Chương 14: Vân Dương 2

《Bách yêu phổ》

"Ti Phủ cũng cần người này."

"Đúng á, rất hiếm khi thấy nhà họ cũng treo bảng ở đây."

"Đi thử xem không."

"Không cần đâu, đều gọi chơi thôi, ta thà chọn một công việc lương thấp hơn một chút cũng không muốn đến Ti Phủ để chịu tội đâu."

"Cũng đúng, xem thử cái khác đi."

Mấy người bên cạnh thầm thầm thì thì nói với nhau làm Đào Yêu chú ý, nàng dỏng tai lên nghe hết nửa ngày, lại thuận đường nhìn theo hướng chỉ của mấy người đó, ánh mắt rơi trên tấm bảng được treo ở nơi khó thấy nhất: "Ti Phủ cần một tạp dịch, nam nữ gì cũng được, tốt nhất là biết chăn nuôi, đãi ngộ đầy đủ. Ai có ý muốn làm thì đến tại Thanh Mộng Hà Ti Phủ tìm Miêu quản gia."

Nàng lại quan sát một phen, phát hiện những tên tìm việc bên canh nàng hình như rất kiêng kỵ nhà này, trừ mấy người thì thầm lúc nãy, những người khác nhìn thấy tấm bảng đó đều lắc đầu, sau đó ánh mắt liền chuyển đến những nơi khác.

"Đại thúc, Ti Phủ đó là nơi như nào thế, sao bọn họ đều không muốn đến đó làm công vậy." Nàng quay sang hỏi một nam tử trung niên đứng bên cạnh.

Nam tử đánh giá nàng từ trên xuống dưới một lượt, nói: "Tiểu cô nương, cô không phải người bản địa phải không."

"Vừa đến không bao lâu." Đào Yêu cười hi hi: "Kinh tế trong nhà khốn đốn nên mới muốn tìm một công việc để làm ấy mà."

"Vậy ta khuyên cô nên chọn nhà khác mà làm." Nam tử cau mày nói: "Ti Phủ không phải là chỗ tốt lành gì đâu, không thích hợp với một tiểu nha đầu mới đến như cô, cô vẫn là xem nhà khác coi có chỗ nào cần quét tước hay rửa bát gì đó thì đến xin làm đi."

"Không phải nơi tốt lành gì." Đào Yêu trợn mắt: "Sẽ ăn thịt người sao."

"Ách, là nơi đó có hai diêm vương sống, cô nói xem, đó có phải là nơi tốt lành không."

Nam tử lắc đầu: "Ti Phủ do huynh đệ đương gia hai người, chuyên làm những chuyện nghe đồn là không chính đáng, thường xuyên có những người trong giang hồ đao kiếm dính đầy máu ra vào trong phủ, cực kỳ đáng sợ."

"Hai diêm vương sống sao." Đào yêu đột nhiên cảm thấy hứng thú: "Vậy Ti Phủ này rốt cuộc làm nghề gì thế."

"Mọi người đều không biết nói thế nào, đại khái như những người trong giang hồ nếu như gặp phải chuyện gì đó bất bình, đều sẽ đến tìm bọn họ, cho nên giữa họ chắc cũng liên quan đến mấy chuyện chém chém gϊếŧ gϊếŧ rồi. Nhưng mà cũng không biết Ti huynh đệ hai người họ có bối cảnh gì, quan phủ cũng có mấy phần kiêng kỵ với họ, rất hiếm khi kiếm chuyện với họ." Nam tử lẩm bẩm nói: "Dù sao thì tiểu cô nương, ta khuyên cô đừng nên có ý muốn đến nơi đó. Cô nghĩ xem, ân oán giang hồ là điều đáng sợ nhất đó, cô không biết ngày nào sẽ có kẻ thù đến trước cửa nhà đâu, họa vô đơn chí."

Đào Yêu gật đầu, lại hỏi: "Nhà họ giàu không?"

"Cũng tính là giàu có." Nam tử nói

"Vậy ta yên tâm rồi." Đào Yêu vỗ ngực: "Vậy cho hỏi đường đến Thành Mộng Hà đi thế nào thế."

"Sao, cô nương muốn đi ư." Nam tử trợn mắt.

