Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ảo Ảnh Chợt Lóe

Chương 41

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tối hôm qua Hướng Tiểu Viên không ngủ đủ. Hôm sau, sau khi quay xong những cảnh ngắn lướt qua, cô liền tìm chỗ nghỉ ngơi.

Chiều dài tóc thật của cô không đủ, trong lúc diễn phải đeo tóc giả, dài đến ngang eo, vừa đen lại thẳng, ở giữa chừa một lọn tóc nhỏ thắt bím, đuôi bím tóc buộc một chiếc lục lạc vàng kim nho nhỏ.

Người mặc váy đỏ, cổ tay áo cùng làn váy có thêu thùa, chất liệu cũng không tệ, rất thông thoáng.

Cô đeo kính râm, tìm ghế tựa ngả lưng.

Thái Quyển ngồi xuống bên cạnh cô, dùng khuỷu tay huých cô một cái: "Fan của Trâu Nhất Nhụy và Phương Hạo tới thăm đoàn phim kìa."

"À, em biết rồi." Tiểu Viên hơi dẩu môi.

Đoàn phim có vài yêu cầu đối với fan thăm đoàn phim: số người không thể quá nhiều; phải biết quy củ, không được ồn ào quá mức; chụp tấm ảnh cũng phải được sự đồng ý của đoàn đội nghệ sĩ và nhân viên công tác đoàn phim.

"Dù sao em cũng không có khả năng có fan tới thăm mà, đối lập quá thê thảm, em qua đó làm gì?"

Thái Quyển lặng lẽ mách nước cho cô: "Chẳng phải gần đây quan hệ giữa em và hai người bọn họ cũng khá tốt sao, qua đó tùy tiện tìm cái đề tài nói chuyện phiếm với bọn họ, cũng chào hỏi một chút với fan của bọn họ."

Con người Phương Hạo không tồi, phỏng chừng cũng sẽ giới thiệu cô với fan cậu ấy. Nếu là Trâu Nhất Nhụy, hên xui, phải coi tâm tình vị đại tiểu thư này.

Suy bụng ta ra bụng người, Tiểu Viên gần đây giúp bọn họ không ít, giúp chuyện nhỏ như vậy cũng không tổn hại gì, còn có thể ở trước mặt fan bày ra một chút bầu không khí hài hòa của cốt truyện.

Ai mà không thích nhân duyên thần tượng nhà mình tốt chứ?

Tiểu Viên hơi bĩu môi, thế này cũng quá cố tình rồi đi.

Thái Quyển: "Em lại nữa rồi, đây là cơ hội tốt, đừng làm giá."

Tiểu Viên: "Nhưng các fan nữ của Phương Hạo khá điên cuồng đấy, nếu như bị mấy cô đó cho rằng em muốn dựa hơi, ôm đùi anh giai nhà họ, chắc còn không "xé" em à?"

Thái Quyển than một tiếng, cái này có khả năng.

Tiểu Viên: "Ngược lại Trâu Nhất Nhụy càng có khả năng biểu hiện quan hệ tốt với em ở trước mặt fan của cô ấy. Vốn dĩ đồn đại cô ấy vẫn luôn có quan hệ không tốt với các diễn viên nữ, vừa lúc mượn em tới làm sáng tỏ."

Thái Quyển: "Vậy em qua đó tìm cô ấy đi?"

Tiểu Viên: "Nhưng em không muốn, em mới lười đến lấy lòng cô ấy."

Thái Quyển khó hiểu: "Anh còn tưởng là em đã thay đổi cách nhìn với cô ấy rồi? Muốn làm bạn với cô ấy."

Tiểu Viên trầm tư: "Đúng vậy, kỳ thật con người cô ấy không đáng ghét, kết bạn cũng không phải là không thể. Bất quá càng bởi vì vậy, thì em càng muốn thuần túy một chút."

Thái Quyển: "......"

Anh ấy đỡ trán: "Tình chị em plastic là được rồi, không cần quá để tâm. Lần này hợp tác xong về sau có thể gặp mặt hay không còn chưa biết đâu."

Tiểu Viên thoáng nhìn chằm chằm anh ấy qua kính râm.

