Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bạn Học, Mời Ký Thay

Chương 18

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: EvNguyen

Beta: Hàn Mạc Thiên aka TT31KK

Tới sân bay, nhân viên tạo hình cùng trợ lý cũng đã ở đó, vài người vội vã lên máy bay. Lâm Thiên Tự quay qua Kỷ Vô Thanh nói "Vô Thanh, vị trí ghế của cậu là ở bên cạnh tớ."

Kỷ Vô Thanh gật đầu, vội vã theo sát Lâm Thiên Tự.

Máy bay qua bên kia cũng phải đi mấy tiếng, Kỷ Vô Thanh ngồi xuống ghế một lát cũng liền buồn ngủ. Đợi đến khi cái cổ đau chịu không được thì tỉnh lại, Kỷ Vô Thanh mới phát hiện, bản thân dĩ nhiên lại dựa vào người Lâm Thiên Tự?!! Mà trên người cô lại có thêm một cái chăn.

"Tỉnh rồi à?" Lâm Thiên Tự đang xem tạp chí trong tay, thấy Kỷ Vô Thanh tỉnh, liền quay đầu cười nói "Chúng ta cũng sắp đến nơi rồi."

Kỷ Vô Thanh phút chốc tỉnh lại "A" một tiếng. Vội vã ngồi thẳng thân thể, cũng không dám... chạm vào Lâm Thiên Tự nữa.

Lâm Thiên Tự liếc mắt nhìn Kỷ Vô Thanh, nhịn không được giật giật cổ mình.

"Ách... tớ... tớ tướng ngủ không tốt...." Kỷ Vô Thanh thấy, vội vã nói lại.

"Không sao." Lâm Thiên Tự cười nói "Cổ tớ có chút tê, không có gì. Nếu như Vô Thanh thấy xấu hổ, vậy lúc trở về thì cho tớ dựa vào đi."

Kỷ Vô Thanh nhịn không được đỏ mặt.

Kỷ Vô Thanh ngồi lâu cũng không nói gì, Lâm Thiên Tự thấy thế liền cười khẽ một tiếng, nói "Tớ là nói...."

"Ân, có thể." Kỷ Vô Thanh đột nhiên nói như vậy.

"Ân, cái gì?" Lâm Thiên Tự hỏi.

"Ân, có thể, chính là thời gian trở về, dựa vào, dựa vào trên người tớ mà ngủ..." Kỷ Vô Thanh cúi đầu nói.

"..."

...

"Cậu, cậu có thể dạy tớ vẽ tranh hay không?"

"Cái gì?"

"Ân... chính là dạy tớ vẽ tranh."

....

"Ân, có thể đi."

"Này? Cái gì?"

"Ân, có thể, chính là vẽ tranh."

Thời gian nhanh chóng trở lại, trở lại cái ngày các nàng lần đầu nói chuyện. Ngày đó Kỷ Vô Thanh cũng là như thế này, lúc Lâm Thiên Tự cho rằng không nhận được câu trả lời, lại đáp ứng yêu cầu của nàng, giống như ngày hôm nay không sai biệt lắm.

Lâm Thiên Tự nhìn Kỷ Vô Thanh cúi đầu ngồi bên cạnh mình, trong tư tưởng đột nhiên "a" một tiếng.

"A, có thể chứ, kia lúc trở về, tớ còn cần phải dựa vào Vô Thanh mà ngủ nha, có thể chứ? Kia chúng ta hẹn nhau thứ sáu ở đây cùng nhau vẽ tranh đi."

....

"Hảo" [hảo, vậy thứ sáu mỗi tuần đi, bình thường cũng không có bao nhiêu thời gian.]

"Hảo, một lời đã định." [hảo. Vậy thứ sáu mỗi tuần, một lời đã định]

Lâm Thiên Tự nói vậy, hiện tại Kỷ Vô Thanh trước mặt giống như Kỷ Vô Thanh trước đây ở cùng bên nhau. Đối thoại cũng mơ mơ màng màng, phân không rõ hiện tại hay quá khứ. Nàng nhìn Kỷ Vô Thanh thật lâu, đột nhiên thì lại hiểu ra.

