Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bên Lề Sự Cố Ngoài Ý Muốn

Chương 27

« Chương TrướcChương Tiếp »
Có trời mới biết Hàn Bùi Vân đã phải tiêu hết bao nhiêu dũng khí mới dám dang tay với Cố Cảnh Hàm.

Vừa rồi Cố Cảnh Hàm nhắc tới nguyên nhân Hàn Bùi Vân không muốn lại gần cô ấy, thật ra thì cô ấy vẫn chưa nói đúng điểm quan trọng.

Nhiều năm trước, khi Hàn Bùi Vân còn là một cô gái tuổi teen mới bước vào tuổi dậy thì, cô cũng giống như những cô gái khác, cũng có một tình bạn đẹp ba năm, nắm tay quàng vai. Lúc đó, viết nhật ký rất phổ biến, thời niên thiếu cô đã viết những điều bí mật không thể nói ra với ai vào trong cuốn nhật ký đó, có một ngày người bạn thân nhất của cô đã lén xem nhật ký của cô, rồi từ đó trở đi, bí mật chỉ thuộc về một mình cô đã trở thành trò chê cười trong lớp.

Đến giờ đã 30 tuổi, Hàn Bùi Vân vẫn còn nhớ rõ những ánh mắt của những nữ sinh đó nhìn cô, giống như họ đang nhìn một ông chú biếи ŧɦái háo sắc, cô cứ như trước cũng nắm tay người bạn thế nhưng ai lại bị người ta chán ghét rút tay ra.

Sau này, cô đã đem bí mật của bản thân giấu rất tốt, nhưng những gì đã qua giống một cái gai đâm vào tim cô. Hàn Bùi Vân không phải là ngại người khác chạm vào mình, chẳng qua cô sợ hãi lâu quá rồi nó đã trở thành một thói quen, sợ người ta sẽ đến gần mình, sợ người ta sẽ biết được bí mật của cô, rồi sẽ giống như những nữ sinh kia, càng chán ghét cô hơn.

Cô sống như một con nhím, phủ đầy gai cứng, cuộn mình thành một quả bóng, không chịu để ai chạm vào.

Nhưng hôm nay Cố Cảnh Hàm đã biết bí mật của cô, cái người vô tâm kia thế mà lại nghiêm túc nói với cô rằng họ có thể nắm tay ôm nhau như những người bạn bình thường.

Cô ấy nói rất tự nhiên không chứa chút giả tạo.

Con nhím đã hạ thấp cảnh giác, duỗi người để lộ ra vùng bụng mềm mại.

Sau khi Hàn Bùi Vân dang tay ra, cô vô cùng sợ hãi, cái cảm giác sợ này chưa từng có, cô sợ lời nói kia của Hàn Bùi Vân, chỉ là lời nói khách sáo lừa gạt cô.

Đặc biệt là khi cô lấy hết dũng khí giả vờ thản nhiên để cô ấy ôm mình, vẻ mặt Cố Cảnh Hàm lúc đó hiển nhiên cứng đờ.

Trông cô rất xấu hổ, có lẽ con nhím là cô đây, chỉ nên cuộn tròn thành quả bóng mãi mãi.

"Tôi đùa thôi." Hàn Bùi Vân nhếch khoé môi, bên má bị sưng lên truyền đến cảm giác đau nhức, cô cố gắng chịu đau mà cười, khóe mắt vẫn còn có nước mắt.

Cố Cảnh Hàm vừa kịp phản ứng, liền nhìn thấy Hàn Bùi Vân đã thu tay lại.

Cô tự nhủ, không thể để thế được!

Cho dù lúc Hàn Bùi Vân có cho ôm hay không, Cố Cảnh Hàm cũng dứt khoát nghiêng người về phía trước, ôm cô ấy vào lòng.

Hàn Bùi Vân sững sờ trong giây lát, những giọt nước mắt cô chưa kịp lau đã rơi xuống trên vai Cố Cảnh Hàm.

"Ai đùa với cô chứ?" Cố Cảnh Hàm đặt cằm tựa lên vai Hàn Bùi Vân, hơi thở tràn ngập mùi sữa thơm.

Nhìn nghiêng, ánh mắt dừng lại ở làn da trắng nõn mềm mại trên cổ Hàn Bùi Vân, cộng thêm mùi vị ngọt ngào, tự dưng lại khiến người ta muốn ăn.