Thái Quyển nhìn cô: "Nói không chừng người ta căn bản không muốn kết bạn với em."

Tiểu Viên ngồi dậy, nhấc chân khẽ giẫm anh ấy một chút: "Em chính là không muốn đi đấy, anh không cần dùng cách khích tướng."

Thái Quyển giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng: "Được được được. Không đi thì không đi."

"Vốn dĩ đã không có chủ đề để nói, còn gượng gạo kiếm chuyện, em ghét nhất là vẽ chuyện không cần thiết." Tiểu Viên hơi bĩu môi.

"Vậy em thích cái gì?" Thái Quyển hơi không vui, dỗi với cô.

"Nếu hai người không có chủ đề để nói, lẳng lặng ở cùng nhau cũng rất tốt." Tiểu Viên bưng má.

"À?" Thái Quyển liếc xéo cô: "Em cùng ai "lẳng lặng ở cùng nhau" đấy?"

Tiểu Viên không trả lời câu hỏi này, cúi đầu lướt di động, trả lời mấy tin nhắn WeChat, sau đó thở dài: "Thi Hải không có ở đây. Vốn dĩ em muốn đi tìm anh ấy, để anh ấy giảng giải cốt truyện với em."

Thái Quyển: "Anh ta đi đâu?"

"Anh ấy đã lâu không gặp bạn gái, nhớ cô ấy." Tiểu Viên giơ di động lên nhìn rồi đọc: "Còn nói "tiểu biệt thắng tân hôn" (*), kêu em đừng quấy rầy anh ấy."

(*) gặp lại sau ít ngày xa cách còn mãnh liệt hơn mới cưới.

Thái Quyển cười, "Vậy em thật sự không thể quấy rầy anh ta nha!"

"Tiểu biệt thắng tân hôn?" Tiểu Viên đọc lại mấy chữ này một chút: "Đó là cảm giác gì?"

"Chính là phiên bản sắc tình của câu "một ngày không gặp như cách ba thu."" Thái Quyển thốt ra lời kinh người.

Vẻ mặt Tiểu Viên thắc mắc.

"À, tối hôm qua gặp Vĩ Trang, hai người đã làm gì?" Thái Quyển lại tới nhiều chuyện.

"Dùng bữa á." Tiểu Viên nói.

"Chỉ dùng bữa sao?"

"Đúng rồi."

"Ăn ngon không?"

"Rất tốt." Khóe môi Tiểu Viên cong lên lúc nào không hay.

Khi còn nhỏ, thường không có ai nấu cho cô ăn, ăn không ngon, ăn không no. Trừ Hướng Chi Thạch, Vĩ Trang là người đầu tiên chỉ cô cách ăn như thế nào.

"Ăn có một bữa mà làm thế nào bông tai cũng rớt mất?" Thái Quyển vẫn hơi tiếc nuối, bông tai kia tuy rằng không phải quá quý trọng, chỉ là hiện tại trang sức ngọc lưu ly của CHANEL thập niên 50 quá khó tìm.

Tiểu Viên ngượng ngùng: "Ôi, em cũng không biết đã rớt ở đâu! Dù sao vốn dĩ chỉ còn một chiếc, đừng tiếc mà."

Thái Quyển liếc cô: "Lại nói, hình như em có ấn tượng rất tốt với cô ấy?"

Tiểu Viên không kiềm được gật đầu.

Thái Quyển lại hỏi: "Vậy ấn tượng của cô ấy với em thì sao?"

Tiểu Viên chần chừ: "Hẳn là cũng tốt chăng?"

Thái Quyển đột nhiên cười hì hì: "Vậy có cảm giác "tiểu biệt thắng tân hôn" hay không?"

Liên tưởng đến lời trước đó của anh ấy, Tiểu Viên rất không được tự nhiên: "Không có, tụi em không phải kiểu như vậy!"

"Vậy là kiểu nào? Nói xem Vĩ Trang là kiểu người gì?" Thật ra Thái Quyển đã muốn hỏi câu này từ rất lâu.

