Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bản Sắc Quân Nhân: Man Thiếu Quá Khó Sủng

Chương 5: Còn Có Cách Nói Này Ư?

« Chương TrướcChương Tiếp »
Xe một đường phi nhanh mà đi.

Rốt cục cũng đến lúc xế chiều, chiếc xe vững vàng dừng trước cổng chính.

Tần Man đi theo đám tân binh xuống xe, sau đó tập hợp chỉnh tề trong đám người.

"Thời gian tiếp theo chính là chỉnh lý nội vụ và vệ sinh, cho các cậu thời gian một tiếng, đến lúc đó tôi sẽ đến kiểm tra." Huấn luyện viên đứng ở trước mặt bọn họ, mặt không đổi hạ lệnh sau đó hô một câu giải tán với đám người.

Tần Man cũng đi theo đám người dự định về ký túc xá của mình.

Nhưng sau đó liền nghe đến tiếng gọi của huấn luyện viên sau lưng, "Tần Man! Cậu ở lại một chút!"

Tần Man bất đắc dĩ bị gọi tên, mọi người dừng bước đứng tại chỗ ở lại để xem kịch vui.

"Tần Man, cậu lần này bị thương nên không có tham gia xong huấn luyện, cho nên không có thành tích."

Vị sỹ quan huấn luyện tên là Khổng Nghĩa.

Trong ba ngày qua anh ta không hề nói một câu với mình.

Cho dù là mình bị thương trở về, anh ta cũng không nói chuyện với mình, thật giống như đang coi thường mình.

Nhưng mà Tần Man cũng có thể hiểu được, dù sao tính cách của nguyên chủ của cơ thể này không được tốt, huấn luyện luôn kêu đau đớn, mệt mỏi còn chưa tính, cộng thêm tính tình cũng chênh lệch, luôn thích lười biếng.

Có một lần Khổng Nghĩa cực kỳ tức giận, đá vào mông của cô ấy.

Kỳ thật nam binh bị huấn luyện viên đạp mấy cái vào mông căn bản không phải vấn đề, nhưng vấn đề là cô ấy là nữ giả nam trang, từ nhỏ đến lớn đều được bảo vệ trong lòng bàn tay, kết quả tiến vào quân đội bị đạp còn chưa tính, còn bị đá vào mông, đối với cô ấy đây là một chuyện rất kinh khủng, thế là ngay tại chỗ khóc lên.

Trước mặt mọi người khóc phải gọi là bi thương thành dòng sông, mặt mũi Khổng Nghĩa tức giận đến méo mó.

Từ đó về sau, cô ấy thành danh trong đám tân binh, Khổng Nghĩa càng lười để ý tới cô, cơ hồ coi cô như người vô hình.

"Khảo hạch sau ba tháng của tân binh sẽ ảnh hưởng đến phân bố, tự cậu xử lý đi."

Trên thực tế Khổng Nghĩa nói lời này chẳng qua chỉ là nói quá nên thôi, đối với loại tình huống này, căn bản không có ảnh hưởng chuyện phân bố.

Lúc đầu thành tích chính là số không, cũng không ảnh hưởng cho lắm.



"Còn nữa, chăn mền của cậu nếu như không gấp tốt được, đêm nay cậu cũng đừng đắp chăn ngủ." Khổng Nghĩa lạnh nhạt nhắc nhở một câu.

Dù sao anh ta cũng không trông cậy được huấn luyện Tần Man, tối thiểu nhất nội vụ và vệ sinh cũng nên kiểm tra mới được, không phải sau khi ra ngoài, có ai đó hỏi là ai dạy binh, anh ta cảm thấy rất mất mặt.

Nhưng nhìn Tần Man trước mặt luôn cúi đầu không lên tiếng, lông mày Khổng Nghĩa không khỏi nhăn lại, giáo huấn: "Nói chuyện đi! Câm à? !"

Đã rất nhiều năm Tần Man không bị ai răn dạy nên hơi sửng sốt, cuối cùng ngại thân phận tân binh của mình, trả lời một câu, "Rõ."

Năm năm, cô đã rời khỏi quân đội năm năm, câu trả lời theo kiểu quân đội đã năm năm cô chưa hề nói qua, bây giờ đột nhiên trả lời, mang lại cho cô cảm giác như mình đã trở lại năm đó khi còn ở trong quân đội.

Khổng Nghĩa thấy câu trả lời bất đắc dĩ của cô, cảm thấy năm tháng của mình trôi qua bất lợi, thế mà lại tiếp nhận một binh sĩ thuộc dạng cực phẩm.

Trong lòng không cam lòng nhưng lại không thể làm gì, chỉ có thể xụ mặt rời đi.

Đồng thời, trong lòng Tần Man so với Khổng Nghĩa cũng không tốt được bao nhiêu.

Cô thật vất vả mới sống lại, bị ép ở lại tại quân đội không thể lập tức báo thù còn chưa tính, thế mà còn bị một sỹ quan huấn luyện cấp bậc so với mình năm đó nhỏ không biết bao nhiêu, thật sự là muốn bao nhiêu uất ức thì có bấy nhiêu.

