Chương 17: Đội Lên Khăn Voan Đỏ

Ở Quỷ Giới, nguy hiểm nhất không phải Quỷ Tân Nương, mà là Người Giấy.

Bởi vì nó gϊếŧ người không có hạn chế.

Còn Quỷ Tân Nương, chỉ cần không cười với nàng, hoàn toàn có thể loại bỏ nguy hiểm.

Nếu không phải biết ở Quỷ Giới quá lâu sẽ bị Quỷ Giới đồng hoá, Hạ Nhạc Thiên sẽ không nóng vội tìm cách đối phó Quỷ Tân Nương.

Suy nghĩ đó vừa lướt qua, Hạ Nhạc Thiên bèn thử nghiệm.

Cậu nghiêm túc cầm một Người Giấy xé ra hai bên.

'Roẹt —'

Người Giấy đã từng cứng rắn như sắt, lúc này bị xé toạc.

Đường Quốc Phi giật mình thốt lên: "Đây...đây?"

Trong ấn tượng của hắn, không gì có thể phá hủy Người Giấy, trừ bật lửa. Thế mà bây giờ...

Hạ Nhạc Thiên vô cùng bình tĩnh, cậu đoán đúng rồi.

Lúc Quỷ Tân Nương cởi bỏ hạn chế, Người Giấy sẽ mất tất cả năng lực của nó, trở nên không khác gì tờ giấy thông thường, dĩ nhiên có thể xé bỏ.

Hạ Nhạc Thiên ngẩng đầu bảo Đường Quốc Phi cùng nhau đem Người Giấy xé nát: "Nếu xé nát Người Giấy, ngày mai chúng nó sẽ không thể gϊếŧ người nữa."

Mắt Đường Quốc Phi sáng lên, hắn dĩ nhiên biết chuyện này nói lên điều gì.

Hai người mau chóng xé hết Người Giấy xung quanh, chỉ đáng tiếc không có cách nào đốt chúng thành tro, vì không có bật lửa.

Nhưng Người Giấy hẳn là không thể sống lại, vậy thì an toàn của mọi người sẽ cao hơn nhiều.

Sau đó, hai người đi qua sân trước, tiến vào nhà chính.

Trong phòng.

Quan tài vẫn nằm ở chính giữa phòng, điều làm Hạ Nhạc Thiên giật mình là, Quỷ Tân Nương nằm bên trong quan tài, mặc một thân hỉ phục đỏ, hai mắt nhắm lại, hai tay giao nhau đặt lên bụng, yên tĩnh ngủ say.

Hạ Nhạc Thiên thả nhẹ bước chân tới gần.

Quỷ Tân Nương vẫn nằm không nhúc nhích.

Bên cạnh nàng đặt một bộ đồ cưới cho tân lang, nhìn rất mới, không nhìn ra dấu vết từng bị phá hư.

Hạ Nhạc Thiên cảm thấy kì lạ.

Cậu cố ý quay lại quỷ trạch là để lấy hỉ phục tân lang. Vì khả năng rất lớn là nó bị Quỷ Tân Nương đem về quỷ trạch.

Thế nhưng tại sao nó lại mới tinh như vậy? Giống như chưa từng có ai mặc qua, hơn nữa xếp chỉnh tề đặt trong quan tài.

Cậu nhớ nữ mái bằng nói, người giả thành Quỷ Tân Lang bị móng vuốt của Quỷ Tân Nương xỏ xuyên ngực, theo lý mà nói nên rách một lỗ to, máu loang lổ trên đó mới phải.

Không lẽ Quỷ Tân Nương có thể làm hỉ phục tân lang khôi phục nguyên dạng?

Mặc kệ nguyên nhân gì, cậu cũng phải lấy được nó.

Hạ Nhạc Thiên chậm rãi khom lưng, lấy hỉ phục ra ngoài, do dự một chút cũng nhẹ nhàng đem khăn voan đỏ đắp lên đầu Quỷ Tân Nương.

