Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bad Boy Yêu Nhầm Bad Girl - Khi Tình Yêu Là Một Trò Cá Cược

Chương 29: Truy Đuổi (2)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Buổi tiệc sinh nhật của Anna chưa kết thúc nhưng Khánh Dương đã dùng lý do không thoải mái để về sớm. Những gì cô nói cũng không phải là giả, cô quả thật cảm thấy không thoải mái.

Khánh Dương uể oải thở dài một tiếng, một chút sức lực cuối cùng của ngày hôm nay đã hoàn toàn dành cho một màn la hét khản cổ trong những trò chơi lúc nãy. Cô cảm thấy bản thân mình vẫn chưa hồi phục lại sau một trận đánh huy hoàng vào ngày hôm qua. Nhìn sự bất lực của bản thân lúc này, Khánh Dương mới nhận rằng cô lại yếu ớt như vậy, chắc hẳn là vì không vận động nhiều đây mà. Trước đây khi không có chuyện gì xảy ra thì không chú ý đến điểm này, đến bây giờ mới lãnh đủ hậu quả, phải nhanh chóng khắc phục mới được. Nếu không thì cho dù cô có kinh nghiệm đánh nhau cỡ nào mà không có sức khỏe thì vẫn sẽ bị đánh gục sớm mà thôi. Chuyện hôm qua xem như là may mắn, nhưng không phải lúc nào cũng sẽ như vậy.

"Bạn đã gọi xe chưa?"

Anna tiễn Khánh Dương ra cửa, lo lắng hỏi.

"Rồi, chắc cũng vừa đến." - Khánh Dương vừa tìm giày của mình trên kệ vừa trả lời.

"Ừm, mình hơi tiếc một tí, nhưng thôi sức khỏe vẫn là trên hết."

"Không sao. Mình không yếu như vậy, chẳng qua không tiện ở lại chơi thâu đêm thôi."

Khánh Dương cười cười an ủi Anna. Nếu như sức khỏe của cô thật sự tệ như vậy thì đã không tham dự buổi tiệc này rồi.

Buổi tiệc sinh nhật này của Anna chủ yếu là mời bạn bè ở trường nên toàn bộ đều là người ngoại quốc, chỉ có một mình Khánh Dương là học trường khác, hơn nữa lại là người Việt. Vì đã sống ở Mỹ một thời gian dài nên cô cũng không khó khăn để làm quen và hoà nhập với nhóm người này. Thậm chí có phần dễ dàng hơn cả việc thích nghi ở trường Silver vài phần. Vì vậy khi biết tin Khánh Dương phải về sớm, mọi người đều vô cùng tiếc nuối.

Từ chung cư của Anna về đến nhà của Khánh Dương chưa đến mười phút. Cô nhờ tài xế dừng xe ở đầu đường rồi đi bộ một quãng đường ngắn để về đến nhà, xem như là để hít thở không khí một tí.

Đi chưa được vài bước, Khánh Dương đã dừng lại khi nhìn thấy một chiếc xe lạ đang đỗ trước cửa nhà mình. Cô lục lại trí nhớ, hình như trong những người mà cô quen biết không có người nào đi Range Rover màu xanh đen cả.

Ở khu phố của Khánh Dương sinh sống, việc xe ô tô đỗ dọc vỉa hè không phải là chuyện gì quá xa lạ, chỉ cần nó không chắn trước cửa ra vào thì không sao cả. Ngày thường cô cũng không quá để tâm đến việc có bao nhiêu chiếc xe đang đỗ trước cửa nhà mình. Thế nhưng đêm nay cô chỉ ở nhà một mình, hơn nữa dường như chủ nhân của chiếc xe vẫn đang ngồi bên trong, như thế thì hơi nguy hiểm.

Khánh Dương phải ở nhà một mình vài lần đương nhiên sẽ sinh ra tâm lý cảnh giác. Cô dừng lại ở vỉa hè, nhìn qua biển số xe, từ góc độ này lại cảm thấy tương đối quen thuộc. Hình như Hoàng Nam cũng đi Range Rover màu xanh đen, cũng chính là chiếc xe mà ngày đầu tiên gặp nhau cô đã đâm phải. Lúc đó cũng có chút ấn tượng.

"Mình nhớ Hoàng Nam đến điên rồi sao."

Khánh Dương nói thầm, lập tức đập tan suy nghĩ viễn vông này đi ngay lập tức. Hoàng Nam đã âm thầm biến mất khỏi cuộc sống của cô rồi. Cô không nên vì nhớ nhung mà sinh ra cảm giác hoang tưởng như vậy. Kiểu xe này khá phổ biến, cũng chẳng phải một mình Hoàng Nam sử dụng. Cô chẳng qua là vì nhớ hắn nên mới suy nghĩ lung tung mà thôi.

Ổn định tư tưởng xong, Khánh Dương quyết định mặc kệ cảm giác lo lắng mà đi vào nhà. Cô sợ cái quái gì chứ, khu phố này an ninh rất tốt, camera lại ở khắp nơi, đầu đường còn có một chốt bảo vệ. Khi Khánh Dương bước đến gần chiếc xe đang đỗ bên đường, chủ nhân của nó ngay lập tức mở cửa bước ra ngoài. Âm thanh mở cửa xe khiến cho Khánh Dương giật mình nhìn sang. Thật sự là Hoàng Nam. Cô không hề tưởng tượng ra.