Tiểu Viên trong một lúc lại không đáp được. Người phụ nữ kia rõ ràng biểu cảm nhạt nhẽo, cái gì cũng thờ ơ, nhưng chỉ đứng ở nơi đó thì liền có thể cảm giác được một trận sóng ngầm dao động trong không khí.

Bên ngoài đồn đãi đều nói cô ấy thần bí khó dò, thủ đoạn kinh doanh lão luyện.

Chỉ là với cô, tiếp xúc Vĩ Trang thần bí, thì cũng không thể nói là quá thần bí.

Cô ấy nói: "Ăn chỗ mắt với miệng ấy."

Cô ấy nói: "Có thể gọi đồ ăn cay, đầu bếp chỗ này có thể làm được."

Cô ấy nói: "Tỉnh rồi?" Có một loại ảo giác đây là người chị lớn dịu dàng.

"Như vậy đi, đêm mai gặp." Dường như biết cô đang tìm cớ thoái thác gặp mặt với cô ấy, cô ấy nhìn thấu nhưng không nói toạc ra. Tiểu Viên cảm giác hình như bản thân mình có suy nghĩ gì ở trước mặt cô ấy đều giấu không được.

Thật ra cô cũng không biết, vì sao Vĩ Trang lại ký hợp đồng với cô. Lúc ấy cô chỉ một lòng muốn có cơ hội được đến thử vai, đã xem nhẹ việc suy xét suy nghĩ của Vĩ Trang.

Cô nhớ tới một câu từ rất lâu trước đây, cô ấy nói: "Cô luôn xuất hiện gần bên tôi......"

Cho nên là bởi vì các cô gặp được nhau quá nhiều lần, bản thân cô đã gây chú ý với Vĩ Trang sao?

Vì vậy hết thảy đều là......ham muốn quấy phá sao?

Cô trước sau luôn gợi nên hứng thú của chị em nhà họ Vĩ, có phải cô nên tự cảm thấy thỏa mãn một phen không? Lúc này, trong lòng Tiểu Viên bỗng hiện lên một suy nghĩ, Vĩ Gia Bảo cô không chịu, nhưng nếu như là Vĩ Trang, thì cô có bằng lòng hay không?

Thái Quyển đợi mãi không thấy cô trả lời, trên mặt ngược lại có thể thấy được bằng mắt thường là đang đỏ lên.

Anh ấy cảm thấy buồn cười, đang muốn nhiều chuyện một chút, thì người phụ trách đã chạy tới: "Cô Hướng, sao cô còn ở đây, bé fan của cô chờ cô nãy giờ!"

Thái Quyển và Hướng Tiểu Viên không hẹn mà cùng đồng thời quay đầu lại: "Fan của ai cơ?"

Thật đúng là có fan của cô tới, bản thân Hướng Tiểu Viên cũng hết hồn luôn.

Trâu Nhất Nhụy và Phương Hạo mỗi người được một nhóm fan vây quanh, ký tên, chụp ảnh chung, nhận quà tặng, cảnh tượng hài hòa náo nhiệt.

Ở ngoài hai đám người nhộn nhịp này, có một cô gái nhỏ trẻ tuổi, đeo một chiếc kính mắt mèo gọng đen, nhỏ nhỏ xinh xinh, lẻ loi một mình đứng ở đó, đặc biệt nổi bật đập ngay vào mắt.

Trái tim Hướng Tiểu Viên thoáng nhảy bừng bừng hai cái, quả thật là fan của cô.

Cô vừa mới đi tới, khi cô gái nhỏ kia nhìn thấy cô, thì đôi mắt đều sáng rực, oa một tiếng.

Tiểu Viên khẽ chớp mắt: "Em là tới gặp......"

Chữ "tôi" còn chưa nói ra, cô gái nhỏ kia liền điên cuồng gật đầu: "Tiểu Viên Viên!"

Tiểu Viên ngừng lại: "?"

Cô bao lớn vậy, mà gọi tôi như thế?

"Oa!!! Chị thiệt cao, thiệt gầy, trời ạ! Chị thật xinh đẹp nha! Ngoài đời trông còn muốn xinh đẹp hơn trong ảnh trong phim nữa!!! Trời ơi Trời ơi!!! Em muốn chụp!"

