Chương 10: Hương vị gia đình

Edit: Haullyn

Hứa Tiếu Vi cầm chiếc ô không kịp mở trêи tay, chợt giật mình làm chiếc ô rơi bụp xuống đất phát ra âm thanh giòn tan, Giang Tấn nhìn theo, mày nhăn lại, hiển nhiên là không hài lòng với cách xưng hô vừa rồi của cô.

Hứa Tiếu Vi phản ứng nhanh, nhặt chiếc dù lên để vào một bên, "Giang Tấn, sao anh lại tới đây?"

Giang Tấn nhướng mày, "Không chào đón tôi?"

"Không có, không có, mời vào."

Hứa Tiếu Vi như nhận mệnh mà lập tức nghiêng người nhường lại chỗ đi cho hắn, hắn sau đó đóng chiếc ô lại đưa cô và chỉ hời hợt nói Ngô An Toàn ở thành phố bên có việc không thể trở về, đành phải nhờ hắn đón cô.

Hứa Tiếu Vi biết Giang Tấn có thói ở sạch, thấy hắn vào nhà nhưng vẫn đứng một chỗ nhíu mày, cô quay vào bếp lấy nước sát trùng cẩn thận lau ghế, sau khi xác định đã sạch sẽ hoàn toàn cô mới dám mời Giang Tấn ngồi xuống.

Trần Tương nghe thấy động tĩnh đi ra từ trong bếp, đúng lúc thấy con gái nhà mình cúi người lau sạch cái ghế cho một người đàn ông ăn mặc tây trang chỉnh tề, cảm giác hơi bối rối hoang mang, "Vi Vi, đây là ai vậy?"

Hứa Tiếu Vi nghe thấy tiếng mẹ lập tức đứng thẳng lưng, do dự vài giây rồi nói sự thật, "Sếp."

Sau đó nói với Giang Tấn, "Thưa Sếp, đây là mẹ tôi, Trần Tương."

Giang Tấn khom người chào Trần Tương, "Chào bác, cháu là Giang Tấn,...... Sếp của Hứa Tiếu Vi."

Trần Tương thấy hành động vừa rồi của Hứa Tiếu Vi cũng đại khái đoán được hẳn là Giang Tấn có thói quen sạch sẽ, liền thức thời tự duy trò khoảng cách ngồi với hắn, "Vi Vi nhà bác đã nhắc tới cháu rồi, con bé nói cháu đối xử với nó rất tốt, cảm ơn cháu đã quan tâm tới con bé."

Giang Tấn vừa ngồi xuống, ánh mắt nhàn nhạt mang theo chút cảm xúc không tên nhìn về Hứa Tiếu Vi bên cạnh, "Hóa ra là vậy."

Trong nồi cong đang hầm thức ăn, Trần Tương nói vài câu liền quay lại phòng bếp, không biết bà nhớ tới điều gì, bà nói với Giang Tấn, "Trời mưa lớn như thế này chút nữa sẽ không tạnh được đâu, nếu cháu không vội thì cứ ở lại đây đi. An toàn là quan trọng nhất, bây giờ mà ra ngoài đường cũng chỉ toàn bùn đất, không dễ đi đâu."

Ăn một bữa đã tới 6 giờ tối.

Trời càng lúc càng tối, mưa thì càng ngày càng nặng hạt, Hứa Tiếu Vi bắt đầu nôn nóng đi đi lại lại trong nhà.

Bên đoàn phim kia không vội, chủ yếu là...... Giang Tấn......

Trong khi cô đi tới đi lui thì Giang Tấn ung dung ngồi xem điện thoại, vừa đúng lúc phát chương trình dự báo thời tiết hôm nay, khóe miệng hắn kéo nhẹ một đường, không rõ có phải đang cười hay không.

Hứa Tiếu Vi rửa sạch chiếc cốc bằng nước nóng, rót một cốc trà cho Giang Tấn, bàn bạc với hắn: "Tối nay không thể đi về được,...... Hay là, tôi dẫn anh đi xem vài khách sạn nhà nghỉ gì đó gần đây, anh chọn rồi ngủ tạm ở đó một đêm nhé?"

Ánh mắt Giang Tấn thâm thúy nhìn thẳng vào cô, mặc dù không nói nhưng vẫn mang theo ý vị khó lường, đôi mắt khẽ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như đang nói 'Cô cảm thấy tôi muốn đi ra ngoài sao?'

Hiện tại trời mưa to còn không muốn ra khỏi cửa, chứ đừng nói đến việc ra ngoài tìm khách sạn.

Trong khi Hứa Tiếu Vi còn đang suy nghĩ nên làm gì, Giang Tấn cầm tách trà lên nhấp một ngụm, từ từ mở miệng nói, "Không cần, ở đây cũng được."

Tuy hơi nhỏ một chút, nhưng ít nhất cũng có hương vị nhà.

Sau bữa tối, trời đã tạnh mưa, nhưng Trần Tương sợ hai người lái xe ban đêm sẽ không an toàn nên đã bắt Giang Tấn ở lại qua đêm, rồi đi vào phòng Hứa Tiếu Vi dọn dẹp sạch sẽ cho hắn ngủ.

Giang Tấn nhìn quanh căn phòng, tông màu trắng đơn giản, tất cả đồ đạc trong phòng đều rất đơn giản, chỉ có bàn làm việc, giường ngủ, tủ quần áo và một cái ghế thu giãn nho nhỏ.