Khánh Dương cứ nghĩ mình nhìn nhầm, Hoàng Nam biến mất hơn một tháng, thế mà khi trở lại không nói không rằng mà trực tiếp đến tìm cô, chuyện này khó mà tin được.

Nhìn thấy Khánh Dương qua gương chiếu hậu, Hoàng Nam vội vàng bước xuống xe, hắn đã chờ cô hai tiếng rồi. Thế nhưng hắn chẳng cảm thấy khó chịu, chỉ mong cô nhanh xuất hiện một chút. Lúc này hắn mới nhìn thấy Khánh Dương một cách rõ ràng. Hoàng Nam sững người mất mấy giây, hôm nay nhìn Khánh Dương không giống như mọi ngày mà lại giống như hình ảnh lần đầu bọn họ gặp nhau vào một buổi tối của vài tháng trước, chính là hình ảnh trưởng thành và quyến rũ, khác hẳn với lúc gặp ở trường, khiến hắn có chút thất thần.

Gặp lại Hoàng Nam sau một tháng, tâm trạng của Khánh Dương vô cùng phức tạp. Cô cảm thấy bản thân mình nên tức giận, nhưng lại cảm thấy vui mừng. Cuối cùng thì ngay trong giây phút cô không mong chờ nhất thì hắn lại xuất hiện, thật là biết cách đùa giỡn với cảm xúc của người khác mà. Khánh Dương nhìn lướt qua Hoàng Nam, cũng không vì nhìn thấy hắn mà dừng bước, trực tiếp xem ai đó như người xa lạ, đẩy cửa bước vào nhà.

Thái độ xa cách của Khánh Dương làm Hoàng Nam hoảng loạn, hắn nhanh chóng đánh hơi ra cảm giác bất thường. Dù sao thì biệt danh bad boy gắn lên người Hoàng Nam không phải là hữu danh vô thực, hắn hiểu con gái ở một mức độ nhất định. Khánh Dương chắc chắn là đang giận hắn vì đã bỏ đi không một lời từ biệt rồi bây giờ lại bất thình lình xuất hiện đây mà.

Trước khi Khánh Dương bước vào sân nhà của mình thì Hoàng Nam liền lao đến giữ cô lại. Hắn giữ lấy tay nắm cửa, cũng là đang trực tiếp nắm tay cô. Khánh Dương nhìn bàn tay đang phủ lấy tay mình, ánh mắt chợt trầm ngâm. Vì cô đang quay lưng lại với Hoàng Nam nên nhất thời hắn không nhìn thấy cô đang hơi nhếch môi mỉm cười.

Hoàng Nam vô cùng thức thời, nhân lúc Khánh Dương chưa đẩy mình ra liền tranh thủ cơ hội giải thích:

"Nam biết là Dương rất là tức giận, nhưng cho Nam giải thích trước được không. Nói xong Nam để Dương giận bao lâu tùy thích."

Hoàng Nam nói xong nhưng Khánh Dương vẫn duy trì trạng thái quay lưng lại với hắn, dường như không muốn nhìn thấy con người đáng ghét này nữa:

"Là người dưng thì Dương đâu dám có quyền giận ai."

Khánh Dương nhàn nhạt trả lời lại. Là một trong số ít những người biết được tình cảnh thật sự của gia đình Hoàng Nam hiện tại, Khánh Dương phần nào đoán được lý do thật sự cho lần biến mất này của hắn nhưng cô vẫn không ngăn được cảm giác khó chịu của mình.

Khánh Dương không rõ từ bao giờ Hoàng Nam đã là một phần nào đó trong cuộc sống hằng ngày của cô. Việc ngày ngày đến lớp ngồi cạnh Hoàng Nam, cùng hắn đi ăn, đi chơi đã dần hình thành một thói quen khó từ bỏ. Khánh Dương không nghĩ bản thân mình lại xem Hoàng Nam như một phần của cuộc sống trong một thời gian ngắn như vậy. Chỉ cho đến khi hắn đột ngột biến mất cô mới nhận ra rằng có những thứ dường như đã quá thân thuộc, đến mức bản thân sẽ cảm thấy trống vắng khi nó không còn ở bên cạnh nữa. Đó cũng là lý do khiến cô tức giận.

Có lẽ Khánh Dương đang tức giận chính mình khi mà cô chợt nhận ra rằng bản thân mình đã quen thuộc với sự hiện diện của Hoàng Nam bên cạnh, tức giận chính bản thân mình khi để sự tồn tại của hắn ảnh hưởng đến cảm xúc và niềm vui của cô mỗi ngày. Lẽ ra cô không nên vì một người còn chưa là gì cả dẫn đến những cảm xúc tiêu cực như vậy.

Rồi một lúc nào đó Khánh Dương lại bất mãn hơn khi nhận ra rằng đã một tháng trôi qua rồi mà cô không thể hồi phục được. Cũng vì những cảm giác phức tạp này mà Khánh Dương vô cớ tức giận với Hoàng Nam. Rất khó khăn Khánh Dương mới bỏ được thói quen chờ đợi mà hắn lại đột ngột xuất hiện, ngay lúc này. Khánh Dương lại chẳng phải là người hiểu chuyện gì cho cam, cô quyết định để Hoàng Nam nhận lấy một phần sự khó ở của mình. Ai bảo hắn làm cô không vui.

