Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bình Hoa Giới Giải Trí

Chương 98: Phiên ngoại 16 Nhật ký tiểu Tần Sâm hãm hại cha - Phần 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit:Michellevn

Cảnh Tâm bị Tần Sâm đặt

trên

bệ rửa mặt lớn bằng đá cẩm thạch, váy bị vén đến hông, áo quần hai người cởi

một

nửa, Tần Sâm

đang

định......

Hai người đều sửng sốt, Cảnh Tâm vội vội vàng đẩy

anh

ra, trượt xuống bệ rửa mặt, kéo váy xuống, vừa nhìn quần

nhỏ

của

anh

đang

cởi bỏ, kêu lên kho

nhỏ

:"

anh, mau mặc quần vào

đi

!"

Tần Sâm nhắm chặt mắt:" Fuck! "

Cảnh Tâm:"..........."

Tiếng

nói

trẻ con ngoài cửa

đã

biến thành hai, Dược Dược:" Ba ba, Ba ba....."

Bình hoa

nhỏ

:" Ba ba, ba ba đâu?"

Dược Dược:" Chị, em muốn

đi

tiểu......"

Bình hoa

nhỏ:" Ừ, chị mở cửa cho em."

Tần Sâm nhanh chóng khóa trái, hai ba cái kéo khóa,thắt lại dây lưng, Cảnh Tâm mặt hồng rực,



trừng mắt nhìn

anh, như này làm sao ra ngoài đây?

Ngoài cửa, bình hoa

nhỏ

đang

cố sức mở cửa, " Ơ....... Sao mở

không

ra vậy....."

Xoay người, bịch bịch chạy

đi.

Bình hoa

nhỏ

:" Chị gọi điện thoại cho ba ba, chắc chắn ba ba lén lút

đi

thăm ma ma rồi, xấu xa."

Dược Dược:" Xấu xa."

TRong phòng tắm ba ba xấu xa cười lạnh.

Cảnh Tâm lúng túng

không

biết làm thế nào.

đang

muốn thương lượng cùng

anh, để

anh

đi

ra ngoài trước trấn an tụi

nhỏ, sau đó



giả bộ mới từ ngoài cửa bước vào, như thế là ổn thôi.

Ai ngờ,



còn chưa kịp mở miệng, Tần Sâm

đã

mở cửa ra.

Điện thoại di động của

anh

để trong túi áo khoác ngoài đặt

trên

ghế sô pha vang lên, hai chị em cùng nhìn qua, Tần Sâm nhìn

không

nổi nữa, cất tiếng gọi từ đằng sau:" An An."

Bình hoa

nhỏ

lập tức xoay người, Dược Dược chậm hơn

một

chút, cũng quay nhìn ba ba.

" Ba ba!"

" Ba ba!"

Cảnh Tâm hít

một

hơi

thật

sâu,

đi

ra kỏi phòng tắm, An An nhanh chóng xông lại ôm lấy

cô, cực kỳ vui mừng ngẩng đầu dưa

nhỏ

:" Ma ma!"

Cảnh Tâm giơ tay vuốt vuốt đầu bé con, " Ừ, ngồi máy bay có mệt

không

hả?"

An An nghĩ nghĩ, lắc đầu:"

không

mệt ạ, nhìn thấy ma ma liền

không

mệt."

Dược Dược chạy tới trước mặt, cũng muốn xông lên ôm ma ma

một

chút,

thì

bị ba ba từ phía sau xách lên.

Nhóc con tung chân đá loạn xạ:" Đừng mà, ba ba....."

Cảnh Tâm trông thấy con trai, cũng muốn

đi

tới ôm nhóc

một

chút, Tần Sâm liếc

cômột

cái,"

anh

đưa nó

đi

vệ sinh trước

đã."

Thằng nhóc này vừa rồi

nói

đang

mắc tiểu.

Con trai nín tiểu

không

tốt lắm.

Toilet

không

có bô

nhỏ, cũng

không

có ghế, Dược Dược bị ba ba xách lên, tụt quần

nhỏ

xuống.

Tần Sâm nét mặt vô cảm:" Tiểu mau lên."

Dược Dược:"......"

Ba ba hung dữ quá à, nhóc có hơi

không

tiểu ra được.

Tần Sâm nhìn nhóc

một

cái, huýt sáo

Dược Dược:".............."

Trong tiếng huýt sáo của ba ba, Dược Dược

đã

đi

vệ sinh xong, vừa rửa sạch tay

nhỏxong

một

cái là lao ra khỏi phòng vệ sinh, chạy đến trước mặt ma ma.

