Chương 11: Phiên ngoại: Góc nhìn của Lương Diệp

1.

Lương Diệp gặp Thẩm Mạn lần đầu tiên là ở một bữa tiệc doanh nghiệp.

Lúc ấy Lương Diệp mới chỉ vừa nhận chức trưởng phòng bộ phận marketing quốc tế, đi theo sếp tới. Thời tiết từ hạ chuyển thu, những người tham dự đều mặc áo sơ mi với tây trang. Hắn đi theo tổng giám đốc, bước vào khu vực tổ chức hội nghị, hắn nhìn thấy mọi người cười nói bắt tay chào hỏi, bộ dáng giống như quen biết từ lâu.

"Ai...Xin chào xin chào..." Hắn lần theo tiếng nói nhìn sang, thì thấy một người đàn ông hói đầu đang nói cười với người mới đi tới.

Tổng giám đốc có ý muốn dẫn hắn đi làm quen mọi người, Lương Diệp cảm ơn lòng tốt của ông lịch sự từ chối, hắn cố gắng tránh khỏi đám đông, tìm một chỗ ngồi chờ bữa tiệc bắt đầu, lúc này hắn nhìn thấy sau lưng người đàn ông đầu hói có hai người khác đang đứng.

Lúc nãy Lương Diệp đã chú ý tới bóng dáng phía sau, bởi vì người dáng vẻ của người đó hoàn toàn khác với những người trong sảnh.

Chờ đến lúc nhìn thấy đối phương quay người lại, tiếng động xung quanh dường như chợt biến mất, trong mắt hắn chỉ còn sót lại bóng dáng của người kia.

Người kia mặc một chiếc áo sơ mi vải lanh, quần tây đen, dáng người thon dài, mảnh khảnh. Mái tóc không cắt quá ngắn, đi theo phía sau người đàn ông đầu hói, bắt tay chào hỏi.

Đại sảnh chật kín người, Lương Diệp rầu rĩ tìm kiếm bóng dáng vừa rồi.

Đáng tiếc chỗ ngồi của hắn ở quá xa, thường xuyên bị dòng người phía trước che lấp.

Hội nghị kết thúc là thời gian giao lưu uống trà rượu, chạng vạng, hắn đi theo sau người đàn ông đầu hói tra ngoài sân nhưng vẫn không tìm thấy cái người mặc áo sơ mi vải lanh đâu.

Hắn thất vọng đi vào nhà, tầm mắt lơ đãng lên trên tầng hai.

Hắn bất chợt nhìn thấy người mà mình đang tìm kiếm, đang chống tay lên lan can chạm trổ, giống như quý công tử nhà giàu thời xưa, trong mắt có chút cô đơn buồn tẻ.

Ánh mắt hai người giao nhau, hắn ngẩng đầu lên nhìn, người kia cúi đầu mỉm cười với hắn.

Hết thảy từ ngữ đều biến mất.

Lương Diệp nhớ tới bài hát "Lưu niên" của Vương Phi có câu.

[Người ở bên cạnh tôi, chỉ một cái đối mặt....]

[Tháng 5 trời trong xanh, bỗng lóe lên ánh chớp...]

Tia chớp tháng 5 của Lương Diệp, vào năm hắn 28 tuổi khoan thai tới muộn.

2.

Nếu để Lương Diệp dùng từ ngữ nào hình dung về Thẩm Mạn thì cậu như là một thi nhân tuôn trào cảm hứng - sẽ đột nhiên nhào tới hôn môi, rồi nói những lời làm hắn đỏ mặt.

Ví như lúc Lương Diệp ngồi trên sô pha xem ipad, Thẩm Mạn sẽ đột nhiên xuất hiện, lấy ipad trong tay hắn đi, sau đó ngồi lên người hắn.

Lương Diệp sẽ ôm lấy cậu. Thẩm Mạn rất gầy, cả người nhẹ nhàng ấm áp khóa ngồi trên người hắn, có thể ngửi thấy được mùi sữa tắm thoang thoảng.

Thẩm Mạn hôn lên khóe môi hắn, hỏi hắn đang bận cái gì.

Hắn không trả lời, chỉ chăm chú nhìn Thẩm Mạn.

Thẩm Mạn rất xinh đẹp. Hắn nghĩ, mỗi lần nhìn Thẩm Mạn, hắn lại nhớ tới con mèo Ragdoll mà Lương Thu Thủy nuôi ở nhà.

Sinh hoạt làm việc và nghỉ ngơi của Thẩm Mạn khác với hắn. Lương Diệp mỗi ngày đều phải dậy sớm đi làm, nhưng Thẩm Mạn thì không, bởi vậy, Lương Diệp luôn có thể nhìn thấy bộ dạng lúc ngủ của cậu.

