Chương 25: Lo lắng

Một đêm này mưa phùn kéo dài, một ngày mới vừa lên, mưa thế nhưng giảm nhỏ, đợi đến khi trời sáng hoàn toàn, mưa cũng hoàn toàn ngừng. Mây đen chậm rãi tan, thái dương cũng hiện ra chiếu rọi đại địa, không khí tươi mát, hết thảy đều bị mưa cọ rửa vạn phần sạch sẽ.

Từ trong phòng đi ra, Nhạc Sở Nhân mặc một thân nam trang màu trắng, tóc dài chỉnh tề lưu loát buộc ở sau đầu, lộ ra khuôn mặt tinh xảo.

Nàng giơ tay nhấc chân đều toát lên một cỗ tiêu sái tùy tính khiến thoạt nhìn có vài phần hơi thở nam tử chẳng qua ngũ quan quá mức âm nhu quyến rũ làm người ta khó phân biệt nam nữ a.

Ánh mặt trời quá mức chói mắt, Nhạc Sở Nhân có chút nheo lại ánh mắt, phía sau Phong Duyên Thương từ phòng ngủ của nàng đi ra. Hôm nay hẳn thay đổi một thân trường bào màu xanh lại toát lên khí chất thanh thoát tựa như bích thủy liên trong ao thanh hà. ( Aiz, cái này Nguyệt thấy nếu so ra chắc giống cái câu ‘ hoa sen trong giếng ngọc’ của tiếng Việt mình đi???????? )

"Nếu không có thu hoạch gì, trước buổi tối hẳn chúng ta có thể trở về. Bất quá ta nghe nói trong thâm sơn không hề thiếu bảo bối, những dược liệu quý hiếm Thích Phong đưa tới trước kia đều do những nông phu lấy về từ thâm sơn."

Nhạc Sở Nhân thực vui vẻ, núi rừng cổ đại đều là nguyên sinh chắc chắn sẽ có không ít bảo bối a.

Phong Duyên Thương cùng nàng sóng vai, cúi mắt nhìn ánh mắt nàng lấp lánh như ánh sao, ôn hòa nói:

"Nếu thật sự muốn vào trong thâm sơn, nàng buổi cũng không thể trở về được. Từ hoàng thành ra roi thúc ngựa không ngừng đến buổi trưa đến đó coi như mau rồi."

Nhạc Sở Nhân ôm cánh tay, quay đầu nhìn hắn một cái:

"Ta sẽ không cưỡi ngựa."

Tuy nói nàng cùng động vật ở chung không tệ, nhưng là cưỡi ngựa… cùng hữu hảo ở chung không quan hệ, phải chịu tội là cái mông a.

Phong Duyên Thương cười khẽ, dưới ánh mặt trời mặt hắn như tỏa ra một tầng ánh sáng:

"Vậy ngồi xe ngựa."

"Quá chậm ."

Có chút nhíu mi, mấu chốt là nàng một hai ngày cũng chưa về, Vương phủ lại xảy ra việc gì thì làm sao bây giờ?

"Vậy làm sao bây giờ?"

Cười nhìn nàng, Phong Duyên Thương có chút hứng thú.

"Nếu là mấy ngày nay ngươi không có việc gì, phụ hoàng ngươi cũng sẽ không tìm ngươi, chúng ta cùng đi đi."

Mấu chốt là nếu Phong Duyên Thương cùng nàng một chỗ, có người muốn gϊếŧ hắn cũng không dễ dàng như vậy. Mặc dù nàng không có võ công giống bọn họ bay tới bay lui thậm chí ở phương diện nào đó có thể nói nàng tay trói gà không chặt, nhưng nàng tuyệt đối có trăm loại kiểu chết cho họ lựa chọn.

Phong Duyên Thương khóe môi giơ lên, trong con ngươi sâu thẳm là hình ảnh nghiêm túc của Nhạc Sở Nhân:

"Hảo."

Có lẽ ra khỏi cử vương phủ nguy hiểm sẽ gia tăng rất nhiều, nhưng hắn cũng rất muốn cùng Nhạc Sở Nhân vào núi.

"Uh, cứ quyết định như vậy đi."