Cảnh Tâm ẵm nhóc con lên đùi, hỏi nhóc:" Dược Dược, có đói bụng

không?"

Dược Dược:" Đói ạ, ba ba vẫn chưa đưa chúng con

đi

ăn cơm,

trên

máy bay chúng con ăn rồi,

không

ngon ạ."

Cảnh Tâm:"..........."



ngẩng đầu nhìn Tần Sâm, chăm con kiểu gì thế hả! Đồ ăn

trên

máy bay

đã

khôngngon rồi, xuống máy bay cũng

không

đưa con

đi

ăn gì

đi, cứ thế mà dỗ người ta ngủ, vừa về

đã

muốn chuyện kia,

thật

là......



phải

nói

gì với

anh

cho cho tốt đây!

Kết hôn

đã

bảy năm!

Được rồi,



may mắn đấy chứ?

Hai người họ

không

có cái gọi là bảy năm ngứa ngáy(*)

(*)Thất niên chi dương (七年之痒): thành ngữ của Trung Quốc, ý

nói

7 năm là cột mốc mà người ta

nói

rằng tình cảm trở nên phai nhạt, dễ có

sự

phản bội. Nếu vượt qua ngưỡng bảy năm này

thì

coi như bách niên giai lão, bên nhau trọn đời; bằng

không

thì

xa nhau vĩnh viễn, muôn thuở

không

thể tái hợp.(TruyenHD)

Tần Sâm vừa rồi bị cắt ngang chuyện tốt, gắng gượng kềm nén lại,

đang

phiền muộn, đến cả ánh mắt oán giận của Cảnh Tâm cũng

không

phát

hiện

ra.

Cảnh Tâm mặc áo khoác đội mũ cho các con, sờ sờ đầu tụi

nhỏ, mỉm cười

nói:" Ma ma đưa các con

đi

ăn cơm nhé."

May mắn là giờ vẫn chưa muộn lắm, vẫn có nhà hàng có thể ăn cơm.

Tần Sâm liếc mấy người họ, nắm lấy áo khoác

trên

ghế sô pha,

đi

tới bế bình hoa

nhỏlên: "

đi

nào."

Cảnh Tâm bế Dược Dược lên, Dược Dược vui mừng ôm lấy cổ ma ma.

Bình hoa

nhỏ

:" Con muốn ma ma ẵm cơ."

Tần Sâm:" Con lớn rồi, ma ma ẵm

không

nổi nữa."

Bình hoa

nhỏ

:"............Ò."

.......................

Sắp đến lễ giáng sinh, bầu

không

khí

trên

đường rất nhộn nhịp, lần đầu tiên Dược Dược xuất ngoại, giãy dụa muống xuống dưới, tự mình

đi.

Bình hoa

nhỏ

đã

cùng ba ba ma ma tới nơi này, có điều lần này còn có em trai cùng

đi, bé con cũng

thật

vui vẻ, hai chị em

đi

đằng trước, Cảnh Tâm khoác tay Tần Sâm, mỉm cười

đi

phía sau tụi

nhỏ, hai đứa nhóc

không

biết sao mà tự dưng tranh cãi.

Dược Dược đẩy An An

một

cái, An An mím môi, cũng đẩy em trai

một

cái.

Dược Dược

nhỏ

người, bị đẩy

một

cái

đã

ngã luôn, đặt mông ngồi xuống đất.

Cảnh Tâm sửng sốt mờ lớn mắt nhìn, con trai con

gái

của



biết đánh nhau từ khi nào vậy?!



đẩy Tần Sâm ra, muốn

đi

lên trước ngăn chặn dạy dỗ.

Tần Sâm giữ



lại, " Đừng lo,

không

có gì đâu."

Cảnh Tâm trừng

anh

:" Lúc em ở nhà chưa từng xảy ra loại tình huống này!

Tần Sâm cười:" Em

không

phát

hiện

mà thôi, hai đứa nhóc này rất tinh quái, giả bộ ngoan ngoãn trước mặt em. "

Cảnh Tâm:"............"

Đợi chút

đã, dường như



đã

bỏ lỡ cái gì rồi.



xoay đầu nhìn qua, An An

đang

kéo Dược Dược đứng lên, rồi ngồi xổm xuống phủi bụi bẩn bám

trên

mông quần của Dược Dược.

Tần Sâm cúi đầu nhìn

cô:" Em căng thẳng cái gì chứ? Trẻ con đùa giỡn, thỉnh thoảng tranh cãi gây lộn cũng là bình thường."