Tiểu Viên còn chưa có phản ứng lại, đã bị chụp "tách tách" mấy tấm ảnh rồi.

Cô:???

"A, Tiểu Viên Viên, ngại quá, có phải em không thể chụp hay không?" Cô gái nhỏ sau khi hưng phấn qua đi lại có hơi thấp thỏm: "Vậy để em xóa là được......"

Cô gái nhỏ này quả thật là fan của cô, Tiểu Viên vểnh môi khẽ cười: "Không sao, để tôi nhìn thử, xem em chụp thế nào?"

Cô thò lại gần nhìn nhìn, tuy là chụp vội, lại chụp khá tốt. Cô vừa lòng gật đầu, vậy thì không cần xóa.

Chỉ là không phát hiện, lúc cô thò lại gần xem di động, thì cô gái nhỏ này trợn to mắt, mặt đều đỏ bừng lên.

"Em tên là gì vậy?"

"Em, gọi em Đa Miêu Tương (thêm sốt mèo) là được."

"Đa Miêu Tương...... Cảm ơn em đã tới thăm đoàn phim, có phải em còn đang đi học hay không? Còn thừa dịp cuối tuần có lòng chạy tới đây?"

"...... A, em không phải là học sinh, em đã đi làm nhiều năm rồi!" Cô gái nhỏ mặt đỏ bừng bừng: "Em rất thích xem phim, cũng rất thích phim của đạo diễn Hạ. Từ lúc chị diễn 《 Tiểu Văn 》 em đã liền thích chị, với cả bộ phim 《 Lựa chọn 》 trước đây của chị, diễn quá hay luôn!"

Tiểu Viên cười rộ lên, được nhìn thấy, được thưởng thức, được yêu thích thật sự rất hạnh phúc.

Đa Miêu Tương có vẻ như bị cô cười đến mặt càng đỏ hơn, tiếp tục nói: "Em cũng đã xem bộ phim chiếu mạng 《 Tôi yêu em! 》 kia của chị, chị đẹp trai lắm."

Nụ cười của Tiểu Viên lập tức có chút miễn cưỡng: "...... phải, phải không?"

"Còn có bộ 《 Cương thi và đạo trưởng xinh đẹp 》 kia của chị, em cũng xem rồi, rất thú vị á!"

Tiểu Viên hơi mím môi, thực sự có chút ngượng ngùng, ngay cả bản thân cô cũng không nhớ rõ tên bộ phim này.

Đôi mắt Đa Miêu Tương lóe sáng: "Em có thể xin chữ ký của Tiểu Viên Viên chứ?"

Tiểu Viên cười: "Đương nhiên có thể." Cô tiếp nhận poster ký tên cho cô bé, xem ra cô bé hẳn là không biết cô còn từng diễn vai gấu bông.

Đa Miêu Tương đeo cái túi rất lớn, móc ra từ trong túi một con gấu bông Teddy màu nâu được bọc trong bao nylon trong suốt: "Còn có đây là quà cho chị. Xin chị nhất định phải nhận lấy!"

Tiểu Viên: "......"

Sự trùng hợp này cũng quá khéo rồi nhỉ?

Trâu Nhất Nhụy ở bên kia bận bịu vô cùng, vội thoáng nhìn Hướng Tiểu Viên bên này một cái, trong lòng thầm chậc một tiếng.

Sao mà nhìn thấy có hơi đáng thương tội nghiệp thế?

Đa Miêu Tương muốn tới để được ký tên, được chụp ảnh chung, tặng được quà, là đã cảm thấy mỹ mãn, không muốn lại chiếm thời gian của cô. Huống chi fan của các vai chính khác nhiều như vậy, Tiểu Viên chỉ có một mình cô ấy, cô ấy sợ Tiểu Viên quá khổ sở dưới sự đối lập này: "Tiểu Viên Viên, cố lên, em siêu cấp chờ mong!"

"Em chờ xem chị thuận lợi chiến thắng tất cả! Cố lên cố lên!!!"

