Chương 44: 44: Độ Chi

Như Ngư Tức đã nói, thanh lâu và Thưởng Phong lâu cùng nằm trong một con hẻm nhỏ trong phố Câu Lan, thường là nơi cho những tên ăn chơi trác táng tới mua vui.

Yến Hành Dục lệnh cho A Mãn dịch dung giúp mình, bộ dáng này kém sắc hơn không ít, dù cho phụ mẫu thân sinh có ở đây thì cũng không nhận ra được.

Yến Hành Dục rất vừa lòng.

Y mặc bộ y phục màu xanh thẫm, nghĩ đi nghĩ lại vẫn chịu đau mà lấy phát quan mà Kinh Hàn Chương cho y xuống, tránh bị bại lộ thân phận.

Biết là sắp đi nghe kịch, Yến Hành Dục còn cố ý bỏ mứt hoa quả A Mãn mua về vào trong hà bao, tính toán lát nữa nghe kịch thì lén lút lấy ra ăn.

Ngư Tức một lời khó nói hết mà nhìn cái hà bao đầy phồng của y, gian nan nói: "Tiểu Ngọc Nhi, coi như ta van cầu ngươi, lát nữa đi vào, ngươi ngàn lần vạn lần không được lấy thứ trong hà bao của ngươi ra."

Yến Hành Dục nghi hoặc hỏi: "Vì sao? Nghe kịch không cho ăn mứt hoa quả à?"

Ngư Tức: "..."

Ngư Tức tự làm tự chịu, xoa xoa ấn đường, sắc mặt xanh như tàu lá chuối: "Ta sợ mất mặt."

Yến Hành Dục lắp bắp kinh hoảng, không biết vì sao đi nghe kịch mà ăn miếng mứt hoa quả thôi cũng bị người khác chế giễu, quý nhân ở kinh thành đều xem thường người như vậy sao?

Người nhà quê Yến Hành Dục đã bị kinh hách.

Ngư Tức không giải thích nhiều, mang theo y chậm rãi đi vào.

Yến Hành Dục đang đi theo sau, nhưng đi chưa được hai bước, đột nhiên có người đi tới đây, cầm lấy tay y.

Yến Hành Dục theo bản năng muốn cho tên lớn mật này một mũi tên, nhưng chưa đợi thân thể y kịp phản ứng, thì mũi đã ngửi thấy mùi mứt hoa quả cùng với hương thuốc làm mềm ngọc mát lạnh thuộc riêng về Kinh Hàn Chương trước rồi.

Yến Hành Dục nghiêng đầu lại nhìn, quả nhiên, người đang kéo y đúng là Kinh Hàn Chương.

Mặt Kinh Hàn Chương đều tái cả rồi, nghiến răng nghiến lợi, từng chữ từng chữ được hắn gằn ra từ trong cổ họng: "Yến, Hành, Dục!"

Hai mắt Yến Hành Dục sáng lên: "Điện hạ, ngài nhận ra ta sao?"

Kinh Hàn Chương: "..."

Kinh Hàn Chương cố gắng hạ thấp giọng: "Ngươi ở đây làm cái gì?"

Yến Hành Dục thành thật công đạo: "Ngư Tức muốn đưa ta đi thanh lâu."

Kinh Hàn Chương: "..."

Kinh Hàn Chương không thể tin được mà nhìn y, môi đều run cả lên.

Đi dạo thanh lâu, loại việc này...!Có thể tùy tiện nói ra khỏi miệng sao?! Nếu không thì y nghĩ tại sao những thanh lâu này đều mở trong hẻm vắng chứ?

Hơn nữa Yến Hành Dục còn quang minh chính đại đi đến thanh lâu, giống như người hỏi ra vấn đề này là Kinh Hàn Chương mới là người kỳ quái.

Kinh Hàn Chương hít sâu vài hơi, tránh cho bản thân bị tức chết.

"Đi dạo thanh lâu à." Kinh Hàn Chương mặt không đổi sắc nói, "Được, dẫn theo điện hạ của ngươi đi."

Hắn muốn xem thử tiểu mỹ nhân này định đi dạo trong này kiểu gì.

Không phải y sợ nữ nhân sao?

Yến Hành Dục căn bản không nhìn ra Kinh Hàn Chương đang nghiến răng nghiến lợi, nghe vậy còn vui mừng kéo tay áo của hắn: "Được."

