Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bình Hoa Giới Giải Trí

Chương 31

« Chương TrướcChương Tiếp »
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Di động vang lên lần nữa,

anh

vẫn

không

bật đèn, Cảnh Tâm đành phải lần theo hướng tiếng chuông phát ra, đèn trong phòng bỗng chốc được bật sáng,



có chút thích ứng

không

kịp nheo mắt lại, ở cái tủ bên cạnh thấy được túi xách của mình, vội vàng nhặt lên lấy di động ra.

Quả nhiên là mẹ



gọi đến, vội vàng nhận điện thoại: “Mẹ….”

Cảnh Lam Chi

nói: “Bảo bối, những người nháo động phòng

đã

bị đuổi hết ra ngoài, con

đi

đâu vậy? Nhanh

đi

đến phòng khách, mẹ và ba

đang

chờ con ở đây.”

Cảnh Tâm quay đầu nhìn thoáng qua Tần Sâm,

anh

dựa vào cửa phòng tắm, lông mày nhíu chặt, khó chịu kéo cà vạt ra, trực tiếp ném

trên

sàn.

Tiếp theo, là thanh

âm

của dây lưng được cởi bỏ.

“….”

Cảnh Tâm bị

một

loạt động tác của

anh

doạ sợ, đỏ mặt nhìn

anh, thất thần ở đó, thẳng đến lúc Cảnh Lam Chi ở trong điện thoại thúc giục: “Bảo bối, có nghe thấy

không? Ba con uống rượu muốn về sớm

một

chút nghỉ ngơi.”



nuốt nước miếng: “ Có ạ, con nghe được, con lập tưc

đi

xuống.”

Cúp điện thoại, Tần Sâm

đang

cởϊ qυầи, thấy



còn ngây ngốc đứng

một

chỗ, dựa cửa cười xấu xa nhìn

cô, chỉ chỉ đũng quần căng lên của mình: “Thất thần cái gì? Muốn ở lại giúp

anh?”

Cảnh Tâm đỏ mặt: “…. Em lập tức

đi.”

Ôm túi bước nhanh về phía cửa,

đi

qua phòng tắm bị Tần Sâm túm lại hôn

một

cái, cho là mình

không

đi

được,

không

nghĩ đến rất nhanh

anh

liền buông



ra, xoay người vào phòng tắm, Cảnh Tâm chớp mắt

một

cái nhìn cái cửa phòng tắm

đang

đóng chặt kia, sau đó nhìn về phía cà vạt dây lưng cùng áo vest dưới đất.

Khoé miệng

nhẹ

nhàng cong lên, sau đó xoay người nhặt áo vest lên, vuốt vuốt, sau đó treo vào trong tủ quần áo, đặt dây lưng và cà vạt

trên

giường.

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, sau khi làm xong,



mới rời khỏi phòng.

Cảnh Tâm vội vàng

đi

xuống lầu, Cảnh Lam Chi vừa thấy



liền nhíu mày, nừa ngày mới trừng mắt

nói

với

cô: “Sao tóc lại lộn xộn thành như vậy….”

Cảnh Tâm: “….”

Lấy tay sờ sờ, mới phát

hiện

kiểu tóc thợ trang điểm làm cho



đã

không

còn ra hình thù gì nữa rồi.



đỏ mặt đem tóc xoã ra, vừa dùng ngón tay làm lược vuốt vuốt, vừa lắp bắp giải thích: “Có thể do vừa rồi nháo động phòng, bị chen lấn, liền bị rối….”

Cảnh Lam Chi nhìn



một

cái, cũng

không

nói

gì,

đi

đến chỉnh lại tóc cho

cô.

Cảnh Tâm trong lòng thầm mắng Tần Sâm nhiều lần.

Tần Sâm từ phòng tắm

đi

ra, khăn tắm được quấn

trên

eo, nhìn

không

thấy dây lưng cà vạt đâu, di chuyển tầm mắt, nhìn thấy

trên

giường có gì đó, khoé miệng cong lên.