Mỗi sáng sớm Lương Diệp vì để tránh đánh thức Thẩm Mạn đều sẽ mang áo quần ra ngoài phòng thay. Trước khi ra khỏi nhà hắn sẽ lại lặng lẽ quay về phòng ngủ, nhìn ánh nắng ban mai chiếu qua rèm cửa, căn phòng yên tĩnh phủ một màu vàng sẫm ấm áp. Hắn nhìn chú mèo con của mình cuộn chăn nằm trên giường, đôi mắt nhắm chặt ngủ ngon lành.

Hắn cúi người hôn hôn hai cái rồi mới ra cửa đi làm.

Hành vi này của hắn tạm thời vẫn chưa bị Thẩm Mạn phát hiện.

3.

Sau đó, công việc của Lương Diệp càng ngày càng bận, thời gian về nhà càng lúc càng trễ.

Nhưng hắn cảm thấy không sao hết, thành công đang chờ phía trước.

Chỉ là lúc về nhà thất Thẩm Mạn đang đợi mình, có đôi khi nằm cuộn tròn trên ghế sô pha mà ngủ, ti vi vẫn đang mở, hắn rất đau lòng.

Vì để Thẩm Mạn không chờ mình nữa, Lương Diệp nảy ra ý định ngủ lại công ty mấy ngày.

Sau đó Thẩm Mạn quả nhiên không tiếp tục chờ hắn.

*

Nửa năm phấn đấu chức phó tổng giám đốc kia là khoảng thời gian bận rộn nhất cuộc đời hắn từ trước đến giờ. Là trưởng phòng nên việc gì cũng đến tay, có nhiều việc không thể để người khác làm hắn đều chỉ có thể tự mình ra trận. Đi công tác đã trở thành chuyện thường, hồi hè, vì để theo kịp các kế hoạch tuyên truyền của công ty, hắn đã trụ cả tuần ở biên giới, suýt nữa còn bị tai nạn giao thông.

Vì không muốn Thẩm Mạn lo lắng, nên không nói gì về chuyện này cho cậu biết.

Cũng may Thẩm Mạn không hay tò mò, lúc gọi điện biết hắn đang đi công tác thì dặn dò chú ý an toàn, nhớ chăm sóc bản thân rồi cúp máy.

Lương Diệp cứ nghĩ rằng mọi chuyện đều đang rất tốt đẹp. Lúc hắn come out với người trong nhà, bố mẹ đã nói cuộc sống không phải trò đùa, nếu có quyết tâm thì phải dùng hành động thực tế để chứng minh.

chuyến công tác mùa đông này là lần ra khỏi nhà cuối cùng của Lương Diệp, xong đợt công tác này hắn sẽ được thăng chức, hắn sẽ không cần phải bận rộn hối hả ngược xuôi, có nhiều thời gian để ở bên Thẩm Mạn, buổi sáng cùng nhau đi làm, buổi tối đón cậu tan làm, ăn tối xong sẽ ở cạnh nhau cho tới khi đi ngủ, còn có thể làm một ít hoạt động trên giường - bù lại khoảng thời gian nửa năm vì đi sớm về trễ, thấy Thẩm Mạn ngủ cũng không nỡ đánh thức.

Hơn nữa công việc của Thẩm Mạn đôi khi rất vất vả, Lương Diệp muốn phấn đấu trở nên thành công để Thẩm Mạn không cần phải vất vả như vậy nữa.

Cuối tuần còn có thể cùng nhau thư giãn giải trí, Thẩm Mạn thích xem phim điện ảnh, Lương Diệp tuy rằng không có hứng thú lắm với mấy cái này, cũng nhiều lúc không hiểu phim đang chiếu cái gì.

Nhưng mỗi lần xem phim, Thẩm Mạn sẽ cuộn người nằm gọn trong l*иg ngực hắn, vừa ấm vừa mềm.

Tuy rằng mỗi lần đều là hắn ngủ quên, nhưng hắn cực kỳ thích cảm giác ở chung với nhau như thế này.

4.

Sau cuộc gọi đêm giáng sinh bị Thẩm Mạn cúp máy, hắn vội vàng ứng phó với người mời rượu, lúc sau mới gọi lại, nhưng không ai nghe máy,hắn nghĩ Thẩm Mạn chắc đã ngủ, cũng không dám gọi thêm nữa.

Tới ngày thứ hai, hắn thật sự rất nhớ Thẩm Mạn, trằn trọc cả đêm đoán hẳn Thẩm Mạn đã dậy liền gọi điện thoại qua.