Hoàng Nam không thể nào biết được tâm tình của Khánh Dương lại phức tạp như vậy. Hắn chỉ biết dù sao thì cũng là hắn sai, nhưng hắn cũng không thể nào làm khác được. Tình hình lúc đó chỉ có thể lặng lẽ bốc hơi một thời gian mà thôi. Hoàng Nam thích Khánh Dương, nhưng hắn vẫn còn lại rất nhiều lý trí, có những chuyện không thể nào theo ý bản thân mình được. Nhưng Hoàng Nam lại không ngờ rằng, cuối cùng hôm nay hắn lại vì Khánh Dương mà làm ra chuyện ngu xuẩn.

Hoàng Nam nén một tiếng thở dài, xem ra lần này Khánh Dương giận có vẻ nghiêm trọng hơn lần trước. Hắn nắm chặt lấy thanh nắm cửa, kéo về phía mình, đóng cửa nhà Khánh Dương lại.

Động tác này đồng thời kéo Khánh Dương về phía sau, hoàn toàn nằm gọn trong vòng tay của Hoàng Nam. Khánh Dương giật mình, lúc này trước mặt cô là cánh cửa gỗ, sau lưng hoàn toàn dựa vào người Hoàng Nam. Tư thế này thật là đáng quan ngại. Cô vội buông tay, xoay người lại đối diện với Hoàng Nam.

"Nam không xem Dương là người dưng, Nam có lý do riêng."

Hoàng Nam chống hai tay lên cửa, từ từ áp sát, chặn lại hết đường thoát của Khánh Dương. Hắn cúi đầu nhìn cô gái đang bị hắn nhốt lại trong không gian do mình tạo ra, nói một cách đầy chắc chắn.

Khánh Dương bị Hoàng Nam ép sát vào cửa gỗ, tuy bên ngoài nhìn không ra sự thay đổi nào nhưng chỉ có cô mới biết lúc này tim mình đập nhanh đến mức nào, trời ạ cảm giác quái quỷ này. Có người nào muốn xin lỗi lại hành động giống như Hoàng Nam không chứ. Chẳng có một tí áy náy nào, đã thế lại còn dùng cách này để nói chuyện. Khánh Dương híp mắt, Hoàng Nam muốn dùng mỹ nam kế à.

"Cho Nam năm phút để giải thích"

Khánh Dương cố gắng trấn tĩnh, rồi trả lời với Hoàng Nam.

"Ừ, Nam sẽ giải thích tất cả."

Bình thường Khánh Dương được xem như là không thấp, với nhiều cao 1m67 của mình cô tương đối nổi bật trong nhóm nữ sinh. Nhưng hiện tại khi đứng đối diện với một chàng trai cao 1m85 như Hoàng Nam thì lại vô cùng chênh lệch.

Khánh Dương nhìn chàng trai cao lớn chỉ cách mình vài cm này, trong lòng không khỏi cảm thấy hoảng loạn. Dù cho cô có bình tĩnh đến thế nào thì tâm hồn thiếu nữ ẩn sâu trong tâm hồn cô vẫn bị Hoàng Nam làm cho thức tỉnh, cảm giác có chút kí©h thí©ɧ và xấu hổ. Tư thế này duy trì lâu không tốt, không chừng cô tự động tha thứ cho Hoàng Nam mất.

"Mà Nam có thể tránh ra một chút không?"

Khánh Dương do dự một lúc rồi đẩy hắn ra. Nhưng Hoàng Nam làm gì dễ dàng để cho cô làm theo ý mình như vậy. Dù cho dùng sức như thế nào thì người nào đó vẫn không di chuyển. Một chút sức lực nhỏ bé này của Khánh Dương không đủ để ảnh hưởng đến Hoàng Nam, ngược lại còn khiến cho hắn cảm thấy muốn giữ cô lại lâu hơn.

"Không. Sau khi Nam giải thích xong thì Dương hết giận nhé?" - Hoàng Nam đưa ra điều kiện.

"Còn phải xem Nam giải thích như thế nào."

Khánh Dương lầm bầm. Câu trả lời này có vẻ không hợp với ý của Hoàng Nam cho lắm nên hắn vẫn không di chuyển dù chỉ là nửa bước.

Khánh Dương lờ mờ nhận ra dường như cô đã mất quyền kiểm soát câu chuyện rồi thì phải. Rõ ràng cô mới là người giận mà tại sao giờ lại thành Hoàng Nam ra điều kiện với cô. Khánh Dương trừng mắt nhìn Hoàng Nam, tựa hồ như rất bất mãn. Thế nhưng cô lại không nhận ra mình thật sự chẳng hề tức giận với Hoàng Nam từ tận sâu đáy lòng. Chỉ là thể hiện ra ngoài mặt như vậy mà thôi.

Hoàng Nam cảm thấy dáng vẻ bất mãn này của Khánh Dương khá dễ thương, muốn trêu đùa cô thêm một lúc nữa. Thế nhưng hắn cũng biết rằng với tội trạng của mình hiện tại mà làm gì quá đáng thì e rằng không thể nào cứu vớt được mất. Vì vậy Hoàng Nam cũng rất thức thời mà lùi về phía sau vài bước, trả lại khoảng cách phù hợp cho cả hai.