Trong mắt cô bé đều là cô, là ánh mắt rất đắm đuối rất nhiệt tình. Tiểu Viên cũng sửng sốt, cô gọi Đa Miêu Tương lại: "Không chụp ảnh chung với tôi sao?"

Khi Đa Miêu Tương mặt đỏ tới mang tai rời đi, Tiểu Viên đứng tại chỗ mỉm cười nhìn cô bé rời đi.

Trâu Nhất Nhụy lại tranh thủ quét mắt nhìn cô một cái. Lúc còn đang do dự thì cô đã xoay người đi rồi, trên đường còn khẽ xoa đôi mắt.

Trong lòng Trâu Nhất Nhụy chẳng hiểu sao bỗng thấy buồn buồn.

Tiểu Viên vẫn luôn cầm con gấu bông kia không rời, sau khi tẩy trang cũng còn ôm theo, lại khoe với Thái Quyển rất lâu, cười toe toét không ngừng.

Thái Quyển tương đối có kinh nghiệm, trước tiên đã kiểm tra món đồ chơi, xác định không có vấn đề mới cho cô giữ lại, nhìn thấy cô vui vẻ như vậy cũng vui vẻ thay cô.

Anh ấy lên mạng tra thử Đa Miêu Tương, kinh ngạc: "Ây da trời ơi, cô bé cũng siêu nổi nha, chuyên cắt nối biên tập video, số lượng fan trên Weibo còn nhiều gấp mấy lần em đó!"

Tiểu Viên: "......"

Thái Quyển cười ha ha, chẳng qua anh ấy tin tưởng sau khi bộ 《 Túy Tiêu Dao 》 này chiếu, fan của Tiểu Viên sẽ càng nhiều hơn.

Hiện tại vấn đề quan trọng nhất là: "Tiểu Viên, em suy nghĩ cảnh diễn của mình thế nào rồi?"

Không nhắc còn đỡ, một khi nhắc tới nụ cười của Tiểu Viên liền sụp xuống, "Ôi."

Là không thể kéo dài nữa, tuần sau không được cũng phải đóng.

Thái Quyển biết cô cũng sốt ruột, anh ấy còn nghĩ đến một chuyện: "Đúng rồi, đêm nay em phải đi gặp Vĩ Trang à? Đừng có quên đó."

Tiểu Viên: "......"

Ôi ôi.

Lúc chạng vạng, thành phố Tây chuyển mưa, càng lúc càng lớn, đến tối vẫn chưa dứt. Đứng trên lầu cao nhìn ra xa, toàn bộ thế giới được bao phủ trong cơn mưa bụi lất phất.

Vĩ Trang mặc một bộ váy dài rộng rãi màu đen cắt may tinh xảo, một góc làn váy viền màu trắng, đèn trần khách sạn đang chiếu một quầng sáng ấm áp trên mái tóc đen của cô ấy. Cô ấy đứng bên cửa sổ, chăm chú nhìn toàn cảnh mưa bụi.

Lúc nãy sau khi bàn xong công chuyện, có vị sếp tổng kia đã sắp xếp cuộc vui khác, mời những người có mặt đi vui vẻ một chút. Vài vị đều là người thường có giao thiệp, ít nhiều gì cũng biết một chút về sở thích của những người thường xã giao này. Vĩ Trang từ trước đến nay không bao giờ tham gia mấy chuyện này, bọn họ cũng biết. Lúc trước cũng cố thử qua nhiều lần, đều chưa bao giờ mời thành công như mong muốn.

Trước khi rời đi, vị sếp tổng kia có vẻ như còn nói đùa: "Sếp Vĩ à, lần sau ngài thật sự phải nói với tôi ngài thích dạng gì, tôi đều có thể sắp xếp."

Vĩ Trang chẳng tỏ ý kiến gì.

Chính cô ấy cũng không biết bản thân mình thích dạng gì, thì làm sao nói với người khác?

Cô ấy luôn là người có du͙© vọиɠ vô cùng thấp, không chỉ du͙© vọиɠ thấp, ngay cả ý muốn cũng không có.

