Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bạch Nguyệt Quang, Hắc Trà Xanh

Chương 43

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Phòng của tôi đang bảo dưỡng, nếu cô không muốn ở Úc gia, trở về ở bên chỗ của tôi cũng được." Úc Hàn Chi bổ sung một câu. Thẩm trạch đã được trả lại cho anh, anh tìm đội ngũ tu bổ chuyên nghiệp bảo dưỡng nửa năm, chỉ là ở thẩm trạch bên kia sẽ khiến người ta chú ý, một mình anh cũng không muốn phát động nhiều người, vì thế vẫn ở trong biệt thự Úc gia, nếu Minh Yên muốn ở, anh ngược lại có thể chuyển qua.

"Anh có nhà?" Minh Yên duỗi một đôi bàn tay nhỏ bé trắng như ngọc ra, hưởng thụ dịch vụ của anh, ngọt ngào hỏi: "Anh không sống ở Úc gia sao? Tôi tưởng anh nghèo.” Úc Hàn Chi cúi đầu cười ra tiếng, thật là khiêm tốn: "Có ngói che mưa, có cơm ăn, chỉ đến thế mà thôi.”

"Vừa lúc, tôi hiện tại cũng là nghèo rớt mùng tơi rồi. Hai chúng ta rất xứng đôi.” Minh Yên hai mắt mê ly cười nói, cảm giác đầu óc choáng váng, đêm nay ầm ĩ đến tâm lực đều mệt mỏi, hơn nữa cánh vịt vừa rồi thật sự là cay cấp biếи ŧɦái địa ngục, cô rót hai lon bia, cảm giác miệng vẫn đang nóng rát.

"Úc Hàn Chi, tôi muốn ngủ." Minh Yên nói xong, đâm đầu vào trong ngực anh, say khướt.

Úc Hàn Chi nhìn Minh Yên ngã vào trong ngực, mắt phượng khẽ rũ xuống, nhẹ nhàng gọi cô hai tiếng, cô gái cọ cọ trước ngực anh, say khướt nói: "Đừng ồn ào, ngủ đi.”

Người đàn ông bật cười, ôm cô lên, một đường vào phòng khách, đi lên lầu.

Úc Vân Đình lấy máy tính từ phòng sách ra, chuẩn bị tăng ca viết về mục tiêu và kế hoạch tương lai của Úc thị, thấy Úc Hàn Chi ôm Minh Yên lên lầu, máy tính trên tay rơi xuống đất, cắn tay hoảng sợ kêu lên: "Anh, phát triển như này có phải quá nhanh hay không?”

Người đàn ông lạnh lùng liếc nhìn anh ta rồi nói: "Say rượu, túi xách và áo khoác của cô ấy ở trong vườn, em đi ra ngoài rồi mang nó vào.”

"Ồ, được." Úc Vân Đình nhanh chóng đi vào trong vườn nhặt túi xách cùng áo khoác nhỏ, nhặt về mới cảm thấy không thích hợp. Tại sao anh ta lại phục vụ Minh Yên, đây là nhà của anh ta mà.

Úc Hàn Chi ôm Minh Yên lên tầng bốn, anh bảo quản gia đi nấu sữa nóng, lại lấy hộp cấp cứu trong nhà tới, cho cô uống thuốc một lần nữa, lần này lăn qua lăn lại đã là nửa đêm.

Tửu lượng của Minh Yên rất tốt, uống say cũng không ồn ào mà chỉ ngủ, nhưng lại ngủ không yên, vừa ngủ vừa ríu rít.

Úc Hàn Chi trở về tắm rửa, sợ cô lần đầu tiên ở Úc gia sẽ lạ giường, lo lắng trở về nhìn thoáng qua, đã phát hiện cô gái đạp rơi chăn, quần áo ngủ cũng nhăn nhúm, ôm gối đầu ríu rít.

Âm thanh khóc của cô cực nhỏ, nếu không phải gối đầu ướt một mảnh, Úc Hàn Chi còn không phát hiện ra.



Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, cúi người đắp chăn cho cô, sau đó đưa tay sờ sờ vào mắt của cô. Trơn trượt. Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại, lau sạch nước mắt nơi khóe mắt của cô.

Gần đây Minh gia xảy ra nhiều chuyện như vậy, Minh Hòa Bình vào tù, thân thế của cô cũng bị lộ ra, mẹ đẻ lại làm ra chuyện như vậy, tất cả cho dù là đàn ông cũng không chịu nổi, huống chi là cô gái chưa từng trải qua thất bại.

Úc Hàn Chi điều chỉnh đèn phòng ngủ thành chế độ đèn đêm, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, an ủi một lúc lâu, thấy cô tựa hồ không khóc nữa, lúc này mới đứng dậy, sau đó phát hiện một góc áo ngủ bị cô gái nắm chặt.

Anh kéo kéo, mới kéo trở về được một ít, Minh Yên đã nhíu mày, khóc một tiếng, sau đó kéo áo ngủ trở về.

Cả người Úc Hàn Chi cứng đờ, đỡ trán không nói gì, đây là đức hạnh gì? Khi ngủ trong tay còn muốn nắm chặt đồ đạc?

*

Minh Yên ăn cánh vịt cay biếи ŧɦái, cho dù uống hai lon bia, ban đêm vẫn khát không chịu nổi, khó chịu kêu muốn uống nước.

Giữa lúc mơ mơ màng màng có người cho cô uống nước, lại sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đau rát, cô không cao hứng vung tay người nọ ra, sau đó ôm con gấu con yêu quý của mình ngủ.

Chỉ là gấu con sao lại cứng rắn vậy? Một chút cũng không mềm, không phải là bị cô mỗi ngày sờ đến hói đi. Minh Yên mơ mơ màng màng sờ đầu gấu con, sau đó bị gấu con đánh trở lại.

Dám hung dữ với cô? Lá gan gấu này quá béo, ngày mai treo nó trên ban công, không cho phép lên giường của cô, hừ.

Minh Yên cảm thấy con gấu con này thật sự là phiền toái, lúc thì đè tay và chân cô không cho phép cô nhúc nhích, lúc thì lại không cho phép cô sờ. Anh. Ôm. anh. Cô mơ mơ màng màng lăn qua lăn lại cả đêm, ngủ cho đến khi thắt lưng đau nhức, đầu đau như muốn nứt ra.

Sáng sớm hôm sau, Minh Yên bị âm thanh đang huấn luyện mèo của Úc Vân Đình đánh thức.

"Mày mày mày, trong nhà có đồ ăn thức uống mèo con, nhưng mày lại thật sự coi trọng chó nhà bên cạnh uy phong, mỗi ngày đều không có nhà, mỗi ngày đều chạy đi xem chó.
« Chương TrướcChương Tiếp »