Kinh Hàn Chương giận tới nhanh, mà biến mất cũng nhanh, nhìn đến phản ứng kỳ quái của Yến Hành Dục cũng biết chính mình hình như hiểu lầm gì đó rồi, hắn vẻ mặt rối rắm hỏi: "Quyển sách kia, có phải ngươi chưa đọc xong đúng không?"

Yến Hành Dục đang lôi kéo hắn đi vào con hẻm vắng, gật đầu: "Ừm, ca không cho ta đọc."

Trước đó Kinh Hàn Chương từng nghe y nói vậy, không nghĩ tới lâu vậy rồi mà y vẫn còn nghe lời, bảo không được đọc là không đọc.

Kinh Hàn Chương hữu khí vô lực, cũng không tức giận, thở dài một tiếng.

Yến Hành Dục quay đầu lại nhìn hắn: "Điện hạ làm sao vậy, ta nên đọc quyển sách kia sao?"

Kinh Hàn Chương chưa từng thấy qua người nào như tờ giấy trắng như này, cũng không biết nên trả lời câu hỏi này như nào, chỉ có thể lập lửng nói: "Ngươi đi dạo thanh lâu xong là biết có nên hay không thôi."

Yến Hành Dục càng nghi hoặc.

Ngư Tức ở đằng trước tìm người, đang quay đầu lại xem Yến Hành Dục có theo kịp không, thì nhìn thấy Kinh Hàn Chương nghênh ngang đi cùng Yến Hành Dục tới đây.

Ngư Tức: "..."

Ờm...

Thật bất ngờ.

Ngư Tức không hổ danh là thần y nổi danh thiên hạ, chỉ thất thố trong chớp mắt liền lập tức khôi phục bình thường, hắn cũng không sợ gì Kinh Hàn Chương—— dù sao Kinh Hàn Chương thường xuyên vào thân thể Yến Hành Dục, dù cho hắn cố tình cho thêm một phần thuốc đắng, Kinh Hàn Chương không phải vẫn ngoan ngoãn uống thuốc của hắn à.

Ngư Tức cúi đầu, xem như hành lễ, vô cùng không khách khí mà nói: "Thất điện hạ cũng tới đây mua vui sao."

Kinh Hàn Chương ngoài cười nhưng trong không cười mà nhìn Ngư Tức, nếu hôm nay hắn không tới đây, có lẽ tên lang băm này sẽ kéo con nai con đang sạch sẽ này lăn lộn mấy vòng trong vũng bùn lầy rồi.

"Đúng vậy." Kinh Hàn Chương chậm rì rì nói, "Nếu hôm nay ta không tới, thì làm sao có thể biết được nai nhà ta sẽ bị ngươi lừa đi vào dạo thanh lâu chứ?"

Ngư Tức: "..."

Yến Hành Dục không chú ý tới cuộc đối đầu của bọn họ, còn nghiêng tai lắng nghe tiếng đàn bên trong: "Có phải đang hát hí khúc hay không?"

Kinh Hàn Chương cùng Ngư Tức dùng ánh mắt sâu sa nhìn y.

Yến Hành Dục nắm lấy hà bao đựng mứt hoa quả, nghi hoặc nhìn bọn họ.

Đến khi Yến Hành Dục đi vào "nghe kịch" thì biết vì sao ánh mắt của hai người lại kỳ quái như vậy rồi.

Mấy năm nay Yến Hành Dục chưa từng chạm vào nữ nhân, dù trong vòng ba bước cũng không cho người ta tới gần quá, hôm qua thật vất vả dùng "liệu pháp lấy độc trị độc" ở cùng Yến phu nhân, rốt cuộc có chuyển biến tốt hơn, không ngờ tới ngày thứ hai lại đυ.ng phải một đám nữ nhân.

Yến Hành Dục: "..."

Yến Hành Dục lần đầu cảm nhận được luống cuống chân tay là như thế nào, y sợ tới mức liên tục lui về phía sau, nhưng vừa lui được nửa bước thì nữ nhân mặc hồng y tiến lên nghênh đón đã đến trước mặt y, mỉm cười với y.

Yến Hành Dục: "..."

Yến Hành Dục cảm thấy bệnh sợ nữ nhân của mình nặng thêm rồi.

Y nhìn y phục đơn bạc của nữ tử, có chút lắp bắp mà nói: "Ngươi ngươi...!Ngươi không lạnh sao?"

