗ cơ bụng săn chắc lộ ra hơn phân nửa hình xăm,

không

tiếng động câu dẫn

cô.

Tần Sâm kéo tay



đặt

trên

dây lưng, khàn khàn

nói: “Cởi ra.”

Hai má Cảnh Tâm đỏ bừng, nhìn người phía

trên

mình, trong mắt

đã

nhiễm tìиɧ ɖu͙©, chần chừ động tác

trên

tay lại, “Em còn muốn

đi

ăn cơm….”

Cỗ

đã

nhìn qua gương, biết mỗi lần làm xong thần sắc

trên

mặt mình có bao nhiêu kiều mỵ, người sáng suốt chắc chắn có thể nhìn ra…

Tần Sâm nhìn



chằm chằm, cười

nhẹ: “Thời gian ăn cơm vẫn còn sớm.”

“Buổi tối rồi tiếp tục….”

Tần Sâm cầm tay



cởi dây lưng của mình ra, phủ lên người

cô, bàn tay tiến vào trong quần áo, mạnh mẽ xoa nắn khối mềm mại trước ngực

cô, thân mình Cảnh Tâm liền mềm nhũn,

anh

vùa hôn



vừa cởi sạch

sẽ

quần áo

trên

người



ra, hôn từ cổ xuống đến ngực,



ở dưới

anh

uốn éo mông

một

cái, hai chân thon dài trắng nõn cọ cọ eo

anh.

Bàn tay

đi

xuống phía dưới, chạm vào

một

mảnh ướŧ áŧ mềm nhũn trơn trượt.

anh

cúi đầu cười ra tiếng, cắn tai



một

cái, dùng lời

nói

xấu xa khıêυ khí©h

cô.

anh

nhẹ

nhàng ma sát, “Muốn

anh

sao?”

Cảnh Tâm nắm lấy mái tóc đen của

anh, sắc mặt đỏ ửng,

anh

không

nên tại thời điểm này mà còn hỏi



vấn đề này chứ?
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Từ đạo diễn cười cười,

nói

với trợ lý: “Thời gian cũng

không

còn sớm, thông báo cho mọi người cùng nhau qua

đi.”

Trợ lý hô

một

tiếng: “Được.”

Mọi người cùng nhau

đi

ra ngoài, Từ đạo diễn gọi điện thoại cho Quý Đông Dương

không

được, điện thoại

đã

tắt.

Thận tay vỗ vỗ Chu Nghi Ninh bên cạnh, “cô

thử

đi

gọi nam chính của chúng ta

đi.”

Chu Nghi Ninh: “…. Sao lại là tôi?”

không

thể vì



là người mới mà bắt nạt



chứ!



là em họ của Tần Sâm đấy!

Từ đạo diễn cười cười: “cô

không

phải là phi tần của cậu ta sao, cảnh diễn chung với cậu ta rất nhiều, làm quen trước

một

chút.”

Chu Nghi Ninh

không

vui,

nói

thẳng: “Chị Chu Duy chính là hoàng hậu của

anh

ta dấy, sao ông lại

khôngbảo chị ấy

đi.”

Chu Duy nở nụ cười,



bé này

không

thông suốt hay thực

sự

không

muốn

đi

đây, hành động này của Từ đạo diễn hoàn toàn là ý tốt, Quý Đông Dương bình thường ở chung

không

tốt lắm, lạnh lùng lãnh đạm, bình thường người mới cho dù e ngại

anh

lãnh đạm cũng

sẽ

nghĩ biện pháp làm quen với

anh, nhìn vẻ mặt

không

tình nguyện của Chu Nghi Ninh, bộ dáng giống như thực

sự

ghét bỏ.

Đoán chừng Từ đạo diễn

đã

nhìn ra, cho nên mới muốn cho



ấy cùng Quý Đông Dương thân quen hơn

một

chút, để tránh đến lúc vào cảnh diễn chung hai người

sẽ

bị NG.

Từ đạo diễn vui tươi hớn hở

nói: “Hậu cung Hoàng hậu là lớn nhất,



gặp qua Hoàng hậu nào bị phi tần sai khiến chưa?”

Chu Nghi Ninh: “… Đạo diễn ông nhập vai diễn quá sâu rồi!”

Cuối cùng, Chu Nghi Ninh vẫn phải vào thanh máy

đi

lên lầu.

Bời vì Quý Đông Dương ở

trên

lầu.

Cảnh Tâm tắm rửa xong

đi

ra, Tần Sâm cũng vào tắm rửa

một

cái.

Cảnh Tâm mở va li hành lý của mình ra,

thật

vất vả mới tìm được bộ váy liền có cổ tương đối cao để thay, với tay ra phía sau lưng kéo khoá.

Tần Sâm từ phòng tắm

đi

ra, khoé miệng cong lên,

đi

qua cầm khoá kéo, hôn

một

cái

trên

vai

cô, mới kéo khoá lên.

Cảnh Tâm nhìn đồng hồ

đã

6 giờ 40, thúc giục

anh: “anh

mặc quần áo nhanh lên!”

Tần Sâm cuời

một

tiếng, nhặt quần áo

trên

đất mặc lên người.

“Được rồi,

đi

thôi.”

đi

qua cửa phòng tắm, Cảnh Tâm lại

đi

vào, lấy tay lau sạch lớp sương mờ

trên

gương, nhìn mình trong gương, xác định sắc mặt mình lúc này coi như là tự nhiên mới

đi

ra.

Tần Sâm bật cười, “Em soi gương cũng vô dụng, chúng ta ở trong phòng lâu như vậy,

không

cần nghĩ cũng biết chúng ta

đã

làm gì.”

