Chương 8: Bế quan bí thuật

Buổi tối ngày hôm sau Harry rời khỏi bệnh thất, trở lại hầm.

Tuy rằng không biết mật khẩu, nhưng là Medusa không có cản cậu trực tiếp mở cửa ra, xem ra là được Snape dặn dò qua.

Kỳ thật nếu Snape chưa nói, Harry cũng có thể đi vào. Medusa không thể từ chối người biết Xà Ngữ, không phải sao.

Đẩy cửa bước vào trong, Snape đang ngồi trên bàn chấm điểm luận văn ngẩng đầu lên, nhìn đến người đến là Harry sau đó lại tập trung nhìn vào tấm da dê.

"Potter, đem Độc Dược trên bàn uống hết."

Harry nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, "A, giáo sư, em rất khỏe."

Snape ngẩng đầu lên, Harry thấy trong mắt người đàn ông ý nói không thương lượng.

Bất đắc dĩ mà đi đến trước bàn cầm lấy Độc Dược, nhắm nghiền hai mắt lại, bóp mũi rót Độc Dược xuống.

Snape nhìn biểu tình Harry uống Độc Dược giống như thấy chết không sờn, khóe miệng câu lên.

Harry chu lên cái miệng nhỏ, "Giáo sư, thầy vì cái gì không thể sửa lại hương vị Độc Dược tốt hơn."

"Potter, nếu ngươi xem qua quyển đại cương về Độc Dược này, ngươi liền sẽ biết, cải tiến hương vị sẽ làm giảm đi tác dụng của Độc Dược."

Harry nhún vai, "Giáo sư, đó chỉ là thầy Độc Dược thông thường, còn thầy chính là Bậc Thầy Độc Dược a.

Harry trong mắt lấp lánh ngôi sao nhỏ, vẻ mặt sùng bái làm Snape cảm thấy như gặp quỷ.

"Được rồi, Potter, ngươi có chuyện gì cứ việc nói thẳng. Bộ dáng vuốt mông ngựa của ngươi thật là ghê tởm." Trên mặt Snape rõ ràng viết rõ hai chữ ghét bỏ.

"Giáo sư, em sẽ nói thẳng vậy." Harry nháy mắt trở nên rất nghiêm túc, "Em muốn theo thầy học Bế Quan Bí Thuật."

"Potter, nói cho ta biết, vì cái gì?"

"Đương nhiên là có một số việc không thể để cho người khác biết, đặc biệt là......" Voldemort.

Snape cũng biết rõ người mà Harry nói chính là ai, nhưng là Bế Quan Bí Thuật không phải dùng để chống lại Chiết Tâm Trí Thuật sao, Voldemort không thể nào nhìn thẳng mắt Harry được, như thế nào có khả năng đối với Harry dùng Chiết Tâm Trí Thuật.

"Vậy ngươi cũng nên biết, học tập Bế Quan Bí Thuật, là cần thiết phải cho ta dùng Chiết Tâm Trí Thuật với ngươi. Ngươi không sợ......"

"Đúng vậy, giáo sư, em không sợ để thầy nhìn thấy."

Trong mắt cậu bé là chân thật đáng tin và tín nhiệm, Snape không có biện pháp cự tuyệt cậu.

"Được thôi."

Harry trên mặt lộ ra nụ cười sáng lạn. Snape không có cự tuyệt tín nhiệm của cậu, chuyện này rất tốt.

Snape cho Harry ngồi ở trên ghế, "Tốt, hiện tại đem trí óc ngươi làm trống rỗng......" mắt đen của Snape nhìn thẳng vào mắt xanh của Harry, "Chiết Tâm Trí Thuật."

Harry trong đầu xuất hiện một đoạn lại một đoạn ký ức khi còn nhỏ, cậu cuộn tròn người lại ở trong tủ âm tường không có một tia sáng, trên người vết thương chồng chất, khuôn mặt nhỏ tái nhợt có những vết bầm sưng to, thấp giọng khóc lóc, thì thầm mà kêu mẹ......

Trời còn chưa sáng cậu đã bị bắt thức dậy chuẩn bị bữa sáng, bởi vì không có làm dì vừa lòng mà bị tay đấm chân đá......

Cậu một mình ngồi xổm trong góc tường ăn cơm thừa canh cặn......

Đột nhiên, Snape ngừng lại Chiết Tâm Trí Thuật, tỉnh lại Harry thấy được một đôi mắt đen đầy phẫn nộ.

Còn chưa kịp phản ứng, Snape liền đi vào lò sưởi trong tường ném bột Floo, "Văn phòng hiệu trưởng Hogwarts."

Lưu lại một mình Harry, vẻ mặt mờ mịt.

—————————————————

Harry nằm trên chiếc giường nhỏ mơ mơ màng màng mà ngủ, qua một khoảng thời gian, giống như có người nhẹ giọng mà nói với cậu, "Thực xin lỗi."

Sáng sớm, Harry là bị gia tinh Sóng Sóng đánh thức.

"Ngài Potter!" Âm thanh bén nhọn xuyên qua màng tai.

"A, Sóng Sóng, nói nhỏ chút." Harry xoa xoa mắt.