"Chuyện cũng khá dài, chúng ta đổi chỗ nói chuyện đi."

Hoàng Nam đề nghị. Hắn cũng không đợi Khánh Dương có đồng ý hay không mà quay lại xe, mở cửa ghế lái phụ chờ cô vào.



Khánh Dương vẫn bày ra gương mặt lạnh tanh, đầy sự tức giận của mình, nhưng cũng không từ chối lời đề nghị này của Hoàng Nam mà bước lên xe của hắn. Trong lòng cô đầy ai oán, người này cũng thật hay ho. Rõ ràng là bản thân cô đang rất tức giận, thế nhưng sau một màn đυ.ng chạm, áp tường là lại đi theo nghe hắn giải thích.

Khánh Dương ngồi ở ghế phụ, thầm mắng bản thân mình là đứa mê trai không lối thoát. Từ trước đến nay cũng chỉ có Hoàng Nam mới khiến cô trở nên như vậy mà thôi.

Trong lúc Khánh Dương còn đang tự mắng bản thân mình thì Hoàng Nam đã vào xe, hắn vươn người sang phía Khánh Dương đeo dây an toàn cho cô. Khánh Dương còn đang suy nghĩ vu vơ thì đã thấy Hoàng Nam kiếm cớ ôm lấy mình. Lại là mỹ nam kế.

Trong lúc đeo dây an toàn cho Khánh Dương, Hoàng Nam làm như vô tình nhìn qua vết trầy bên mặt của Khánh Dương. Hắn khẽ nhíu mày, vậy mà Duy Anh bảo rằng Khánh Dương không sao. Đúng là lừa gạt người khác.

Hoàng Nam đưa Khánh Dương đến một bờ sông cách nhà cô không xa. Bên cạnh bờ sông còn là một công viên lớn, tuy hiện tại không quá đông đúc nhưng vẫn có nhiều người qua lại, đặc biệt là các cặp đôi. Khánh Dương khá bất ngờ nhưng không thể hiện ra ngoài. Hoàng Nam không suy nghĩ gì nhiều, hắn chỉ muốn tìm một nơi nào đó yên tĩnh để nói chuyện mà thôi.

Ra đến bờ sông, Hoàng Nam dẫn Khánh Dương đến một khu vực tương đối yên tĩnh, trăng thanh gió mát, vô cùng thích hợp để trò chuyện tâm sự.

"Một tháng qua Nam đi nước ngoài."

Hoàng Nam không đợi Khánh Dương hỏi đã chủ động mở đầu câu chuyện. Hai người ngồi cạnh nhau trên một chiếc bục gỗ, đối diện là bờ sông tĩnh lặng. Ở bên kia bờ được chia làm hai khung cảnh đối lập nhau. Một bên là khu nhà cũ xập xệ, bên cạnh lại là chung cư cao tầng sầm uất, nhìn vô cùng khác biệt.

Khánh Dương ngồi bên cạnh Hoàng Nam, cô không bất ngờ với lời nói vừa rồi của hắn, đại khái cô có thể đoán được phần nào. Khánh Dương không đáp lại mà chỉ ừ một tiếng để Hoàng Nam kể tiếp.

"Nam không nhắn tin cho Dương là bởi vì Nam phải đổi điện thoại, cắt đứt hết liên lạc với thế giới bên ngoài, bao gồm cả mạng xã hội."

Hoàng Nam tiếp tục kể. Lúc này thì Khánh Dương mới ngỡ ngàng quay sang nhìn hắn, mọi chuyện nghiêm trong như vậy sao. Hoàng Nam có thể đoán được Khánh Dương đang nghĩ gì khi nhìn thấy ánh mắt sửng sốt của cô.

Một tháng trước hắn cũng bất ngờ như vậy. Hắn còn nhớ rõ ngày hôm đó khi nhận được vé máy bay cùng hộ chiếu rồi gặp người bên bộ phận an toàn thông tin xử lý điện thoại và laptop cá nhân, Hoàng Nam đã đứng lên chất vấn phụ huynh của mình. Hắn không hiểu, chỉ là một chút khó khăn trong việc kinh doanh, việc gì phải làm đến mức này. Tại sao hắn phải chạy trốn, chuyện gì đang xảy ra. Chẳng phải mọi người đều bảo với hắn rằng đây chỉ là một kế hoạch hay sao, vì sao bây giờ mọi thứ lại trở nên chân thật như vậy.

Cuối cùng sau một hồi tranh cãi, Hoàng Nam nhận ra rằng điểm khác biệt duy nhất trong cuộc chơi này chỉ là ba mẹ hắn đã biết trước nên đã sớm có chuẩn bị. Còn lại những gì đang xảy ra vẫn là sự thật. Một sự thật rằng gia đình hắn đang gặp biến cố, hắn chẳng làm gì để giúp đỡ họ được mà phải lên máy bay chạy trốn như thế này. Hoàng Nam biết được sự thật, hắn rất khó để chấp nhận chuyện này nhưng không thể làm gì khác ngoài việc làm theo vì đó là điều duy nhất hắn có thể làm, không trở thành điểm yếu của ba mẹ.

"Nhưng Nam đã về nước rồi, nhưng tại sao vẫn không báo cho Dương biết?" - Khánh Dương ngập ngừng hỏi.