Đây là cơ hội tốt.

Quỷ Tân Nương vẫn nằm im bất động.

Hạ Nhạc Thiên không dám thở mạnh, dùng ánh mắt ra hiệu cho Đường Quốc Phi mau chóng rời khỏi đây, chờ hai người bước ra sân chính mới thả lỏng một hơi.

Đường Quốc Phi vò đầu, hỏi: "Tiếp theo chúng ta làm gì bây giờ?"

Hạ Nhạc Thiên nói: "Chờ."

Đường Quốc Phi mờ mịt: "Chờ cái gì?"

Hạ Nhạc Thiên nói: "Giúp nàng hoàn thành chấp niệm, thành hôn với Quỷ Tân Lang."

"Nhưng chúng ta không có Quỷ Tân Lang mà?"

Hạ Nhạc Thiên mỉm cười, giơ hỉ phục trong tay lên: "Nhưng có cái này, đến lúc đó, tớ sẽ giả thành Quỷ Tân Lang."

Đường Quốc Phi trừng lớn mắt: "Cậu nói đùa gì vậy?"

Muốn giả thành Quỷ Tân Lang?

"Nhưng mà, nếu như cách này không đúng, cậu sẽ bị...." Đường Quốc Phi không nói tiếp được nữa, cảm thấy ở chỗ này nói ra những lời đó thật kém may mắn.

Hạ Nhạc Thiên bất đắc dĩ nói: "Đây là cách duy nhất, thành công hay thất bại, cũng phải thử một lần mới biết."

"Còn tớ, tớ làm gì?" Đường Quốc Phi hỏi.

Không thể đẩy mọi chuyện nguy hiểm qua cho lão tam làm hết, còn hắn chỉ đứng bên cạnh nhìn.

Hạ Nhạc Thiên nghĩ nghĩ, nói: "Lúc đó cậu trốn kĩ một chút, tùy cơ ứng biến."

Đường Quốc Phi có chút tức giận: "Không được, không thể để cậu làm hết chuyện nguy hiểm." Nói xong lại suy nghĩ, cắn răng: "Cách này do cậu nghĩ ra, tớ không giúp được gì, để tớ giả làm Quỷ Tân Lang cho."

Hạ Nhạc Thiên cảm động cự tuyệt ý kiến của Đường Quốc Phi: "Cậu không được, cậu chạy không nhanh bằng tớ."

Đường Quốc Phi muốn nói lại thôi.

Hạ Nhạc Thiên lại đâm một nhát: "Chỉ cần tớ chạy nhanh, nữ quỷ sẽ không đuổi kịp, nhưng nếu là cậu, nửa tiếng đồng hồ đã chết thẳng cẳng."

Đường Quốc Phi không phản bác được, hắn thật sự không thích hợp chạy đường dài, nhưng hắn vẫn không muốn để Hạ Nhạc Thiên một mình chịu hết nguy hiểm, đành lui một bước nói: "Vậy tớ âm thầm bảo vệ cậu."

Hạ Nhạc Thiên cười cười: "Được."

Cậu không cự tuyệt ý tốt của Đường Quốc Phi.

***

Cần phải chờ đến nửa đêm ngày mai, có hơi lâu.

Một vấn đề khác lại xuất hiện trước mắt.

Chạy cả một ngày, dạ dày cuối cùng cũng kêu ầm ĩ kháng nghị.

Đường Quốc Phi: "Chúng ta đi tìm cái gì ăn đi?"

Hạ Nhạc Thiên gật đầu.

Ít nhất bọn họ cần giữ sức để đối mặt với nguy cơ ngày mai.

Hai người tìm mấy căn phòng, đừng nói đồ ăn, ngay cả trái cây cũng không có. Đường Quốc Phi bắt đầu luống cuống, nếu bắt hắn ở địa phương quỷ quái này ba ngày, hắn còn chịu được.

Nhưng nếu không có đồ ăn nước uống, chỉ sợ một ngày cũng không chịu nổi.

