Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bạo Quân Sủng Hậu

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tiêu Chỉ Qua đưa bánh hoa mai cho Vương Phú Quý, liền đi thẳng đến thư phòng. Thư phòng ở phía Đông Nam chính viện, mở cửa sổ hướng bắc là có thể nhìn thấy chính phòng.

Lúc này vẫn là chạng vạng, sắc trời vẫn sáng, liếc mắt một cái là có thể thấy nha hoàn quỳ trước chính phòng, Tiêu Chỉ Qua tập võ nhĩ lực tốt, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng nha hoàn kia nức nở cùng xin tha. Đó hẳn là nha hoàn chọc An Trường Khanh không vui mà Vương Phú Quý nói.

Tiêu Chỉ Qua cũng không hứng thú gì với nha hoàn này, lúc trước hắn trấn thủ Nhạn Châu, thời gian về Nghiệp Kinh không nhiều lắm. Sau lại bị triệu về, cũng hơn phân nửa ở đại doanh ngoài thành. Trong vương phủ đều để Vương Phú Quý xử lý. Diện mạo họ tên nha hoàn trong phủ này hắn cũng không nhớ rõ hết.

Kỳ thật hắn muốn xem An Trường Khanh chuẩn bị xử lý nha hoàn này thế nào.

Trong tin tức thuộc hạ thu thập được, Anh Trường Khanh cùng bào muội của y An Nhàn Ngọc đều có tính cách dịu dàng giống mẹ, bởi vậy ở tướng phủ mấy năm nay, sống vô cùng khó khăn, đến cả nha hoàn của tướng phủ cũng có thể tùy ý khi dễ mẹ con họ. Nếu không phải vậy, hắn cũng sẽ không muốn cưới người về. Ít nhất ở vương phủ, có thể bảo vệ y không lo áo cơm không chịu khó dễ.

Tiêu Chỉ Qua đang nhìn, liền thấy quản gia Vương Phú Quý cầm hộp vào cửa chính viện.

An Trường Khanh đang ở trong phòng sắp xếp lại thư tịch tự mình mang đến. Tuy nói là "gả" đến vương phủ, nhưng đích mẫu Lý phu nhân nói y là nam tử, không giống như gả nữ nhi, hết thảy trong phủ đều đơn giản, càng không thể cho y của hồi môn. Cho nên y mang ít đồ đến, trừ mấy thứ không còn dùng được, cũng dư lại được mấy rương sách.

An Trường Khanh đang cùng An Phúc thu dọn, liền nghe nha hoàn thông truyền, nói Vương quản gia tới.

Vương quản gia khom người, nâng một hộp bánh hoa mai trong tay, biểu tình càng thêm cung kính hơn trước, ngữ khí cũng khiêm tốn rất nhiều: "Vương phi, đây là Vương gia lệnh lão nô đưa tới cho ngài."

Kỳ thật chỉ là một hộp điểm tâm, để nha hoàn hoặc sai vặt đưa tới là được. Nhưng mà Vương Phú Quý người già thành tinh, từ hành động của Vương gia nhà mình ngửi ra hương vị không tầm thường. Lại nghĩ đến buổi sáng bản thân chậm trễ, Vương Phú Quý tức khắc một thân mồ hôi lạnh, vội vàng cầm đồ tự mình đưa tới.

An Trường Khanh có chút nghi hoặc nhận hộp, mở hộp gỗ tinh xảo ra, liền thấy bên trong trải một tầng giấy dầu, trên giấy dầu bày tám chiếc bánh hình hoa mai, vỏ trắng bọc nhân đạm phấn, thoạt nhìn thập phần tinh tế ngon miệng.

"Đây là Vương gia kêu ngươi đưa tới?" An Trường Khanh chớp chớp mắt, nhìn điểm tâm tinh xảo độc đáo trong tay, thế nào cũng thấy không liên quan đến Bắc Chiến Vương uy phong lẫm liệt ít khi nói cười.

"Vâng, đây là bánh hoa mai của Tam Vị Trai. Đoán là khi Vương gia hồi phủ cố ý mua cho ngài." Vương Phú Quý cười nói.

"Làm phiền Vương quản gia đi một chuyến." An Trường Khanh tưởng tượng bộ dáng Tiêu Chỉ Qua đến cửa hàng mua điểm tâm cho mình, lại phát hiện không thể nào tưởng tượng ra tình cảnh này, nhưng nhìn nhìn điểm tâm trên tay, buồn bực tối qua thêm sáng nay đều tan đi, ngay cả sắc mặt cũng hồng nhuận vài phần.