Nhưng ngoài công việc thì cũng hay yêu cầu một vài thứ từ người tới vật đến tạm tiêu khiển một chút. Thế nhưng nhiều năm như vậy, cũng không thể tìm được thứ tiêu khiển khiến bản thân thoải mái.

Mãi đến khi Hướng Tiểu Viên xuất hiện.

Coi trọng vẻ ngoài là phụ, chủ yếu là ưu điểm "sống" trên người Hướng Tiểu Viên. Tò mò với mọi việc mọi vật, thuần túy đối với biểu diễn và có lẽ còn những điều khác mà chính Vĩ Trang còn chưa phát hiện ra.

Cả người cô, tựa như bọc trong một vòng sương mù phát sáng.

Có một sức hấp dẫn.

Muốn nhìn thật rõ, muốn đẩy vén ra tầng sương mù của sức hấp dẫn đó.

Với lại, cô cứ xuất hiện bên tai, trước mặt cô ấy hết lần này đến lần khác. Lần đầu tiên trong cuộc đời, Vĩ Trang có suy nghĩ, có lẽ định mệnh tự có ý trời, cho nên cô ấy liền hài lòng vừa ý tiếp nhận sắp đặt này.

Sống đến tuổi này, cô ấy hết sức xem trọng cảm giác mà mình khó có được.

Trên đường Hướng Tiểu Viên tới khách sạn, vì tránh cho suy nghĩ đến tình cảnh gặp Vĩ Trang, suốt một đường cô đều nghĩ đến chỗ cô đang mắc kẹt trong kịch bản.

Tưởng Tiêu Dao khôi phục trí nhớ, lại biết được một ít manh mối. Hóa ra sư phụ của anh ta, Tống Thanh Sơn phụ thân Tống Vân Thiện sớm đã quen biết phụ thân thân sinh của anh ta, bọn họ còn là sư huynh đệ đồng môn, từng có bất hòa trong quá khứ.

Tưởng Tiêu Dao quyết định về sư môn hỏi rõ ràng chân tướng năm đó phụ mẫu bị gϊếŧ. Trong lòng anh ấy có một vài suy đoán, hoài nghi sư phụ anh ta có liên quan đến cái chết của phụ mẫu thân sinh anh ta.

Một chuyến này dữ nhiều lành ít, anh ta không muốn Lăng Dao lại đi theo, không muốn cô lại mạo hiểm. Vì thế anh ta nói với Lăng Dao mình đã khôi phục được ký ức, chuẩn bị trở về sư môn thành thân với Tống Vân Thiện, đành cáo biệt với cô như vậy.

Một đoạn cốt truyện này Phương Hạo đã diễn với cô rất nhiều lần, đạo diễn vẫn luôn lắc đầu. Mà trọng điểm đoạn diễn này nằm ở nhân vật Lăng Dao, cô nghe Phương Hạo nói xong, chỉ nhìn cậu ta, lẳng lặng mà nghe, không có xen vào.

Kịch bản viết, trong mắt cô kiềm nén nước mắt, lại cười rõ ràng, nói: "Tưởng ca ca, huynh thật sự nghĩ kỹ rồi sao? Nếu nghĩ kỹ rồi, vậy Lăng Dao tiễn huynh một đoạn, chỉ vậy không hơn, cũng không gặp lại."

Sau đó cô tiến lên ôm lấy Tưởng Tiêu Dao.

Đạo diễn Lưu Cần luôn nói cô diễn vẫn chưa tới, đối với phân tích tâm lý nữ hai vẫn chưa đủ đúng chỗ. Đến nỗi phải diễn thế nào, đạo diễn đã nói mấy lần mà Tiểu Viên cũng chưa nắm được.

Đạo diễn Lưu xua tay, vậy cô suy nghĩ cẩn thận mới thôi. Cảnh diễn này là cảnh quan trọng của nữ hai, cũng là chỗ mà fan nguyên tác tan nát cõi lòng vì cô, diễn tốt mà nói, thì là trợ giúp rất lớn đối với Tiểu Viên, rất có khả năng là phân đoạn kéo fan.

Chỉ là không đủ ở đâu? Là biểu cảm còn chưa đủ sao? Hay là lực ôm vẫn chưa đủ?

