Chương 9

“Em sợ tôi?”

Đúng a! Thật sự cô sợ, bởi vì mới vừa rồi anh bất quá là đứng ở trước mặt cô, mặc dù tức giận, hung ác, lạnh như băng làm cho người khác không rét mà run, nhưng là, cô lại chỉ muốn nhào vào ngực của anh, lần nữa cảm thụ anh ôn nhu.

Nhưng là, cô không thể.

Cô sợ mình đem tâm địa dắt đá buông thả , như vậy lúc trước nàng cố ý ly khai, lãnh đạm, ngay cả tổn thương anh, tất cả đều trở nên uổng phí khổ tâm .

“Thật là đang sợ tôi.” Anh có thể trăm phần trăm khẳng định.

“Không, anh nói bậy, anh. . . . . .”

Ngàn Thần đột nhiên lôi kéo cô, không nói hai lời liền đi về phía trước, mặc cho cô giãy giụa thế nào, anh cũng không buông tay.

Sợ có người chú ý, Tiểu Miêu không thể làm gì khác hơn là yên lặng mặc cho anh lôi đi, không biết muốn đi đâu.

Kế tiếp, cô như cô gái nhỏ bị khóa lại, anh lấy nón an toàn đội lên đầu cô, sau đó cưỡng bách cô ngồi lên cái xe máy vô cùng đắt tiền, chạy thẳng trên đường Đài Bắc .

Hai tay của Tiểu Miêu buộc phải ôm chặt lấy Ngàn Thần, nếu không nhất định sẽ té xuống , biết ở Đài Bắc, xe máy là công cụ giao thông rất dễ dàng , nhưng là đối với cô mà nói, cảm thấy hiện tại mình căn bản là đang diễn cùng Lưu Đức Hoa trong bộ phim. . . . . .

Tựa hồ cảm nhận được sau lưng thân thể nhỏ đang run rẩy, Ngàn Thần biết cô sợ anh chạy xe nhanh, cho nên liền chậm lại .

Anh chạy với tốc độ năm mươi không sai biệt lắm.

Tiểu Miêu đem mặt tựa vào trên lưng của anh, hai tay không kìm hãm được ôm càng chặt hơn, trong lòng nghĩ tới, anh tại sao phải như vậy? Nếu như anh đối với cô hung ác, dã man, có lẽ cô có thể kiên định sắt đá.

Nhưng anh lại làm cô thật muốn khóc.

Vừa nhìn thấy cái cổng to xinh đẹp trước mặt, cô liền biết anh là mục đích đưa cô về nhà

“Chờ tôi.” Ngàn Thần lạnh nhạt nói.

Tiểu Miêu một bước nhảy xuống xe, sau đó ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào anh, ánh mắt biểu hiện ngây ngô không biết gì.

“Em là muốn chọc tức tôi, đúng không?” Anh khàn khàn nói nhỏ, ánh mắt thâm thúy nhanh chóng thoáng qua một tia tan nát cõi lòng.

Anh tựa hồ một giây kế tiếp sẽ hôn nàng, Tiểu Miêu nghĩ thầm, bất quá, cũng không có.

“Đi thôi!”

Ngàn Thần thô bạo giữ lấy tay nhỏ bé của cô, xãi bước hướng bên trong nhà đi tới.

“Anh đi chậm một chút.” Anh cho là đang tranh tài thi đi bộ a! Còn là ăn hϊếp cô, nghĩ là chân mèo ngắn?

Vừa vào cửa, Trương quản gia mặt cười mị mị lại lần nữa xuất hiện ở trước mặt Tiểu Miêu.

“Lâm tiểu thư, hoan nghênh cô tới.”

Tiểu Miêu muốn dùng tay phải cùng Trương quản gia vẫy chào, bất quá tay phải bị một bạo quân nắm thật chặt , không thể làm gì khác hơn là đổi dùng tay trái hướng Trương quản gia phất tay một cái.

“Thật ngại, tôi lại tới quấy rầy.”

Trương quản gia cười đến càng vui vẻ hơn .

“Chuẩn bị xong chưa?” Đây là câu đầu tiên Ngàn Thần mở miệng sau khi vào nhà.

“Đều tốt rồi, thiếu gia.”

“Ừ!”

Vừa tiến vào phòng ăn tràn đầy hương thức ăn mỹ vị , Tiểu Miêu quan sát, mặc dù không thấy như lần trước bày ra nhiều thức ăn, hôm nay lại đổi thành ánh nến lung linh.

