Chương 18: Ngoan ngoãn

Edit: phongsunuong.

Điện hạ cũng không có cách nào cứu y.

Yến Hành Dục ngồi bên cạnh án thư hồi lâu, mới vo tròn tờ giấy kia, lần nữa đặt bút, quy củ viết một phong thư.

Y vờ như không có gì mà viết "Không thể ra cung, cố gắng chép sách", lại ám chỉ bảo Kinh Hàn Chương tới phủ Quốc sư thúc giục quốc sư mau chóng tìm được biện pháp đổi lại hồn phách.

Yến Hành Dục viết xong, đi tới khố phòng nhỏ của Thất điện hạ chọn một miếng ngọc, lại như lần trước để thư ở trong tầng kép của hòm, sai người đưa cho Yến Trầm Tích.

"Điện hạ nói là thưởng cho Đại công tử."

Yến Trầm Tích nhận lấy hòm, mày nhăn chặt lại.

Hôm nay không phải mới thưởng xong hay sao, sao giờ lại thưởng nữa vậy?

Tuy nghĩ như thế, Yến Trầm Tích vẫn đứng dậy đi tới phủ Thừa tướng.

Kinh Hàn Chương vốn đã uống xong thuốc rồi chuẩn bị ngủ, nhưng lại nghe thấy "Thất điện hạ" thưởng đồ cho mình, làm hắn tức gần chết.

"Ta không cần! Trả lại về chỗ cũ cho ta!"

Kinh Hàn Chương hoàn toàn không hiểu Yến Hành Dục rốt cuộc là muốn truyền tin thật, hay là cố ý hố ngọc của hắn, mỗi lần đều là lý do giống nhau cách truyền tin giống nhau, hơn nữa còn cùng là một người đưa, không thể phái người khác trong cung tới sao?

Đúng là lãng phí ngọc!

Kinh Hàn Chương nhìn chằm chằm miếng ngọc kia, tức muốn ngất đi mất.

Yến Trầm Tích đang kiểm tra phần thuốc hắn chưa uống hết, ngửi nửa ngày xác định trong thuốc không có thành phần cổ quái có thể lấy mạng người mới buông chén thuốc xuống, nhíu mày nói: "Điện hạ thưởng cho ngươi, ngươi nên nhận, nào có đạo lý trả lại? Đây không phải là vứt mặt mũi của điện hạ hay sao?"

Kinh Hàn Chương mặt không đổi sắc mà nghĩ: "Ta còn mặt mũi hay sao?"

Bị nhốt trong một thân thể ốm yếu như vậy, mỗi ngày phải uống chén thuốc đắng như muốn mạng kia, lại còn phải nhìn "chính mình" thưởng đồ cho chính mình, nào có cái lý như vậy chứ?!

"Nhận lấy đi." Yến Trầm Tích nói, "Điện hạ biết chừng mực, đây là lần cuối cùng rồi."

Kinh Hàn Chương tức đến muốn chết, nhưng không làm được gì cả, đành phải cúi đầu nhận lấy.

Yến Trầm Tích đi rồi, A Mãn vội đi tới mở thư ra đọc.

Kinh Hàn Chương lạnh lùng thưởng thức miếng ngọc, nói: "Nhanh gọn lại, nói ta xem xem y rốt cuộc muốn nói cái gì."

A Mãn đọc nhanh như gió, trong một lúc đã đọc xong hai trang giấy rậm rạm toàn chữ kia, A Mãn thập phần hiểu biết tính tình của công tử nhà mình, ho một tiếng.

"Công tử muốn nói là..." A Mãn tổng kết lại, "Điện hạ, chép sách mệt mỏi quá a."

Kinh Hàn Chương: "..."

Chép sách mệt là có thể tùy ý hố ngọc của ta đúng không?!

Kinh Hàn Chương đột nhiên nhớ tới quốc sư gọi Yến Hành Dục là "Tiểu Ngọc Nhi", chẳng lẽ là vì y suốt ngày đi hố ngọc của người khác à?!