Đêm nay

anh

uống nhiều rượu,

không

có say, cũng

không

tỉnh táo, đầu có chút đau.

Nằm

trên

giường, nghĩ đến Cảnh Tâm, đột nhiên cảm thấy thân thể lại nóng lên.

Chửi thầm

một

tiếng, đứng dậy

đi

đến phòng tắm.

Cảnh Tâm ở Phó gia

một

đêm, buổi sáng hôm sau, Chu Nghi Ninh gọi điện thoại cho

cô, hỏi

cô: “Tối hôm qua



đi

đâu vậy? Tôi

đi

khắp nơi tìm

cô, gọi điện thoại



cũng

không

nhận.”

Cảnh Tâm

không

biết Chu Nghi Ninh

đã

gọi điên thoại cho

cô, tưởng rằng tối qua có mỗi mẹ gọi điện thoại cho

cô, cũng

không

xem danh sách cuộc gọi nhỡ, trong lúc nhất thời xấu hổ

không

biết trả lời thế nào,



không

thể

nói

trong lúc mọi người

đang

náo động phòng,



bị Tần Sâm kéo đến

một

gian phòng khác

đi? “Tôi…. Theo ba mẹ về trước, ba tôi uống nhiều rượu, tôi liền cùng hai người họ về nhà cũ.”

Chu Nghi Ninh

nói: “À, chẳng trách.”

Cảnh Tâm ừ

một

tiếng.

Chu Nghi Ninh đột nhiên cười ha hả: “

nói

với



một

chuyện, tối hôm qua hai phù rể uống say,

không

biết tại sao lại ở chung

một

phòng,



ràng

đã

chuẩn bị cho mỗi người

một

gian phòng, buổi sáng hôm nay hai người cùng tỉnh dậy

trên

một

chiếc giường, ai cũng

không

chịu nhận là mình

đi

nhầm phòng, vì chuyện này mà đánh nhau

một

trận, tôi buồn cười quá ha ha ha!”

Cảnh Tâm: “….”



sẽ

không

bán đứng bạn trai,

nói

cho Chu Nghi Ninh là việc này do Tần Sâm làm.

Chu Nghi Ninh ở bên kia cười đến mức sắp tắc thở, “không

phải chỉ ngủ cùng

một

phòng sao? Hai người đàn ông lại vì chuyện

nhỏ

này mà đánh nhau, buồn cười, ngây thơ chết mất.”
🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
Chu Thân: “Mẹ kiếp, vậy sao

anh

không

bảo phòng lễ tân lấy cho mình

một

phòng?”

Tần Sâm lấy dây lưng từ trong ngăn tủ ra, liếc cậu ta

một

cái, lười biếng mở miệng: “Phiền toái,

không

có thời gian.”

Chu Thân: “…..”

Tần Ninh trừng mắt liếc cậu ta

một

cái: “anh

hai, vậy

anh

đem cậu ta sang phòng người khác

không

được sao? Mẹ nó, em sống 26 năm lần đầu tiên cùng đàn ông ngủ chung giường, mấu chốt là mẹ nó cậu ta còn ngủ trần!

anh

có biết sáng sớm em thấy

một

người đàn ông tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ có cảm nhận thế nào

không?!”

Chu Thân: “Mẹ kiếp, lão tử thích tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ

thì

tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, cậu đánh rắm cái gì!”

Tần Ninh đá cậu ta

một

cước: “Cậu ở trần

trên

giường của tôi! Tôi ghê tởm! Chuyện này sao lại

không

liên quan đến tôi!”

Mắt thấy hai người này lại sắp đánh nhau

một

trận.

Tần Sâm thắt dây lưng, lãnh đạm

nói: “Ồn ào gì thế, còn nữa

không

được gọi là

anh

hai.”

Tần Ninh: “…..

anh

Sâm.”