Nữ tử mặc hồng y đang chuẩn bị mở lời thì bị sửng sốt, sau đó bật cười.

Ngư Tức ở một bên liều mạng nhịn cười thì bị Kinh Hàn Chương hung tợn mà dẫm vào chân một phát.

Ngư Tức bị đau, lúc này mới tiến lên giải vây cho Yến Hành Dục bị dọa ngốc: "Khách của nhã gian chữ Thiên ở lầu hai tới rồi sao?"

Nữ tử đang miết lên hà bao căng phồng của Yến Hành Dục nghe vậy hơi cúi đầu nói: "Phong đại nhân sớm đã đến, đang nghe đàn."

Ngư Tức gật đầu: "Ừ."

Hắn vứt cho nữ tử một nén bạc, nữ tử vô cùng dứt khoát nhận lấy, không nhìn chằm chằm hà bao của Yến Hành Dục nữa, quy củ dẫn bọn họ đi.

Mày Yến Hành Dục nhăn lại, tầm mắt hướng về bàn tay của nữ tử kia, không hiểu nổi vì sao nữ tử này còn chưa làm gì mà Ngư Tức lại đưa tiền cho người ta.

Kinh Hàn Chương vừa nhìn thấy ánh mắt của y liền biết y đang nghĩ gì, hắn cầm lấy tay Yến Hành Dục, thấp giọng cảnh cáo: "Ngươi đừng nghĩ quá nhiều."

Lúc này Yến Hành Dục mới thu hồi lại tầm mắt, ngoan ngoãn nói: "Ừm, được."

Kinh Hàn Chương: "..."

Ngươi thật sự có suy nghĩ đó à?!

Kinh Hàn Chương hít một hơi khí lạnh, không dám nghĩ lại vừa rồi Yến Hành Dục rốt cuộc đang nghĩ tới cái gì.

Sau khi nói vài câu, ba người đã tới nhã gian trên lầu hai.

Khi đẩy cửa vào, chỉ thấy một nam nhân mặc bạch y đang đứng trước cửa sổ, nhìn về con sông đã kết băng cách đó không xa, cả người tỏa ra khí chất nho nhã.

Đúng là Phong Trần Chu.

Nghe được tiếng mở cửa, Phong Trần Chu làm bộ như không để ý mà quay đầu lại, ý đồ muốn xóa bỏ ấn tượng như tên ăn mày trong khoảng thời gian ở ngục lúc trước, thay vào đó là hình tượng quý công tử phong độ nhẹ nhàng.

Hắn ra vẻ thâm sâu khó lường mà quay đầu lại, lập tức đối diện với hai cặp mắt cá chết của Kinh Hàn Chương và Ngư Tức.

Phong Trần Chu: "..."

Hai người này hiểu rõ mồn một tính tình của hắn, căn bản sẽ không bị tấm mặt nạ ngụy trang này lừa gạt.

May là Yến Hành Dục tuy đã dịch dung, nhưng đôi mắt nai vẫn thuần triệt như cũ, trở nên vô cùng rõ ràng khi kẹp giữa hai cặp mắt cá chết kia.

Phong Trần Chu...!Phong Trần Chu cảm thấy bản thân lại có thể diễn tiếp.

Đầu tiên Phong Trần Chu hành lễ, nói: "Tham kiến Thất điện hạ."

Kinh Hàn Chương cười như không cười: "Ngươi còn muốn vào ngục không?"

Phong Trần Chu không còn "co được giãn được" như trong ngục giam nữa, chỉ một lòng muốn Yến Hành Dục thay đổi ý kiến của mình, không kiêu ngạo không siểm nịnh mà chắp tay, ống tay áo rũ xuống, ngoài ý muốn mà có chút tao nhã ung dung phong độ.

"Điện hạ nói đùa, thần đã phá giải được tai họa, tất nhiên sẽ không tự tìm khổ ở trong ngục nữa."

Ngụ ý, giải thích với Yến Hành Dục bản thân chỉ vì phá giải tai họa mà vào ngục, chứ thật sự không phải là đạo tặc.

Phong Trần Chu nói xong trộm nhìn phản ứng của Yến Hành Dục, sau đó liền phát hiện, tầm mắt của Yến Hành Dục từ khi vào chỉ vội vàng lướt qua hắn, thời gian còn lại thì đều dùng để nhìn Kinh Hàn Chương, đáy mắt đều là sự chuyên chú.