Ngàn Thần không nói gì, chẳng qua là rất lịch sự kéo cô lại bên ghế, phục vụ cô ngồi xuống, rồi anh mới lại ngồi đối diện với Tiểu Miêu.

“Sâm banh?”

Tiểu Miêu gật đầu một cái, căn bản đã quên vào lúc này nên giữ vững lập trường đối kháng

Ngàn Thần rót cho cô một ly, và cũng rót cho chính mình một ly.

“Cái món ăn này sở trường của Trương quản gia, còn có cái này khoai tây salad, rất mới mẻ, mau ăn.”

“Hảo.” Cô cũng đói bụng, cô nghĩ, nếu như lát nữa có một trận chiến chờ mình, cô tốt nhất nên ăn no bụng, như vậy mới có khí lực ứng chiến.

Thức ăn đầy trên bàn nhìn vào vô cùng hấp dẫn, cô cũng ăn rất thỏa mãn, bất quá cô thấy anh ngay cả một hớp đồ cũng không còn ăn, chỉ uống sâm banh, ánh mắt vẫn rơi vào trên người của cô.

Tiểu Miêu cố ý không để ý anh, giống như cô tới nơi này tham gia đại dạ tiệc, cứ ăn cho thỏa thích.

Trương quản gia đột nhiên bưng tới một đạo món ăn, cô khốn hoặc nhìn, “Đây là. . . . . .”

“A cho.”

Cô biết là a cho, bất quá, làm ở nới này lại xuất hiện một đống thức ăn ngoại, không phải là rất quái lạ?

“Em thích ăn nhất, không phải sao?”

Tiểu Miêu tâm chấn động, nhớ tới lần trước hai người đi tắm suối nước ngọt, cô nói qua mình thích nhất ăn a cho.

“Hơn nữa nếu muốn có thể đem về nhà một ít.”

Tiểu Miêu trong lòng rất cảm động, cô từng chữ từng chữ, nhẹ nhàng nói: “Anh thật ra thì không cần phí tâm như thế để cho tôi cảm động, tôi. . . . . .”

“Thật sự là tôi khổ cực có dụng tâm lấy lòng, em không cảm động sao?” Hắn thẳng thắn.

Cô thả ra trong tay dao nĩa, dùng một loại khách khí, xa lánh nói: “Tôi ăn no, cám ơn đã chiêu đãi, tôi cần phải trở về.”

“Em nơi nào cũng không được đi. Hôm nay buổi tối phải lưu lại.”

Sắc mặt cô tái đi, “Anh tại sao thay tôi quyết định?”

“Vì em là của tôi.”

Tiểu Miêu nhìn chằm chằm anh, sau đó không nói hai lời liền đứng lên muốn đi ra ngoài, nhưng là anh nhanh hơn một bước bắt được tay của cô.

“Buông tôi ra!”

“Không thả, tôi vĩnh viễn đều không thể.”

“Anh nếu như muốn tìm nữ nhân qua đêm, bên ngoài có một đống, không nên phí thời gian trêu chọc tôi.” Tiểu Miêu liều mạng giãy giụa.

“Tại sao không thể đυ.ng em? Tại sao không thể trêu chọc ? Em có nhiều thanh cao? Em quên trước đó còn ở trong lòng của tôi cỡ nào dâʍ đãиɠ, em cũng có hưởng thụ vui vẻ không phải sao?”

“Câm mồm !” Cô kích động vươn tay, lại quăng cho anh một bạt tai lớn vang dội .

Ngàn Thần sắc mặt một hồi xanh mét, màu đen trong con ngươi thiêu đốt ra hừng hực nhiệt hỏa.

“Em đánh tôi?”

“Buông ra.”

Từ nhỏ đến lớn, anh nào có bị người đánh thắng, mà nữ nhân này tại sao luôn đánh anh?

“Không cho tôi đυ.ng tôi càng muốn đυ.ng.”

“A! Không muốn. . . . . .”

Môi của anh tuyệt vọng hôn cô, không quan tâm có thể hay không làm đau cô, bởi vì cô cự tuyệt, lãnh mạc, vô tình, tàn nhẫn đâm bị thương anh.

Anh chưa bao giờ cảm thấy bất lực thế này, anh không biết nên làm thế nào để có thể hiểu rõ lòng của cô, chỉ biết mình đã lâm vào quá sâu, quá sâu, mà cô lại khoanh tay đứng nhìn, bình tĩnh giống như cô chưa bao giờ lâm vào lưới tình.

