Chương 17: An An Luyện tập

Norman đứng ở bên cạnh hồ bơi, tự hỏi có phải tiểu nhân ngư vẫn muốn ở trong phòng hay không?

Đang chuẩn bị đi qua phòng nhân ngư, hắn liền thấy tiểu nhân ngư giống như một tia sáng xanh, từ thông đạo bơi ra ngoài.

An Cẩn bơi tới trung tâm hồ nước, đột nhiên phá nước nhảy lên.

Y đem tóc dính ở khóe mắt đẩy ra, nhìn về phía Norman.

Norman đột nhiên mất tập trung, đối với bề ngoài hắn cũng không có quá chú ý, nhưng hiện tại phát hiện, tiểu nhân ngư rất xinh đẹp.

Đầu tóc ướt dầm dề dính ở cái gáy trắng nõn, đồng tử màu xanh lam rạng rỡ loang loáng, toàn bộ tiểu nhân ngư như được bao phủ tầng ánh sáng mang hào quang, đẹp như mộng như ảo.

Thẳng đến khi một tiếng ca linh hoạt kỳ ảo vang lên, Norman mới hoàn hồn, nhưng rất nhanh lại chìm đắm trong đó.

Âm thanh nhẹ nhàng sung sướиɠ, mang theo chút nghịch ngợm, làm tâm trạng cũng tùy theo nhẹ nhàng.

Norman cảm giác được, cùng với tiếng ca, tinh thần lực dũng mãnh tiến vào tinh thần hải của hắn.

An Cẩn hát xong, thấy biểu cảm Norman mang theo thư giãn, đôi mắt cong cong.

Quả nhiên không phải y nhận định sai bản thân, hiện tại y ca hát thật sự rất êm tai!

Norman nhìn tiểu nhân ngư, trong mắt không che giấu được kinh ngạc.

Hắn đối với tinh thần lực có sức phán đoán rất chính xác, tiểu nhân ngư ban ngày ca hát, một lần có thể khôi phục một thành tinh thần lực của hắn.

Nhưng lần hát vừa rồi, khôi phục được hai thành tinh thần lực.

Tầm mắt của hắn dừng trên gương mặt tươi cười của tiểu nhân ngư, không khỏi suy đoán, chẳng lẽ cùng cảm xúc có quan hệ?

Hộ vệ ngoài cửa tỉnh lại từ trong tiếng ca, phát hiện tinh thần lực một chút cũng không có gia tăng, sau khi thất vọng lại nhịn không được kinh ngạc.

Trên Tinh Võng nói rất có thể là thật sự!

Tiểu nhân ngư đem tinh thần lực, 100% truyền lại cho bệ hạ!

Thoáng chốc, bốn người đồng thời thành chanh tinh.

Norman đi đến bên cạnh hồ ngồi xổm xuống, hướng tiểu nhân ngư vẫy tay: "Lại đây."

An Cẩn bơi qua, tay đáp ở bờ hồ, ngẩng đầu nhỏ nhìn.

Nháy mắt tiếp theo, y liền cảm giác đỉnh đầu truyền đến xúc cảm mềm nhẹ, y giương mắt, đối diện ánh mắt ôn hòa của Norman.

Norman: "Cảm ơn An An, rất êm tai."

Trong vòng một ngày, tiểu nhân ngư hát cho hắn 3 lần.

Nếu mà truyền ra ngoài, tuyệt đối sẽ khiến cho sóng to gió lớn.

Tìm kiếm trên Tinh Võng có liên quan tới Làm thế nào để nhân ngư ca hát nhiều đếm không xuể, liền tính cái nhân ngư có quan hệ tốt nhất với người Obis, một tuần có thể nghe được hai lần hát, cũng sẽ được vô số người cực kỳ hâm mộ.

Norman rất rõ ràng, tiểu nhân ngư ca hát, cũng không phải do hắn dỗ vui vẻ.