"A, xin lỗi, ngài Potter vĩ đại. Đều là Sóng Sóng sai!" Một bên nói, một bên dùng đầu đυ.ng phải cái bàn.

"Dừng lại, Sóng Sóng."

"Tuân mệnh, ngài Potter." Xem ra, chỉ có mệnh lệnh mới có thể ngăn cản một gia tinh.

"Ngài Potter, bữa sáng đã chuẩn bị tốt."

Trên bàn có hai miếng bánh mì, một cái trứng chiên, hai miếng lạp xưởng, còn có một ly sữa bò. Nhìn qua rất muốn ăn.

Harry nghi vấn mà nhìn Sóng Sóng, "Là ai kêu ngươi chuẩn bị bữa sáng."

"A, là ngài Snape. Ngài Snape tôn kính ra lệnh Sóng Sóng kêu ngài Potter rời giường, ăn bữa sáng, rồi mới nhắc nhở ngài Potter không cần đến muộn."

Severus? Harry cảm thấy có điểm kinh hỉ, này không phải trước kia chuyện mà Snape có thể làm, hắn thay đổi, thay đổi theo hướng tốt........

Harry mang theo tâm tình sung sướиɠ, rửa mặt xong, ăn xong bữa sáng, đi tới phòng học môn Biến Hình.

Harry đi có chút gần tới giờ vào học, trong phòng học có rất nhiều học sinh đã vào lớp, Ron cùng Hermione ngồi cùng nhau.

Harry nhìn quanh bốn phía phát hiện Draco bên người không có ai, vì thế đi qua, phi thường tự nhiên mà ngồi xuống.

Trong phòng học nhóm rắn nhỏ cùng sư tử nhỏ, không chuyển mắt nhìn Harry giống như chuyện buổi tối ở Rừng Cấm đã được truyền ra.

Cứu thế chủ vĩ đại cứu hai phù thủy nhỏ.

Nhóm sư tử nhỏ đều dùng một loại ánh mắt sùng bái cực nóng nhìn chằm chằm Harry.

Mà nhóm rắn nhỏ trong mắt càng có rất nhiều tính kế. Một cứu thế chủ ở hai Nhà, cứu thế chủ cứu được người thừa kế gia tộc Malfoy......

"Harry, cậu khỏe chưa?" Harry có thể rõ ràng thấy trong mắt Draco tràn đầy lo lắng.

Mỉm cười từ tận đáy lòng, "Không có việc gì, Draco."

Draco bĩu môi, "Hừ, mình nhất định viết thư nói với ba làm cho hội đồng quản trị trường học, để cho bọn họ khai trừ Dumbledore. Thế nhưng để cho người nguy hiểm như vậy xuất hiện ở gần khu vực trường học."

nghe Draco nói xong cậu cũng không có tức giận, chỉ là lắc lắc đầu. Nhỏ giọng mà nói, "Draco, cậu hẳn là biết, người mà Voldemort sợ nhất là ai."

Draco nghe Harry nói xong, suy nghĩ một lúc, "Được thôi, mình sẽ không để ba đem Dumbledore khai trừ."

Nhìn bộ dạng nhân từ buông tha của Draco, làm Harry cảm thấy thật là đáng yêu, không khỏi vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của Draco.

"Harry!" Draco tức giận.

"Xin lỗi, Draco, cậu thật sự là quá đáng yêu." Harry nhún nhún vai.

"Đáng yêu? Cái từ này một chút cũng không phù hợp tiêu chuẩn Malfoy."

"Sau này cậu nhất định là mê người, nhưng là hiện tại cậu thật sự là đáng yêu đến cực điểm." Harry cười xấu xa.

Draco cũng không hề nói lý với Harry, thở phì phì mà mở thư ra.

Giáo sư McGonagall đi vào phòng học, "Hôm nay, chúng ta sẽ học biến que diêm thành kim."

Loại biến hình đơn giản này làm Harry cảm thấy có chút nhàm chán.

Sau khi giáo sư McGonagall giảng bài xong, Harry lập tức liền đem một que diêm biến thành một cây kim, đặc biệt hoàn mỹ. Cái này làm cho giáo sư McGonagall đồng thời vì Gryffindor cùng Slytherin mà thêm mười điểm.

Sau lớp Biến Hình là lớp Bùa Chú, học tập chú trôi nổi. Đương nhiên sau khi Harry làm trôi nổi lông chim lên, Slytherin cùng Gryffindor lại được thêm năm điểm.

Từ sau khi Harry vào học ở Hogwarts, nhà Slytherin cùng nhà Gryffindor điểm số cân bằng rất nhiều.

Học sinh ở hai nhà, không hề giống như trước đối chọi gay gắt như vậy.

Rốt cuộc cứu thế chủ không chỉ là Gryffindor, mà cũng là Slytherin.

—————————————————

Học xong một ngày, ăn no xong Harry trở lại hầm.

Snape đang đợi Harry, "Đêm nay, tiếp tục Bế Quan Bí Thuật."

Harry gật gật đầu, ngoan ngoãn mà ngồi ở trên ghế.

"Potter, làm đầu óc ngươi trống rỗng, cái gì cũng không nhớ." Thanh âm trầm thấp truyền đến, làm Harry cảm thấy một ngày mệt nhọc đều biến mất.

"Chiết Tâm Trí Thuật!"