"Thật ra Nam mới hạ cánh lúc bốn giờ sáng nay. Điện thoại vẫn chưa đổi lại. Chắc phải sang thứ hai đi học lại thì mới khôi phục lại mọi thứ."

Hoàng Nam thành thật trả lời. Khánh Dương gật đầu, cô xâu chuỗi lại tất cả mọi thứ, bỗng dưng phát hiện ra một điểm dễ khiến bản thân rung động:

"Nếu vậy… chẳng phải Nam vừa về đã đến gặp Dương luôn à?"

"Ừ. Để Nam có thể liên lạc lại với Dương phải mất ba ngày nữa, mà Nam thì hết chờ được rồi."

Hoàng Nam thẳng thắn thừa nhận, Khánh Dương cảm thấy sấm nổ đùng đùng bên tai. Cô lại một lần nữa bị Hoàng Nam làm cho cảm động.

"Không giận nữa chứ?"

Hoàng Nam cười hỏi. Khánh Dương nhíu mày nhìn hắn, đây là hắn đang đắc ý sao. Riêng với tình huống lần này cô cũng không hành xử vô lý nữa. Mọi chuyện giống như cô dự đoán, nhưng lại trầm trọng hơn nhiều lần. Cô cũng không thể nào thiếu suy nghĩ mà tiếp tục làm loạn.

Khánh Dương ừ một tiếng như một lời xác nhận. Khánh Dương tò mò hỏi hắn một câu:

"Thế một tháng qua Nam ở đâu?"

"Úc."

Hoàng Nam trả lời. Trong tất cả những nơi có thể đến trong những thời điểm như thế này thì Úc là lựa chọn hàng đầu của gia đình hắn. Không quá xa như châu Âu hay châu Mỹ, chỉ với chuyến bay dài khoảng tám tiếng thì hắn đã có thể quay về trong trường hợp xấu nhất. Hơn nữa mẹ của Hoàng Nam từng du học ở Úc vài năm nên xây dựng được nhiều mối quan hệ tốt, vì vậy đó có thể xem là nơi an toàn nhất.

"Nam ở thành phố nào?"

Khánh Dương có chút tò mò, vào mùa hè năm ngoái cô cũng từng đi du lịch ở Úc một tuần nên cảm thấy vô cùng hoài niệm.

"Phần lớn thời gian thì ở Melbourne, nhưng rảnh rỗi cũng sang Sydney, Queensland chơi vài ngày. À, Nam đã ăn thử crepe ở chỗ Dương nói. Ngay góc đường Swanton với Little Collins ấy."

Nghe lời Hoàng Nam nói, Khánh Dương có tí cảm động nhìn hắn. Hắn nhớ những gì cô đã từng nói sao. Vào thời điểm mới quen biết, Khánh Dương có kể cho Hoàng Nam nghe một vài chuyện vụn vặt, trong đó có từng nhắc đến việc cô nhớ mãi không quên món bánh Crepe ở Úc ngày nào. Thế mà Hoàng Nam vẫn còn nhớ.

"Vậy à? Ngon mà đúng không?"

"Ừ. Lúc đó Nam đã nghĩ ước gì Dương có thể ở cùng Nam lúc đó. Hy vọng chúng ta có thể đi du lịch cùng nhau."

Hoàng Nam không nói dối, một tháng ở Úc hắn không lúc nào là không nghĩ tới chuyện này. Cả hắn và Khánh Dương đều là những người đã nhìn ra thế giới, Hoàng Nam cũng biết đối với nơi này Khánh Dương không phải là chưa từng thấy qua, chỉ là hắn ước gì cả hai có thể cùng nhau nhìn ngắm thế giới phồn hoa này. Hoàng Nam không ngờ rằng một ý định thoáng qua của mình vào thời điểm này thế mà lại thật sự diễn ra vào tương lai, cũng chính là thành phố đó, cũng là hắn và cô, nhưng đã ở trong một trạng thái mối quan hệ khác với bây giờ rất nhiều, khác đến mức nếu hắn ở hiện tại biết được cũng sẽ không thể nào tin được.

"Vậy thì sau này chúng ta có thể đi cùng nhau."

Khánh Dương nhỏ giọng nói. Nghe Hoàng Nam kể cô cũng có thể tưởng tượng được ra phần nào viễn cảnh tương đẹp đó. Trong lòng có chút mong chờ.

Hoàng Nam gật đầu, hắn nở một nụ cười ấm áp. Khánh Dương hết giận rồi, thật là thoải mái. Đến lúc này hắn mới bắt đầu hỏi về vụ việc xảy ra ở trường.

"Chuyện hôm qua ở trường Dương có sao không?"

Hoàng Nam hỏi. Khánh Dương biết Duy Anh thân thiết với Hoàng Nam, nhà hai người lại gần nhau nên cô không mấy bất ngờ khi hắn nhắc đến chuyện ở trường.

"Không sao."

Khánh Dương cười nói. Nhìn thấy Khánh Dương không sao hắn mới cảm thấy yên tâm. Nhưng phải hỏi qua một chút.

"Thật không?"

"Thật. Không tin Nam xem đi."

Khánh Dương cười khổ, chuyện của nhóm nữ sinh kia cô không muốn truy cứu thêm nữa. Người thì cũng đã đuổi học rồi. Tuyên chiến thì cũng đã tuyên chiến rồi. Dù sao thì bọn họ vẫn thảm hơn cô nhiều.