"Hiện giờ Vương gia ở đâu?"

Vương Phú Quý nói: "Đến thư phòng rồi."

An Trường Khanh nghĩ nghĩ, liền nói: "Ta đến thư phòng xem xem."

Vương quản gia nhớ đến Yên Hồng còn quỳ bên ngoài, vội vàng nói: "Nha đầu Yên Hồng kia không hiểu quy củ, tôi đã cho người dẫn đi, ngày mai nha bà sẽ tới, Vương phi muốn chọn mấy người trong phủ, hay để nha bà mang đến mấy đứa lanh lợi?"

"Để nha bà mang mấy tiểu tử đến."

Được phân phó, Vương Phú Quý liền lui xuống, kéo theo cả Yên Hồng quỳ trước cửa xin tha. Yên Hồng vẫn giãy dụa không chịu rời đi, khóc như lê hoa đái vũ nói: "Cha nuôi, cha nuôi, cha để con đi gặp Vương gia, Vương gia sẽ không nhẫn tâm như vậy..."

Vương Phú Quý sớm thấy rõ tình thế, tuy cũng có chút không đành lòng, nhưng nhớ lại buổi chiều mình từ bên hạ nhân nghe được, biết đây là tâm chủ lớn, cũng không dám dung túng ả nữa, lạnh lùng nói: "Vương gia há là người ngươi muốn gặp là có thể gặp?" Nói xong liền hướng gã sai vặt khoa tay mua chân một chút, gã sai vặt lập tức hiểu ý, đi đến che miệng Yên Hồng.

Lại không ngờ Yên Hồng nổi khùng cắn gã, tránh thoát kìm giữ, xách váy chạy theo hướng Đông Nam đến thư phòng, vừa chạy vừa kêu khóc, "Vương gia cứu ta, Vương gia cứu Yên Hồng..."

Ả vốn xinh đẹp, tóc mai tán loạn chạy một đường như vậy, yếu ớt mà té nhào trước cửa thư phòng của Tiêu Chỉ Qua. Cùng tiếng khóc thút thít, nếu là người thương hương tiếc ngọc, khẳng định sẽ vội vàng đi đến nâng người dậy thuận tiện hỏi han trấn an một phen.

Nhưng ả gặp lại là Tiêu Chỉ Qua.

Tiêu Chỉ Qua thậm chí không động mí mắt, mặt không thay đổi nhìn Yên Hồng hoa lê đái vũ, đối gã sai vặt ngốc lăng không biết thế nào quát lên: "Còn không kéo người xuống, trói chặt, đừng để người chạy ra chạm phải Vương phi."

Gã sai vặt liên tục dạ dạ, tay chân toát mồ hôi lạnh thật nhanh che miệng ả kéo xuống.

An Trường Khanh bưng một bát mì đi tới thấy một màn này, dung mạo đẹp đẽ giãn ra, thầm nghĩ không uổng công làm bát mì này.

Từ nhỏ y ở tướng phủ nhìn sắc mặt người ta mà lớn lên, rất nhiều chuyện đều dựa vào bản thân, tự nhiên không có tư tưởng quân tử xa nhà bếp. Bởi vậy sau khi nghe Tiêu Chỉ Qua ở trong phòng, đặc biệt đến phòng bếp làm một bát mì long tu, xem như đáp lại bánh hoa mai, đồng thời cũng có cái cớ hay để Tiêu Chỉ Qua về chính phòng với mình. Nếu phu phu hai người tiếp tục ở riêng như vậy, ngày sau tuyệt không chỉ có một Yên Hồng.

Lúc An Trường Khanh bưng mì đến thư phòng, Tiêu Chỉ Qua đã quay lại ngồi bên cửa sổ, đọc một quyển binh thư. An Trường Khanh bảo An Phúc ra ngoài, tự mình bưng mì đặt trước mặt Tiêu Chỉ Qua, thấp giọng hỏi: "Trường Khanh đã làm chuyện gì khiến Vương gia không vui sao?"

Tai Tiêu Chỉ Qua khẽ nhúc nhích, buông sách xoay người nhìn y, "Không có."

"Vậy Vương gia không thích Trường Khanh?"

Tiêu Chỉ Qua yên lặng một lúc mới nói, "Không phải."