"Đại thúc, ta nghèo lắm." Đào Yêu tỏ vẻ đáng thương nhìn hắn: "Ca ca ta đối xử với ta rất tệ, không có ta ăn không cho ta mặc, còn nói ta nếu hôm nay không tìm được việc thì sẽ đuổi ta ra khỏi nhà."

"Cái này." Nam tử do dự hồi lâu: "Cô nương đi từ Vạn Thắng Môn, lại đi về phía tay bảy tám dặm nữa, nhìn thấy một tấm bia đá khắc chữ Thành Mộng Hà, sau đó đi qua một cây cầu đá, xuyên qua khu rừng trúc, thì sẽ nhìn thấy Ti Phủ."

"Đa tạ nhé." Đào Yêu quay người đi.

Nam tử đứng sau lưng nàng thở dài một hơi: "Người trẻ tuổi thời này, sao lại cần tiền không cần mạng như thế."

Đào Yêu đương nhiên không thể nghe thấy hắn nói gì, nàng tính toán công việc tạp dịch này xem ra cũng không tồi, nhất là cái câu "tốt nhất là thạo chăn nuôi", cho nên bây giờ nhà họ trừ việc thiếu nuôi ngựa nuôi heo, và việc trị bệnh ra thì việc nàng thành thạo nhất không phải chính là chăn nuôi đó sao. Ma Nha chính là một minh chứng sống nha, nhìn xem nàng nuôi cậu ta tốt thế nào đi, trừ chuyện không cao lên thì chỗ nào cũng rất tốt.

Nghĩ đến đó nàng liền vui vẻ hưng phấn chạy đi.

Vị trí của Ti Phủ nằm rất xa, khi nàng tìm thấy được bia đá, đi qua một cây cầu cũ kỹ loang lổ, xuyên qua rừng trúc u tịch, đứng trước cánh cửa của ngôi trạch viện có tường màu xám tro, trời đã chạng vạng. Mắt thấy ngôi trạch viện tuy lớn, lại không nghe được bất cứ động tĩnh nào bên trong, bên ngoài cũng không có bóng người nào, chỉ nghe thấy tiếng rì rào của rừng trúc phía sau lưng.

Nàng nắm lấy vòng cửa đập mấy cái, không bao lâu liền có người đến tiếp.

"Người đến là ai." Cửa không mở, có tiếng của nam tử phía sau cánh cửa truyền đến.

"Ta đến tìm Miêu quản gia, thấy tấm bảng tìm người ở Thính Phong Lâu, nghe nói quý phủ muốn tìm tạp dịch, cho nên cố ý đến đây để ứng tuyển." Đào Yêu lớn tiếng nói.

Cửa "két" một tiếng mở ra, một nam tử đã qua tuổi tứ tuần, khăn nho áo vải, gầy gò nhã nhặn, đánh giá nàng từ trên xuống dưới một phen nói: "Tại hạ chính là Miêu quản gia, cô nương đến ứng tuyển làm tạp dịch sao."

Đào Yêu dùng sức gật đầu: "Không phải nói không phân biệt nam nữ sao."

Miêu quản gia cười: "Không phân biệt, mời vào."

Ti Phủ có lẽ là ngôi trạch viện hoa lệ nhất mà nàng từng nhìn thấy từ khi ra khỏi Đào Đô đến nay, chị nhìn thôi thì khó biết được nơi đây rốt cuộc rộng lớn bao nhiêu, chỉ nhìn thấy nhiều tầng lầu trùng điệp lo lớn bất phàm, hành lang vườn hoa giống như trong bức họa, cho nên nàng càng thấy kiên định hơn với công việc này, nhà người ta như thế này, cho dù có nhổ mấy sợi lông cũng lớn chân hơn nhà bình thường khác rồi.

Duy chỉ có một điều không phù hợp đó là người ở đây quá ít. Suốt đường đi, chỉ thỉnh thoảng thấy mấy tên người hầu cầm chổi quét lá khô, nhân số so với quy mô của ngôi trạch viện này không hề ăn khớp.

Miêu quản gia chỉ tập trung đi thẳng về phía trước dẫn đường, không nói nhiều lời. Cho đến khi bước đến khu hậu viện rộng rãi, ngẩng đầu liền nhìn thấy mấy còn tuấn mã đang ăn cỏ trong chuồng, phía sau chuồng ngựa còn có một đàn ngựa không đếm xuể, một gian nhà gỗ đặt tại nơi cách chuồng ngựa gần nhất, có người đang xách thùng gỗ đi ra, đến chỗ máng đựng đồ ăn.