Cố Cảnh Hàm cắn môi dưới, cảm thấy có gì đó không đúng?

Tay Hàn Bùi Vân bị kẹt giữa hai người, ban đầu giữ khoảng cách để Cố Cảnh Hàm không đến quá gần, nhưng sau khi nghe câu hỏi thoải mái của cô ấy, cô cẩn thận ôm lấy eo cô ấy.

Làm sao cô ấy có thể... không chán ghét chút nào?

Sợ hãi ban đầu lắng xuống, Hàn Bùi Vân rõ ràng có thể bình tâm lại, nhưng bị Cố Cảnh Hàm ôm như thế này, cô lại cảm thấy buồn rầu hơn trước.

Cố Cảnh Hàm vỗ vỗ lưng Hàn Bùi Vân như dỗ dành, tức giận nói: "Cô dạy tôi phải làm tấm gương tốt cho con, nhưng sao cô lại thích khóc thế hả? Này có giống làm gương không?"

Hàn Bùi Vân nghe vậy, cắn răng mím môi, nước mắt vẫn như cũ rơi xuống, có tiếng hức hức phát ra.

"Này." Cố Cảnh Hàm nghĩ đến một chuyện rất quan trọng, vỗ nhẹ vào cô.

Hàn Bùi Vân vừa mở miệng, cảm thấy tủi thân vô cùng: "Gì thế?"

"Tôi có thể gọi cô là bé khóc nhè được không?" Cố Cảnh Hàm nghiêm túc hỏi.

Hàn Bùi Vân đang khóc ngon lành, bỗng nhiên bị câu này của Cố Cảnh Hàm làm quấy nhiễu nhịp điệu, cô vừa hít mũi vừa bật cười: "Cô dám hả?"

"Hợp với cô mà." Cố Cảnh Hàm có chú ý lúc Hàn Bùi Vân hít mũi, hình như có thứ gì đó dính vào cổ mình, cô đưa tay lên sờ, có cảm giác dính dính.

Hàn Bùi Vân thấy xấu hổ, không thể khóc thêm được nữa.

"

thấy Hàn Bùi Vân hít mũi,

Hàn Bùi Vân đang vui sướиɠ mà khóc, nhưng nhịp điệu bỗng nhiên bị lời nói của nàng làm rối loạn, nàng vừa khóc vừa cười: "Ngươi dám?"

"Nó rất hợp với em." Cố Cảnh Hàm chú ý tới Hàn Bùi Vân khịt mũi, cổ cô dường như bị thứ gì đó vấy bẩn, anh giơ tay chạm vào, cảm giác dính dính và ướŧ áŧ.

Hàn Bùi Vân xấu hổ đến không ngừng khóc.

"Nước mũi?" Cố Cảnh Hàm lại đặt biệt danh mới cho Cố Cảnh Hàm, còn vui vẻ thương lượng: "Cô thích khóc nhè hay nước mũi nè?"

"Cô...." Hàn Bùi Vân đẩy Cố Cảnh Hàm ra, ấm ức nói, "Cô là cái đồ đại móng heo."

Cố Cảnh Hàm cầm túi nước đá lên, nhẹ nhàng áp lên mặt Hàn Bùi Vân, thiện ý sửa lại: "Tôi không phải."

Hàn Bùi Vân nghiêng đầu áp vào túi nước đá trong tay Cố Cảnh Hàm, đầu óc cô đầy mây mù.

Ba mẹ cô hiểu lầm mối quan hệ của cô với Cố Cảnh Hàm, khiến cô buồn tủi.

Chưa làm rõ sự thật đã đánh cô, khiến cô rất buồn tủi.

Mấy năm qua chưa từng quan tâm đến cô sống thế nào, khiến cô vô cùng buồn tủi.

Cái buồn tủi của cô không liên qua đến Cố Cảnh Hàm, nhưng mà ở trước mặt cô ấy, cô lại khóc lóc thảm thiết vô cùng.

"Cố Móng Heo." Hàn Bùi Vân ngừng khóc, nghiêm túc kêu Cố Cảnh Hàm.

Cố Cảnh Hàm hoang mang nhìn cô một hồi lâu, chỉ vô mình rồi hỏi: "Tôi sao?"