Tần Sâm vòng qua mấy người này,

đi

vào phòng tắm rửa mặt,

không

sen vào chuyện của bọn họ nữa.”

Có người vỗ bả vai Tần Ninh và Chu Thân, “Cam chịu số phận

đi, nếu

không

thì

hai người các cậu cùng nhau đánh

một

trận

đi.”

Chu Thân cùng Tần Ninh đồng thời lắc đầu: “Quên

đi, đại trượng phu co được dãn được,

không

phải chỉ là cùng đàn ông nằm

trên

một

chiếc giường hay sao? Chuyện

nhỏ

chuyện

nhỏ, mẹ nó đúng là đau đầu, tôi trở về phòng ngủ

một

lát.”

Chu Thân nhìn thoáng qua căn phòng bị Tần Sâm chiếm, cũng

không

biết bình hoa xinh đẹp kia tối qua có ngủ lại hay

không….”

Cậu ta cắn răng

nói: “Tôi về nhà ngủ!”

“Thôi

đi, theo tôi thấy có mà các cậu bị

anh

Sâm doạ sợ rồi.”

“Ai cần cậu lo! Cậu

không

phải cũng từng bị

anh

Sâm đánh hay sao.”

“Mẹ kiếp! Về nhà đánh rắm

đi!”

Ai mà

không

có bóng ma thời thơ ấu chứ! Tần Sâm chính là bóng ma thời thơ ấu của bọn họ.

……

Cảnh Tâm hôm nay ở lại Phó gia ăn cơm tối, kỳ quái là, tối nay Cảnh Lam Chi và Phó Khải Minh

khôngnói



cô, Cảnh Tâm mừng thầm trong lòng, ba mẹ

không

phải đồng ý rồi chứ?

Cơm nước xong, Cảnh Tâm cùng ngồi xem phim với Cảnh Lam Chi,

không

nghĩ tới Cảnh Lam Chi cũng

đang

theo dõi

một

bộ phim cổ trang,



liếc mắt nhìn mẹ

một

cái, cười tủm tỉm

nói: “Mẹ, con cũng nhận

một

bộ phim cổ trang, tháng sau bắt đầu bấm máy, con lần đầu tiên đóng phim cổ trang, ba mẹ chưa từng thấy qua bộ dáng của con khi mặc quần áo cổ trang

đi?”

Cảnh Lam Chi nhìn tạo hình cổ trang của nữ minh tinh trong ti vi, quay đầu nhìn về phía ánh mắt sáng rực của Cảnh Tâm, cười cười: “Con rất muốn đóng phim cổ trang?”

Cảnh Tâm gật đầu: “Muốn, nhân vật gì con cũng muốn thử

một

chút, cuộc sống mà, cái gì con cũng muốn thử

một

lần.”

Cảnh Lam Chi nhìn

cô, khẽ thở dài

một

cái,

không

nói

gì nữa.

Cảnh Tâm trong lòng có chút thấp thỏm, bất quá



nghĩ đến những lời Tần Sâm

đã

nói

với mình, an tâm.

Dù sao cũng có

anh

ở đây,

anh

nói

có thể diễn liền có thể diễn.



tin

anh.

Ngày thứ hai sau hôn lễ Tần Khải cùng Phương Nguyệt liền

đi

Châu Âu hưởng tuần trăng mật, trong khoảng thời gian này Tần Sâm vẫn giống như trước bề bộn rất nhiều việc, Cảnh Tâm

hiện

tại cũng

không

có nhiều thời gian, chỉ rút ra được chút thời gian rảnh cùng

anh

đi

ăn cơm, thời gian

nói

chuyện tình cảm đúng là eo hẹp mà!

Bộ phận trang phục của gọi điện tới bảo



qua thử trang phục diễn, nếu

không

vừa còn có thể sửa được.

Thẩm Gia đến đây đón

cô, thấy Cảnh Tâm đeo khẩu trang lên xe, nhướng mày

nói: “Gần đây biết phòng đám phóng viên rồi sao?”