Hiện tại cô nghĩ mãi vẫn không ra.

Cửa thang máy đinh một tiếng.

Tiểu Viên tỉnh táo lại, lập tức bị kéo về hiện thực.

Cô đang tới gặp Vĩ Trang.

Vào phòng tổng thống của khách sạn, cô chậm rãi di chuyển. Đèn bật sáng trong căn hộ to như vậy, lại im ắng, cô lại có loại dự cảm kỳ quái, rằng Vĩ Trang ở ngay bên trong.

Quả nhiên, lúc Tiểu Viên đến phòng khách, đã nhìn thấy người phụ nữ đứng trước cửa sổ sát đất.

Bên ngoài đang mưa, cô ấy lại đang nhìn mưa.

Tiểu Viên nhìn bóng dáng của cô ấy, nhớ tới cảnh tượng trước đây ở tứ hợp viện kia, không kiềm được một chút ngẩn ngơ.

Phảng phất như pha quay chậm trong phim, cô ấy từ từ xoay người qua, nhìn lại đây.

"Tới rồi à." Cô ấy nói, là một loại giọng điệu trần thuật bình thường.

Tiểu Viên đột nhiên có tí ý tưởng kỳ quái, muốn biết nếu mà đêm nay cô không đến, lấy lý do khác thoái thác không tới, thì giọng điệu của cô ấy có thể thay đổi phần nào hay không.

Cô ấy sẽ tức giận chứ?

Nếu cô ấy tức giận sẽ là dáng vẻ gì?

Sẽ không phải vẫn là dáng vẻ cái gì cũng chả sao cả nhàn nhạt như vậy nhỉ?

Tiểu Viên thiếu chút nữa là muốn cắn ngón cái suy nghĩ rồi, chờ khi phản ứng lại, bèn rũ người cúi mình, gọi người: "Tổng giám đốc Vĩ."

Thật ra gọi cô ấy như vậy cô có hơi phản cảm. Vĩ Trang lại không phải sếp của cô, tuy đã ký hợp đồng đi nữa, ở trong lòng Tiểu Viên thì lại dường như không muốn đem hết thảy những gì cô có đi giao dịch. Huống hồ cũng không phải là giao dịch, nhưng không gọi cô ấy tổng giám đốc Vĩ thì hình như cũng không biết gọi cô ấy là gì.

Giao dịch?

Cô ngẩn ra một chút.

Vĩ Trang nhìn cô, đã đi qua tới. Trong không khí một làn hương thơm di động.

"Đang nghĩ gì đấy?" Vĩ Trang hỏi, mắt thấy đã sắp đi đến gần, khuôn mặt cô ấy cũng càng lúc càng rõ ràng.

Bên ngoài mưa chợt lớn lên, dường như muốn tuyên bố đã tiến vào mùa hè oi bức, pha lẫn tiếng sấm mơ hồ.

"Mưa thật lớn......" Tiểu Viên vô thức lẩm bẩm một câu, trước mắt đã bị bóng dáng của Vĩ Trang che khuất một chút ánh sáng. Cô theo đó ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt Vĩ Trang, hàng mi dài dày đậm xinh xắn, đôi mắt giống hồ nước thoáng gợn sóng.

Vẻ mặt Tiểu Viên có chút hoảng hốt, mà dường như đồng thời cô cảm nhận được một cảm giác ngứa dựng lông tơ ở cổ, theo bản năng cô lùi về sau một bước lớn.

Tiếp theo đó, Vĩ Trang cũng dừng bước.

"Ầm ầm" một tiếng, một tiếng sấm sét nơi xa đã đánh tỉnh Tiểu Viên.

"À...... tôi đang suy nghĩ kịch bản." lời Tiểu Viên thành thật lại gây mất hứng.

Nói thật, cho đến hiện tại, Tiểu Viên đều vẫn chưa tìm được một hình thức chuẩn xác thích hợp ở chung với cô ấy. Để tránh đi bầu không khí vi diệu sau cuộc trò chuyện khó xử ở trong xe như lần trước, cô chỉ có thể nói chuyện của mình.