Lần đầu tiên tiểu nhân ngư ca hát, là bởi vì lo lắng hắn, hai lần sau đó, đều là vì cảm ơn.

Hắn thế nhưng chỉ là mua một vài món đồ chơi, xây một cái hồ nước mà thôi.

Hắn phát hiện, sau lần đầu tiên nghe tiểu nhân ngư hát, chỉ cần hắn vì tiểu nhân ngư làm chút cái gì, tiểu nhân ngư liền sẽ hát cho hắn nghe.

Ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, thật sự chọc người thích.

An Cẩn không quá quen với việc biểu đạt cảm tạ của người khác, có chút thẹn thùng mà quay đầu đi.

Nghĩ nghĩ, lại cọ cọ Norman lòng bàn tay, nhẹ nhàng kêu a.

Không cần cảm ơn nha, y chỉ là muốn giúp đỡ trong khả năng của mình mà thôi.

Thanh âm vừa nhẹ vừa mềm, truyền vào trong tai Norman, phảng phất như là làm nũng.

Norman liền tiếp tục xoa đầu tiểu nhân ngư, quan sát thần thái của y.

Xác định tiểu nhân ngư không có bởi vì ca hát cho hắn mà không thoải mái, Norman an tâm.

Đêm đó, An Cẩn trực tiếp ngủ ở hồ nước bên ngoài, hồ nước trong suốt dưới ánh trăng phát ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, y trầm mình ở đáy ao thực mau liền ngủ say.

Y ngủ rất ngon, buổi sáng khi tỉnh lại, mặt trời mới mọc không lâu, độ ấm đặc biệt nhu hòa.

Y nằm ngửa trên mặt nước thưởng thức khung cảnh trong chốc lát, sau đó bơi về phòng giải quyết vệ sinh cá nhân.

Không bao lâu, Norman liền tự mình bưng bữa sáng của y đi vào phòng nhân ngư.

An Cẩn nhìn bữa sáng không chút thay đổi nào, thầm nghĩ còn may hiện tại là nhân ngư, khẩu vị đã xảy ra một ít biến hóa, bằng không dù có ăn ngon cũng nhanh sẽ chán ghét.

Norman vẻ mặt nghiêm túc như cũ mà tự giới thiệu: "An An, ta là Norman - chủ nhân của ngươi."

An Cẩn cho Norman một cái mỉm cười, làm Norman có thể hiểu tiểu nhân ngư còn nhớ rõ hắn.

Norman không có ở lại lâu, sau khi ở trước mặt tiểu nhân ngư lộ mặt, hắn rời biệt thự đi đến quân bộ.

An Cẩn mở video ra, vừa ăn bữa sáng vừa học tập ngôn ngữ, hai giờ sau, y đi tới vườn hoa.

Thời điểm mặt trời chói trang nhất, chiếu vào làn da không quá thoải mái, y chọn góc có bóng cây mà ngồi.

Y ghé vào bên cạnh ao, thả lỏng đuôi, thưởng thức lá cây đóa hoa, thư giãn đôi mắt.

Chung quanh một mảnh an tĩnh, lực cảm giác của y càng thêm mẫn cảm, đột nhiên, y nhìn về phía phương hướng tường chắn chỗ hậu viện.

Y cảm giác được, có bốn người đứng ở nơi đó, hẳn là hộ vệ của biệt thự, khi thú Atoll xuất hiện, y đã gặp qua.

Nhưng mà lần đấy y cũng không có phát hiện sự tồn tại của hộ vệ, sau khi dị năng thăng cấp, y mới có thể cảm giác được.

Phát hiện những người đó vẫn không nhúc nhích, y đem lực chú ý đặt tới hoa cỏ cây cối.

Nhìn một lát, thu hồi tầm mắt, y thấy được cách bờ hồ không xa có một viên hạt giống màu đen.

Y cẩn thận quan sát cây cối và hoa cỏ trong vườn hoa, cuối cùng tầm mắt rơi xuống lá cây có hình dạng giống bàn tay.