"Vậy tối qua vì sao Vương gia không muốn cùng phòng với ta." An Trường Khanh giương mắt nhìn thẳng hắn, hốc mắt bỗng đỏ. Thật ra y không muốn khóc, nam nhi không dễ rơi lệ, đời trước y chịu nhiều ủy khuất cùng trắc trở như vậy cũng không khóc, bây giờ cũng chỉ hỏi đôi câu, mũi liền chua xót, ủy khuất không thôi.

An Trường Khanh cũng cảm thấy bản thân hơi mất mặt, nước mắt rưng rưng, cố nén nức nở nói: "Nếu ngài không thích ta, cưới ta làm gì? Ngài cho là một nam nhân như ta rất muốn gả cho ngài sao?"

Tiêu Chỉ Qua thấy mắt y đỏ lên, tay chân luống cuống hiếm thấy, chỉ là hắn không biết an ủi người thế nào, chỉ nhíu mày trầm giọng nói: "Ta biết ngươi không muốn, ngươi yên tâm, ta sẽ không ép buộc ngươi. Sau này...nếu sau này ngươi thực sự không muốn ở vương phủ, ta có thể để ngươi rời đi."

An Trường Khanh không biết hắn nói sau này nào, chỉ nghe hắn nói để y rời đi, dây cung căng chặt trong đầu liền đứt, nước mắt theo gương mặt chảy xuống, cả gương mặt đều là nước mắt: "Ngài còn nói không phải không thích ta. Ta muốn cùng ngài sống thật tốt, ngài lại nghĩ đuổi ta đi..."

"Không cần chờ sau này, không bằng bây giờ liền đưa ta về!" An Trường Khanh vừa tức vừa khó chịu, giơ tay qua loa lau nước mắt, tóc mai hỗn độn dính trên má. Y khụt khịt hai tiếng, dứt khoát bưng chén mì ném ra cửa sổ: "Ta để Vương gia ghét như vậy, có lẽ Vương gia cũng không muốn ăn mì ta làm!"

Mặt Tiêu Chỉ Qua lộ vẻ ảo não, lại nhanh mắt thấy vết bỏng rộp lên trên ngón tay y, một phen cầm tay y, cứng rắn nói: "Đây là có chuyện gì?"

An Trường Khanh không hết tức, chỉ thấy người này căn bản không thích mình, y bị mù mới tự mình đa tình như vậy, còn nghĩ muốn cùng hắn sống tốt. Giờ chợt bị hắn cầm tay, vừa tức vừa bực nói: "Không nhọc Vương gia bận tâm!"

Tiêu Chỉ Qua thở dài một hơi, cẩn thận vòng tay ôm người vào lòng, thanh âm lãnh ngạnh mang theo vài phần bất đắc dĩ hiếm thấy: "Không phải ta không thích ngươi, chỉ là..." Chỉ là gì, hắn lại không nói.

Hắn vốn muốn che chở người dưới đôi cánh của mình, ít nhiều có thể sống tốt hơn chút. Chẳng qua lúc sắp thành thân, mới nghe nói An Trường Khanh vì bất mãn hôn sự mà chống lại An Tri Khác, bị ép uống nhuyễn cân tán rồi nhốt lại. Lúc này hắn mới ý thức được, có lẽ An Trường Khanh cũng không cần một phía tình nguyện bảo hộ như vậy. Hiện giờ đối với An Trường Khanh mà nói, hắn đại khái chỉ là người xa lạ thanh danh hỗn độn, lại cố chấp cưới y thôi.

Chỉ là thành thân rồi, bảo hắn thả người đi, hắn lại không thể nhẫn tâm. Chỉ có thể tự cách xa chút, tránh hù dọa y. Tuy hắn cũng không hi vọng xa vời An Trường Khanh sẽ thích mình, cũng không hi vọng nhìn thấy sợ hãi trong mắt y giống như người khác.

"Vậy vì sao ngài không cùng ta viên phòng?" Dù sao cũng náo loạn rồi, An Trường Khanh dứt khoát vứt bỏ da mặt, ngước mặt chất vấn: "Ngài biết những hạ nhân đó nói ta thế nào không? Bọn họ nói ta là nam nhân, uổng có danh Vương phi, nhưng không được Vương gia sủng ái, đến sinh con cũng không làm được...."

Quả nhiên Tiêu Chỉ Qua không lên tiếng, nhíu mày vẻ mặt khó xử, không biết nên nói thế nào mới dỗ dành được người. Đương nhiên không phải hắn không muốn viên phòng, chỉ là không muốn ép buộc y để rồi ngày sau hối hận mà thôi.