Anh không tin, tuyệt đối không tin cô đối với mình không có cảm giác, cho nên vào giờ phút này, anh chỉ có thể tuyệt vọng hôn cô, đυ.ng chạm cô, hi vọng có thể thức tỉnh nhiệt tình của cô đối với anh .

Ngàn Thần anh nhất định chắc chắn, cũng tuyệt đối không cho việc không có thể xảy ra, anh hôm nay dụng tâm an bài mọi thứ chính là hi vọng có thể làm thay đổi tâm cô.

Tiểu Miêu cảm thấy mình sắp không cách nào hít thở, hơn hết, cô lại vô cùng hưởng ứng tiếp nhận loại cảm giác này, chỉ khi cảm nhận anh thô bạo cưỡng hôn cô mới có thể che giấu được tình cảm của mình, nếu không cô nhất định sẽ liều lĩnh tiếp thục thương anh, toàn tâm toàn ý, không oán không hối.

Nhưng là, cô không thể.

Lý trí của mình nói cho cô biết, vạn lần đều không thể, vậy mà, thân thể của cô lại phát hỏa. Tiểu Miêu không quan tâm anh sẽ làm cái gì, lý trí của cô đang bị tình hỏa khó chịu thiêu đốt, thân thể của cô giống như là khát vọng, reo hò khó nhịn muốn được về nhà, thế những căn nhà rộng rãi mà cô ước ai trở về đó chính là anh.

“Ngàn Thần. . . . . .” Cô phát ra đau đớn rêи ɾỉ.

Bàn tay anh đặt lên ngực của cô, cách y phục vuốt ve phần mềm mại bên trong, cảm giác đỉnh nụ hoa nhỏ vì động tác của anh và vươn cao.

Ngàn Thần kéo áo cô lên, cỡi ra áσ ɭóŧ màu trắng, không khí lạnh lẻo lập tức đánh úp về phía bộ ngực của cô, làm nụ hoa nhỏ màu hồng lập tức nỡ rộ.

Đồng thời cũng thổi trở về cho cô chút lý trí.

“Anh muốn. . . . . .”

Tiểu Miêu cái gì cũng không thể suy nghĩ, bởi vì anh đã cúi đầu ngậm lấy nụ hoa nhỏ, bắt đầu bú ʍúŧ giày vò trêu đùa.

“A. . . . . .” Tiểu Miêu cắn môi dưới, cố gắng không để cho mình kêu thành tiếng.

Anh một tay xoa nắn tiểu đầu v*, đem nước miếng của mình dính ở trên điểm nhỏ kia nhạy cảm. Từ trước ngực vào bắn ra kɧoáı ©ảʍ cơ hồ muốn che mất lý trí của cô, chỉ có thể giãy dụa khi tay miệng của anh đồng thời công kích đến, “Không. . . . . .”

Giống như chỉ chiếm có nửa người trên điềm mỹ của cô còn chưa đủ, bàn tay to của anh tốc váy của cô lên, đi tới vườn hoa thiếu nữ giữa hai chân.

Ngón tay của anh lặng lẽ từ dọc qυầи иᏂỏ xâm nhập vào, khẽ vuốt qua cánh hoa non nớt đóng chặt.

Tiểu Miêu toàn thân căng thẳng, ngưng hô hấp, cảm thấy một ngón tay lẻn qua nới xấu hổ ở bên trong, tiến vào thân thể của cô.

“Ngàn Thần. . . . . .” Cô muốn đẩy ra tay của anh, “Dừng tay.”

Anh không để ý tới, bừa bãi phóng túng tay của mình, một lần lại một lần ở trong cơ thể cô hết ra lại vào, muốn ép điên cô.

Khi cô khát vọng anh có thể cho cô nhiều hơn, có thể thỏa mãn nàng thì anh lại rút tay về . Ánh mắt thâm thúy của Ngàn Thần lưu luyến không rời, kí©ɧ ŧìиɧ nhìn thành quả mình đã dẫn dụ được cô.

Hai vυ" tuyết trắng cùng nụ hoa nhỏ đã đỏ thắm ươn ướt, dính nước miếng của anh, ở dưới ánh đèn trông thật mềm mại gợi cảm vô cùng.

Ngàn Thần thở dốc mà khàn khàn nói: “Em muốn anh.”