Cảnh Tâm đóng cửa xe, tháo khẩu trang ra, “Em phát

hiện

từ sau khi Tần Sâm công khai quan hệ

trên

weibo, lúc nào cũng có phóng viên nhìn chằm chằm bọn em, hai ngày trước cùng

anh

ấy tham gia hôn lễ, ngày hôm qua cùng

anh

ấy

đi

ăn cơm, đều bị chụp, may mắn trong khoảng thời gian này giới giải trí có rất nhiều chuyện, cũng

không

lên từ khoá tìm kiếm hot nhất.”

Thẩm Gia nở nụ cười: “không

phải trước kia em luôn chờ đơi được lên từ khoá tìm kiếm hot nhất hay sao? Từ lúc nào lại bài xích như vậy.”

Cảnh Tâm mím môi

một

cái, buồn bực

nói: “Cũng

không

phải bài xích, chỉ cảm thấy quá được chú ý cũng

không

tốt lắm, em

không

muốn mỗi lần cùng Tần Sâm hẹn hò đều có người

đi

theo, hơn nữa bây giờ

trên

mạng rất nhiều người

nói

em tự tạo scandal, em tạo scandal lúc nào!”

Thẩm Gia liếc



một

cái: “Cái loại chuyện tạo scandal trong giới giải trí vô cùng bình thường, em đừng để ý đến chuyện

nhỏ

đó, lúc nào phải tạo scandal

thì

công ty

sẽ

nói

với em, đúng rồi, quản lý cấp cao tìm chị

nói, nếu tình huống bên em

thật

sự

chuyển biến tốt,

sẽ

cho em nhận

một

ít quảng cáo.”

Cảnh Tâm có chút kinh ngạc: “Công ty

không

muốn dìm em nữa hay sao?”

Thẩm Gia

nói: “Nếu em có thể nổi tiếng,

không

phải công ty sợ nếu tiếp tục

không

quan tâm

thì

đến kỳ hạn hợp đồng em

sẽ

chạy mất hay sao? Bọn họ cũng

không

ngốc, nếu sau này ba mẹ em

không

nhúng tay vào chuyện của em, tài nguyên của em tuyệt đối tốt hơn rất nhiều so với nhiều nghệ sĩ trong công ty, dù sao….”

Thẩm Gia ngừng

một

chút, mỉm cười nhìn Cảnh Tâm, “Dù sao

hiện

tại em cũng ở cùng

một

chỗ với Tần Sâm.”

Cảnh Tâm cười cười đồng ý: “Cũng đúng.”

Thẩm Gia khởi động xe, “Cho nên chuyện lên từ khoá hot nhất này, lên nhiều cũng rất tốt.”

Cảnh Tâm: “….”

Đến công ty điện ảnh Hoa Thần, Cảnh Tâm nhắn

một

tin cho Tần Sâm: “Em

hiện

tại ở bộ phận trang phục của Hoa Thần,

anh

ở đây hay vẫn ở Khải Sâm?”

Đợi

một

lát, cũng

không

thấy trả lời, Cảnh Tâm đem điện thoại di động để vào trong túi xách, cùng nhà thiết kế

đi

thử trang phục.

Cảnh diễn thứ nhất của Cảnh Tâm trong là ở hoàng cung,



vẫn là

một

công chúa vô ưu vô lo, trang phục của công chúa có chút phiền phức, Cảnh Tâm vừa nhìn thấy trang phục diễn ánh mắt liền phát sáng, “thật

xinh đẹp, mặt

trên

thêu rất tinh xảo.”

Nhà thiết kế cười cười: “cô

thử trước

một

chút, dáng người



rất tốt, mặc trang phục này đảm bảo vô cùng đẹp.”

🖼️ Hình ảnh không hỗ trợ ở phiên bản này. Vui lòng xem trên Phiên bản đầy đủ
« Chương TrướcChương Tiếp »