Nàng đột nhiên nhận ra, hóa ra, lúc trước người đầu tiên cho nàng cảm giác an toàn chính là người đang ngồi trước mặt này.

Kỷ Vô Thanh.

Kỷ Vô Thanh Kỷ Vô Thanh Kỷ Vô Thanh.

Hóa ra nhiều năm như vậy, bản thân nóng lòng tìm kiếm cảm giác an tâm này.... chính là loại cảm giác mà Kỷ Vô Thanh mang lại cho bản thân.

Thì ra thứ chính mình tìm kiếm, không chỉ có phần cảm giác an toàn kia, còn là muốn tìm trở lại người bị bản thân đánh mất nhiều năm, rất nhiều năm qua.

Kỷ Vô Thanh

Kỷ Vô Thanh Kỷ Vô Thanh Kỷ Vô Thanh, hóa ra là cậu....

Hóa ra, người tớ muốn tìm, là cậu sao?

Máy bay rất nhanh thì hạ cánh, đoàn người rất nhanh an vị trên chiếc xe đến đây tiếp bọn họ, sau một đoạn đường xóc, trước thời gian ăn trưa bọn họ cuối cùng cũng đến được địa điểm quay chụp.

"Ngày hôm nay trước tiên nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày mai bắt đầu chụp ảnh, trước chụp một số cảnh nắng sớm, sau đó tổ ban ngày chuẩn bị một chút, cuối cùng là chụp một cảnh màn đêm. Hậu thiên thì đi nơi khác, chụp một số ảnh ở khu dân cư." Lâm Thiên Tự an bài nói, sau đó hỏi mọi người còn thắc mắc gì không.

Tất cả mọi người đều không có ý kiến, vài người tới đã đem hành lý trở về phòng, hảo hảo nghỉ ngơi một buổi tối.

Kỷ Vô Thanh có chút mệt mỏi, muốn trước về phòng nghỉ ngơi. Trong lòng Lâm Thiên Tự lúc này cũng hoảng cả lên, cũng trở về phòng của mình.

Hôm sau trời còn chưa sáng, Lâm Thiên Tự đến gọi Kỷ Vô Thanh rời giường, phải trang điểm.

Trang điểm cần tốn một chút thời gian, thế nhưng bởi vì phong cách lần này là thanh thuần Trung Quốc, cho nên cũng không cần thời gian quá dài, sáng sớm 6 giờ, tất cả mọi thứ cũng đã chuẩn bị xong. Vài người vội vã lái xe đến rừng cây cách đó không xa, bắt đầu chụp ảnh sáng sớm.

Tóc dài Kỷ Vô Thanh cũng không thay đổi, trực tiếp xã ở sau lưng, trên đầu có thêm một bông hoa trắng nhỏ, trên người mặc một thân quần áo đơn giản, phía trên màu lục nhàn nhạt, phía dưới là váy kaki, chân mang một đôi giày vải, cầm trên tay một đóa hoa dại, có chút câu nệ đứng trong rừng cây.

Cô chưa bao giờ chụp ảnh qua, nhìn vào màn ảnh ống kính cũng không biết làm cái gì bây giờ.

Lâm Thiên Tự cầm camera, một bên tìm kiếm góc độ, một bên chọc Kỷ Vô Thanh cười.

Kỷ Vô Thanh rất ngại ngùng, lúc cô cười rộ lên mặt rất đỏ, dáng tươi cười trên mặt cũng nhàn nhạt, nếu như thật cao hứng, cô cũng không keo kiệt mà cho một nụ cười xán lạn, thế nhưng trong tình huống này ít thì tốt hơn.

Dưới ánh nắng sớm, một mảnh xanh tươi, Kỷ Vô Thanh cứ như vậy đứng giữa rừng hoa, đóa hoa cầm trên tay không biết là hoa gì, quay qua Lâm Thiên Tự nở nụ cười.

