Chương 44: Đoàn viên

Bữa tiệc diễn ra trong không khí vui tươi náo nhiệt, mọi người liên tục giao lưu trò chuyện với nhau. Họ xem như là lợi dụng tiệc sinh nhật của Lục Niệm Niệm để tìm kiếm thêm mối làm ăn phát triển công ty.

Hàn phu nhân sao khi thấy con dâu mình, bà bỏ luôn chồng chạy đến quan tâm con dâu.

"Tiểu Niệm con khỏe rồi, khỏe thật rồi.!" Hàn phu nhân vui mừng nói.

"Con tỉnh dậy rồi, cảm ơn mẹ vì đã lo lắng, yêu thương con.!" Lục Niệm Niệm ôm bà nói."Sao lại cảm ơn ta, ta lo cho con vì con là con dâu tốt của ta. Ta thật sự cảm ơn ông trời vì đã cho con tỉnh dậy.!" Hàn phu nhân cảm thán nói.

"Con tỉnh dậy là nhờ tất cả mọi người, nếu không có mọi người chắc là con không còn đứng ở đây nữa.!" Lục Niệm Niệm nhìn Hàn phu nhân.

"Thôi, có chuyện gì thì tối chúng ta nói. Bây giờ chúng ta phải đi chào khỏi các khách mời rồi.!" Hàn Hạo Thiên nói.

"Đúng vậy á.!" Hàn lão gia hùa theo.

"Thôi được rồi.!" Hàn phu nhân nói rồi khoát tay Hàn lão gia rồi 2 người cùng đi.

Hàn Hạo Thiên cùng Lục Niệm Niệm đi chào hỏi mọi người. Sau một lúc thì gặp ngay Mộc Tuyết Vân, Nam Cẩn Phong có cả Cao Thành và Ngô Tuyết đang đứng chung nữa. Thấy Lục Niệm Niệm, Ngô Tuyết ôm Lục Niệm Niệm vào lòng, Mộc Tuyết Vân cũng vậy, 3 người cứ thế mà ôm nhau. Được một lúc thì buôn ra. Chưa kiệp nói gì thì ánh mắt của họ đổ dồn vào thân ảnh Phong Thần đang trò chuyện vui cười cùng một cô gái xinh tây xinh đẹp. Nhìn sơ qua thôi cũng biết cô gái ấy có quan hệ ruột thịt với David tại 2 người nhìn rất giống nhau.

Nhìn một lúc lại thôi, họ cũng không hỏi han gì nhiều vì chả có thời gian.

Bữa tiệc cứ thế diễn ra cho đến hơn 15h. Mọi người dự tiệc bắt đầu tản ra về hết. Khi mọi người rời đi hết thì là thời gian dọn dẹp. Đúng là tàn tiệc rồi mới mệt. Với người mắc bệnh sạch sẽ như Hàn Hạo Thiên thì đâu để đến ngày mai dọn dẹp được, nên mọi người cùng nhau dọn.

Gia đình Nam gia, Mộc gia, Ngô gia, Cao gia và cả gia đình của David cũng ở lại dọn dẹp phụ. Đến khoảng 7h tối thì mọi thứ cũng coi như xong chỉ còn cái sân khấu và một số hoa treo trên vòm mái sân.

Gia đình của David thì ra về trước, vì họ có thuê khách sạn ở gần đó. Phong Thần cũng rời đi vì có việc riêng cẩn giải quyết.

Còn những gia đình còn lại thì bị bắt ở lại hết. Từ trưa giờ họ lo giúp Hàn Hạo Thiên lo việc chào hỏi khách nên cũng chẳng ăn uống được gì.

Hàn Hạo Thiên bảo người làm đem thức ăn lên và cả bánh gato nữa, trưa giờ chưa ai đυ.ng đến chiếc bánh gato 3 tầng cả.

Họ cùng ăn uống và nói chuyện với nhau, không khí vui tươi sôi nổi.

"Tiểu Niệm, cậu tỉnh dậy khi nào vậy.?" Mộc Tuyết Vân hỏi.

"À, ờm đúng rồi cậu tỉnh khi nào vậy, tôi là bác sĩ mà tôi cũng chả biết đây.! Nam Cẩn Phong đang ăn thì nghe Mộc Tuyết Vân hỏi nên cố gắn nuốt thức ăn vào rồi hỏi Lục Niệm Niệm.