Quả là nhà phú hộ, ở sâu trong phủ làm ra một bãi cỏ thế này, ngựa chứ đầu phải gà vịt gì đâu, rốt cuộc phải có nhiêu tiền đến đâu mới có thể nuôi tốt được, tuy rằng Đào Yêu không quá hiểu về ngựa, nhưng chỉ nhìn thấy thân thể cường tráng và màu lông bóng mượt kia thôi, cũng có thể biết được người nuôi chúng rất chuyên nghiệp.

Miêu quản gia đi đến cạnh cái máng cho ăn mới dừng lại, kêu một tiếng: "Tam Tứ."

Người đang bận cho ngựa ăn kia liền qua người lại, là một cô nương mười sáu mười bảy tuổi, y phục trên người có màu giống như bùn đất, nhìn rất bẩn, đầu tóc rối loạn búi lên trên đỉnh đầu, may sao mặt mày cũng xem như là trắng trẻo thanh tú, có thể nhìn ra được giới tính."

"Cha cô đâu." Miêu quản gia hỏi.

Cô nương phát ra thanh âm " a a", đặt thùng gỗ xuống khoa tay ra hiệu.

"Ra ngoài mua đồ rồi sao." Miêu quản gia gật đầu: "Được rồi, cô làm tiếp đi."

Cô nương đó lúc này lại nhấc thùng gỗ lên, trước khi quay người lại liếc Đào Yêu đang đứng sau lưng Miêu quản gia hai cái.

"Đây là bãi ngựa của Ti Phủ, bên trong là những con ngựa mà thiếu gia nhà chúng ta đi tìm khắp trời nam đất bắc đưa về. Chúng ta tuyển tạp dịch lần này, chủ yếu là để chăn ngựa." Miêu quản gia đang nói, đột nhiên quay đầu lại cười: "Ta chỉ lo nói chuyện, quên mất hỏi quý danh quý tánh của cô nương, cô là người phương nào."

Đào Yêu đảo mắt: "Ta họ Đào, Đào trong cây đào, tên là Yêu Yêu, năm nay sắp mười bảy tuổi rồi, từ nước Thục đến, sau này chuẩn bị sống lâu năm ở kinh thành."

"Đào Yêu Yêu" Miêu quản gia cười: "Xem ra Đào cô nương là em út trong nhà nhỉ."

"đúng thế đúng thế." Đào Yêu qua loa đại khái, lại chỉ vào mấy con ngựa nói: "tạp dịch của quý phủ chỉ cần cho ngựa ăn thôi sao."

"Đúng." Miêu quản gia gật đầu. "Nhưng trăm ngàn lần đừng xem thường công việc này, mấy con ngựa này đều là bảo bối của thiếu gia, nhất định là cho ăn thật kỹ càng, không được xảy ra bất cứ sai sót nào, Chỉ bởi vì tạp dịch trước nay vẫn lo chuyện này xin nghỉ về quê, cho nến chúng ta mới đến Thính Phong Lâu treo bảng tìm người, hi vọng có thể tìm được một người đáng tin có thể chăm sóc cho bầy ngựa này.

Đào Yêu nhìn bóng lưng của cô nương kia bĩu môi: "Trước đây đều là do cô nương đó chăm sóc ngựa sao, xem ra vẫn còn rất trẻ tuổi."

"Trước đây do hai cha con Đinh gia chăm sóc, bọn họ ở Ti Phủ chúng ta đã hơn mười năm rồi, lần này nói muốn đi, ta cảm thấy rất không đành lòng, nhưng Đinh lão đầu nói muốn tìm cho con gái một mối hôn sự tốt, bản thân hắn cũng muốn lá rụng về cội cho nên cũng về quê, vì thế chúng ta cũng không cưỡng cầu." Miêu quản gia nhìn cô nương kia nói: "Cô ấy tên là Tam Tứ, lớn hơn cô một tuổi, là một đứa bé rất cần cù. Những năm này, những con ngựa qua tay cô ấy, chưa từng có con nào không tốt cả."