Giang Tấn nhìn thấy khung ảnh trêи bàn chợt thất thần vài giây, sau đó nghe thấy giọng của Trần Tương, "Giang tổng, thật sự cảm ơn cháu đã đồng ý cho Vi Vi trở thành một phần của công ty cháu, cũng cảm ơn cháu đã cho nó cơ hội này. Thật sự cảm ơn cháu rất nhiều."

Nói xong, Trần Tương kϊƈɦ động đến mức muốn quỳ xuống, Giang Tấn đã nhanh chân bước tới đỡ bà, "Bác đừng nói như vậy, Hứa Tiếu Vi rất có tiềm năng. Nói cách khác thì cô ấy cũng đang giúp cháu."

Trần Tương đứng vững, vội vàng rút cánh tay mình ra khỏi Giang Tấn vì sợ làm bẩn bộ đồ đắt tiền của hắn, "Con bé Vi Vi này thực ra rất hiếu thắng, từ nhỏ đến lớn con bé chịu cực khổ ở bên ngoài nhưng về nhà không chịu nói gì với bác, sợ bác lo lắng. Mấy năm nay con bé ở bên ngoài làm những gì, thật ra bác đều biết hết, nhưng Vi Vi rất khó khăn để gạt bác như vậy, bác cũng không dám nói với con bé. Con bé nói giáo viên tài trợ cho nó đi du học nước ngoài, nhưng thật ra......"

Trần Tương càng nói cảm xúc càng không ổn định, nước mắt cứ thế trào ra, đến cả bàn tay chai sần của bà cũng không ngừng run rẩy, "Thật ra con bé làm những công việc nặng nhọc cho người khác, rửa chén, lau sàn, phát tờ rơi gì đó bác đều biết. Nha đầu này bao nhiêu năm vẫn chỉ nghĩ rằng bác không biết điều gì. Mỗi lần trở về chỉ nói với bác về việc con bé đã kết bạn được với những người bạn tốt như thế nào, con bé viết được kịch bản hay,... mỗi khi bác thấy con bé cứ liều mạng nở nụ cười cứng đờ, bác đều cực kỳ hận chính mình, v ì không thể cho con bé một môi trường sống tốt......"

Giang Tấn chỉ biết Hứa Tiếu Vi sống với mẹ, gia cảnh nghèo khổ, nhưng hắn không biết vì mẹ mà Hứa Tiếu Vi thiện ý nói dối như vậy.

Không biết làm sao, hắn chỉ nghe thôi nhưng cảm giác thực khó chịu, khiến hắn không thở nổi.

Giang Tấn không biết cách an ủi người khác, chỉ có thể lấy cho Trần Tương tờ khăn giấy, nói với bà không cần lo lắng, về sau hắn sẽ quan tâm chiếu cố Hứa Tiếu Vi thật tốt.

Bỗng nhiên ngoài của nghe tiếng Hứa Tiếu Vi gọi mẹ vọng lại, Trần Tương lập tức lau khô nước mắt, nói xin lỗi với Giang Tấn rồi ra khỏi phòng.

Sau khi Trần Tương rời đi, Giang Tấn đứng tại chỗ, hai tròng mắt trong veo nhìn chằm chằm vào khung ảnh trêи bàn, là bức ảnh Hứa Tiếu Vi mặc đồng phục học sinh chụp chung với bố mẹ, cô cười rất vui vẻ, lần đầu tiên Giang Tấn thấy được Hứa Tiếu Vi cười một nụ cười thanh thuần đáng yêu như vậy.

–––––

Gia đình Hứa Tiếu Vi nghỉ ngơi từ rất sớm, cũng bởi vì Trần Tương cảm thấy buồn ngủ sau khi uống thuốc nên bà đã ngủ từ lúc tám chín giờ.

Bên ngoài cửa không còn động tĩnh, Giang Tấn cũng không ngủ được, đành đứng dậy đi tới cửa sổ đọc mail trêи điện thoại. Căn nhà này chỉ có một tầng, thẳng tiếp ra một khoảng sân nhỏ phơi đồ, cửa sổ phòng của Hứa Tiếu Vi hướng về một cái cây cổ thụ cao ngất, gió lạnh thổi qua khiến nhánh cây gãy ngọn, giọt nước rơi khỏi những khẽ lá, nhìn qua là biết một trận mưa lớn đã ghé thăm cây to.

Không khí ở nông thôn trong lành hơn thành phố rất nhiều, Giang Tấn cuối cùng cũng không có tâm trạng đọc mail, chỉ đơn giản đứng nhắm mắt lại hưởng gió trời, gió lạnh tùy ý thổi qua người hắn. Ánh đèn chiếu từ bên ngoài vào, khiến cho khuôn mặt góc cạnh của hắn trở nên như hòa hơn vài phần.

"Knock Knock ——"

Vài phút sau, đi kèm với tiếng gõ cửa, một giọng nói cố tình đè thấp nói, "Tôi có thể vào được không?"

"Vào đi."

Giang Tấn nghiêng người nhìn về phía cửa, thấy Hứa Tiếu Vi ôm một tấm chăn bông tiến vào, tấm chăn bông hơi dày và lớn che kín toàn bộ cơ thể cô.

Hứa Tiếu Vi ôm cái chăn đặt lên giường, thấy giường đệm hoàn hảo không có dấu vết đã động qua, cô quay đầu lại nhìn Giang Tấn đứng trước cửa sổ, hỏi hắn, "Anh không ngủ được sao?"

"Ừ."

__________

Mong các bạn sẽ có những giây phút đọc truyện hay.

Nếu thích hãy để lại ngôi sao nhỏ⭐ và COMT để tạo động lực cho chúng tớ tiếp tục làm truyện nhé!

#Haullyn