Hàn Bùi Vân coi đôi mắt lên đạt đầu.

"Đồ chảy nước mũi...." Cố Cảnh Hàm một tay cầm túi nước đá, tay khác chọc vào trán Hàn Bùi Vân.

"Cô vẫn nên gọi tôi đồ khóc nhè đi, nước mũi nghe ghê quá đi." Hàn Bùi Vân giơ tay lên, nhanh chóng kí đầu Cố Cảnh Hàm một cái.

Trước giờ chưa có ai dám kí đầu cô hết, Cố Cảnh Hàm làm vẻ mặt không thể tin được mà nhìn cô: "Thật quá đáng."

"Cố Móng Heo." Hàn Bùi Vân nói việc chính, "Đến giờ đón An Ca rồi, mặt tôi thế này không đi ra cửa được, cô đi đi."

Cố Cảnh Hàm vô tình tiếp nhận biệt danh mới mà Hàn Bùi Vân đặt cho cô, nhìn đồng hồ thì đúng là đến giờ rồi.

Cô hỏi Hàn Bùi Vân: "Tối nay dì Vương không có ở đây, chúng ta ăn gì đây?"

Đôi mắt Hàn Bùi Vân vẫn đỏ hoe, nhìn rất ngây thơ: "Tôm rang, đâu cô ve xào tỏi, bò hầm cà chua?'

Cố Cảnh Hàm lập tức lộ ra vẻ mặt vui mừng, vội vàng gật đầu: "Được."

Hàn Bùi Vân liếc mắt nhìn cô đầy xem thường: "Cô nằm mơ à? Tôi thành ra thế này rồi mà còn phải nấu ăn cho cô à? Cô có nhân tính không thế hả?"

"Vậy..." Cố Cảnh Hàm suy nghĩ một chút, "Chúng ta gọi đồ ăn bên ngoài giao đến?"

"Được." Hàn Bùi Vân bảo Cố Cảnh Hàm nhanh chóng đi đi, cô đang hoa mắt chóng mặt, cần phải nằm xuống ngủ một giấc.

Cố Cảnh Hàm đang định đi ra ngoài thì quay lại: "Khóc nhè, tôi hỏi cô chuyện này được không?"

"Nói đi." Hàn Bùi Vân đang chườm túi đá trên mặt, chán nản nhìn lên trần nhà.

"Nghe trong lời mẹ cô nói.... Trước kia cô từng cặp kè với phụ nữ à?" Thái độ của Cố Cảnh Hàm rất ngoan, giống như là học sinh tiểu học đang hỏi giáo viên.

Hàn Bùi Vân nheo mắt lại, chăm chú nhìn cô.

"Cô đã từng hẹn hò..." Cố Cảnh Hàm vừa mới bắt đầu, lại bị Hàn Bùi Vân đột ngột cắt ngang.

"Cô có nốt ruồi ở mông à? Bên trái? Hay bên phải?"

Cố Cảnh Hàm giật mình, sắc mặt có chút nóng lên: "Cô hỏi cái này làm gì?"

Hàn Bùi Vân lạnh lùng hỏi: "Vậy cô hỏi tôi chuyện này để làm gì đây?"

Cố Cảnh Hàm cẩn thận suy nghĩ, thật kỳ lạ, cô cũng không biết.

"Lui ra." Hàn Bùi Vân xua tay, lười biếng nói: "Bổn cung mệt rồi."

"Được rồi." Cố Cảnh Hàm đáp lại, đi ra khỏi phòng, bắt gặp ánh mắt chờ mệnh lệnh của Chu Cần, cô sửng sốt một chút, sao vừa rồi ở trước mặt Hàn Bùi Vân lại có cảm giác như thái giám vậy?

Chu Cần cung kính bước tới: "Cố tổng, Lịch Lịch mở đối thuốc truyền, tôi ở đây trông chừng cô bé, lát nữa có lịch trình đi giám sát công trình, cô tự đi hay sao ạ?"

"Việc nhỏ thế này bảo thư ký đi đi." Cố Cảnh Hàm có chút lơ đãng, cô vốn là hoàng đế trong cung, sao giờ trở thành thái giám vậy?

Cố Chỉ Lịch thấy mẹ cầm túi rời đi, bất đắc dĩ hỏi: "Mẹ, mẹ đi đâu vậy, dì Hàn đâu ạ?"

"Dì Hàn mặt đau đang nằm trong phòng nghỉ, mẹ đi đón An Ca, sẽ về nhanh thôi. Hôm nay, Dì Vương không có ở đây, tối nay mẹ sẽ ở lại với con."

Cố Cảnh Hàm vừa nói, Cố Chỉ Lịch nhảy cẫng lên trên giường như một con nai vui vẻ.

"Vui lắm à?" Phản ứng của cô bé thật sự ngoài dự đoán, Cố Cảnh Hàm sợ Lịch Lịch kích động quá sẽ rơi xuống giường, liền ôm cô bé, bảo cô bé mau năm xuống.

"Vui ạ!" Cố Chỉ Lịch hôn mẹ cô bé thật mạnh.

"Vậy từ giờ..." Cố Cảnh Hàm muốn nói từ giờ trở đi cô sẽ cố gắng ở bên con gái nhiều hơn, nhưng lại sợ cuộc sống bộn bề sẽ lại không thể thực hiện lời hứa của mình với con.

Cố Chỉ Lịch nhìn mẹ đầy mong đợi, nhưng mẹ cô bé chỉ cười và không nói gì.

Cố Cảnh Hàm nhìn thấy sự thất vọng trong mắt Cố Chỉ Lịch, dùng giọng điệu trìu mến động viên cô bé: "Lịch Lịch phải mau khoẻ lại nhé, sau này về nhà rồi thì dọn vào phòng của mẹ ở được không?"

"Tối nào cũng phải ngủ với mẹ!" Cố Chỉ Lệ kiên quyết gật đầu.

"Được." Khóe miệng cong cong của Cố Cảnh Hàm đột nhiên biến mất, nhưng rất nhanh lại nhếch lên.

Hàn Bùi Vân bảo cô đừng nản lòng.

Lịch Lịch vẫn đang chờ về nhà nên cô không được nản lòng!

Hàn An Ca từ trong miệng dì Cố biết được mẹ cô nhóc đã về Tân Thành, trên đường đi vui vẻ vô cùng.

"Dì Cố, ông ngoại và ngoại của cháu có đến cùng không ạ?"

Câu này như hồi chuông nhắc nhở Cố Cảnh Hàm: "Chuyện này coi như dì chưa nói với con, con có gặp mẹ thì cũng đừng nhắc."

Hàn An Ca ngây thơ gật đầu: "Vậy rốt cuộc có tới không ạ?"

Cố Cảnh Hàm lái xe, lương tâm hơi cắn rứt khi nói dối một đứa trẻ mới 4 tuổi: "Không có."

"Haizz." Hàn An Ca chống tay lên eo, thở dài như người lớn.

Cố Cảnh Hàm thấy An Ca thế, cảm thấy rất thú vị: "Sao thế?"

An Ca lại thở dài: "Chẳng qua cháu cảm thấy hơi tiếc vì chưa từng được gặp ông bà ngoại."

"Sẽ có cơ hội." Cố Cảnh Hàm nhớ đến ba mẹ Hàn Bùi Vân, nếu như hai người nhìn thấy Hàn An Ca, chắc hiểu lầm sẽ càng lớn hơn.

Hàn An Ca tìm thấy một cây kẹo mυ"ŧ trong cặp đi học, ngậm nó trong miệng một lúc rồi hỏi dì Cố có muốn ăn không.

Cố Cảnh Hàm nói được, An Ca lại bóc một cái khác nhét vào trong miệng.

Hàn An Ca nhét kẹo mυ"ŧ xong, nhìn chằm chằm vào môi dì Cố: "Dì Cố, dì có tô son không?"

Cố Cảnh Hàm không bao giờ ra ngoài mà không trang điểm: "Có chứ."

"Đẹp thật đó ạ, nhưng mà mẹ cháu chưa bao giờ trang điểm." Hàn An Ca tiếc nuối nói.

"An Ca, con có muốn trang điểm không?" Cố Cảnh Hàm phát hiện ra tiểu tâm tư của An Ca.

Hàn An Ca cúi đầu, tựa hồ có chút ngượng ngùng: "Giống như Dì Cố... rất đẹp ạ."

Cố Cảnh Hàm định trêu chọc cô nhóc: "Mẹ con và dì, ai đẹp hơn?"

Đôi mắt đen láy của Hàn An Ca đảo quanh, muốn nói dì Cố đẹp, nhưng lương tâm lại cảm thấy có lỗi với mẹ, nên khéo léo trả lời: "An Ca đẹp nhất ạ."

An Ca giống cô, cô nhóc đẹp nhất, vậy thì cô đẹp thứ hai.

Cái đồ khóc nhè kia xếp sau đi.

Cố Cảnh Hàm rất hài lòng với câu trả lời này, cô không hề phát hiện qua hai ngày ở cùng với An Ca, bản thân cô càng trẻ con hơn.

Vừa đi ngang qua một quán ăn đường, Cố Cảnh Hàm sẵn tiện hỏi: "An Ca, hôm nay dì Vương không có ở bệnh viện, tối nay con muốn ăn gì? Dì tiện đường mua về luôn."

"KFC!" Hàn An Ca nghe xong liền nhanh chóng trả lời.

Cố Cảnh Hàm không nghĩ nhiều, trẻ con thích ăn là tốt, cô đỗ xe trước cửa KFC, bảo An Ca vào gọi món mà cô nhóc thích.

Hàn An Ca đang xếp hàng gọi món, chắp hai bàn tay nhỏ nhắn của mình lại, có chút bối rối: "Dì Cố, cháu thật sự có thể gọi món cháu muốn à?"

"Đúng rồi." Dì Cố vỗ vai cô nhóc động viên.

Đến lượt Hàn An Ca, cô nhóc kiễng chân lên, chỉ vào thực đơn phía sau người gọi món, lễ phép mỉm cười: "Dì ơi, cháu muốn cả dãy này, dì làm ơn đóng gói lại ạ."

Nhân viên nhận đơn tưởng đâu cô nhóc chỉ nghịch ngợm, không thèm để ý đến An Ca, trực tiếp nhìn về Cố Cảnh Hàm đứng ở phía sau Hàn An Ca, "Chào cô, cô cần gì?"

Cố Cảnh Hàm đang gửi tin nhắn cho thư ký, không ngẩng đầu lên mà đã nói: "Theo đứa bé."

Nhân viện nhận món cười ngượng nghịu nhưng không mất lịch sự: "Cô... chắc chứ?"

Cố Cảnh Hàm sau đó nhìn cô ấy, cảm thấy nơi này phục vụ quá lề mề: "Ừ."

"Cái này... gọi hết bao nhiêu đó có thể có giá hơn một nghìn."

Cố Cảnh Hàm nghi hoặc hỏi: "Có vấn đề gì không?"

"Không có..." Người gọi món ấn vào màn hình hồi lâu rồi quẹt thẻ Cố Cảnh Hàm đưa cho, "Cô gọi nhiều đồ ăn hơi nhiều, phải đợi một lát mới có đồ ăn."

Cố Cảnh Hàm và An Ca tìm một chỗ trống, cô vẫn cầm điện thoại tiếp tục xử lý công việc trong lúc chờ.

Khi cô gần như mất kiên nhẫn, Hàn An Ca nhìn thấy người phục vụ nói mọi thứ đã được đóng gói nên cô nhóc vội vàng đứng dậy và kéo Dì Cố lại để lấy đồ ăn.

Cố Cảnh Hàm lấy đi cái túi ở ngoài cùng bên trái, nó là một cái túi lớn, bữa tối có lẽ bọn họ ăn không hết.

Cô vừa quay người lại thì người phục vụ đã ngăn cô lại: "Cô à, những thứ này đều là của cô."

Sáu chiếc túi cùng kích thước được chất trên bàn ăn, bên cạnh có hơn chục loại đồ uống được đóng gói, Cố Cảnh Hàm thực sự không thể hiểu được cảnh tượng này.

"Dì Cố, đều là của chúng ta!"

Hàn An Ca nắm lấy tay Dì Cố, lắc qua lắc lại rất là vui vẻ.

Cố Cảnh Hàm không vui chút nào, nhìn mấy cái túi này thôi, cô đã có một dự cảm không hề tốt.
« Chương TrướcChương Tiếp »