"Đinh Tam Tứ." Đào Yêu che miệng lại suýt chút nữa thì bật cười. Cô nương nhà người ta như thế mà lại đặt tên này, đúng là tạo nghiệt, nàng nín cười, bày ra bộ dạng nghiêm túc hỏi: "Miêu quản gia, ông nói với ta nhiều như thế, là đã quyết định chọn ta rồi đúng không."

Miêu quan gia cười: "Tấm bảng nhà ta đã treo ba bốn ngày rồi, người đến ứng tuyển chỉ có mỗi một mình cô, không chọn cô thì cũng phải chọn cô rồi."

"Thực sự chỉ có một mình tôi thôi sao." Đào Yêu giả vờ kinh ngạc.

"Đại khái là người khác sợ thiếu gia nhà ta." Miêu quản gia cười nhẹ: "Đào cô nương, nếu như cô xác định bằng lòng ở lại phủ chúng ta làm việc, chúng ta lát nữa sẽ ký khế ước liên quan, thiếu gia nhà ta đối với vấn đề tiền công trước nay đều không bạc đãi, điểm này cô có thể yên tâm."

"Vì sao mọi người đều sợ thiếu gia nhà ông thế." Đào Yêu không hiểu hỏi.

"Tính tình không tốt." Miêu quản gia cười: "Bất quá điểm này cô nương có thể yên tâm, bình thường đến cơ hội gặp mặt thiếu gia cũng không có đâu."

Đào Yêu ngẫm nghĩ, cười hi hi nói: "Không biết tiền công thế nào nhỉ."

Miêu quản gia nói ra một con số.

Hai mắt Đào Yêu lập tức phát sáng, gật đầu như gà mổ thóc: "Được được, ta đồng ý làm người chăn ngựa."

"Được rồi." Miêu quản gia lại nói: "Vậy chiếu theo quy củ của Ti Phủ, đầu tiên là thời gian nửa năm, nếu như lúc đó hai bên đều hài lòng, vậy lúc đó sẽ ký khế ước lâu dài, tiền công cũng được cao lên. Đào cô nương đứng đây chờ trước đã, ta đi lấy văn thư qua, phiền cô ấn tay vào, sau đó chuyện này chúng ta nhất trí nhé.

"Chỉ đơn giản thế thôi ư." Đào Yêu cực kỳ vui vẻ: "Ta ứng tuyển thành công rồi."

"Chỉ đơn giản thế thôi." Miêu quản gia cười: "Sau này đợi khi Đinh lão đầu trở lại, phụ nữ hai người họ sẽ bàn giao công việc hàng ngày cho cô, họ đã định là sẽ rời đi vào tháng sau, cô vẫn còn hai mươi ngày nữa có thể giúp được họ."

"Được rồi được rồi. Ông mau đi làm việc đi."

Nhìn Miêu quản gia rời đi, Đào Yêu cười không khép miệng lại được, hóa ta tìm một công việc dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng nhiều, hộ nhà này cũng rất sảng khoái, mới chỉ hỏi họ tên tuổi tác của nàng liền bắt nàng lại rồi, thù lao cũng vô cùng tốt, họ không sợ nàng là giang hồ trốn chạy hay sát thủ nhân gian gì đó sao.

Miêu quản gia vừa đi, chỉ còn lại nàng và Đinh Tam Tứ cô nương. Nàng đi đến bên cạnh cô nương kia, nhìn thấy nàng thành thạo đổ đồ ăn vào máng.

"Tam Tứ cô nương, xin chào, ta tên Đào Yêu Yêu, lần đầu gặp mặt, sau này còn nhờ cô chỉ giáo nhiều hơn." Nói xong nàng mới nhớ ra cô nương nàng bị câm, mười điếc chín câm, hơn nửa là nàng ta không nghe thấy rồi.

Nhưng Đinh Tam Tứ lại ngừng lại công việc đang làm, hai tay chùi chùi lên người, sau đó nắm lấy tay nàng kéo đến cái cây ta bên cạnh chuồng ngựa, lại kéo nàng ngồi xuống, dùng cành cây viết chữ trên đất: "Sau này gọi ta là Tam Tứ, đừng gọi là cô nương, ta dạy cô cho ngựa ăn."

Hóa ta cô có thể nghe được.

8.6.2020