Chương 18: Phong Thần là.?

5 giờ sáng, chiếc máy bay tư nhân của Hàn

Hạo Thiên cất cánh. 6 người cùng cơ trưởng

máy bay đang ăn sáng. Là món đặc sản đường

phố của Việt Nam bánh mì.

Ngồi máy bay suốt 8 tiến thì cũng về đến sân

bay Tân Sơn Nhất - TP HCM. Rời khỏi máy bay

thì ai về nhà nấy. Nam Cẩn Phong và Mộc Tuyết

Vân thì đi xe với cô và Hạo Thiên để cùng về nhà

của vợ chồng cô để nhận lại chiếc xe yêu quý

của mình.

Ngô Tuyết cùng Cao Thành thì về nhà riêng của

Ngô Tuyết ở gần trung tâm thành phố.

Sau khi Nam Cẩn Phong và Mộc Tuyết Vân về thì

cô đi tắm. Rồi xuống bếp nấu bữa tối. Anh tắm

sau cô. Vừa tắm xong đã ngửi thấy mùi thức ăn

thơm phức từ nhà bếp bay lên phòng. Anh

chậm rãi bước xuống cầu thang. Rồi nhẹ nhàng

bước đến chỗ cô và ôm cô từ phía sau.

"Thiên, bỏ em ra. Em đang nấu bữa tối mà.!"

"Em có thích tự nấu thức ăn như vầy không.?"

Hạo Thiên hỏi cô.

"Em thích chứ.! Em từng ước là mình có một gia.

đình thật hạnh phúc. Em có thể tự nấu các bữa

ăn cho gia đình. Muốn mỗi sáng thức dậy đều

được thắt cà vạt cho người đàn ông của em.

Muốn được cùng chồng đi làm. Cùng chăm con"

Tiểu Niệm nói với Hàn Hạo Thiên.

"Vậy anh sẽ cho người làm của nhà chúng ta qua

nhà lớn nhé. Khi nào cần rồi cho họ quay lại.!

Em thấy sao.?"Hàn Hạo Thiên nói với Tiểu Niệm.

"Cũng được.! Nhưng..." Tiểu Niệm nói giữa chừng

rồi lại ngưng.

"Nếu không được thì thôi. Chỉ cần em vui là

được." Hàn Hạo Thiên nhẹ nhàng nói.

"Không.! Ý em là nếu để họ đi như vậy, em ở nhà

một mình chán lắm." Tiểu Niệm thụng thịu nói.

"Đến công ty anh.! Làm việc cho anh.!" Hàn Hạo

Thiên nói với cô.

Nghe câu nói của Hàn Hạo Thiên xong thì bụng

cô như mở cờ. "Như vậy đi.!" cô vừa cười vừa nói.

"Anh đi gọi nói với và mẹ và gọi nói với chị Mai

để chị bảo mọi người qua thẳng nhà lớn luôn.

Lão bà nấu nhanh nhanh đi, anh đói rồi " Hạo

Thiên vừa nói vừa chọc ghẹo cô.

"Lão bà cái đầu tôm nhà anh." nói rồi cô quay

sang tắt bếp và dọn thức ăn.

********

"Alo.! Ba mẹ về nước chưa vậy.!" Hàn Hạo Thiên

hỏi Hàn lão gia.

[ Ta định cùng mẹ con ở đây vài ngày nữa.!]

"Con cho người làm bên nhà con qua nhà lớn luôn nhá.!"

[Sao con không để bên đấy để phụ giúp Tiểu Niệm]

"Chúng con không cần. Cô ấy và con muốn có

không gian riêng tư ấy mà.!"

[Thật không.? Hay mày muốn đì con nhà người

ta. Làm gì thì làm đừng để sau này hối hận.!]

"Hơn 8 năm tình cảm. Con không làn cô ấy đau

đâu người khỏi lo. Con tìm được cô ấy rồi.!"

[ Mày nhận ra con bé rồi à.? Nhanh đấy, nhưng

vẫn chậm hơn cha mẹ mày con à.!]

"Người nhận ra cô ấy khi nào.? "

[Ngày cưới.! Mà mày với con bé nhận ra nhau

khi nào vậy.?]

"Chuyện dài lắm.!"

[Dài thì kể ngắn lại.!"]

"Thiên vô ăn cơm.!" Tiểu Niệm từ trong phòng

bếp nói vọng ra.!"

"Thôi.! Tiểu Niệm gọi con vào ăn cơm rồi, bao giờ

ba mẹ về con sẽ kể.!" nói xong chưa đợi Hàn lão

gia trả lời thì anh đã tắt máy.

Vừa đi vào anh vừa nhắn tin cho chị Mai

[Ngày mai mọi người lên làm lại thì về thẳng

nhà chính luôn.! Từ giờ công việc của mọi người

sẽ ở nhà chính.!]