Y duỗi tay, đem hạt giống nhặt lên, phỏng đoán trong quá trình dời cây để xây bể bơi, hạt giống bị chạm vào rơi xuống.

Nhìn tạp chất trong hạt giống, y lộ vẻ suy tư.

Nước không có tạp chất, cây lại có tạp chất, là bởi vì trong quá trình trưởng thành, nguyên bản hạt giống đã có tạp chất sao?

Y nghĩ nghĩ, vận chuyển dị năng, đem tạp chất trong hạt giống tiêu trừ.

Đánh giá xung quanh một phen, chọn hai nơi có đất trống, y muốn đem hạt giống thử trồng ở đó.

Đôi tay của y chống lên bờ chuẩn bị bò lên trên, nghĩ đến cái gì đó, lại trở về trong nước.

Sau khi dị năng của y thăng cấp, còn không có luyện tập qua đâu.

Dị năng thăng cấp, cần thiết huấn luyện lực khống chế đối với dị năng.

Đến khi việc khống chế đạt tới mức tùy tâm sở dục, chỉ cần có tinh hạch, là có thể thăng cấp.

An Cẩn ngưng thần, khống chế nước trong hồ, một con rồng nước bay đến trước mặt y, sau đó theo tưởng tượng của y biến hóa, biến thành một mũi tên nước.

An Cẩn duỗi tay chạm chạm mũi tên, tay trực tiếp xuyên qua nước hình thành mũi tên, không hề có cảm giác đau.

Y nhấp môi dưới, không quá vừa lòng.

Nghiêm túc nghĩ nghĩ, y tập trung tinh thần, lực chú ý tụ ở trên mũi tên nước, mũi tên nước bắt đầu xoay tròn, tốc độ càng lúc càng nhanh, thẳng đến thấy không rõ.

An Cẩn nhìn về phía phần đất trống đã chọn trước dó, mũi tên nước vèo cắm đến mặt đất, lấy mũi tên làm trung tâm, mặt đất bị áp thành một cái hố rộng, bùn đất văng khắp nơi.

Ngay sau đó, mũi tên nước hóa lỏng, làm ướt bùn đất.

An Cẩn chống thân thể nhìn về phía bên đó, hố không lớn lắm, nhưng rất sâu.

Y lại lần nữa vận chuyển dị năng, bùn đất xung quanh bị hút vào một cái cầu nước rỗng ruột, bùn đất bị bao ở bên trong quả cầu.

An Cẩn khống chế cầu nước rơi xuống hố, đem hố đào sâu thêm chút.

Y lặp lại vài lần, chờ chiều sâu của hố thích hợp, y dùng cầu nước đem hạt giống bao bọc lấy, chuyển qua hố, lại khống chế bùn đất ẩm ớt, chôn hạt giống xuống.

Tự hỏi trong chớp mắt, y lại dùng dị năng đem nước trong hố dời đi một ít, lo lắng hạt giống bị úng nước.

Thành công gieo trồng hạt giống, An Cẩn nghĩ đến cảnh tượng trước kia cùng cụ ông làm vườn cùng nhau trồng hoa, tâm tình cực tốt.

Y vung vung cái đuôi, luyện tập lực công kích của dị năng.

Một mũi tên nước, rồi đến hai mũi tên nước, sau khi ổn định, lại gia tăng một cái nữa.

Y thử vài lần, nếu muốn cho mũi tên nước tăng thêm lực công kích, thiết yếu tăng khả năng vận chuyển, mà dưới loại tình huống này, y nhiều nhất chỉ có thể khống chế ba mũi tên nước.

Đối với kết quả này y thực vừa lòng, dị năng giả hệ thủy sơ cấp trước kia trong căn cứ, làm không được loại trình độ giống như này.

Y chuyên tâm luyện tập, thẳng đến khi có thể tùy tâm khống chế mũi tên nước, mới chịu ngừng lại.

Lúc này y mới cảm thấy mệt mỏi, tinh thần hải ảm đạm, tinh thần lực của y rất nhanh tiêu hao xong rồi.

