Chương 40: Có cha sinh không có mẹ dạy!

Tất cả mọi người trong phòng học đều quay đầu lại nhìn ba người An Diệc Diệp.

Nhưng không ai chịu đến giúp đỡ, thậm chí còn lộ ra dáng vẻ xem kịch vui.

Thẩm Tấn kinh ngạc nhìn An Diệc Diệp, cười lạnh, dường như đang nghe được chuyện gì vô cùng tức cười.

“Xin lỗi? Mắt cô mù sao? Có biết Minh Hân là ai không? Lại còn muốn chúng tôi xin lỗi?”

An Diệc Diệp không nhúc nhích, cố chấp nói: “Nói xin lỗi vì những lời vừa rồi của cô!”

“Tôi nói gì hả?”

Thẩm Tấn ngẫm nghĩ, đột nhiên cười nói: “Há, không có giáo dục? Được rồi, nếu như cô không thích câu nói này, vậy tôi có thể đổi cách nói.”

Cô ta dừng một chút, đi lên phía trước.

“Tôi nói cô đấy, có cha sinh không có mẹ dạy...”

“Bốp!”

An Diệc Diệp giơ tay lên tát một cái.

Cô giận đến mức tay cũng khẽ run lên.

“Tôi bảo cô xin lỗi!”

Thẩm Tấn mở to hai mắt, nhưng vẫn chưa hoàn hồn.

Trong phòng học im bặt, tất cả mọi người đều khϊếp sợ nhìn An Diệc Diệp.

Ai cũng biết, chú của Nhạc Minh Hân là phó hiệu trưởng trường học, Lạc Thượng giống như là nhà cô ta vậy.

Bình thường kiêu ngạo phách lối, ai cũng giận nhưng không dám nói gì.

Từng có một người xích mích với cô ta, mới qua mấy ngày đã bị bắt nghỉ học rồi.

Bây giờ An Diệc Diệp đánh kẻ bám đuôi của Nhạc Minh Hân, chắc chắc cô ta sẽ không chịu để yên.

Mới ngày đầu khai giảng đã có thể bị cho nghỉ học rồi.

Mấy giây trôi qua, Thẩm Tấn mới hoàn hồn.

Cô ta che mặt bị đánh của mình.

“Cô đánh tôi? Minh Hân, cô ta! Vậy mà cô ta dám đánh tớ!”

Nhạc Minh Hân nhíu mày, tuy rằng cô ta cảm thấy Thẩm Tấn có hơi phiền phức.

Nhưng Thẩm Tấn là kẻ bám đuôi của mình, điều này tất cả mọi người đều biết.

Bây giờ Thẩm Tấn bị đánh trước mặt nhiều người như vậy, mặt mũi cô ta để nơi nào?

“Cô còn dám đánh người sao? Mới ngày đầu khai giảng đã kiêu ngạo như vậy! Có tin tôi có thể khiến cô biến mất khỏi ngôi trường này bất cứ lúc nào không!”

Trong lòng An Diệc Diệp căng thẳng, vừa nhìn đã biết, thân phận của hai người trước mặt không đơn giản.

Nhưng Thẩm Tấn đã xúc phạm đến điều cấm kỵ duy nhất trong lòng cô.

Chỉ riêng người này, tuyệt không được mắng chửi!

“Tôi chỉ cần cô ta xin lỗi vì những gì mình đã nói.”

“Nói xin lỗi gì chứ? Cô ấy nói sao rồi chắc? Không cho cô nếm thử lơi hại, còn cho rằng mình thật sự đặc biệt hơn người.”

Cô ta đi đến, đấm liên tiếp vào bả vai An Diệc Diệp.

“Tôi nói cho cô biết, Lạc Thượng không có chỗ cho đám nhà quê các cô!”

Nói đến đây, một thầy giáo ôm tài liệu từ ngoài cửa đi vào.

Vừa nhìn thấy bầu không khí bên trong không đúng lắm, hỏi: “Mọi người ngồi xuống, chuẩn bị lên lớp.”

Nhạc Minh Hân căm hận lườm An Diệc Diệp một cái, lướt qua người cô, lại va vào cô một cái.

“Đừng tưởng rằng như thế này là xong, hãy đợi đấy!”

Tất cả mọi người đều ngoan ngoãn ngồi xuống.

Diệc Diệp từ từ buông lỏng hai bàn tay vẫn luôn nắm chặt của mình ra, đi xuống hàng cuối cùng ngồi.

Người vốn dĩ ngồi cạnh cô, thấy cô đi đến bị dọa cho lập tức đứng dậy, ngồi lên phía trước.

Ai cũng biết Nhạc Minh Hân lợi hại, không dám đến gần An Diệc Diệp, cũng không dám nói chuyện với cô, sợ tự rước lấy tai họa.

Chủ nhiệm lớp vô cùng trẻ, họ Lý, ước chừng ba mươi tuổi, đeo chiếc kính đen, gọn gàng lịch sự.

Anh ta gõ gõ lên bảng đen, khiến bầu không khí sôi nổi hơn một chút.

“Hôm nay là ngày khai trường đầu tiên, chắc rằng mọi người cũng không quen nhau lắm, mỗi người lần lượt tự giới thiệu bản thân nhé.”

Người ngồi ở đầu tiên thoải mái đi lên.

Người trong phòng học đều là con nhà giàu, hơn nữa mấy người cũng ngầm quen biết lẫn nhau rồi.

Mới cất lời, bầu không khí được xoa dịu lại, thậm chí trở nên vui vẻ.