Nhưng lúc này đột nhiên Thẩm Mạn lại nói ra lời chia tay, Lương Diệp hoang mang mờ mịt

Sao bỗng dưng lại muốn chia tay?

Hắn nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út mà hắn lén lút đeo. Sau khi xác định quan hệ với Thẩm Mạn hắn đã nói rõ với người trong nhà, hắn cảm thấy 28 năm cuộc đời này chưa lần nào cảm nhận được hương vị ngọt ngào như vậy, chỉ cần nghĩ đến Thẩm Mặc dù phải tăng ca cũng không thấy mệt. Sau nửa năm bên nhau, hắn đều trong tối ngoài sáng ngầm ám chỉ với đồng nghiệp.

Hắn, Lương Diệp, nhà có vợ đẹp, cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.

Chuyện này hắn không dám để cho Thẩm Mạn biết, hắn muốn chờ khi tất cả mọi việc được giải quyết xong, chướng ngại giữa hai người đều được quét sạch, hắn sẽ tự mình đeo chiếc nhẫn bạch kim đã chuẩn bị từ lâu lên ngón tay Thẩm Mạn.

Hắn cũng rất sợ Thẩm Mạn từ chối mình.

Bởi Thẩm Mạn thật sự rất tốt, có đôi khi Lương Diệp cũng không rõ, Thẩm Mạn vừa ý mình ở điểm nào.

Vì thế, Lương Diệp tăng nhanh tốc độ xử lý xong công việc, từ chối bữa tiệc chúc mừng, vội vàng chạy về nhà.

9 giờ tối, Thẩm Mạn vậy mà không ở nhà.

Lương Diệp lần thứ 3 trong đời nếm trải cảm giác không biết phải làm sao, (Lần đầu tiên là Thẩm Mạn cho hắn nick wechat, lần thứ 2 là Thẩm Mạn tuyên bố hắn có bạn trai.), nhưng khác với hai lần trước, lần này không có Thẩm Mạn cạnh bên nói cho hắn kế tiếp phải làm sao.

Lương Diệp sờ chìa khóa trong túi áo khoác, không dám mở cửa vào, bởi trước đó cũng là hắn mặt dày xách đồ vào nhà cậu ở. Hơn nữa hắn cũng sợ Mạn Mạn sẽ tức giận.

Vì thế hắn hệt như một chú chó chăn cừu ngồi xổm trước cửa nhà chờ chủ nhân.

5.

Thẩm Mạn để hắn vào nhà, còn rót cho hắn một cốc nước.

Lương Diệp không hiểu sao đột nhiên Thẩm Mạn hỏi chuyện vợ mình, vợ hắn trước giờ vẫn luôn là cậu, mặc dù nói thẳng ra thì có chút xấu hổ.

Sau đó vẻ mặt Thẩm Mạn trở nên trắng bệch lộ biểu tình khó chịu, hai người chia nhau ăn xong một bát mì, hắn rốt cuộc cũng hiểu Thẩm Mạn muốn nói gì.

Lúc nhìn thấy Thẩm Mạn khóc, Lương Diệp lần thứ tư trải qua cảm giác không biết làm sao. Thẩm Mạn khóc cũng rất xinh đẹp, hắn nghĩ nghĩ một lúc lại nghĩ tới chuyện không nên nghĩ.

Từ nhỏ người lớn luôn dạy hắn nói ít làm nhiều, nhưng hiện tại Thẩm Mạn lại muốn cùng hắn nói chuyện nhiều hơn.

Chuyện này thật mâu thuẫn, nhưng không quan trọng, Lương Diệp không do dự chọn cái sau.

Chỉ là vẫn cần chút thời gian thích nghi, muốn một người ít lời nháy mắt thành nhiều lời vẫn rất khó.

6.

Mà Lương Diệp thật ra cũng có nhiều lời muốn nói với Thẩm Mạn.

Tỷ như, ra ngoài chơi có thể dẫn hắn theo được không, mặc dù hắn bận công việc nhưng vẫn có thể gác lại một bên, có thể dính hắn một chút hay không, lâu rồi cũng không nằm trong lòng hắn xem phim, dù hắn xem không hiểu nhưng cực kỳ nguyện ý làm ghế dựa, còn có, có đồng ý đi gặp cha mẹ hắn không? Cho họ thấy tình cảm giữa hai người rất tốt.

Tất nhiên còn một câu mà Lương Diệp vẫn luôn muốn nói cùng Thẩm Mạn:

"Anh yêu em."

Lời editor: Nếu cảm thấy ngọt ngào thì nhấn sao nhé!