Coi thường hết thảy mọi thứ xung quanh.

Phong Trần Chu: "..."

Một ngụm lão huyết của Phong Trần Chu suýt nữa thì phun ra.

Hắn âm thầm ấn ngực, tuyệt vọng nghĩ thầm, tiểu mỹ nhân này sẽ thật sự có tâm tư không thể nói với Thất điện hạ đi?

Tiểu mỹ nhân vẫn còn nhìn Kinh Hàn Chương, giống như khắp thiên hạ cũng chỉ có người này mới khiến y chú ý tới.

Tầm mắt y quá mức mãnh liệt, vành tai của Kinh Hàn Chương bị nhìn tới đỏ lên, hắn ho khan một tiếng, nghiêng đầu nói khẽ với Yến Hành Dục: "Bây giờ đang ở bên ngoài, ngươi thu liễm chút, đừng cứ nhìn ta mãi."

Yến Hành Dục hỏi: "Nếu về nhà thì có thể tùy ý nhìn điện hạ rồi sao?"

Kinh Hàn Chương: "..."

Kinh Hàn Chương đều muốn kêu lên thảm thiết, người này rốt cuộc có biết bản thân đang nói cái gì không a a a a?!

Không biết e lệ!

Phong Trần Chu ở một bên kéo lấy bạn tốt, nước mắt đều muốn chảy xuống, hắn run run rẩy rẩy hỏi: "Tiểu Ngọc Nhi nhà ngươi chẳng lẽ cùng với Thất điện hạ..."

Hắn hít sâu một hơi.

Ngư Tức nói: "Trước đừng hít vào vội."

Phong Trần Chu đem khẩu khí kia nuốt về.

Ngư Tức nghiêm túc nói: "Nể tình ngươi là bạn tốt, ta sẽ uyển chuyển chút."

Đôi mắt của Phong Trần Chu trông mong nhìn hắn.

Ngư Tức "uyển chuyển" nói: "Dù sao thì...!Ngươi không có cơ hội."

Phong Trần Chu: "..."

Phong Trần Chu rốt cuộc cũng hít lấy một hơi đầy khí lạnh.

Hắn dù có lợi hại, thì cũng không có gan cướp người với Thất điện hạ, huống chi nhìn bộ dáng kia của Yến Hành Dục, thì tám phần đều không có hứng thú với những người khác.

Phong Trần Chu yên lặng mà đau lòng, nhưng vẫn giãy dụa trước khi chết: "Khắp kinh thành này nam nhân tốt không phải không có, Thất điện hạ...!Hẳn không phải là đoạn tụ đi? Lại nói, nếu Đại hoàng tử biết, sẽ không đánh gãy chân hắn chứ?"

Ngư Tức nói: "Không sao, ta có thể nối lại chân cho hắn."

Phong Trần Chu: "..."

Phong Trần Chu bị sắc đẹp che mắt lúc này mới nhận ra, nhìn về phía chân của Yến Hành Dục: "Ngươi thật sự chữa khỏi cho y? Không phải mấy năm trước đây ngươi nói chân y rất khó chữa hay sao?"

"Cũng không hẳn?" Hai tay Ngư Tức khoanh lại trước ngực, "Khen ta đi."

Phong Trần Chu kinh hô: "Hoa Đà tái thế! Biển Thước trọng sinh! Thần y!"

Yến Hành Dục tín nhiệm vô điều kiện với Ngư Tức, biết Phong Trần Chu là bạn tốt của hắn nên cũng không che giấu, ôn hòa mà cúi đầu chào hỏi: "Phong đại nhân."

Phong Trần Chu nhất thời không chống đỡ được dáng vẻ này của Yến Hành Dục, cho dù dung mạo bị che đi phần lớn, nhưng ánh mắt y vẫn xinh đẹp như vậy.

Phong Trần Chu ấn ngực, đối với ánh mắt như muốn gϊếŧ người của Kinh Hàn Chương, ôm lấy chút hy vọng cuối cùng, mưu toan lôi kéo làm quen: "Công tử gọi ta là Độ Chi là được."

Độ Chi là tên tự của Phong Trần Chu, Yến Hành Dục suy nghĩ, gật đầu nói: "Được..."

Kinh Hàn Chương: "Khụ."

"Được." Yến Hành Dục nói, "Phong đại nhân."

Phong Trần Chu: "...".