Y thả lỏng nổi trên mặt nước, nhắm mắt lại cảm thụ tự nhiên, tâm tình bình tĩnh trở lại.

Tốc độ khôi phục tinh thần lực biến nhanh.

An Cẩn vừa lòng cực kỳ, càng cao hứng, tốc độ khôi phục tinh thần lực càng mau.

Buổi chiều, An Cẩn như cũ học tập hai giờ, sau đó mới đi vườn hoa, một bên chơi một bên luyện tập dị năng.

Trên đường nghỉ ngơi, y nổi trên mặt nước nhìn không trung, đột nhiên nghĩ đến cảnh tượng bạo động tinh thần của Norman.

Tiện đà nghĩ đến tình huống khẩn cấp khi ca hát của bản thân.

Y ý thức được, không phải thời điểm nào cũng đều có thời gian ấp ủ cảm tình.

Cần thiết phải luyện thành thục một bài hát, ứng đối tình huống đột xuất!

Khuôn mặt nhỏ tinh xảo nghiêm túc lên, trong đầu hiện lên những bài hát y có thể sử dụng.

Đem những bài không quen thuộc, lời bài hát không được đầy đủ, quá khó hát, những bài không hợp hoàn cảnh toàn bộ loại bỏ, cuối cùng y do dự thật lâu, vẫn là chọn những bài hát cho thiếu nhi.

Lông mi An Cẩn khẽ run, hô hấp thoáng dồn dập chút, có chút khẩn trương.

Lúc trước, y chính là hát bài hát này rồi bị người cười nhạo.

Y hát thực nghiêm túc, nhưng mà vào trong tai người khác, hoàn toàn không có bất luận cái gì phập phồng, như là đọc chữ mà không phải ca hát.

Lúc sau, y về nhà lặng lẽ ghi âm lại, phát hiện các bạn học nói là thật sự, khổ sở rất lâu.

Cụ ông làm vườn biết được, liền hát một lần cho y nghe, từ đấy bản thân mới có thể hát chuẩn được.

Sau đó y liền cùng cụ ông làm vườn cùng nhau học bài hát này, y còn nhớ rõ cụ ông làm vườn còn vuốt đầu của y nói, hy vọng tuổi thơ của Tiểu Cẩn thật vui vẻ.

Nghĩ đến đây, An Cẩn hít mạnh một hơi, tiện đà giơ lên tươi cười, mở miệng hát lên.

Nhẹ nhàng mà lưu chuyển, từng viên năng lượng xanh lam dâng lên, bay đi khắp nơi.

Phần lớn viên năng lượng, bay về phía tinh thần hải của bốn gã hộ vệ bên ngoài hậu viện.

Bốn người gần như đồng thời trừng lớn đôi mắt, biểu tình kích động.

Trong đó một người lập tức báo cáo cho đội trưởng.

Đội trưởng đội hộ vệ số 2 - Y Lạc lập tức đứng dậy từ ghế trong phòng theo dõi: "Kiểm tra tình huống làm việc của màng cách ly năng lượng."

"Báo cáo đội trưởng, màng cách ly hoạt động bình thường."

Y Lạc: "Chú ý canh gác, đặc biệt là khu vực trên không."

"Rõ!"

Y Lạc xoay người đi ra ngoài, bước chân trầm ổn từ trước đến nay so ngày thường nhanh rất nhiều.

Một người khác đang trực ban trong phòng điều khiển vội vàng kêu: "Đội trưởng, ta cũng muốn xin nghỉ!"

Hắn nghe được! Tiểu nhân ngư đang ca hát! Hắn muốn đi!!!!!

"Không phê chuẩn". Y Lạc không chút do dự cự tuyệt, nhanh chóng ra cửa, đi tới cửa sau.

Liền thấy nơi đó ngoại trừ bốn gã thủ vệ đứng gác, bác sĩ Honad, cùng với hai vị đội trưởng nhàn rỗi khác cũng có mặt.