Cảnh Tâm:" Hồi

nhỏ

em và

anh

trai em chưa từng tranh cãi gây lộn."

Tần Sâm:" Đó là bởi vị

anh

trai em lớn hơn em năm tuổi, cũng

không

dính lấy bố mẹ em,

anh

em em có gì mà phải cãi nhau."

Cảnh Tâm chẳng thể

nói

được gì, ngẫm lại cũng đúng.

Tần Sâm cười:" Yên tâm

đi

mà, ngày

nhỏ

anh



anh

trai

anh

đánh nhau

không

ít, trẻ con trong viện cũng là đánh nhau tới lớn luôn, trưởng thành rồi cũng giống như

anhem thân thiết, huống chi An An và Dược Dược là chị em ruột, đều là giống của

anh."

Cảnh Tâm:".............Giống của

anh,



ràng đều là em sinh mà."

Tần Sâm nhướng mày, xoa xoa đầu

cô:"

không



anh, em cũng

không

sinh được."

Cảnh Tâm trừng

anh, rút tay ra,

đi

qua nhìn các con.

An An trông thấy ma ma, vội vàng

đi

tới kéo tay

cô," Ma ma."

Cảnh Tâm nghĩ nghĩ, hỏi bé con:" Vừa cãi nhau với em trai hả?"

An An mím môi, gật đầu lại lắc đầu:"

không

ạ, em trai và con đùa giỡn thôi. "

Cảnh Tâm xoa xoa đầu bé con,

không

nói

gì, nhìn phía trước có

một

nhà hàng, hỏi:" Muốn ăn kem

không

?"

An An kinh hỉ mở lớn mắt:" Có thể chứ ạ?"

Mùa hè cũng chẳng mấy khi được ăn kem, ngày lạnh thế này, ấy vậy mà ma ma lại hỏi bé con muốn ăn kem

không

?!

Cảnh Tâm cười:"

thì

đêm nay thôi, chỉ có thể ăn

một

phần.

An An gật đầu liên tục:" Vâng ạ."

một

nhà bốn người

đi

vào nhà hàng, chọn bò bít tết, An An ăn xong bò bít tết mới được phép ăn kem, kem có phần

đã

tan chảy.

Dược Dược ăn được

một

nửa, tay

nhỏ

đẩy đĩa ra, đẩy đến trước mặt chị

gái

:" Chị ơi cho chị ăn."

An An nhìn cậu nhóc:" Em

không

ăn sao?"

Dược Dược lắc đầu:" Ăn

không

ngon."

An An:"..........."



ràng là ăn rất ngon! Ngon cực kỳ luôn!

Tần Sâm đặt con trai lên đùi, " Ăn

không

ngon

thì

ăn bít tết."

Dược Dược vặn vẹo thân hình

nhỏ

:" Bít tết cũng

không

ngon, con

không

muốn ăn."

Tần Sâm cười:"

không

nghe lời? Vậy ngày mai chúng ta

sẽ

về luôn."

Dược Dược:"..........Ba ba, con ăn."

Cảnh Tâm:"............"

Giáo dục gia đình với tụi

nhỏ

sẽ

không

có vấn đề gì chứ?

Tần Sâm chẳng hề cảm thấy có vấn đề gì cả, trẻ con biết co biết duỗi, hiểu



thời thế mới là người tài giỏi.

một

nhà bốn người

đi

dạo hai giờ đồng hồ, sắp 11 giờ mới trở về khách sạn.

Tần Sâm ôm Dược Dược

đã

ngủ mở cửa

đi

vào, nhóc con lần đầu ngồi máy bay cả thời gian dài như thế, quả

thật

mệt mỏi, sau khi nô đùa thỏa thê

thì

nằm bò

trên

chân ma ma ngủ luôn.

Cảnh Tâm đưa An An

đi

tắm rửa.



nhìn Dược Dược

đang

ngủ say sưa

trên

giường, chỉ có thể kêu Tần Sâm lấy khăn lông lau qua mặt mũi chân tay cho nhóc con.

Tần Sâm cầm khăn ấm trong tay, lột trần nhóc con, lau người cho nhóc, thằng nhóc này mềm mềm trắng trắng, giống

một

viên thịt

nhỏ,

anh

mỉm cười, vỗ

một

cái lên mông

nhỏ

của nhóc con, Cảnh Tâm

đang

sấy tóc cho An An, vừa tắt máy sấy

thì

nghe

âm

thanh đó, quay đầu nhìn

một

cái, cạn lời

nói

:" Con trai ngủ rồi

anh

cũng muốn khi dễ

nói."