Hạ Nhạc Thiên nhướng mày, nói: "Đừng hoảng, còn một chỗ chúng ta chưa đi."

Ánh mắt Đường Quốc Phi hơi sáng lên, hắn biết Hạ Nhạc Thiên nói đến chỗ nào.

Hai người rời quỷ trạch, Đường Quốc Phi theo bản năng nhìn quanh, không thấy tung tích nữ mái bằng, cũng không biết cô đã đi đâu.

Dựa theo trí nhớ tìm đến tiệm đồ nướng, lúc đứng trước cửa hàng, Đường Quốc Phi giật mình: "Lão tam, nhìn kìa."

Con phố yên tĩnh trống rỗng, mặt đường lót đá gạch xanh, xung quanh đều là nhà cũ thời dân quốc, tất cả tạo thành một bức hoạ cũ kỹ nhuộm màu, mà tiệm đồ nướng như giọt màu đột ngột rơi lên, vô cùng kỳ quái, thậm chí khiến Đường Quốc Phi sinh ra cảm giác tɧác ɭoạи.

Có ăn là ngon rồi.

Hai người cẩn thận đẩy cửa, dựa vào ánh sáng di động tìm được công tắc đèn, chờ ánh sáng bao phủ cửa tiệm, sắc mặt hai người đều trở nên khó coi, Đường Quốc Phi còn bị doạ lui vài bước.

Bên trong tiệm đồ nướng hỗn loạn không chịu nổi, sàn nhà trắng tinh dính đầy vết máu đỏ chói mắt.

Còn có vài thi thể.

Là mấy người lúc trước định cướp bật lửa.

Không ngờ bọn họ vẫn chết ở đây.

Đường Quốc Phi hô hấp dồn dập, tuy mấy người này thật ghê tởm, nhưng dù sao bọn họ đã chết trong tay quỷ vật, đều là người với nhau, hắn cũng có chút khổ sở.

Hai người không đành lòng xem tiếp, nhanh chóng thu thập sạch sẽ đồ ăn và nước khoáng, nhét vào trong túi, lúc sắp rời đi, Đường Quốc Phi chợt dừng lại bên một khối thi thể, thổn thức: "Không ngờ hắn cũng chết."

Hơn nữa chết thảm vô cùng.

Khắp người đều có vết thương, sau lưng có lỗ thủng to, có thể thấy được xương sườn và nội tạng bên trong.

Hạ Nhạc Thiên lắc đầu: "Miệng vết thương trên người hắn là do dao gây ra, nhưng hắn chết là do Người Giấy."

Cậu nhìn quanh bốn phía: "Người biết võ lúc trước công kích cậu, hình như hắn không chết."

Đám người này, ngoại trừ bác gái trung niên và nữ mái bằng, cùng với người biết võ kia, tất cả đều chết trong tiệm đồ nướng, trong này nhất định có ẩn tình nào đó.

Đường Quốc Phi cắn răng nói: "Không chừng là người biết võ kia giở thủ đoạn, tớ nhìn hắn không giống người tốt lành gì."

Hạ Nhạc Thiên dặn dò: "Nếu tình cờ gặp được hắn, cậu nhất định phải cẩn thận cảnh giác."

Đường Quốc Phi gật đầu.

Hai người xách theo túi nilon, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Lúc trở lại cửa quỷ trạch, Đường Quốc Phi thở dài trong lòng, lấy vài cái màn thầu nướng trong túi đặt trên tảng đá, hi vọng nữ mái bằng có thể nhìn thấy. . Đọc truyện tại || TгùмT ruyện. м e ||

Hạ Nhạc Thiên cũng không phản đối.

Ngược lại Đường Quốc Phi thấy Hạ Nhạc Thiên nhìn chăm chú thì hơi ngượng ngùng, giải thích: "Tớ biết cô ấy xấu tính, nhưng mà..."