Nhạc Sở Nhân hào sảng vỗ vỗ cánh tay Phong Duyên Thương, sau đó xoay người đi đến bên tường tiểu viện, đem hồng xà sáng nay mới được Đinh Đương đưa trở về lại lấy ra, lại nhìn thoáng qua Thiềm thừ rõ ràng đã lớn hơn nhiều trong giỏ trúc khác rồi cùng Phong Duyên Thương rời khỏi Lạc Sương Các.

Hai người chậm rãi đi đến tiền thính đã thấy Thích Phong một thân trang phục màu đen từ đối diện đi tới.

"Vương gia, vương phi. Vương gia, ngũ vương gia đến đây."

Khom người chắp tay hành lễ xong hắn mới nó nguyên nhân vội vã đi tới.

Thần sắc Phong Duyên Thương không thay đổi, Nhạc Sở Nhân vừ vỗ về hồng xà quấn quanh cánh nàng vừa nói:

"Xem ra ngũ ca đã biết ngươi tối hôm qua gặp chuyện cố ý đến thăm ngươi a."

"Ân."

Phong Duyên Thương gật gật đầu, hai người hướng đại môn đi tới, quả nhiên Phong Duyên Thiệu đan từ ngoài cửa đi tới. Hơn nữa phía sau hắn còn có một người khiến người khác không nghĩ đến - Phong Duyên Tinh.

Nhạc Sở Nhân lập tức nhướn đuôi lông mày, hiện tại phóng nhãn toàn bộ Vương phủ cũng không ai dám chọc nàng, nàng đã lâu cũng không tìm người chơi đùa, tay chân cũng ngứa ngáy giờ lại có người đưa đến cửa hắc hắc.

"Ngũ ca."

Vỗ về tiểu xà, Nhạc Sở Nhân cùng Phong Duyên Thiệu đầy người nho nhã khiêm tốn chào hỏi rồi vòng qua hắn đi hướng Phong Duyên Tinh.

Phong Duyên Thiệu cười gật gật đầu, liếc mắt nhìn hồng xà trong tay nàng một cái rồi đi hướng Phong Duyên Thương.

"Sáng nay mật vệ báo lại, tối hôm qua có người ám sát ngươi. Thất đệ, ngươi không sao chứ?"

Hai huynh đệ đứng ở một chỗ có ba phần tương tự.

"Không có việc gì, bất quá để cho bốn kẻ kia chạy thoát. Chúng sử dụng cổ trùng, nếu không có vương phi, bổn vương bây giờ còn không thể ra khỏi thư phòng."

Nhìn thoáng qua cánh tay trái, miệng vết thương đã bắt đầu khép lại chỉ là còn có chút không thoải mái.

Phong Duyên Thiệu quay đầu nhìn thoáng qua Nhạc Sở Nhân đang cùng Phong Duyên Tinh mắt to trừng mắt nhỏ, nhẹ nhàng thở ra rồi có chút nhíu mi:

" Bên người hắn khi nào có nhiều cao thủ như vậy? Thư tín hôm qua đệ phái mật vệ đưa tới ta đã xem qua cũng thấy được hắn lần này đi Nam Cương bên người cao thủ nhiều như mây, thực tại làm cho bổn vương hoang mang."

Phong Duyên Thương thần sắc lạnh nhạt, phượng mâu xinh đẹp không có một tia độ ấm:

"Mật vệ còn đang điều tra, huynh không cần lo lắng quá nhiều. Hắn rời hoàng thành là thời cơ tốt nhất để chúng ta xuống tay. Huynh thời khắc hãy đem theo độc châm ta đưa cho huynh phòng ngừa bất cứ tình huống nào."

Độc châm khi đó Nhạc Sở Nhân cho hắn, hắn đều chuyển giao cho Phong Duyên Thiệu. So với hắn, Phong Duyên Thiệu càng nguy hiểm hơn.

"Nói đến việc này bổn vương hẳn là cảm ơn đệ muội, độc châm của nàng dùng tốt lắm."

Phong Duyên Thiệu cười nói. Sắc mặt Phong Duyên Thương dịu đi rất nhiều, nhìn thoáng qua Nhạc Sở Nhân đang dùng hồng xà hù dọa Phong Duyên Tinh:

"Bổn vương càng muốn cảm tạ ngũ ca dốc hết sức thúc đẩy hôn sự của chúng ta."