Cổ họng của Tiểu Miêu một hồi co rút nhanh, nhìn thân thể không chút nào xấu hổ của mình đang phản bội lý trí, Tiểu Miêu không khỏi cảm thấy vừa xấu hổ vừa tức giận.

“Không, là anh ép ta. . . . . .” Cô run rẩy kéo y phục, sau khi từ biệt, nước mắt ở trong hốc mắt đảo quanh.

Cô biết anh mất hứng, bởi vì ánh mắt thủy chung của anh không có rời đi cô.

“Em vì sao ghét anh như vậy?”

Ngay tại lúc cô kích động sẽ đối anh nói, cô thương anh, rất yêu, thật sự yêu anh, cửa lớn bị người mở ra.

Ánh mắt của hai người nhanh chóng rơi vào người mở cửa, cũng quên bọn họ đang còn ôm nhau.

“Gia gia?”

Ngàn Thần quét Trương quản gia một cái, anh không phải nói tuyết đối không để người khác vào phá hư chuyện sao?

Trương quản gia bất đắc dĩ cười một tiếng, tựa hồ muốn nói: ông cũng không biết lão gia làm sao đột nhiên xuất hiện.

Ánh mắt hiệu trưởng thay phiên nhìn dò xét hai người, cuối cùng ánh mắt sắc bén rơi vào trên người Tiểu Miêu.

Trong nhất thời, cô cảm thấy nội tâm một hồi không cầm được run rẩy.

“Gia gia,cháu muốn giới thiệu với ông, cô ấy là. . . . . .”

“Ông biết cô bé.”

“Phải không? Cô ấy là ——”

Hiệu trưởng lại lạnh lùng cắt đứt lời nói của Ngàn Thần…, “Đã trễ, con gái tốt không nên trở về khuya.”

Tiểu Miêu cảm thấy trên mặt một hồi nóng, vội vàng đẩy Ngàn Thần ra, “Tôi đi về trước.” Cô vội vàng lướt qua lão nhân bên cạnh, nghe được thanh âm của ông lạnh như băng, tàn nhẫn, làm người ta không rét mà run nói ——

“Saionara!” ( Tạm biệt )

****

Không cần chờ bị đuổi ra khỏi trường học, bởi vì Tiểu Miêu đã mau chóng quyết định chuyển trường.

Cũng may lão ba và lão mẹ có thể thông cảm cho cô, nói trở về Đài Nam học vừa có thể ở nhà, bọn họ cũng có thể chiếu cố thật tốt nữ nhi bảo bối của mình.

Trường học một chút cũng không có giữ Tiểu Miêu lại, điều này ở trong long cô đã dự liệu.

Cô thật là không hiểu nổi cái lão hiệu trưởng đang suy nghĩ gì? Cô cùng cháu của ông ta nhiều lắm chẳng qua là mới yêu đương, cũng không phải có lập tức gả tới nhà bọn họ, ông ta khẩn trương như vậy làm gì!

Bất quá, tự giác rời đi trước còn tốt hơn bị đuổi mới đi!.

Chỉ duy nhất trong lòng cô không thể rời bỏ một người….Đó chính là Thái tử!

Anh bây giờ đang làm cái gì ?

Nhất định không tìm được cô mà tức giận đi!

Tiểu Miêu hiện tại đang ngồi ở sân trước cho gà ăn, bất quá, tâm tư của cô một chút cũng không có đặt ở đám gà đang bị đói chết, một hạt thóc cô cũng không có rãi xuống…

“Mimi a! khó khăn lắm con mới trở về, ba nói muốn dẫn chúng ta đi tiệm cơm ăn cái gì.”

“Đó!”

“Con nhanh đi thay quần áo, đúng rồi, mặc xinh đẹp một chút!” A mẫu lại từ trong phòng bếp hầm hừ, bà đã luyện thành công thần công sư tử Hà Đông!.

“Đó!”

Cô cho là chẳng qua gia đình tụ hội đơn thuần , nào biết đâu rằng, ba cư nhiên đem nó ra dạng giống như tiệc chúc mừng.

Ông muốn đem con của bạn đồng nghiệp cùng Tiểu Miêu ghép thành đôi.

Ba, ba muốn ép nữ nhi, sau đó để cho ba mẹ già nua cơ khổ không chỗ nương tựa, không có con hiếu thuận sao?

Tiểu Miêu nhìn người trước mặt trông như sinh viên đại học còn chưa có tốt nghiệp

Mẫu người này mới xem như môn đăng hộ đố với cô, nếu như hai người trở thành bạn bè trai gái, có thể đi trên đường cũng sẽ không bị chú ý!

