Chương 4

16.

Mọi trường học đều là mảnh đất màu mỡ của tin đồn và những trò quái ác.

Lời đồn được thêm mắm dặm muối lan truyền với tốc độ ánh sáng hơn nữa trong lúc lan truyền còn thay đổi ra các loại diện mạo xấu xí giống như nhiễm phóng xạ từ một vụ nổ hạt nhân.

Thời gian nghỉ ngơi sau tiết thứ hai của buổi sáng là dài nhất, dù đã tập xong thể dục giữa giờ nhưng vãn còn đến mười lăm phút cho đám chọc trò nhàn rỗi tiêu hao.

Lúc Tề Minh đi vào nhà vệ sinh thì nghe thấy hai nam sinh bên trong đang nói chuyện.

“ Mày biết con bé Dịch Dao lớp tao không?”

“ Có nghe nói, con bé rất kiêu ngạo đó đúng không?”

“ Kiêu ngạo cái gì chứ. Nó chính là một con điếm mặc đồng phục. Biết gì chưa, dạo này nó đang thiếu tiền, một tram đồng có thể ngủ một đêm, còn có thể chiều mày…”

Am thanh tiếp theo cố ý hạ xuống rất thấp nhưng vẫn không giấu được sự bỉ ối và dơ bẩn của ngôn ngữ.

Tề Minh mở cửa ra, nhìn thấy Du Khỉa học cùng lớp và một nam sinh lớp khác đang đi tiểu. Du Khải quay ra nhìn Tề Minh, không nói gì nữa, kéo nam sinh kia đi.

Tề Minh mặt không biểu cảm đứng rửa tay, không ngừng xoa tay vào nhau, đến tận lúc hai bàn tay đều trở nên đỏ ửng.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ bị đè xuống rất thấp. Những đám mây vẫn lững lờ trôi.

Chạc cây đan vào nhau chĩa lên trời.

“ Trông như vô số bóng ma chết đói giơ tya lên xin cơm”. Đây là lời dịch giao từng ví von.

Vẫn là không khí khô hanh của mùa đông, da trên mặt như vôi quát tường chất lượng kém, dường như chỉ quét một cái là có thể rơi xuống một lớp vôi dày.

Tề Minh viết lộn xộn trên giấy, các con số, các loại hình học, các từ đơn tiếng Anh. Bất giác viết ra một chữ “bitch”. Viết đền chữ “ h” cuối cùng, bởi vì quá dùng sức nên ngòi bút máy đột nhiên xé rách mặt giấy. Liên tiếp xé rách mấy tờ, mực loang ra một mảng lớn.

Lúc này sự đau đớn trong lòng cũng giống như rất nhiều lớp giấy bị xé.

Bitch. Gái điếm.

17.

Máng nước rửa phía sau nhà ăn . vẫn như cũ không một bóng người.

Dịch Dao và Tề Minh lần lượt rửa cặp l*иg cảu mình. Trên đầu là đám mây màu xám chỉ thong thả buông trôi.

Trời sắp mưa rồi.

“À này..” vặn vòi nước vào, Tề Minh nhẹ nhàng đậy nắp cặp l*иg, “ Hỏi cậu một chuyện nhé”.

“Hỏi đi” Dịch Dao đổ ra một chút nước rửa bát từ chiếc lọ nhỏ mang theo. Trong cặp l*иg xuất hiện rất nhiều bong bóng.

“Dạo này cậu rất cần tiền à…?”

“Cậu biết rồi còn hỏi.” Dịch Dao không ngẩng đầu lên.

“ Vì tiền sẵn sang làm bất cứ việc gì à?” Trong giọng nói xen lẫn run rẫy, không thể khống chế được.

Tắt vòi nước đi, Dịch Dao đứng thẳng dậy nhìn Tề Minh chằm chằm: “ Cậu nói vậy là có ý gì?”

“Không có ý gì, chỉ hỏi một chút thôi.”

“Cậu ý gì?” Dịch Dao cầm cặp l*иg rất chắc.

Nghe thấy lời đồn không phải chỉ có một mình Tề Minh, Dịch Dao cũng nghe thấy. Nhưng cô không để ý.

Cho dù Tề Minh nghe thấy, cô cũng sẽ không quan tâm.

Những điều cô nhất định sẽ quan tâm chính là Tề Minh không những nghe thấy mà còn tin tưởng

“Tớ nói là…”

“Cậu không cần phải nói. Tớ hiểu” Nói xong, Dịch Dao xoay người rời đi.

Mới đi được hai bước, cô xoay người lại, hất thẳng nước nước trong cặp l*иg vào mặt Tề Minh.

“Không ngờ cậu lại cho rằng tớ cũng giống như mẹ tớ”

18.

Khong lòng cậu có một nữ sinh như vậy

Cậu sẵn sàng cho cô ấy bịch sữa ăn sáng của mình.

Cậu sẵn sàng chép bài mỗi ngày giúp cô ấy, sau đó đưa đén nhà cho cô ấy.

Cũng tương tự như vậy, cậu sẵn sàng tin tưởng một người xa lạ, chứ không chịu tin tưởng cô ấy.

Và điều mà cậu tin tưởng đó là : Cô ấy là một con điếm.

19

Dịch Dao đạp xe về nhà.

Trên đường, vẻ phồn hoa và mùi phố phường quyện vào nhau, tựa như phông nền của một bộ phim đang chạy lui về phía sau.

Tựa như đang đứng trên bang chuyền chở khách ở sân bay, bị mặt đất kéo về phía trước

Bàn tay cô nắm tay lái, ngón tay trắng bệch vì nắm quá chặt.