Khánh Dương chỉ muốn nói đùa, cô không nghĩ Hoàng Nam thật sự kiểm tra xem cô có làm sao không. Hôm nay cô mặc một chiếc áo croptop màu đen. Tuy rằng kiểu áo này hở phần bụng và vai nhưng lại là kiểu áo tay dài.

Hoàng Nam thế mà lại làm theo lời Khánh Dương thách thức, hắn kéo tay áo của cô lên, trên cánh tay lúc này hiện ra một vài vết bầm tím do va chạm và cả một vài vết xước mờ ảo. Nhìn qua thì không quá nghiêm trọng nhưng vì da Khánh Dương khá trắng nên những dấu vết này càng thêm nổi bật.

"Như vậy mà bảo không sao." - Hoàng Nam nhíu mày, giọng nói có phần tức giận nhưng nhiều hơn vẫn là lo lắng.

"Chỉ là vết thương ngoài da thôi mà. Có đánh nhau thì cũng khó mà không bị làm sao được."

So với thái độ vô tình của Nguyên Khang ngày hôm qua thì sự quan tâm của Hoàng Nam lại làm Khánh Dương cảm thấy trong lòng ấm áp. Đây chính là sự khác biệt giữa người có và không có tình cảm với mình hay sao.

Khánh Dương lần đầu tiên nhận được sự quan tâm từ một người không có quan hệ máu mủ không khỏi cảm thấy xúc động. Lần nào cũng vậy, vẫn chỉ là Hoàng Nam quan tâm đến cô nhất, dù cho cô có là người đi đánh người hay là bị người đánh thì hắn vẫn sẽ lo lắng khi cô bị thương. Chứ không như những người khác chỉ quan tâm đến người bị nặng hơn.

Khánh Dương nhớ lại những lần trước, cô đánh nhau với người khác trầy da tróc vảy nhưng bởi vì cô thắng, cô không phải là người thua cuộc, cô vẫn duy trì được hình ảnh kiêu ngạo của mình thế là mọi người nghĩ rằng cô không sao cả. Ai cũng chỉ quan tâm tới nạn nhân, tới những cô gái yếu đuối cần được bảo vệ, thế còn cô, dù cô có năng lực tự vệ nhưng cô cũng bị thương mà, thế nhưng vì sao mọi người chỉ nghĩ rằng cô không khóc, không đau khổ, không thể hiện ra bên ngoài thì liền bỏ mặc không cần để tâm đến chứ.

Khánh Dương muốn nói với Hoàng Nam rằng thật ra bọn họ mới thảm hơn cô, nhưng vì bảo trì hình tượng nên quyết định không nói nữa.



"Những chuyện như thế này là do Nam sơ suất, sẽ không có lần sau nữa."

"Nam cũng đã làm tốt rồi, chẳng qua vì bọn họ tưởng rằng Nam đã nghỉ học thôi. Dù sao cũng rất khó để Nam ở bên cạnh Dương 24/24 đúng không? Chi bằng để bọn họ tự mình rút lui chứ không phải vì sợ Nam nữa."

Những lời Khánh Dương nói Hoàng Nam không thể nào phản bác. Hắn cũng không nghĩ ra được một cách nào hoàn hảo hơn được nữa.

"Nam nghe kể hôm qua Việt Anh làm lớn chuyện hả?"

"Ừ, nó làm hơi quá. Do bình thường nó không làm những việc kiểu này nên không kiểm soát được."

"Vậy cũng tốt. Dù sao đó cũng là cách mọi người trong trường cư xử với nhau. Dương đừng ngại. Khi con người không đối xử tử tế được với nhau thì nên làm cho họ biết điều."

"Dương không ngại, ngược lại cảm thấy rất vui. Những chuyện dùng gia thế chèn ép người khác như thế này đã không làm thì thôi, thử qua rồi cảm thấy thật đã."

Khánh Dương nói xong chợt nhận ra mình đã lỡ lời. Hình tượng của cô, trời ơi, sao lại thành kiêu căng hống hách rồi. Hoàng Nam đang chăm chú lắng nghe thì thấy Khánh Dương không nói nữa. Hắn liếc mắt sang nhìn cô, người vẫn đang trầm ngâm tìm cách chữa cháy.

Hoàng Nam đã yêu ai thì yêu cả đường đi lối về, hắn cảm thấy vui vì Khánh Dương còn có thể vô tư thoải mái như vậy. Hắn còn ước gì cô có thể mãi mãi duy trì được tâm trạng vui vẻ và sống một cuộc sống vô lo vô nghĩ. Đừng như hắn, hiểu chuyện quá sớm rồi luôn mang trên người một cảm giác nặng nề khó tả.

"Nam mong rằng Dương vẫn mãi mãi như lúc này, không phải buồn phiền vì chuyện gì cả. Gia đình chúng ta vẫn luôn là điểm tựa mạnh nhất, không bao giờ lung lay."

Hắn thấp giọng nói, không khí chợt trầm xuống. Khánh Dương nhận ra chàng trai ngồi bên canh mình đang có tâm trạng. Vốn dĩ Hoàng Nam không muốn cho Khánh Dương nhìn thấy hình ảnh mà hắn cho là yếu đuối này của mình. Thế nhưng vì cô luôn mang đến cho hắn một cảm giác bình yên và thoải mái nên lại không kìm được mà để lộ ra một góc khuất này của mình.