Không giống cùng Thái tử đi ra ngoài, vô số ánh mắt ghen tỵ lại hâm mộ tuyệt đối như thế nào cũng không tránh được .

Vốn tưởng rằng miễn cưỡng ứng phó hết bữa cơm này là tốt, vậy mà ba và mẹ quá đáng, cư nhiên gọi người trẻ tuổi kia đưa cô về nhà.

“Ba, con và các người cùng nhau trở về cũng được.”

“Mấy người chúng ta lão nhân gia còn phải nói chuyện phiếm, người trẻ tuổi như các con sẽ cảm thấy nhàm chán, nên cứ đi đâu đó chơi hoặc đi dạo chợ đêm cũng được”

“Ba!”

Cũng không để ý cô có đồng ý hay không, có thích hay không, ba cứ như vậy đem cô ném ra tiệm cơm.

Tiểu Miêu không thể làm gì khác hơn là nặn ra mặt cười đối người trước mắt ” thanh niên ưu tú” , “Thật là không nên phiền cha mẹ.”

Đối phương cũng lộ ra chút hiểu biết cười, “Mới vừa ăn no, đi dạo một vòng cũng tốt.”

“Ừ!”

Cô nguyên tưởng rằng mình sẽ ghét anh ta, bởi vì anh ta cư nhiên sẽ tiếp nhận cha mẹ an bài hẹn hò, giống như an bài cuộc đời của mình, một chút ý kiến cũng không có.

Một lúc nói chuyện cô mới phát hiện, anh ta và mình rất giống, bởi vì cảm động và không muốn cha mẹ khổ tâm, không đành lòng làm trái với ý của bọn họ, cho nên chỉ cần mình có thể làm được, anh sẽ tận lực thỏa mãn hi vọng cha mẹ .

“Bởi vì hiếu là có thể làm được, mà ‘ thuận ’ nhưng là một loại tu luyện.”

Tiểu Miêu phảng phất thấy được người cõi trên xuất hiện ở trước mắt, cả người lập tức tất cả đều bị lễ Phật hiệu rửa tội.

“Anh thật thông minh! Kia. . . . . . Chuyện tình cảm, anh cũng đang từng trải qua chưa?”

Hắn lộ ra hiền lành trước mặt nói: “Cô nói xem, e rằng chỉ vì tôi quá bận rộn”

Đêm đó, Tiểu Miêu liền được kết giao với một bạn tốt, là thuộc về cái loại thầy tốt bạn hiền.

****

“Văn đại ca, đã đến nhà tôi.”

“Có thể hiểu rõ lòng mình chưa?”

Tiểu Miêu giống như học sinh ngoan một dạng, dùng sức gật đầu một cái, “Ừ! Tôi biết.”

“Vậy tôi đi trước, bye!”

“Bye!”

Cô hướng anh phất tay một cái, sau đó tự mình đi một đoạn đường ngắn về nhà.

Sắc trời rất tối, ba muốn học người ngoại quốc có một chút lẵng mạn, nên đã trang trí đèn đường sáng mờ ảo

Tiểu Miêu cố ý thả chậm cước bộ, chậm rãi tản bộ, trong lòng suy nghĩ tối hôm nay Văn đại ca cùng cô nói chuyện có liên quan đến chuyện tình cảm.

Thì ra là tình cảm cũng như một giáo trình môn học, không phải ngồi không mới có thể lấy được mà phải có tâm cùng dũng khí. Nghĩ đến mình ngay cả dũng cảm nói yêu thương cũng không có, chỉ bởi vì có người phản đối, liền cô phụ tình cảm của Ngàn Thần đối với mình.

Cô là hiểu tình cảm của anh , bởi vì cô tự ti, cho nên để cho anh chịu không ít khổ đi!

Cô cảm thấy mình đúng là quá ích kỷ, cô không phải là thân tiên mỹ nữ, trong nhà cũng không có phú quí vàng bạc, cá tính cũng không quá tốt, nếu như nói sợ có tổn thất, Ngàn Thần tổn thất còn nhiều hơn cô a!

Nói cô còn trẻ, có lẽ hiện tại còn đang học không nên nói chuyện yêu thương, bất quá, đây chẳng qua là lấy cớ mà thôi.

Cô là sợ vạn nhất đoạn này tình cảm không có kết quả, vạn nhất anh thay lòng, cô phải làm cái gì bây giờ?