Dịch dao đột nhiên nhớ tới việc mẹ thường xuyên nói với mình những lời lẽ như “ Tại sao mày không chết quách đi”, “Tại sao mày vẫn còn chưa chết”. Thực ra, nếu thực hiện được thì cũng có thể coi như một sự giải thoát. Có điều bây giờ trước khi chết còn phái mang tiếng xấu giống như mẹ, điều này vẫn đè nén trong lòng Dịch Dao như một quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn, nặng nề ép lên khiến tim cô gần như không đập tiếp được nữa.

Máu không thể chảy về tim.

Thân thể như thiếu oxi lơ lững giữa không trung. Không rơi xuống được. Không hạ xuống đất được. mọi khớp xương đều bị ngườ nào đó buộc dây màu bạc, bị người ra điều khiển như con rối, tiến về phía trước như một cái xác không hồn.

Nước mắt vẫn không ngừng tuôn ra khỏi bờ mi, tựa như có người mở van chứa nước mắt, nên không dừng lại được. Tựa như tất cả nước trong cơ thể đều chảy ra dưới dạng nước mắt, chảy đến lúc cạn khô.

Tới khi đạp xe về đén đầu ngõ, nhìn thấy Tề Minh đang ngồi bên đường trong bóng đêm tối tăm, van nước kia bị người nào đó ấn xuống mới bật lên được,

Nước mắt ngừng chảy.

Tề Mình đứng trước mặt cô. Ánh sáng từ cột đèn đầu ngõ chiếu xuống mặt cậu. Cậu dụi đôi mắt đến đỏ lên. Cậu nói: “ Dịch Dao, tớ không tin những gì bọn họ nói. Tớ không tin”.

Dường như trong bóng tối lại có người ấn van, nước mắt chảy xuống không bị thứ gì ngăn cản nữa.

Dịch Dao không nói lời nào cầm cặp sách trong giõ xe đập thẳng lên ng Tề Minh.

Hộp bút,sách giáo khoa, vở viết, điện thoại, toàn bộ từ trong cặp đổ ra đập và người Tề Minh. Một cây bút vách qua mặt để lại vệt máu.

Tề Minh không hề nhúc nhích.

Lại đập.

Hết lần này tới lần khác. Đến khi chỉ còn lại chiếc cặp sach trống không bằng vải bông mềm mại đập lên người. Tề Minh đứng yên không nhúc nhích, nhưng cảm thấy còn đau howncar ban nyar lúc bị đồ vật văng vào người.

Đập rồi lại đập. Liên tự đập lên người cậu.

Bỗng nghiên thân thể như bị khoét một lỗ nhỏ, sức mạnh lữ lượt thoát đi qua chiếc lỗ nhỏ này. Như thể bị rút cạn máy. Dịch Dao ngã bệt xuống đât, tiếng khóc cũng không phát ra được, chỉ còn lại hai bờ vai run run.

Tề Minh ngồi xuống ôm cổ cô, kéo mạnh cô vào lòng mình.

Như là ôm một con rối trống rỗng.

“Cậu mua tớ đi, cậu cho tớ tiền…Tớ ngủ với cậu.”

“ Tớ lên giường với cậu, chỉ cần cậu cho tớ tiền.”

Mỗi câu nói nghẹn ngào đều như một mũi dao sắc nhọn cắm thẳng vào l*иg ngữ Tề Minh.

Cô nói: “ tớ không giống mẹ tớ! Cậu đừng coi tớ như mẹ tớ!”

“Tớ không giống mẹ tớ!”

Tề Minh gật đầu nặng nề.

Đèn đường chiếu xuống. Bóng đêm như loang ra chiếc áo đòng phục màu đen của cậu bé. Trên gương mặt sáng láng, máu từ vết xước dã đông lại.

Dưới đất, hộp bút chì, bút máy, sách vở….tản mát khắp nơi, như những linh kiện bị tháo rời.

Ai đó vừa đánh hỏng một con rối hay sao?

Trong ngõ nhỏ, Lâm Hoa Phượng đứng bất động giữa bóng tối.

Mỗi một câu “ Tớ không giống mẹ tớ” đều như hút đi rất nhiều oxi xung quanh người bà.

Bà ôm ngực, nơi đó như bị đâm vào một mũi bang, lạnh buốt nhức nhối.

Tựa như mùa hè đột nhiên cần một miếng kem to, cuối cùng lạnh quá chỉ có thể nhả ra.

Nhưng mũi bang đâm sâu làm sao có thể nhả ra được?

Nguồn : truyenhdt.com

20.

Vẫn như cũ, vừa cắm chìa khóa vào ổ thì cửa đã mở ra.

Tiếng cằn nhằn của mẹ bị một câu “ Con ở lại trường hỏi giáo viên mấy bài tập không hiểu nên về muộn” của Tề Minh chặn đứng.

Trên bàn có ba bộ bát đũa.

“Bố về rồi à?”

“Ừ, bố con cũng vừa về, đang tắm, đợi ông ấy tắm xong. Á, mặt con làm sao thế này?”

“Không có gì.” Tề Minh quay mặt đi. “ Con đi xe trên đường không cẩn thận bị quệt”.

“ Sao lại thế chứ! Rách hết cả mặt rồi!” Mẹ vẫn hét lên như cũ. “Chờ mẹ đi lấy thuốc”.

Mẹ đi vào phòng ngủ, bắt đầu lục tung hòm tủ.

Trong phòng tắm có tiếng bố đang tắm, tiếng nước từ vòi sen rất lớn.

Mẹ vào phòng ngủ tìm cồn và bang gạc.

Trên bàn, chiếc ví của bố lẳng lặng nằm đó. Trong ví có thể nhìn rõ một xấp tiền.

Tề Minh cúi đầu, cảm thấy vết thương trên mẳ nóng lên, càng ngày càng nhói đau bỏng rát.