Tần Sâm cười, quăng khăn mặt, mặc áo ngủ

nhỏ

cho cậu nhóc, "

anh

không

gọi đó là khi dễ."

Cảnh Tâm:"

anh



đang

đùa giỡn nó."

Tần Sâm phủ chăn lên cho con trai,

đi

qua cúi đầu nhìn

cô:" An An cũng nên ngủ rồi."

anh

đã

đặt hai phòng, vẫn còn

một

phòng sát bên.

An An ngồi dậy

trên

chân ma ma, nhìn ba ba, " Ba ba, ba muốn ngủ cùng ma ma ở sát vách sao?"

Cảnh Tâm:"............."



nhìn Tần Sâm, người đàn ông này, trước đó

đã

nói

xong với An An rồi sao?

Tần Sâm

không

nhìn Cảnh Tâm,

đi

tới xoa xoa đầu bình hoa

nhỏ, " Ừm, con ở bên này cùng em trai có được

không

hả? Có chuyện

thì

gọi điện cho ba ba, bất luận người nào gõ cửa cũng

không

được mở cửa. "

An An có chút

không

muốn, nhìn ma ma, lâu như vậy mới gặp ma ma, thực ra bé con muốn ngủ cùng ma ma.

Nhưng mà nếu tranh đoạt ma ma với ba ba, lần sau ba ba

sẽ

không

đưa bé con và em trai

đi

tham ban nữa.

Bé con cắn cắn miệng

nhỏ

gật đầu, đưa ra

yêu

cầu

nhỏ

:" Vậy, con muốn ma ma dỗ con ngủ."

Cảnh Tâm ôm bé con, thơm thơm khuôn mặt

nhỏ

nhắn của bé con," Được, con ngủ rồi, ma ma mới

đi

ngủ."

Sau hơn mười phút, hai chị em đều

đã

ngủ.

Cảnh Tâm

đi

tới bên kia ghế sô pha, gõ gõ Tần Sâm

đang

nhắm mắt dưỡng thần, chăm sóc hai đứa

nhỏ, lại ngồi máy bay suốt thời gian dài như vậy, rồi

đi

tới

đi

lui lâu thư thế, xem ra

anh

cũng

đã

mệt rồi.

Ngón tay mảnh khảnh

nhẹ

nhàng ấn lên huyệt thái dương của

anh, Tần Sâm cong khóe miệng, kéo tay



xuống, đứng lên nhìn

cô.

" Có thể về phòng rồi chứ?"

Cảnh Tâm gật đầu, cười:" Ừm."

Trở về phòng, Cảnh Tâm:" Em muốn tắm trước

đã."

Tần Sâm túm lấy

cô, quăng người lên giường, đè lên

trên

," Bà xã à,

anh

mệt lắm rồi, chờ

không

nổi nữa."

Cảnh Tâm:"............Vậy ngày mài."

Tần Sâm cười như

không

cười:"

một

phút cũng

không

chờ được."

Cảnh Tâm bật cười, vòng tay ôm cổ

anh, nâng đầu hôn hôn môi

anh, " Hêy, chúng ta kết hôn

đã

bảy năm rồi, có thể bảy năm ngứa ngáy

không

đây?"

Tần Sâm nhìn



đăm đắm:" Em có thể sao?"

Cảnh Tâm lắc đầu:" Em hỏi

anh

mà."

Đừng có mà chuyển đề tài đến người



chứ!

anh

cười ra tiếng, tay Cảnh Tâm sờ đuôi mắt

anh,



đã

ba mươi hai rồi,

anh

ba mươi bảy,họ

đã

không

còn trẻ như hồi đó, bọn họ đều

đã

thay đổi, nhưng tình

yêu

ngày càng mặn nồng, cuộc sống rất bình lặng, thỉnh thoảng hỗn loạn, giống như mấy ngày này,

anh

dắt con trai mang con

gái

bay

đi

nước ngoài thăm

cô.

Tần Sâm cúi đầu hôn

cô, tay mò đến đùi

cô, cười xấu xa

nói

một

câu:"

không

ngứa, đôi chân này còn có thể chơi thêm mười năm nữa."

Cảnh Tâm:"............"

Chớ tùy tiện cùng lưu manh tình cảm, lưu manh chỉ biết

nói

chuyện về tình ( tìиɧ ɖu͙©).
« Chương TrướcChương Tiếp »