Hạ Nhạc Thiên mỉm cười: "Không cần giải thích với tớ, đồ ăn này do cậu tìm được, cậu có quyền cho ai thì cho."

Đường Quốc Phi gật đầu, cảm kích nhìn cậu.

***

Hai người vào quỷ trạch tìm chỗ ngồi ăn cơm, đang ăn, Đường Quốc Phi nhịn không được thở dài: "Không biết bọn Trương Kiều Minh sao rồi?"

Nếu chạy thoát thì tốt.

Nhưng nếu không thể thoát, vậy bọn họ sẽ phải nhịn đói.

Hạ Nhạc Thiên nói: "Vậy nên chúng ta cần phải giải quyết thành công Quỷ Tân Nương trong đêm mai, không thể xảy ra sự cố."

Đường Quốc Phi biểu tình trầm trọng gật đầu.

Ăn cơm xong, Hạ Nhạc Thiên nói: "Cậu ngủ trước đi, ba giờ sau tớ gọi cậu, đổi ca gác đêm."

Đường Quốc Phi không từ chối, tranh thủ thời gian ngủ.

Thời gian dần dần trôi, sau ba giờ, Hạ Nhạc Thiên đánh thức Đường Quốc Phi, "Nhớ đừng ngủ quên đấy."

Đường Quốc Phi mơ màng gật đầu, ngáp một cái: "Tớ biết rồi."

Lại qua ba giờ, Đường Quốc Phi gọi dậy Hạ Nhạc Thiên, hai người luân phiên nghỉ ngơi dưỡng sức, cuối cùng đến tám giờ sáng.

"Sao trời vẫn tối như vậy?" Vẻ mặt Đường Quốc Phi nghi hoặc nhìn đồng hồ.

Bầu trời đen nhánh không trăng không sao, chỉ có ánh sáng lành lạnh từ đèn l*иg trắng.

Hạ Nhạc Thiên nói: "Đi xem Quỷ Tân Nương."

Trên đường đi, hai người cố ý kiểm tra những Người Giấy, chúng nó vẫn yên tĩnh như cũ, từng mảnh nhỏ xé vụn chồng chất ở đó, những người ngủ say còn đang mỉm cười, vẫn không tỉnh lại.

Hai người đi vào nhà chính, cẩn thận liếc mắt nhìn quan tài.

Quỷ Tân Nương vẫn nằm ngủ say như cũ.

Đường Quốc Phi có chút hoảng loạn, kéo Hạ Nhạc Thiên ra ngoài, chờ cách xa Quỷ Tân Nương, Đường Quốc Phi mới nôn nóng hỏi: "Làm sao bây giờ? Quỷ Tân Nương không tỉnh dậy."

Hạ Nhạc Thiên cau chặt mày.

Từng có hai người giả làm Quỷ Tân Lang bái đường thành thân với Quỷ Tân Nương, tuy rằng đều bị nữ quỷ gϊếŧ chết. Nhưng lúc ấy Quỷ Tân Nương thức tỉnh.

Có lẽ, vấn đề này xuất hiện là do khăn voan đỏ, Hạ Nhạc Thiên cũng không biết việc Quỷ Tân Nương chìm vào giấc ngủ là tốt hay xấu.

Cậu quyết định tạm thời im lặng xem tình hình, để xem 12 giờ đêm nay Quỷ Tân Nương có tỉnh lại không.

Đường Quốc Phi hoang mang lo sợ, chỉ có thể nghe theo kiến nghị của Hạ Nhạc Thiên.

Hai người ăn hết đồ ăn còn dư lại, sau đó tiếp tục nghỉ ngơi, chờ buổi tối đến.

Thời gian chầm chậm trôi qua.

Cho đến khi sắp đến 12 giờ đêm, sương trắng dần dần xuất hiện...

*****

Editor: ĐQP hơi mềm lòng, nhưng trong thời đại pháp lý thế này, mới trôi qua một ngày trong quỷ giới, không thể nào rèn luyện bản tính sắt đá kiên quyết được.