Kinh Hàn Chương tức giận đến mức không ngủ được, đành phải cầm dao khắc nhỏ, thở phì phì mà khắc ngọc.

"Khắc cho ngươi nai con xấu hoắc!" Kinh Hàn Chương tức giận mà nghĩ, "Liền gọi ngươi là Yến Hành Lộc, Yến Hành Lộc!"

Yến Hành Lộc... À không, Yến Hành Dục không duyên không cớ được thêm một miếng ngọc, chép sách mà tâm tình cũng trở nên vô cùng tốt.

Hiện tại xung quanh y đâu đâu cũng xa lạ, ngủ không được, nên trực tiếp chép sách xuyên đêm.

Sau khi chép xong sách thì bên ngoài cũng đã tảng sáng.

Thân thể của Kinh Hàn Chương cũng thật tốt, tuy một đêm không ngủ nhưng cơ thể cũng không quá mệt mỏi, khi y thay quần áo liền bảo đại tổng quản cho tất cả thị nữ trong cung lui hết ra ngoài, nên khi dùng bữa sáng bên cạnh cũng không có mấy người.

Đồ ăn sáng trong cung Thất hoàng tử đều là món mặn, Yến Hành Dục mới ngồi xuống đã bị một bàn toàn thịt doạ sợ.

Bữa tối hôm qua Yến Hành Dục căn bản không ăn được nhiều, vì sợ bị phát hiện nên chỉ có thể ép chính mình ăn chút thức ăn, khi cung nhân chia thức ăn Yến Hành Dục đều chôn thịt ở dưới đáy bát.

Y cứ nghĩ bữa sáng thì sẽ thanh đạm chút, nhưng không ngờ vẫn cứ như trước.

Yến Hành Dục ra vẻ trấn định, chỉ uống chút cháo hoa, còn lại nhất định không đυ.ng.

Cung nhân thật cẩn thận nói: "Không hợp khẩu vị của điện hạ sao?"

Yến Hành Dục lắc đầu.

Trong mắt cung nhân có chút chần chờ, tầm mắt nhìn Yến Hành Dục cũng có chút kỳ quái.

Yến Hành Dục ra vẻ như không biết, đưa tay cầm lấy một cái Phục Linh cao cắn một cái, nói: "Dọn tất cả xuống đi, lấy nhiều Phục Linh cao mang tới."

Cung nhân ngẩn ra, lúc này mới thả lỏng thở phào một hơi.

Thất điện hạ tính tình cổ quái cũng không phải ngày một ngày hai, dù làm chuyện gì lạ cũng không ai cảm thấy kỳ quái.

Trước kia Yến Hành Dục cũng ăn qua Phục Linh cao, tuy mỗi lần đều có kết cục vô cùng thảm thiết, nhưng vẫn yêu thích hương vị kia như cũ, lần này y ăn cực cẩn thận, sau khi ăn hai cái không cảm thấy cơn ngứa xuất hiện, tâm thần mới nới lỏng.

Yến Hành Dục ăn liên tiếp thêm mấy cái, đến khi Giang Phong Hoa tới thúc giục y, thì y mới đứng dậy đi tới nam thư phòng.

Lâm thái phó hôm nay vẫn không có chút tinh thần nào, chờ bốn vị hoàng tử tới đầy đủ, liền bắt đầu chậm rãi mà tiếp tục giảng dạy.

Hôm qua Yến Hành Dục tự ăn quả báo, lần này cũng không dám cố ý gây chuyện nữa, an phận mà chống cằm, thoạt nhìn thì có vẻ như đang xuất thần, nhưng trên thực tế là đang nghe Lâm thái phó giảng bài.

Tăng nhân ở Hàn Nhược Tự cả ngày chỉ biết ăn chay niệm Phật, thầy giáo dạy vỡ lòng cho Yến Hành Dục khi còn bé là quốc sư Liên Trần tuổi cũng không lớn.