Kỷ Vô Thanh đứng trước ống kính, an tĩnh, làm cho Lâm Thiên Tự bên này một trận tâm động.

Camera trong tay không ngừng chụp lấy từng khoảnh khắc của Kỷ Vô Thanh, mãi cho đến khi mặt trời lên cao. Vài người mới rời khỏi rừng cây nhỏ, tiến đến vườn hoa, chụp Kỷ Vô Thanh dưới rừng hoa.

Lâm Thiên Tự nhìn hình ảnh Kỷ Vô Thanh trong camera. Nàng đột nhiên rất không muốn để cho người khác nhìn Kỷ Vô Thanh như thế này.

Kỷ Vô Thanh như vậy, chỉ cần để một mình mình nhìn thấy là tốt rồi.

Vì sao muốn phải cho người khác xem?

Thế nhưng không được, thật đáng tiếc, dĩ nhiên lại không được.

Tới buổi tối, vài người cùng nhau ở bờ sông chụp cảnh đêm.

Lúc tất cả mọi cảnh đều chụp xong, Lâm Thiên Tự quay qua Kỷ Vô Thanh đang ngồi ở bờ sông nói "Được rồi Vô Thanh, có thể kết thúc công việc rồi."

Kỷ Vô Thanh bị lăn qua lăn lại một ngày một đêm, cũng có chút mệt mỏi, nghe Lâm Thiên Tự nói như vậy, lập tức quay qua Lâm Thiên Tự nói "Hảo, bây giờ trở về khách sạn sao?"

"Ân" Lâm Thiên Tự một bên vừa loay hoay cất camera một bên nói.

Thắt lưng Kỷ Vô Thanh có chút đau mỏi, quay qua cười nói "Thật tốt quá, rốt cục có thể hảo hảo nghỉ ngơi."

"răng rắc"

Camera trong tay Lâm Thiên Tự chụp được một tấm ảnh.

Kỷ Vô Thanh một thân váy đơn giản đứng ở bờ sông, nhìn về Lâm Thiên Tự cười. Nụ cười của nàng mang theo một chút ngượng ngùng, nhưng lại rất xán lạn.

Hoa quỳnh.

Trong tư tưởng Lâm Thiên Tự lúc đó, đột nhiên thì xuất hiện hai chữ này.

Hoa quỳnh, Kỷ Vô Thanh như vậy, cực kỳ giống hoa quỳnh.

Lâm Thiên Tự đột nhiên có chút sợ. Bởi vì hoa quỳnh nở hoa rất ngắn, hoa quỳnh xinh đẹp như vậy lại có thời gian ngắn như vậy. Điều này làm cho Lâm Thiên Tự rất sợ, rất sợ Kỷ Vô Thanh cũng giống như hoa quỳnh chớp mắt một cái liền biến mất. Nàng đột nhiên tiến lên bắt lấy tay Kỷ Vô Thanh.

"Làm sao vậy??" Kỷ Vô Thanh nghi hoặc nhìn Lâm Thiên Tự.

Lâm Thiên Tự nhìn chằm chằm Kỷ Vô Thanh, sửng sốt một chút nói rằng "Đã khuya, chúng ta trở về đi."

Kỷ Vô Thanh trừng mắt nhìn, bởi vì bị Lâm Thiên Tự cầm tay, mặt của cô đỏ rực "Ân' trả lời.

Ngày thứ hai sau khi quay chụp cảnh ở khu dân cư, Lâm Thiên Tự lên kế hoạch những địa phương có thể đi chơi. Giống như lời nói của Lâm Thiên Tự, nàng đối với nơi này rất quen thuộc, cho nên giới thiệu không ít cảnh đẹp cùng địa phương vui chơi.