Vừa gửi xong thì nhận được tin nhắn lại ngay

[Vâng.!] biết chủ của mình làm gì cũng có lí do

nên chị Mai cũng không hỏi nhiều.!

Anh cất điện thoại và vào bàn ăn cơm cùng cô.

Vừa ăn 2 người vừa nói chuyện.!

"Em sẽ làm chức vụ gì ở công ty. Thực tập sinh

hở" cô tò mò hỏi

"Em đoán xem.!" vừa nói anh vừa gắp thức ăn

cho cô.

"Em không biết anh nói đi." cô nũng nịu.

"Thư kí chủ tịch.!" anh nói.

"Ơ. Mới vào công ty mà chức cao vậy người ta sẽ

nói em có quan hệ mờ ám với anh đấy.!"

"Mờ với chả ám. Ở đây, Ai mà không biết em là

vợ anh, nhất là nhân viên công ty anh.!"

"Ờ. em quên haha.!" cô cười cười nói.

***************

Ăn xong, cô đem chén bỏ vào máy rửa chén. Rồi

cùng anh đóng hết cửa nhà lại phòng trộm.

Rồi cùng nhau đi lên phòng ngủ.

Cô lấy máy tính ra viết lập trình, anh thì làm

những công việc còn dang dở.

Được một lúc thì cô lấy máy tính. Kết nối với

chiếc camera gắn ở cầu thang nhà họ Lục. Cắt

lấy những đoạn cần thiết. Đoạn mà Lục Cố tự

miệng thừa nhận việc gϊếŧ cha mẹ và em trai cô.

Rồi đoạn mà Tiêu Mặt Đằng thừa nhận việc hại

Lý (Hàn) Hạo Thiên. Và việc làm độc ác của mẹ

con Lục Bạch Bạch đối với cô.

Nghe bọn họ kể, tim cô như thắt lại. Cô hận

không thể tự tay làm cho họ sống không bằng

chết ngay bây giờ.

Nhưng mai mắn là vẫn còn có anh. Thấy cô

không vui vẻ. Anh bỏ dỡ công việc đang làm để

đến bên cô, an ủi cô.

"Sắp tới lúc rồi.! Em đừng buồn.!"

"Em hiểu. Em không sao, anh làm việc đi, em hơi

mệt, muốn ngủ trước.!" gương mặt cô hiện rõ sự

mệt mỏi.

"Được.!" nói rồi anh quay sang chiếc máy tính.

Cô tắt chiếc máy tính của mình đi. Nằm xuống

vừa nhắm mắt lại thì cảm nhận được một vòng

tay ấm áp đang ôm lấy mình. Lúc nảy anh quay

qa máy tính để tắt nó đi.

"Ngủ đi.! Mai dậy sớm đi làm với anh.!"

"Dạ.! Ông xã.!"

__________________

Nam Cẩn Phong và Mộc Tuyết Vân đang nói

chuyện với người lớn 2 bên thông qua chiếc

máy tính. 2 bên gia đình đều đồng ý cho họ đến

với nhau.!

[Màng cầu hôn làm chấn động cả Châu Âu rồi.

Không đồng ý thì làm sao được.!]Mộc lão gia

nói.

[Đúng rồi. Ông thông gia nói không sai nha.!]

Nam phu nhân hùa theo

[À.! Phong, con cho Tiểu Vân đi làm cùng con đi

con bé cũng từng học ngành y đấy.!] Mộc lão gia

nói.

"Tùy cô ấy thôi. Con muốn mà cô ấy không chịu

thì con cũng không làm gì được." Nam Cẩn

Phong tỏ vẻ yếu đuối nói.

"Ai bảo em không muốn.!" Mộc Tuyết Vân nhìn

Nam Cẩn Phong nói.

[Haha.! Con nít bây giờ tình cảm thật đấy.] Nam

lão gia nói.

[Chị có phá chứ làm được gì.!] một cậu thanh

niên trẻ đứng cùng Mộc lão gia nói.

"Này! Phong Thần.! Em nói vậy chị buồn đấy.!"

Mộc Tuyết Vân nói với người tên Phong Thần.

[À mà chị ơi.! Chị Tiểu Niệm dạo này khỏe không

vậy.!]

"Khỏe lắm. Mà người ta có chồng rồi. Không còn cơ hội cho em đâu." Mộc Tuyết Vân trả lời.

Gia đình Nam gia bảo có việc bận nên rời khỏi

nhóm gọi. Để lại Mộc Tuyết Vân, Nam Cẩn

Phong, Mộc lão gia cùng Phong Thần nói

chuyện với nhau.

[Con đừng hiểu lầm ý thằng bé.!] Mộc lão gia

nói.

"Từ trước giờ nó luôn quan tâm Tiểu Niệm hơn

chị nó. Con không nghĩ vậy sao được.!" Mộc

Tuyết Vân hờn dỗi nói.