Mà sau khi Liên Trần vào kinh, Tiểu Hành Dục đành phải tự học trong Tàng Thư Các, từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ được trải qua sự giáo dục của thầy giáo.

Đây là lần đầu tiên.

Lâm thái phó thân thể không tốt, nói không tới hai khắc liền phải nghỉ một khắc, khoảng trống kia cũng là thời gian mà các hoàng tử có thể tự do nô đùa.

Yến Hành Dục đang cân nhắc lại nhưng gì Lâm thái phó vừa giảng qua, trước mắt liền xuất hiện một bóng đen bao trùm y.

Y ngẩng đầu lên nhìn, đôi song sinh Bát hoàng tử với Cửu hoàng tử chẳng biết tại sao lại đứng bên cạnh bàn y, híp mắt cười tươi.

"Thất ca." Cũng không biết là Bát hay là Cửu hoàng tử cười tủm tỉm nói, "Nghe nói hôm qua Thất ca trong cung chép sách nguyên một ngày, phụ hoàng đều khen ngài khắc khổ hiếu học, không biết Xa Chi có thể có được vinh hạnh lãnh giáo ngài một chút không?"

Kinh Xa Chi, là Bát hoàng tử.

Giang Phong Hoa nhìn thấu bộ mặt lai giả bất thiện* của hắn, cười theo nói: "Bát điện hạ..."

*Lai giả bất thiện: kẻ đến mang chuyện xấu.

Kinh Xa Chi liếc mắt nhìn hắn: "Bản điện hạ cần ngươi đáp lời sao?"

Sắc mặt Giang Phong Hoa có chút khó coi.

Kinh Xa Chi đại khái thường dựa vào học thức để khi dễ Kinh Hàn Chương, tuy mỗi lần đều sẽ ăn mệt, nhưng mỗi khi nhìn thấy Kinh Hàn Chương một bộ chữ to không quen, cùng bộ dáng cuồng nộ của hắn, cho dù bị thái phó cùng với phụ hoàng trách phạt, thì Kinh Xa Chi cũng làm không biết mệt.

Kinh Hàn Chương ở trong cung cuồng vọng quá mức, công phu cưỡi ngựa bắn cung có thể nói là nhất tuyệt, lại có được sự cưng chiều của Thánh Thượng, bọn hoàng tử không có duyên với ngôi vị hoàng đế lại không được ăn sủng như họ, cũng chỉ có thể nhận được chút cảm giác về sự ưu việt tại khoá học mà Kinh Hàn Chương không am hiểu nhất.

Kinh Xa Chi dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn Kinh Hàn Chương bị xấu mặt, sự đắc ý trong mắt hắn như thế nào cũng không che được.

Yến Hành Dục an tĩnh mà nhìn hắn, không biết nghĩ tới cái gì, đột nhiên mỉm cười, thản nhiên nói: "Được a."

Kinh Xa Chi vừa thấy y dám trả lời, trong lòng liền vui sướиɠ tột độ, cùng Cửu hoàng tử liếc nhau một cái, mở miệng nói: "Nghe nói Thất ca thích nhất là khắc ngọc, không biết ngài đã từng nghe qua câu nói "Hữu phỉ Quân Tử, như thiết như tha, như trác như ma"* bao giờ chưa?"

*Trích từ "Kinh Thi" của Khổng Tử thuộc chương mười một, thiên Kỳ Úc.

Chiêm bỉ Kỳ úc, lục trúc y y.

Hữu phỉ Quân Tử, như thiết như tha, như trác như ma.

Sắt hề dản hề, hách hề huyến hề.

Hữu phỉ Quân Tử, chung bất khả huyên hề.

Dịch:

Kìa xem trên khuỷu sông Kỳ, tre non mới mọc xanh rì vườn ai!