An Trường Khanh thấy hắn không nói lời nào, nước mắt vốn đã ngừng lại tràn ra, bộ dáng vừa khóc vừa nháo như vậy, tóc mai tán loạn, khóe mắt ửng đỏ, hai má dính nước mắt, càng khiến lòng người sinh thương tiếc. Tiêu Chỉ Qua cảm thấy hơi đau lòng, cúi đầu cơ hồ muốn liếʍ sạch nước mắt trên mặt y. Vừa chạm đến, lại khắc chế mà dừng lại, thở dài lặp lại: "Không có không thích ngươi. Ai còn dám khua môi múa mép, ta xả giận cho ngươi."

Bắc Chiến Vương đáng thương hai mươi năm chinh chiến sa trường trí dũng song toàn, nhưng trước nay chưa từng dỗ người, nhu tình duy nhất đều cho tiểu Vương phi trong lòng. Nhưng hiển nhiên Vương phi đang tức giận không dễ dàng bị lừa gạt.

An Trường Khanh bình tĩnh chút ít, khịt khịt mũi, vẻ mặt nghi ngờ: "Thật sao?"

Tiêu Chỉ Qua nhẹ nhàng thở ra, gật đầu: "Nhất ngôn cửu đỉnh."

An Trường Khanh liếc hắn, suy nghĩ hỗn loạn rốt cuộc thư thái, y yêu cầu lần nữa: "Vậy ngài cùng ta về chính phòng ngủ."

Tiêu Chỉ Qua hít sâu một hơi: "Được." Cùng lắm thì sau này mỗi ngày luyện nhiều mấy lần quyền.

"Nha hoàn của chính viện đều đổi thành tiểu tư. Ta không thích nha hoàn hầu hạ."

"Đều nghe ngươi."

An Trường Khanh hài lòng, không ầm ĩ nữa, thả lỏng thân thể dựa vào trong lòng hắn.

Cảm nhận được thân thể trong lòng dựa sát vào, Tiêu Chỉ Qua ẩn nhẫn lại khắc chế mà nhắm mắt, cầm cánh tay bị thương của An Trường Khanh: "Đây là có chuyện gì?"

An Trường Khanh nắm tay lại, không quá để tay, nói: "Lúc nấu mì không cẩn thận bị bỏng." Y trời sinh làn da non mịn, làm bao nhiêu việc nặng nề mệt nhọc đều như vậy. Lần này cũng chỉ là không cẩn thận cọ vào nồi, ngón tay lập tức nổi vết bỏng, y vốn muốn lúc về sẽ bôi thuốc, không nghĩ tới Tiêu Chỉ Qua nhanh mắt thấy được.

"Đừng động, ta bôi thuốc cho ngươi." Tiêu Chỉ Qua lại vô cùng để ý, hai hàng mày kiếm hợp lại, ấn y ngồi xuống bên cửa sổ, lại cầm nến cùng ngân châm kim sang dược đến. Đem ngân châm hơ trên nến, mới nâng tay y, cẩn thận nhẹ nhàng đâm phá vết bỏng, lại thoa thuốc bột cho y.

Hắn xử lý rất cẩn thận, động tác vô cùng nhẹ nhàng, sợ làm y đau. Một tướng quân khuôn mặt lạnh lùng như vậy, lúc này nâng tay y, lại tựa như nâng trân bảo dễ vỡ.

An Trường Khanh rũ mắt nhìn, mũi lại chua xót. Y lớn như vậy, trừ mẫu thân và muội muội, chưa từng có ai cẩn thận mà đối đãi y như thế.

Tiêu Chỉ Qua lại cho rằng y bị đau, động tác trên tay lại càng thêm nhẹ nhàng, một khuôn mặt không quá thần thục mà dỗ y: "Lập tức sẽ hết đau."

An Trường Khanh mang theo giọng mũi nồng đậm "Ừm" một tiếng, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngượng ngùng mà thấp giọng nói: "Ngày mai ta lại làm bát mì cho ngài nha?"

Tiêu Chỉ Qua không chút nghĩ ngợi mà cự tuyệt, "Không cần, loại việc nặng này giao cho hạ nhân làm, ngươi dưỡng thương cho tốt."

An Trường Khanh nhìn chằm chằm ngón tay được băng bó ổn thỏa của mình: ". . ."

Được rồi.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Tiêu Chỉ Qua: Mì long tu vợ làm không còn nữa...
« Chương TrướcChương Tiếp »