"Này nhóc.! Tuy nhóc là em vợ anh. Nhưng anh

cũng phải nói với nhóc rằng Tiểu Niệm là vợ của

bạn thân anh. Nhóc né né ra.!" Nam Cẩn Phong

cảnh cáo Phong Thần.

[Haizzz.! Dù sao 2 đứa cũng thân với Tiểu Niệm

nên ta chắc phải nói chi 2 con biết một bí mật.!

Nếu muốn nghe thì không được nói cho Tiểu

Niệm và Hạo Thiên biết, mà nói thẳng là không

được nói cho bất kì ai biết.!] Mộc lão gia thở dài

nói.

"Được.! Tụi con hứa.!" Nam Cẩn Phong và Mộc

Tuyết Vân đồng thanh nói.

[Phong Thần con lại đây ngồi với ta.!]

[Dạ]

[Thật ra.! 20 năm trước. Lúc sảy ra tai nạn.! Mẹ

của Tiểu Niệm đang mang thai đứa con trai hơn

5 tháng. Lúc chiếc xe lao xuống vực. Ta cùng đội

cứu hộ đến đấy tìm nhưng không có. Lúc ta tự

chia ra đi tìm thì ta lại tìm được họ.!" Cha của

Tiểu Niệm đã chết. Còn mẹ Tiểu Niệm chắc vì ý

chí kiên cường vì còn đứa con nên bà vẫn cố gắn

được.! Nhưng bà ấy không muốn lộ ra thông tin

mình còn sống nên bà ấy đã bảo ta giữ bí mật

và tung 2 người họ chết mất xác.

Sau hơn 2 tháng cố gắn sống thì bà ấy lại trở dạ

sinh non. Trong lần đấy nếu sinh mổ thì bà ấy có

thể sống nhưng bà không đồng ý. Nên sinh

được đứa con ra thì bà cũng qua đời. Trước khi

qua đời bà có bão bác sĩ nói với ta là đặt cậu bé

tên "Phong Thần" và chàng trai ngồi bên cạnh

ta chính là cậu nhóc ấy.!]

Nghe Mộc lão gia nói xong Nam Cẩn Phong và

Mộc lão gia trầm mặt. Mộc Tuyết Vân thì rơm

rớm nước mắt. Chỉ có cậu thanh niên ấy vẫn im

lặng và bình tĩnh, chắc vì đã biết trước tất cả.!

"Vậy cậu là em ruột của Tiểu Niệm.!" Nam Cẩn

Phong hỏi.

[Đúng.!]

"Sao lại không nói cho Tiểu Niệm biết chứ.!" Mộc Tuyết Vân hỏi ba mình.

[Thôi. Các con cứ giữ bí mật đi. Giờ này bên ta là

sáng nhưng bên các con cũng khuya rồi. Ngủ

sớm đi] Mộc lão gia nói.

Cậu thanh niên cũng nhanh chống lấy lại gương

mặt vui vẻ [Thôi anh chị ngủ sớm đi. Rồi kiếm

cháu cho em]

Nhìn gương mặt vui vẻ ấy. Cũng có nét giống

Tiểu Niệm. Cái nụ cười ấy làm cho người ta

nhanh chóng quên đi muộn phiền.

"Vâng con biết rồi. Bye 2 người"

Nói rồi thì họ

cùng thoát nhóm và tắt máy tính.

Nam Cẩn Phong cùng Mộc Tuyết Vân lên phòng

ngủ. Vừa nằm trên giường Mộc Tuyết Vân liền

hỏi Nam Cẩn Phong.

"Tại sao ba em lại không nói cho Tiểu Niệm biết."

"Chắc ông ấy có lí do riêng, em đừng quan tâm.

Ngủ đi. Mai đến bệnh viện xem anh làm việc.!"

"Sợ lắm, không muốn thấy đâu.!" Mộc Tuyết Vân

vô thức nói. Còn sợ gì thì cô chả biết, là sợ ma

ha gì nhờ, chẳng biết.

"Anh là viện trưởng, nhiên vụ trong coi sổ sách

và tiếp khách lớn thôi. có gì sợ.!" Nam Cẩn

Phong nói.

"Thật sự càng ngày càng cảm thấy thương cho

Tiểu Niệm anh à. Tại sao cậu ấy khổ vậy.?"

"Thôi ngủ đi cô nương.!" Nam Cẩn Phong mói với

Mộc Tuyết Vân. Trong lòng cũng thương cảm

lắm nhưng lại không muốn bài tỏ.

Mộc Tuyết Vân nằm trong lòng Nam Cẩn Phong

rồi cũng đi sâu vào giấc ngủ ngủ.!

***************

"Chúc chị ngủ ngon. Em sẽ về đoàn tụ cùng chị.!"

Phong Thần thì thầm.