Một đám lỗ tai dán vách tường, biểu cảm trầm mê lại kích động.

Mày Y Lạc nhíu hạ: "Đều đứng thẳng lên!"

"Xoát", tất cả đội viên đội hộ vệ đều thẳng tắp mà chào.

Honad không nhúc nhích, lỗ tai dán vách tường, nhỏ giọng nói: "Khẩn trương cái gì, hoàng cung trừ bỏ căn biệt thự này cùng tòa nhà cho đội hộ vệ, đều là trống không, không sợ bị người thấy."

Thấy Y Lạc còn chuẩn bị nói cái gì đó, ông trừng mắt liếc một cái: "An tĩnh chút đi."

Y Lạc trầm mặc trong chớp mắt, yên lặng dán vách tường.

Mấy người còn lại vừa thấy, vội vàng khôi phục tư thế trước đó.

Chỉ còn bốn gã hộ vệ đứng gác, một đám vẫn duy trì tư thế đứng thẳng.

An Cẩn hát rồi hát, thanh âm càng ngày càng nhỏ, ngượng ngùng mà nhìn về phía cửa sau.

Y cảm giác được, nơi đó càng ngày càng nhiều người.

Không phải nghe được y hát đấy chứ?

Y lập tức ngừng lại.

Nghĩ đến trước kia không tự biết bản thân ca hát khó nghe, trong mắt y lộ ra suy tư.

Y không có máy ghi âm, muốn biết có dễ nghe hay không, xem phản ứng của mọi người là trực tiếp nhất.

Những người ở hậu viện, vừa lúc có thể cho y làm thí nghiệm!

Nếu bọn họ nghe được tiếng ca tò mò lại đây, như vậy trong chốc lát nghe nhiều một chút, nếu cảm thấy khó nghe, khẳng định sẽ rời đi! Dễ nghe mới có thể tiếp tục ở lại.

An Cẩn càng nghĩ càng cảm thấy có đạo lý, nghĩ rằng mọi người đều không quen biết, thẹn thùng cái gì, y lại lần nữa hát lên.

Một bài còn chưa hát xong, y cảm giác người ngoài hậu viện lại càng nhiều, thời điểm hát bài thứ hai, người lại nhiều thêm.

Y lập tức tràn đầy tin tưởng, xem ra y thực sự hát không tồi!

Buổi tối, Norman trở về, đến phòng nhân ngư, lại bị tiểu nhân ngư lôi kéo tay, nghe xong một bài hát.

Norman xoa xoa đầu tiểu nhân ngư: "Rất dễ nghe, cảm ơn An An."

Tinh thần hải của hắn đã thật nhiều năm không có bình tĩnh như vậy, hơn nữa tinh thần lực rất sung túc.

An Cẩn xác định hắn thích, cao hứng mà vung vẩy cái đuôi.

Từ bây giờ không cần vì ca hát mà phát sầu.

Norman thấy bộ dáng vui vẻ của y, nghĩ thầm, tiểu nhân ngư quả nhiên rất thích hắn.

Hắn hơi suy tư, cảm thấy kế hoạch lần trước có thể thực thi.

Hắn cúi người, bế tiểu nhân ngư lên, đi vào hồ nước trong hậu viện, đem tiểu nhân ngư buông xuống.

An Cẩn ở trong nước bơi vòng, nhìn về phía Norman, mặt đùng cái đỏ ửng.

Norman lưu loát cởϊ áσ sơ mi cùng quần dài, chỉ còn một kiện quần bơi, dáng người hoàn mỹ hiển lộ không thể nghi ngờ.

Hắn nhảy vào hồ nước, bơi tới bên cạnh tiểu nhân ngư.

Lại thấy tiểu nhân ngư giống như bị chấn kinh, bơi vèo ra, dùng cái gáy đối diện với hắn

Norman trầm tư, hắn vừa mới chọc tiểu nhân ngư không vui sao?