Phong Duyên Thiệu vỗ vỗ bả vai Phong Duyên Thương :

"Giữa huynh đệ chúng ta đâu cần nói mấy lời đó, nếu không có ngươi, ta sao có thể có hôm nay?"

Giờ này khắc này, hắn chính là một cái huynh trưởng.

Thần sắc Phong Duyên Thương lạnh nhạt nhưng trong đầu cũng là suy nghĩ cuồn cuộn. Mấy năm nay nếu không có Phong Duyên Thiệu chung quanh tìm dược, lại đi Hộ Quốc tự cầu Ngọc Lâm trụ trì truyền cho hắn nội lực duy trì tính mệnh, hắn sao có thể sống tới hôm nay.

"Ha ha ha!"

Nhạc Sở Nhân đột nhiên lớn tiếng cười rộ lên. Phong Duyên Thương cùng Phong Duyên Thiệu đồng thời nhìn qua chỉ thấy Phong Duyên Tinh ngồi dưới đất chật vật không ngừng lui về sau, Nhạc Sở Nhân khuynh thân về phía trước, một bàn tay không ngừng tới gần Phong Duyên Tinh, trên tay là hồng xà cao cao ngẩng đầu lên lưỡi nhỏ không ngừng phun ra thụt vào uy phong lẫm lẫm.

Hộ vệ đứng ở cửa nhìn Phong Duyên Tinh đầy đồng tình, muốn trêu trọc Nhạc Sở Nhân sẽ không có kết cục tốt a.

Phong Duyên Tinh không ngừng lui về phía sau, lập tức sẽ tiến vào vườn hoa, Nhạc Sở Nhân nét mặt tươi cười như hoa thu tay lại, đứng thẳng thân mình vuốt ve đầu nhỏ của tiểu xà khích lệ nói:

"Hảo cục cưng, hôm nay muốn ăn thịt người không?"

Phong Duyên Tinh ngồi dưới đất mặt trắng như tờ giấy, nhìn chằm chằm Nhạc Sở Nhân đắc ý dào dạt thì đầy mình không cam lòng, ánh mắt tràn ngập tức giận lóe lên sát ý, mạnh mẽ bính đứng lên, bàn tay hướng cổ Nhạc Sở Nhân chụp tới.

Bên kia Phong Duyên Thương ánh mắt biến đổi, thân hình lóe lên như một cơn gió xuất hiện ở bên người Nhạc Sở Nhân, đồng thời ôm lấy Nhạc Sở Nhân lui về phía sau, nâng lên một chân đá hướng Phong Duyên Tinh.

Kết quả, chân hắn sắp đυ.ng tới thắt lưng Phong Duyên Tinh thì cúng đờ, rất nhanh thu hồi chân, nhìn Phong Duyên Tinh dường như trúng tà bắt đầu hắt xì liên tục.

Nhạc Sở Nhân ánh mắt cong lên ngẩng đầu nhìn thoáng qua Phong Duyên Thương, nàng không nghĩ đến Phong Duyên Thương cư nhiên có thể vì nàng đá Phong Duyên Tinh, bất quá nàng thực vừa lòng nha.

Phong Duyên Thương cúi đầu nhìn thoáng qua Nhạc Sở Nhân, Nhạc Sở Nhân cho hắn một cái cười sáng lạn:

"Tiểu Thương Tử, động tác của ngươi rất nhanh nha!"

"Mau nữa cũng không bằng nàng."

Phong Duyên Thương lắc đầu, đảo mắt nhìn Phong Duyên Tinh đối diện cong thắt lưng che miệng niết cái mũi dùng hết mọi biện pháp ngăn cản hắt xì, con ngươi xẹt qua một tia sắc lạnh. Hắn nhìn Phong Duyên Tinh lớn lên, cư nhiên cũng không biết hắn khi nào trở nên ngoan lệ như vậy.

"Cảm ơn ngươi đã tán thưởng nha. Thời gian không còn sớm , chúng ta đi thôi."

Cũng không thèm nhìn tới Phong Duyên Tinh, Nhạc Sở Nhân vuốt ve hồng xà xoay người bước đi. Tiểu tử kia, nếu không thể làm tàn hắn, nàng cũng phải đem hắn biến thành cái ngu ngốc a.