Có người Quân Tử, như mài như giũa, như cắt như gọt.

Lẫm liệt thay, rực rỡ thay!

Hỡi người Quân Tử, biết ngày nào quên!

Yến Hành Dục nói: "Tất nhiên là đã nghe qua."

Kinh Xa Chi thuận thế hỏi: "Vậy Thất ca biết những lời này có nghĩa là gì không?"

Yến Hành Dục: "..."

Yến Hành Dục bắt đầu trầm tư, không biết Kinh Hàn Chương trong mắt nhưng người khác là bao cỏ không học vấn không nghề nghiệp như thế nào, thế nhưng sẽ bị hỏi loại câu hỏi mà ngay cả trẻ con cũng biết vậy?

Yến Hành Dục trầm mặc một hồi, mới nói: "Biết."

Khoảng trầm mặc của y lại bị Kinh Xa Chi chi rằng là chột dạ, thấy thế hắn lại càng đắc ý, nói: "Vậy "Như thiết như tha" với "Như trác như ma" có ý gì?"

Yến Hành Dục rốt cuộc cũng minh bạch hắn vì sao lại dùng hai câu này để ép hỏi "Kinh Hàn Chương".

Kinh Hàn Chương thích khắc ngọc nhất, mỗi khi hoàng đế có được ngọc tốt, nhất định sẽ đưa tới điện Thất hoàng tử trước, một bao cỏ không học vấn không nghề nghiệp ngay cả "Sẵn sàng ra trận" cũng không biết là gì, lại là người thích khắc ngọc.

Quân tử tu thân dưỡng tính được ví như miếng ngọc, Kinh Hàn Chương thích khắc những viên ngọc quý giá nhất, nhưng cả người hắn trên dưới đều không liên quan gì tới "quân tử".

Kinh Xa Chi thường vẫn luôn lấy những loại câu này tới chọc tức hắn, đúng là chán sống rồi.

Kinh Xa Chi thấy y lại bắt đầu trầm mặc, không khỏi có chút đắc ý, chờ y lên cơn cuồng nộ đi hất bàn.

Dù sao Kinh Hàn Chương mỗi lần nháo ra động tĩnh như vậy, người khác nhất định sẽ cho rằng hắn tính tình bất định chủ động gây chuyện trước, không liên quan đến trên đầu người khác.

Giang Phong Hoa mặt mũi trắng bệch, trước kia Kinh Xa Chi khıêυ khí©h cũng không phải mới lần một lần hai, mỗi một lần đều là Kinh Hàn Chương nổi giận quay sang hất bàn, sau đó bị thái phó và Thánh Thượng trách phạt một trận làm kết cục

Lúc này Kinh Xa Chi thế nhưng lại lấy sở thích khắc ngọc của điện hạ ra chọc người, sợ là lần này cơn giận của hắn khó lòng mà kết thúc.

Giang Phong Hoa run rẩy đưa tay đi kéo "Thất điện hạ", ám chỉ y nhẫn nhịn một chút không được rơi vào trong bẫy rập của người khác.

Chỉ là tay hắn vừa mới đưa ra ngoài, "Điện hạ" không chỉ trực tiếp đẩy tay hắn ra, mà còn tùy tay cầm lấy tay áo.

Giang Phong Hoa hoảng hốt, đây là muốn dùng tay áo đánh người hay sao?!

Ngay cả Kinh Xa Chi cũng hoảng sợ, đang chuẩn bị lui về sau để thoát hiểm nhìn "Kinh Hàn Chương" lên cơn, thì lại thấy người vốn phải nổi giận đang tư thái tao nhã vén tay áo lên, tùy tay cầm lấy bút bên cạnh.

Yến Hành Dục khuôn mặt lạnh nhạt, sau khi cầm bút lên liền viết nhanh trên giấy, hoàn toàn không có dáng vẻ nổi giận dữ tợn ngày thường.

Kinh Xa Chi: "..."

Giang Phong Hoa: "..."