"Thật ra cô ấy tỉnh lại từ tuần trước rồi.!" Hàn Hạo Thiên điềm đạm nói.

"Đúng vậy á, khi đó tớ tỉnh lại thì chân tê cứng đi không được phải tập đi nên không báo với mọi người với tớ cũng muốn cho mọi người bất ngờ.!" Lục Niệm Niệm cười nói rồi tiếp tục ăn uống.

"Tỉnh mà không báo cho ai biết rồi còn muốn tạo bất ngờ là không ngoan rồi nha.!" Cao lão gia cảm thán nói.

Lục Niệm Niệm cuối mặt gãi gãi đầu nói nhỏ "Hì, có phải con muốn đâu.!"

"À đúng rồi, Tiểu Vân với Tuyết có thai rồi, 2 người ăn uống phải cận thận nha." Lục Niệm Niệm nhanh trí đổi chủ đề.

"Bọn tớ hiểu mà.!" Mộc Tuyết Vân và Ngô Tuyết đồng thanh nói.

"Vợ của Nam Cẩn Phong / Cao Thành tôi đây, ăn uống thì cậu khỏi lo, tụi tui tìm hiểu kỉ rồi.!" Nam Cẩn Phong và Cao Thành đồng thanh nói.

"Tiểu Niệm con đừng lo, bọn ta biết cách chăm sóc 2 đứa nó mà.!" Nam phu nhân nói.

"Đúng vậy, bây giờ con lo lấy lại sức khỏe rồi kiếm đứa cháu nội cho cha mẹ chồng con đi, họ không có cháu sẽ ghen tức với bọn ta đấy.!" Cao phu nhân cười nói, bà tỏ ý chọc ghẹo Hàn phu nhân và Hàn lão gia.

"Sớm muộn gì tôi cũng có thôi, Tiểu Niệm còn trẻ mà.!" Hàn phu nhân cảm thán nói.

"Tiểu Niệm 25 tuổi, nhưng thằng con nhà mình nó 30 rồi bà à.!" Hàn lão gia cảm thán.

"Nếu nó già thì tôi sẽ cho Tiểu Niệm li hôn với nó và tôi sẽ kiếm người khác cho con bé.!" Hàn phu nhân cười nói với Hàn lão gia rồi nhìn về phía Lục Niệm Niệm và Hàn Hạo Thiên.

"Mẹ, con là con ruột của mẹ đấy, sao mẹ nở nói vậy?!" Hàn Hạo Thiên tỏ vẻ đáng thương hỏi Hàn phu nhân.

"Nên con phải yêu thương Tiểu Niệm và không để con bé chê con già, nếu không...!" Hàn phu nhân cười gian sảo nói.

"Con, com hiểu rồi.!" Hàn Hạo Thiên hốt hoảng nói rồi ôm Tiểu Niệm vào lòng.

Gương mặt Tiểu Niệm hiện lên vẻ khó hiểu. "Chuyện gì đang sảy ra vậy.?" từ nảy giờ cô lo ăn nên không để ý moi người nói gì.!

"Không để mất vợ được.!" Hàn Hạo Thiên nói rồi gắp thêm thức ăn vào chén của Lục Niệm Niệm. Tỏ ý bảo cô ăn thêm. Tuy không hiểu chuyện gì nhưng Lục Niệm Niệm vẫn ngoan ngoãn ăn.

********************

Sau khi ăn uống xong thì mọi người về phòng được sắp xếp trước.

Lục Niệm Niệm lên phòng cô lao nhanh vào nhà tắm, tăm rửa sạch sẽ rồi thì nằm ỳ trên giường. Hàn Hạo Thiên cũng vào tắm, tắm xong vừa bước ra thì thấy Lục Niệm Niệm đang dần chìm vào giấc ngủ, anh tắt đèn rồi lên giường ôm Lục Niệm Niệm vào lòng. Cô như tìm hơi ấm cho mình nên cũng ôm rất chặt anh.

Cũng lâu rồi bản thân mới có cảm giác âm áp này. Cảm giác của sự đoàn viên.