Kỷ Vô Thanh thật lâu cũng không có ra ngoài chơi đùa, cho nên đi nơi nào cũng đều vui vẻ mà chơi, mặc kệ Thiên Tự nói cái gì, cô cũng không có ý kiến. Hai người thống khoái vui đùa cả ngày mới chạy trở về.

Ngày trở lại thì lại bận rộn hẳn lên, Kỷ Vô Thanh vì bản in lẻ của mình mà bận rộn hẳn ra, đồng thời còn phải viết một bộ truyện mới. Mà Lâm Thiên Tự còn phải chỉnh sửa lại ảnh chụp ngày đó, thời gian sau còn phải tiến hành xử lý.

Buổi tối, Lâm Thiên Tự nhìn ảnh chụp của Kỷ Vô Thanh trên máy tính, cảm giác tim mình đập càng lúc càng nhanh.

Sau đó chính là từng đợt mơ hồ đau.

Mỗi một ảnh chụp trên màn hình, Kỷ Vô Thanh hoặc là vui vẻ, hoặc là bi thương, hoặc là xán lạn, hoặc là đứng dưới ánh mặt trời. Cuối cùng Lâm Thiên Tự mới nhớ tới, bản thân có chụp cho Kỷ Vô Thanh một tấm hình cuối. Trái tim mãnh liệt co quắp, mặt Lâm Thiên Tự đột nhiên đỏ lên.

"..."

Sau một lát, Lâm Thiên Tự len lén lấy tấm ảnh này từ bộ sưu tập "cut" ra, sau đó cẩn thận cất trong tư liệu của bản thân.

Phần tư liệu này, chính là một số ảnh bản thân rãnh rỗi liền chụp, chưa bao giờ công bố ra.

Mở ra tư liệu, bên trong lại có vô số file con, mở ra một file con, lại mở ra file con trong đó, bên trong có một tấm ảnh.

Chính là Kỷ Vô Thanh.

Bên trong ảnh Kỷ Vô Thanh đang đứng trước một cây kẹp vẽ. Ánh sáng mặt trời chiếu lên thân thể cô, cầm bút lông trong tay chăm chú vẽ, trên mặt của cô cơ hồ đều chiếu ra ánh sáng.

Đó là ảnh chụp ngày Kỷ Vô Thanh vẽ phong cảnh, Lâm Thiên Tự len lén chụp được.

Kỳ thực tấm ảnh này cũng là vô tình chụp được, lúc đó Lâm Thiên Tự đang điều chỉnh ánh sáng camera, trong lúc vô tình lại đem Kỷ Vô Thanh vào ống kính. Lúc đó có chút ngoài ý muốn nhìn thấy thật xinh đẹp, vì vậy giống như ma xui quỷ khiến, len lén chụp một tấm. Chụp được rồi, cảm giác mình giống như trên trộm, Lâm Thiên Tự cũng không dám cho ai biết, len lén giấu trong vi tính, còn giấu trong nhiều file con như vậy.

Hiện tại, file con này, lại có thêm một tấm ảnh rồi.

Mặt Lâm Thiên Tự vẫn đỏ rực, nàng xem ảnh chụp của Kỷ Vô Thanh trong máy tính, không hiểu sao lại có cảm giác chột dạ.

Trời ạ! Nếu như bị phát hiện thì làm cái gì đây?

Giống như là một kẻ cuồng rình mò, len lén chụp ảnh đối phương, tại đêm khuya an tĩnh không trăng không sao len lén xem một mình, Lâm Thiên Tự cảm thấy mình thật sự là điên rồi.

Thế nhưng đáng sợ như vậy, nàng căn bản là dừng không được.

Đã dừng không được. Còn muốn phải chụp thêm nhiều ảnh nữa. Muốn đem mọi khía cạnh của Kỷ Vô Thanh chụp lấy khóa trong file con này.

Bản thân là điên rồi sao? là điên sao?

--------

ed: chết chưa đố mấy chế Thiên Tự tỷ có đi tỏ tềnh hôn hắc hắc
« Chương TrướcChương Tiếp »