Một hơi "Điện hạ bớt giận a——" của Giang Phong Hoa suýt nữa ra ngoài, bị hắn nhanh chóng nuốt lại trong bụng, miễn bàn có bao nhiêu khó chịu.

Yến Hành Dục rồng bay phượng múa viết lại câu nói vừa rồi của Kinh Xa Chi lên trên giấy, nét bút vốn như gà bới rơm của Kinh Hàn Chương lúc này lại như lối chữ thảo, cực kì tiêu sái.

Kinh Xa Chi với Cửu hoàng tử nhìn thấy liền sửng sốt, mà ngay cả Ngũ hoàng tử ngồi lì trong góc phòng cũng nghiêng đầu nhìn lại đây.

Yến Hành Dục viết xong, cười như không cười liếc Kinh Xa Chi một cái, chậm rãi nói: "Ngươi đã mong ca ca ta đây dạy cho ngươi cái mà trẻ con cũng biết, thì ta tất nhiên sẽ không từ chối, lại đây."

Thái độ của y quá mức lạnh nhạt cường thế, Kinh Xa Chi sửng sốt nửa ngày, lần thứ hai khi phản ứng lại, chính mình đã ngồi tại trước bàn.

Kinh Xa Chi: "???"

Yến Hành Dục đứng ở một bên, giống như là thầy giáo đang giảng bài, đưa tay chỉ vào câu chữ, nói: "Hai câu này trích trong Kinh Thi, Bát đệ chắc là biết đi?"

Kinh Xa Chi lúc này mới hồi phục lại tinh thần, không biết vì sao mặt đỏ rần lên.

Yến Hành Dục như đang dạy một đứa trẻ, một bàn tay đặt trên bờ vai của hắn, tuy trọng lượng đặt trên vai rất mỏng manh, nhưng lại mang theo khó hiểu cường thế áp bách nhân tâm.

"Ở đây "Như thiết như tha" là nói việc học đạo lý, còn "Như trác như ma" là nói việc tu thân."

Y nói xong, còn lo rằng đệ đệ ngốc nghe không hiểu, ôn nhu kiên nhẫn hỏi lại: "Nghe hiểu không? Nghe không hiểu ta lặp lại một lần nữa cho ngươi."

Giống như coi hắn thành một đứa trẻ ba tuổi vô tri không bằng đứa ngốc.

Kinh Xa Chi: "..."

Khí thế của Kinh Xa Chi mạc danh kỳ diệu mà bị Yến Hành Dục ngăn chặn, bởi vì ép tới rất sát, làm hắn khó hiểu có chút cảm giác bị sỉ nhục, nhưng lại không dám chống đối, chỉ có thể cắn răng gật đầu.

Người xung quanh hoàn toàn không biết làm sao lại phát triển tới nước này, tất cả đều ngơ ngác nhìn nhau.

Yến Hành Dục thấy hắn gật đầu, giống như có chút vừa lòng, đưa tay đặt trên bờ vai của hắn, hơi hơi cúi người xuống, ghé vào tai Kinh Xa Chi, thấp giọng nói: "Như suy nghĩ trong lòng ngươi, quân tử đích xác như một miếng ngọc, mà Thất ca của ngươi cũng không phải quân tử."

"Nếu ta không phải quân tử, chẳng lẽ ngươi còn muốn ta giữ lễ như quân tử, làm việc mà quân tử làm hay sao?" Yến Hành Dục ôn nhu nói: "Biết ngoan ngoãn, ra ngoài vào buổi tối chú ý chút, cẩn thận đằng sau có người đang nhìn ngươi."

Kinh Xa Chi: "..."

Kinh Xa Chi đột nhiên cả người run rẩy, mơ mơ màng màng cảm thấy sau lưng như có mãnh thú hoặc lệ quỷ đang nhìn mình, mồ hôi lạnh cơ hồ tuôn ra.

⭐⭐⭐