"Thế Nam buồn phiền điều gì sao?"

Khánh Dương hỏi, lời nói mang nhiều sự quan tâm hơn là tò mò. Từ khi quen biết đến giờ cũng vài tháng, khi Hoàng Nam và Khánh Dương gặp nhau chủ yếu là những lúc vui vẻ. Cùng nhau đi ăn, đi chơi, chia sẻ những trải nghiệm và cảm xúc tích cực và tốt đẹp về cuộc sống này. Chưa bao giờ không khí trầm lắng và nghiêm túc như hiện tại.

"Bỗng dưng hiểu ra nhiều chuyện. Một tháng qua rảnh rỗi Nam suy nghĩ nhiều thứ. Chợt nhớ ra hồi lớp chín trong lớp có một người bạn, gia đình cậu ta sụp đổ chỉ sau một đêm. Công ty phá sản, nợ nần chồng chất. Từ một người sống trong sung túc trở nên trắng tay. Cậu ta chuyển trường, sau đó Nam cũng không gặp lại. Nam có đi ngang qua nhà cậu ta một vài lần. Nơi đó vốn dĩ là một tòa nhà lộng lẫy, rồi chợt trở nên điêu tàn, sang tay nhiều người và rồi bị đập bỏ. Lúc đó Nam không nghĩ gì nhiều, nhưng thời gian gần đây khi mà bản thân mình liên tục nhìn thấy mọi chuyện không may mắn xảy ra, Nam cảm thấy vô cùng bất an."

Hoàng Nam dừng một lúc như đang suy nghĩ rồi lại nói tiếp:

"Ừ thì Nam cũng không trách gì ba mẹ của mình. Nếu như gia đình Nam không giàu có nữa thì cũng không sao. Chuyển trường cũng được. Đi làm thêm cũng được. Nam không quá bài xích cuộc sống như vậy. Nhưng khi mọi thứ cận kề thì cảm thấy rất sợ hãi, sợ cuộc sống hoàn hảo này sẽ biến mất. Sợ những tai họa kia thật sự xảy ra với mình. Sợ nhìn thấy công sức cả đời của ba mẹ bị người ta cướp mất. Thế mà Nam không làm được gì cả. Chỉ biết lo sợ cuộc sống tốt đẹp của mình không còn nữa. Nam biết bản thân mình ích kỷ khi có những suy nghĩ như vậy, nhưng mà không thoát được."

Hoàng Nam chậm rãi kể ra những tâm sự mà hắn đã giấu kín trong một thời gian dài. Hắn không biết liệu những lời bộc bạch như thế này có khiến Khánh Dương thay đổi cách nhìn về hắn hay không. Nhưng ngoài Khánh Dương ra, Hoàng Nam cũng không tìm được ai mà hắn cảm thấy đủ thoải mái để nói về chuyện này.

Khánh Dương nghiêm túc lắng nghe. Là một người sinh ra và lớn lên với hoàn cảnh tương đồng, cô hoàn toàn thấu hiểu và thông cảm với suy nghĩ của Hoàng Nam. Vì cô thỉnh thoảng cũng suy nghĩ bâng quơ về những chuyện như vậy. Thế nhưng vì chưa bao giờ trải qua nên cô không thể nào thấu hiểu được cảm xúc của hắn lúc này.

Khánh Dương nghe ngóng không ít chuyện của nhà Hoàng Nam, dù bây giờ mọi chuyện đã ổn định, ba mẹ của Hoàng Nam xem như là đã thắng cuộc trong một trận chiến mà họ đã biết trước, thế nhưng thời gian qua Hoàng Nam hẳn phải chịu không ít áp lực. Nhất là khi hắn lại quá hoàn hảo như vậy. Sự hoàn mỹ và nổi tiếng ở trường học cũng là một phần lý do khiến Hoàng Nam cảm thấy hoảng sợ mà hắn không thể nhận ra.

"Mọi chuyện không phải là lỗi của Nam. Suy nghĩ như vậy những người như chúng ta đều ít nhất một lần nghĩ tới. Huống chi là Nam, Nam đã chứng kiến nhiều chuyện xảy ra như vậy."

Khánh Dương nhẹ nhàng an ủi. Hoàng Nam cười nhẹ, cảm giác nói ra được những lời trong lòng thật thoải mái.

"Ừ, những cảm giác này Nam mong Dương không bao giờ phải trải qua. Nam muốn Dương vẫn luôn tự tin và vui vẻ như hiện tại. Có những thứ một khi đã hiểu ra thì không thể nào quay về như lúc trước nữa."

Hắn thật sự không thể nào quay về được những ngày tháng vô tư được nữa. Hắn đã phải nghiêm túc nhìn nhận hoàn cảnh thực tế. Không có gì là mãi mãi. Ba mẹ hắn không phải là những người bất khả chiến bại, cho dù họ tài giỏi đến mấy nhưng cũng sẽ có lúc bất lực. Sự giàu có này không phải là vĩnh viễn.