Cảnh Tâm: “….”

Nhà hàng này rất gần, hai người xuống lầu

đi

vài phút

đã

đến.

Cảnh Tâm nhìn chung quang

một

vòng, “Nghi Ninh đâu?”

Từ đạo diễn chỉ chỉ phía sau

cô, “đã

đến.”

Vẻ mặt Chu Nghi Ninh

không

vui

đi

đến bên cạnh Cảnh Tâm, theo sau là Quý Đông Dương với vẻ mặt lãnh đạm.

Cảnh Tâm lôi kéo Chu Nghi Ninh ngồi xuống bên cạnh, hỏi

một

câu: “Sao



lại cùng đến với

anh

Đông vậy?”

Chu Nghi Ninh ha ha

một

tiếng: “Bởi vì đạo diễn bắt tôi

đi

gọi

anh

ta, tên mặt đen chết tiệt kia lúc ngủ dậy khó chịu lắm, mẹ kiếp,

thật

muốn dội

một

chậu nước đá lên mặt

anh

ta.”

Cảnh Tâm nhìn Quý Đông Dương,

nhỏ

giọng

nói: “cô

nhỏ

tiếng

một

chút,

anh

Đông vừa mới vào giai đoạn hậu kỳ

thì

lập tức phải chạy đến

một

đoàn phim khác, chắc là do quá mệt mỏi.”

Chu Nghi Ninh bĩu môi,

không

nói

gì nữa.

Tần Sâm khoát tay lên lưng ghế dựa tay

nhẹ

nhàng gõ gõ vai

cô, Cảnh Tâm có chút mờ mịt quay đầu nhìn

anh: “Làm sao vậy?”

Tần Sâm nhìn



chăm chú,

không

trả lời.

Cảnh Tâm

không

hiểu, lại quay đầu

nói

chuyện tiếp với Chu Nghi Ninh.

Mọi người gọi đồ ăn xong, mới phát

hiện



một



gái

có chút giống Cảnh Tâm, khuôn mặt

khônggiống lắm, nhưng thân hình

thì

giống.

Chuyện này lúc trước trợ lý của Tần Sâm

đã

nói

qua với đạo diễn,



gái

này là thế thân của Cảnh Tâm, trong thời gian này

sẽ

đi

theo đoàn làm phim, nếu cảnh diễn nguy hiểm

thì

sẽ

dùng thế thân, mọi người suy nghĩ

một

chút liền



ràng.

không

khỏi cảm thán trong lòng: Bình hoa đúng là bảo bối nhà Tần tổng mà!

Cảnh Tâm cũng

đã

phát

hiện,



nhìn thêm mấy lần, mới quay đầu nhìn Tần Sâm,

nhỏ

giọng hỏi: “Sao

anh

lại

không

nói

chuyện này với em?”

Tần Sâm nhìn

cô, cười cười: “Bây giờ

đang

nói

không

phải sao?”



muốn làm diễn viên, về sau nhân vật

sẽ

rất đa dạng, có đôi khi

sẽ

không

tránh nổi những cảnh phải dùng thế thân,

anh

không

muốn hai người vì chút chuyện

nhỏ

này mà cãi nhau.

Huống chi diễn viên dùng thế thân, trong giới này là chuyện quá bình thường.

Cảnh Tâm vốn muốn

nói



không

muốn dùng thế thân, nhưng nhìn ánh mắt đen nháy của

anh, lời đến khoé miệng lại nuốt vào, khéo léo bày tỏ: “Em

không

sợ cao, có thể dùng cáp treo.”

Tần Sâm

không

phát biểu ý kiến, chỉ

nói: “Ngày mai nhìn kỹ rồi hãn

nói.”

Cảnh Tâm mấp mím môi, “Được rồi.”

trên

bàn ăn mọi người uống

không

ít rượu, tửu lượng của Cảnh Tâm khá ổn, chủ yếu là



không

thích uống rượu, cũng sợ ngày mai quay phim mặt

sẽ

bị phù, Tần Sâm giúp

cô, uống

không

ít.

Con người Chu Nghi Ninh rất cởi mở, cùng người trong đoàn làm phim quẩy, cũng uống khá nhiều.

Chờ bữa cơm kết thúc, Cảnh Tâm nghiêm mặt nhìn sắc mặt đỏ bừng của Chu Nghi Ninh, nhìn về phía Tần Sâm, “Trước tiên chúng ta đưa



ấy về

đi.”

Chu Nghi Ninh cũng

không

say, chỉ là có chút mệt mỏi, dựa vào người Cảnh Tâm.

Tần Sâm gật đầu, vỗ đầu Chu Nghi Ninh

một

cái: “Tự mình

đi.”

Chu Nghi Ninh hừ

một

tiếng, đứng thẳng dậy,

đi

thẳng tắp.

Cảnh Tâm chớp mắt, đúng

thật

là bị



ấy lừa,



nghĩ



ấy thực

sự

say.

Khoé miệng Tàn Sâm cong lên, lười biếng

nói: “Tửu lượng của nó rất tốt, có thể hạ gục cả Tần Ninh và Nhạc Minh về khoản uống rượu,

không

cần phải quan tâm đến nó.”

Cảnh Tâm có chút giật mình, “cô

ấy giấu

thật

kỹ, em còn tưởng tửu lượng của



ấy rất kém.”

Chu Nghi Ninh

đã

đi

lên phía trước, Cảnh Tâm nhìn bóng dáng

đi

giày cao gót thẳng tắp của



ấy, cảm thấy lo lắng của mình đúng là dư thừa.

🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
« Chương TrướcChương Tiếp »