Nhưng cô chịu uất ức thì cũng phải nhận, ai bảo bây giờ cô là Tần Man, đã bị thương không thể trốn thoát được, lại không thể nói thẳng chống đối, nếu không đến lúc đó người bị chịu phạt huấn luyện vẫn chính là cô.

Thế là, cô chỉ có thể đeo túi xách về tới ký túc xá, dự định an phận dọn dẹp lại phòng.

Ngoài ý muốn chính là, mấy nam binh ban đầu huấn luyện coi nhẹ cô lúc này đột nhiên trở nên nhiệt tình.

Đặc biệt là hai nam binh trước đó còn nói xấu cô, một người gọi là Lưu Văn Viễn, một người gọi là Ngô Hành, lúc này vô cùng nhiệt tình với cô.

Trong ký túc xá bất kể là sắp xếp dọn dẹp lại phòng, hay là vệ sinh quét dọn tất cả đều không cần cô động tay, cô đều bị mời ra hành lang đợi.

Đồng thời tận mắt nhìn mấy người bọn họ sắp xếp xong chăn mền trên giường cô, còn gọn gàng để đồ dùng của cô lại.

Đãi ngộ này quả thật có thể là cấp bậc cao nhất để hình dung.

Nhưng trong lòng Tần Man rất rõ, những người này sợ cô lại không dọn dẹp được thì không qua được kiểm tra, tập thể đều bị phạt, cho nên mới làm như vậy.

"Được rồi, đợi lát nữa sĩ quan huấn luyện đến xem, nhất định có thể qua cửa."

Chờ Ngô Hành lau xong lát gạch cuối cùng, Lưu Văn Viễn sớm đã thu dọn xong đang đứng ở cửa đắc ý vỗ tay cái độp, hiển nhiên rất là hài lòng hợp tác lần này.



"Mỗi miếng gạch ở đây nhất định đều sáng bóng." Ngô Hành lau mồ hôi trán, cười cười rất thoải mái.

Nhưng ngoại trừ hai người bọn họ, Tần Man và một nam binh khác lại không tán đồng.

"Thế nhưng chúng ta đang lừa sỹ quan huấn luyện, hình như không tốt lắm thì phải." Nam binh đứng ở cửa ra vào, nhỏ giọng hỏi, nhìn qua rất là ngại ngùng.

"Lừa gạt sỹ quan huấn luyện? Trần Quần, chúng ta lừa sỹ quan huấn luyện chỗ nào?" Lưu Văn Viễn vô tội hỏi.

Trần Quần ngay thẳng ngoan ngoãn nói: "Nội vụ của Tần Man các cậu đều thay cậu ta dọn dẹp, như thế mà còn không gọi là lừa gạt sao?"

Lưu Văn Viễn và Ngô Hành liếc nhìn nhau, sau đó hai người cùng nhau đi đến trước mặt anh ta, ôm lấy cổ của anh ta, nghiêm trang bắt đầu nói hươu nói vượn.

"Trần Quần, cậu biết trong quân đội có cái từ gọi là tập thể hợp tác không? Tần Man làm không tốt, cho nên bọn tôi giúp đỡ cậu ấy, đây giống với giúp đỡ người yếu thế, hiểu không?"

"Như vậy cũng có thể sao?" Trần Quần ngây thơ hỏi.

Ngô Hành bên cạnh lập tức nói: "Sao lại không thể! Chúng ta giúp Tần Man hoàn thành dọn dẹp, phòng ngừa đến lúc đó Tần Man bị sỹ quan huấn luyện phạt, lần hợp tác giúp đỡ có phải tốt hơn không."

Tần Man đứng ở hành lang nghe hai người bọn họ một ca một xướng lừa gạt anh ta, màn biểu diễn của bọn họ khiến cô mở rộng tầm mắt.

Thế mà có thể lý giải hợp tác đồng đội bằng cách này, không biết Khổng Nghĩa nghe thế có phải tức chết hay không.

"Tần Man qua được kiểm tra, đối với cậu ta và đối với chúng ta đều tốt." Lưu Văn Viễn đứng ở cửa rất nghiêm túc vỗ bờ vai của anh ta, xem như thay anh ta đánh nhịp quyết định.

Đối mặt ba người đang dương dương đắc ý, Tần Man không tán đồng với bọn họ.

Qua kiểm tra?

Ha, bọn họ thật ngây thơ.

Mặc dù ba người này cố gắng lau sạch sẽ sàn nhà và bàn.

Nhưng trên thực tế, cũng không phải là lau sạch sẽ, dọn dẹp bàn, thì có thể gọi là sắp xếp nội vụ, trừ cái đó ra, bài trí của mỗi đồ vật đều dựa theo vị trí được chỉ định, đồng thời phải có tính thống nhất mới được.

Mà bây giờ bọn họ làm vậy vẫn chưa được.

Chỉ sợ, đến lúc đó cô ngược lại bị ba người này liên lụy.
« Chương TrướcChương Tiếp »