Hoàng Nam nhận ra từ trước đến nay hắn quả là hời hợt với công việc kinh doanh của gia đình. Hắn quá mức kiêu ngạo và tự tin vào một đế chế không bao giờ sụp đổ. Ba mẹ hắn đã tạo nên một thế giới an toàn và hoàn mỹ để cho hắn trưởng thành, có lẽ đã đến lúc hắn nên suy nghĩ nghiêm túc về cuộc đời của mình hơn.

Hoàng Nam vẫn là một kẻ kiêu ngạo, hắn vẫn không muốn sống dưới cái bóng của ba mẹ mình. Hắn muốn mình tồn tại một cách độc lập, đầy tự tin và kiêu hãnh. Hắn vẫn sẽ nuôi dưỡng ý chí về một con đường riêng của mình nhưng cũng nâng cao tinh thần trách nhiệm với sản nghiệp của gia đình.

Hoàng Nam lúc này trong mắt Khánh Dương đã trưởng thành hơn rất nhiều, hơn hẳn cô một bậc. Những tâm trạng của hắn Khánh Dương tuy hiểu nhưng cô vẫn không trải qua nhiều chuyện để cảm nhận được hoàn toàn. Trái với những gì Hoàng Nam lo lắng, Khánh Dương nghe xong lại cảm thấy hắn thật trưởng thành và chín chắn, vì vậy cảm tình càng tăng thêm.

Khánh Dương không biết nên an ủi Hoàng Nam như thế nào. Cô vươn người ôm lấy hắn. Hoàng Nam có chút bất ngờ nhìn cô.

"Đặc quyền của một người bạn. Hy vọng giúp Nam cảm thấy tốt hơn."

Hoàng Nam vòng tay ôm lấy Khánh Dương, tựa cằm lên vai cô. Hắn im lặng một lúc, tâm trạng dần dần được hồi phục. Hắn nhắm mắt, cảm thấy rất bình yên, những cảm xúc phức tạp trong lòng cũng dần được xoa xịu không ít.

Khi đã bình tĩnh trở lại, Hoàng Nam mới bắt đầu chú ý đến những điểm khác. Tựa như mùi hương nước hoa Khánh Dương đang sử dụng rất thơm. Một loại mùi hương nhẹ nhàng và tinh tế, khiến hắn có chút say mê, nhất thời không muốn buông tay.

Hoàng Nam đã cảm thấy tốt hơn, tâm trạng lại quay về như lúc ban đầu. Hắn không vội buông Khánh Dương ra mà thì thầm vào tai cô:

"Bình thường bạn nào của Dương cũng có đặc quyền này à?"

Nghe tông giọng của Hoàng Nam đã thay đổi, Khánh Dương biết hắn đã hết buồn phiền. Thế là lại quay về dáng vẻ thích diễn trò mập mờ như lúc đầu. Hơi ấm lượn lờ bên tai khiến Khánh Dương vô thức run lên một cái, cảm giác hơi ngứa, vội nghiêng đầu tránh né.

"Thời gian sử dụng đặc quyền đã hết."

Khánh Dương không trả lời câu hỏi kia của Hoàng Nam mà hùng hồn tuyên bố rồi không khách khí mà đẩy hắn ra. Nhưng Hoàng Nam không dễ dàng gì buông tay như vậy, hắn vẫn ôm chặt lấy cô.

"Cho Nam ôm thêm chút nữa."

"Không được. Đừng có lợi dụng."

"Vậy làm thế nào mới được ôm thêm một lúc nữa? Hơn mức bạn bè được không?"

Hoàng Nam tiếp tục hỏi khó Khánh Dương. Hắn không định tỏ tình vào lúc này, chỉ muốn đùa giỡn một lúc. Khánh Dương ngày ngày đều tự tin và bình tĩnh, ít khi nào có thể thấy cô ngại ngùng hay xấu hổ. Hoàng Nam nghĩ rằng đây là một cơ hội tốt để thử.

"Hơn mức bạn bè thì đặc quyền khác rồi." - Khánh Dương nói.

Hoàng Nam hơi nhếch môi, Khánh Dương lại né tránh kiểu câu hỏi này của hắn rồi nhưng hắn không vội. Cứ từ từ như vậy mà lại tốt. Hắn thu lại dáng vẻ đùa giỡn lúc nãy, chân thành nói:

"Cảm ơn Dương đã lắng nghe Nam hôm nay."

Hoàng Nam nói rồi rất tử tế buông Khánh Dương ra. Hắn nhìn cô đầy thâm thúy:

"Còn về đặc quyền dành cho mối quan hệ hơn mức bạn bè thì Nam sẽ nghiêm túc tìm hiểu."

Khánh Dương không đáp lại lời này của Hoàng Nam. Cô cảm thấy có chút đói bụng, ở buổi tiệc kia cô cũng chưa ăn được gì nhiều.

"Đi, Dương mời Nam đi ăn khuya."

Khánh Dương kéo Hoàng Nam cùng đứng lên với mình.

"Được, vậy Dương chỉ đường đi."

Hoàng Nam với Khánh Dương thống nhất xong, vừa định rời khỏi chỗ ngồi trong công viên thì liền có một đám người kéo đến vây quanh cả hai. Hoàng Nam nhíu mày, theo bản năng nắm tay Khánh Dương kéo cô ra phía sau lưng mình. Xem ra bữa ăn khuya này chưa phải dời lại một lúc rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »