Chương 9

Minerva tỉnh giấc trong đêm.

Bị quấn vào anh.

Cô kinh hãi đến cứng người trong một lúc, rồi nhớ lại chính xác lúc này là mấy giờ, mình đang ở đâu... và với ai. Khi đã nhớ ra mình đang ở trong một quán trọ London và cái chân nặng nề đang gác thoải mái lên cả hai chân cô đích thị thuộc về Huân tước Payne...

Thì nỗi sợ hãi thực sự dâng trào.

Anh thở dài trong cơn ngủ, rúc vào sát hơn. Cánh tay anh thít chặt quanh eo cô.

Ôi, Chúa ơi. Cánh tay anh đang ôm quanh eo cô.

Mà đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Anh ở khắp trên người cô, còn cô hoàn toàn ở... dưới anh. Mùi hương và hơi ấm của anh bao phủ lấy cô như một tấm chăn. Cằm anh đè nặng lên vai cô và mũi anh đâm vào phần mềm dưới tai cô. Phải, tấm ga giường thêu vẫn làm hàng rào mềm mại giữa cơ thể họ. Nhưng ngoài vật đó ra, họ quấn vào nhau sát sạt, đến nỗi cơ thể họ có thể trở thành một.

Cô nhìn chằm chằm lên trần nhà. Mạch máu đập thùm thụp trong cổ họng. Cô cực kì muốn nhúc nhích, mà lại không dám cựa quậy.

Trong nhiều phút không thể đếm xuể, cô nằm bất động. Chỉ thở ra hít vào. Nhìn đăm đăm vào bóng tối. Lắng nghe tiếng đập điên cuồng của trái tim mình và cảm nhận sức nóng dễ chịu từ hơi thở của anh phả vào cổ của cô.

Và rồi, đột nhiên, toàn bộ cơ thể anh hóa đá. Vòng tay quanh eo cô siết chặt đến đau đớn, làm cô khó mà thở được. Chân đang gác lên chân cô trở nên cứng ngắc như sắt. Hơi thở ấm áp của anh ngừng phả vào cổ của cô.

Anh bắt đầu run rẩy. Vô cùng dữ dội, anh rung lắc cả hai bọn họ.

Tim của Minerva đập gấp đôi về cả tốc độ và cường độ.

Cô nên làm gì đây? Đánh thức anh? Nói gì đó với anh? Cứ nằm yên và chỉ hy vọng... triệu chứng này... sẽ qua?

Cảm giác bất lực tệ hại này không mới. Cô đã cảm thấy y như thế mỗi khi Diana lên cơn hen suyễn. Minerva không thể làm được gì nhiều để giảm đau cho chị mình trong suốt cơn khó thở, ngoại trừ ở bên cạnh chị và giữ cho chị bình tâm. Để chị biết mình không đơn độc.

Việc đó chắc giúp được anh. Biết rằng mình không đơn độc.

"Colin?"

Anh hít vào một cách khó nhọc và khò khè. Các bắp thịt cuộn chặt lại như lò xo.

Một cánh tay của cô nằm kẹt một bên, bị ghìm xuống bởi trọng lượng cơ thể anh. Nhưng cô có thể sử dụng cánh tay còn lại. Cô đưa những ngón tay đang run lẩy bẩy lên và thận trọng chạm vào cẳng tay anh. Với lửa được giữ cháy âm ỉ, căn phòng không còn trở lạnh nữa. Ấy thế mà da anh lại đẫm mồ hôi.

"Colin." Bằng những cử chỉ xoa dịu thật dài, cô đưa ngón tay lên xuống cẳng tay anh. Ước gì mình có thể vuốt ve những phần khác của anh - da đầu, lưng khuôn mặt anh. Nhưng trừ khi anh nới lỏng vòng tay khít rịt quanh người cô, cô chỉ có thể với tới chừng này mà thôi.

Sự quan tâm của cô dường như không giúp ích gì được. Giờ thì anh rung lên dữ dội hơn, còn hơi thở thì ngắt quãng bất thường. Nhịp tim anh nện kịch liệt vào vai cô.

Chuyện này còn tồi tệ hơn lúc trong hang động rất nhiều. Ở đó, anh chỉ hơi bị kích động thôi. Còn lúc này có vẻ như anh đang vật lộn giành giật sự sống của chính mình.

Một âm thanh từ trong cổ họng anh xé toạc không gian. Tiếng rên la thô ráp, thống thiết, hầu như không giống tiếng người.

"Không," anh lẩm bẩm. Rồi hét mạnh mẽ hơn, "Không. Không cho phép ngươi. Lùi lại. Lùi lại, con chó quỷ quái kia."

Cô nhăn mặt. Chưa bao giờ cô nghe anh nói bằng giọng hung dữ đến thế.

Ôi lạy Chúa. Ôi, Colin. Ngài đang đương đầu với chuyện gì trong đó vậy?

Bức thiết muốn làm gì đó - bất cứ điều gì - để kéo anh ra khỏi nơi chốn tối tăm, hãi hùng ấy, cô đành phải dùng tới mánh anh đã chỉ cô trên sàn nhảy. Cô trượt ngón tay vào vùng nhạy cảm dưới cánh tay anh và vhít vào éo một cái, thật mạnh.

Anh giật bắn người lên, gấp gáp hít vào một hơi thật sâu. Như một người sắp chết đuối vừa trồi lên mặt nước.

"Colin, là tôi. Là Minerva. Tôi đây." Cô vặn mình trong vòng tay lơi dần của anh và xoay người qua đối mặt với anh. Cô vuốt trán anh dịu dàng. "Ngài không đơn độc đâu. Ổn rồi. Cứ hít thở thật sâu vào. Tôi ở đây."

Anh không mở mắt, nhưng tình trạng cơ thể căng cứng đang dần biến mất. Hơi thở anh trở nên mức thường. Ơn trời, nhịp tim nhanh quá sức của cô cũng theo đó mà đập chậm lại.

Cô lặp lại, "Tôi đây. Ngài không đơn độc đâu."

"Min." Giọng anh tựa như tiếng soàn soạt trong miếng bông xơ. Vừa thô ráp vừa dịu êm. Các ngón tay anh bắt lấy một lọn tóc của cô, rồi anh xoắn nó lại giữa những đầu ngón tay. "Tôi đã làm cô hoảng sợ phải không?"

"Một chút thôi."

Anh lầm bầm chửi thề rồi xoay cô lăn sát vào ngực anh. "Xin lỗi, bé cưng. Giờ mọi chuyện ổn rồi." Ngực anh phập phồng khi hít thở sâu. "Mọi chuyện đều ổn."

Tuyệt thật. Sau triệu chứng vừa trải qua, anh lại là người đang dỗ dành cô. Mà làm rất tốt nữa chứ. Những ngón tay anh khẽ mơn trớn thái dương cô thật dịu dàng, khéo léo. Nỗi khuây khỏa khi biết cơn ác mộng đã trôi qua... nó khiến cô đuối sức và lả người. Yếu đi.

"Ngài có cần gì không?" cô lẩm bẩm, áp trán vào ngực anh. "Rượu brandy, trà? Liệu... liệu nói chuyện có giúp ích được gì chăng?"

Anh không trả lời, nên cô lo mình đã chạm lòng tự ái của anh.

Anh hôn lêи đỉиɦ đầu cô. "Cứ ngủ đi."

Thế là cô làm theo lời anh bảo. Cô cuộn mình vào cơ thể cường tráng của anh và để nhịp tim chầm chậm, đều đều của anh ru cô vào giấc ngủ.

Lúc Minerva thức giấc lần kế tiếp, trời đã sáng.

Và cô chỉ có một mình.

Cô ngồi thẳng dậy trên giường. Ánh sáng mặt trời yếu ớt chiếu xuyên qua cửa sổ đầy bụi bẩn duy nhất. Vào ban ngày, căn phòng trông còn tồi tàn hơn đêm hôm qua.

Sau khi đeo kính vào, Minerva nhìn xung quanh. Tất cả đồ đạc của cô vẫn còn đó. Nhưng chẳng thấy bóng dáng của Colin đâu cả. Không giày bốt, không áo khoác, không găng tay, không cà vạt vắt trên lưng ghế.

Ruột gan cô chợt rối bời.

Anh không thể nào lại bỏ đi.

Cô nhảy vụt xuống giường và bắt đầu lục lạo khắp bàn, trong ngăn kéo. Chí ít chắc anh phải để lại một lá thư chứ. Khi không tìm được gì, cô vội vã rửa ráy và mặc đồ càng nhanh càng tốt. Lý trí mách bảo cô rằng có lẽ anh ở ngay dưới tầng thôi, nhưng cô sẽ cảm thấy đỡ hơn nhiều nếu gặp trực tiếp được anh chàng này.

May thay, ngay giây phút Minerva bước xuống phòng điểm tâm, Colin đứng dậy khỏi ghế để chào cô. "A. Cô bé đây rồi."

Anh đã tắm rửa và cạo râu. Cô có thể thấy tóc ở mang tai anh vẫn còn ẩm ướt. Bụi đường vương trên áo khoác ngày hôm qua đã được phủi sạch, làm màu xanh dương đậm tương phản đẹp mắt với màu trắng tuyết của chiếc áo sơ mi và cà vạt sạch sẽ của anh. Có người đã bôi xi đen và đánh đôi giày ống của anh bóng lộn.

Anh trông khỏe mạnh. Thực sự khỏe mạnh. Không chỉ điển trai mà còn tráng kiện và mạnh mẽ. Sau khi thấy anh kêu rên và run rẩy bên cạnh mình đêm qua, hình ảnh này làm cô nhẹ nhõm hết sức. Cô cứ lo lắng cho anh suốt.

"Colin, tôi..." Sững sờ đến không ngờ, cô đặt một tay lên ve áo anh.

"Anh thật sự hy vọng em có một giấc ngủ ngon. Bọn anh trông ngóng em nãy giờ."

Cô chợt ngẩng đầu lên ngạc nhiên. "Bọn anh?"

"Phải, em gái yêu dấu," anh nói rõ to, cầm lấy tay cô. "Cho phép anh giới thiệu gia đình Fontley."

Em gái yêu dấu? Cô trố mắt nhìn anh.

"Đây là ông Fontley và bà Fontley."

Anh xoay người cô lại bằng tất cả sự khéo léo của bánh răng đang xoay búp bê vũ công bằng sứ trong hộp nhạc. Minerva thấy mình đang nhún gối chào một cặp vợ chồng trông rất đáng mến. Màu bạc phủ lấm tấm lên mái tóc lưa thưa của người đàn ông, còn người vợ mỉm cười từ phía dưới chiếc mũ buộc dây rất gọn.

"Nhà Fontley đã tặng em một chỗ trong xe của họ. Họ cũng đang đi lên hướng Bắc đấy."

"Ồ. Tôi rất vui mừng được làm quen với các vị," Minerva nói với tình cảm chân thật.

Bằng một tay đặt ở eo lưng cô, Colin xoay cô đối diện với phía bên kia của bàn điểm tâm. "Còn đây là con của họ. Anh Gilbert Fontley và cô Leticia."

"Xin chào cô!" Gilbert, một anh chàng trẻ vừa mới bước qua tuổi trưởng thành, đứng lên và cúi người chào một cách lịch thiệp.

"Hãy gọi em là Lettie," cô gái có cặp mắt sáng ngời nói, chìa tay về phía Minerva. "Mọi người đều gọi như thế."

Lettie sở hữu mái tóc màu be và nước da hồng hào y như những thành viên khác trong gia đình. Trông cô bé chỉ nhỏ hơn Charlotte mấy tuổi thôi. Mười hai, có lẽ mười ba tuổi.

Gilbert đem đến cho cô một chiếc ghế và Minerva ngồi xuống.

Bà Fontley mỉm cười. "Chúng tôi rất vui khi có cô cùng tham gia, cô Sand à. Thật là một niềm vinh hạnh cho chúng tôi được hộ tống cô đến nhà họ hàng ở York."

Cô Sand? Nhà họ hàng ở York? Cô ném cho Colin một cái nhìn ẩn chứa thắc mắc.

Tên vô lại thích trêu chọc người ta chẳng thèm trả lời.

Bà Fontley khuấy trà. "Tôi nghĩ thật có lợi cho Gilbert và Lettie khi được làm quen với những con người trẻ tuổi như hai người đây. Làm nhiều việc thiện cho đời như thế. Gilbert mong muốn được phục vụ trong Giáo hội, các vị biết đấy. Nó sẽ tới Cambridge mùa thu này."

Gilbert lên tiếng. "Cô Sand, hồi nãy anh trai cô mới kể cho chúng tôi nghe về sự nghiệp truyền giáo của hai vị tại Tích Lan (9)."

(9). Ceylon: tên trước đây của Sri Lanka.

"Ồ, vậy sao?" Với vẻ mặt không thể nào tin được, Minerva quay sang nhìn "anh trai" đang được nhắc tới. "Xin hãy nói. Anh đã kể lại những việc làm tốt đẹp nào của chúng ta vậy, Colin?"

Cô nhấn tên anh thật mạnh. Tên thánh thật sự của anh. Xét cho cùng thì nếu anh ta đúng là anh trai cô, cô nên gọi anh ta như thế.

Giờ thì để xem anh ta có nhớ tên thật của cô không. Và có sử dụng nó nhiều và nhất quán không.

Cô chống cằm lên tay mà nhìn anh chằm chằm, nhoẻn miệng cười.

Anh cũng cười lại với cô. "Anh vừa kể về toàn bộ khoảng thời gian của chúng ta ở Tích Lan đấy... M thân yêu à."

M. Thì ra đây là cách để giải quyết vấn đề trí nhớ của anh ta. Chẳng phải bằng cách thực sự nhớ tên cô, mà là rút gọn nó còn chữ cái đầu. Quá hay.

"Cô Sand, ngài ấy đã kể cho chúng tôi nghe tất cả những năm tháng truyền giáo của hai người, nào là chăm nom người nghèo và cơ nhỡ. Nuôi ăn những người đói khát, dạy những đứa bé học đọc và viết."

Cặp mắt Lettie mở to. "Chị thật sự đã dành cả khoảng thời gian nữ sinh của mình để chữa cho những người mắc bệnh hủi sao ạ?"

Minerva nghiến răng. Không thể tin được chuyện này. Trong số mọi nhân dạng giả để khoác lên mình. Những người truyền giáo đi chữa bệnh hủi ở Tích Lan ư? "Không, không hẳn là vậy."

"Ý em gái yêu dấu của tôi muốn nói" - Colin nhẹ nhàng vòng cánh tay quanh lưng ghế của Minerva - "là không hẳn lúc nào cũng làm việc cực nhọc. Suy cho cùng thì lúc đó chúng tôi là trẻ con mà. Cha mẹ thân yêu của chúng tôi, cầu Chúa cho linh hồn họ được an nghỉ, đã cho phép chúng tôi có dư thời gian để thám hiểm."

"Thám hiểm à?" Gilbert ngẩng lên.

"Ồ, phải. Tích Lan là một nơi tuyệt đẹp. Khắp nơi bạt ngàn rừng cây tươi tốt, những dãy núi trùng điệp. Buổi sáng chúng tôi rời khỏi túp lều gia đình, tôi và M, chỉ với một mẩu bánh mì trong túi. Rồi chúng tôi rong ruổi bên ngoài cả ngày để phiêu lưu, đánh đu trên những cây leo, ngấu nghiến những quả xoài ngay từ trên cây và cưỡi voi."

Minerva nhìn khắp lượt thành viên nhà Fontley. Cô không thể tin được có người lại đi tin câu chuyện lố bịch này. Voi và xoài ư? Nhưng tất thảy bọn họ đều nhìn Colin chăm chú say mê, những đôi mắt xanh biếc giống nhau ấy ánh lên sự kinh ngạc và bái phục.

- Còn tiếp -