Cũng coi như là ăn ngay nói thật, gần đây quả thật cô đều đang phiền não chuyện kịch bản.

"Tôi có cái tình tiết vẫn luôn nghĩ không ra." Cô thử nói thăm dò, cái đề tài này nếu có thể nói ra, thì có thể lấp đầy thời gian nhàm chán không ít, bằng không đêm dài chầm chậm......

Trái tim cô thoáng nhảy, dường như cổ lại ngứa lên.

Vĩ Trang thoáng di chuyển về sau, đi lấy ly nước trắng trên bàn. Trên bàn bày không ít đồ ăn, trái cây đồ ăn vặt cái gì cần có đều có.

Vĩ Trang chỉ chỉ, dường như muốn cô vừa ăn vừa nói. Cô uống một ngụm nước, thân mình ngồi lên ghế sofa.

Tiểu Viên nhón một quả dâu tây, ngồi xuống một chiếc ghế sofa dài có tay vịn khác, khép lại đôi chân mảnh khảnh.

Vĩ Trang không bài xích cái đề tài này, ngược lại đang chờ cô nói. Cũng đúng, nghiệp vụ phim ảnh của Đồng Hoa chính là phát triển lên do cô ấy, đứng ở trước mặt cô là tay trùm chân chính trong giới. Nếu cô ấy có thể chỉ bảo một chút, nói không chừng bản thân cô lại có thể hiểu được.

Tiểu Viên xoay xoay quả dâu tây, đem kịch bản nói sơ sơ một chút, cũng nói chỗ mà chính mình không hiểu lắm, bao gồm ý tứ của đạo diễn.

Cô cố gắng ngắn gọn nhất có thể, tránh để Vĩ Trang nghe xong phiền chán. Đợi đến khi nói xong, cô thả lỏng một chút, thuận miệng cắn dâu tây.

Chờ tới khi cô ăn dâu tây xong, thì ngẩng đầu nhìn về phía Vĩ Trang.

Vĩ Trang ngồi dựa vào sofa, ánh mắt tĩnh lặng, đối diện với cô.

Tiểu Viên hơi chần chờ một chút: "Ngài......"

Vĩ Trang nhìn cô nói: "Cảnh diễn tình cảm yêu cầu hai bên phối hợp, nếu chỉ dựa vào một mình cô mày mò sẽ khá vất vả."

Tiểu Viên dường như cảm nhận được, "À" một tiếng.

Phương Hạo chỉ có thể diễn dựa theo cô, có lẽ cậu ấy còn có thể phối hợp được. Tới lượt chính cô cần người khác đến dẫn dắt cô, thì Phương Hạo không được.

Đứng ở góc độ người xem mà nói, độ lửa giữa bọn họ toàn dựa vào một mình cô làm ra bằng kỹ thuật diễn xuất. Nếu giả sử cô không nhập vai, thì cảnh diễn liền hỏng.

Cho nên, những người khác đều không giúp được cô, các đàn anh đàn chị trong đoàn phim này cũng không thể chỉ dẫn cô giống như Hà Thần Ảnh trước đây.

Tiểu Viên hơi nhụt chí, đầu rũ xuống thấp.

Cô còn đoán ra một nguyên nhân khác. Trong nhóm ba người vai chính, chỉ có bối cảnh của cô yếu nhất, cho nên đạo diễn Lưu Cần đem bất mãn với nam chính nữ chính, cùng với áp lực đối với bộ phim đều dồn hết lên người cô. Nếu đạo diễn không gật đầu, Tiểu Viên cũng chỉ có thể tiếp tục diễn.

Bộ dáng uể oải của cô trông rõ đáng thương tội nghiệp. Đầu rũ xuống, giống đứa bé tìm không thấy món đồ chơi yêu thích của mình. Đã khổ sở, lại không cam lòng mà trừng mắt nhìn thảm.

Bên ngoài mưa vẫn không dứt, mưa đang tan dần, tí tách tí tách, giống như tiếng nhạc nền.

Vĩ Trang yên lặng nhìn cô, trong mắt thoáng lóe lên một chút xíu vui vẻ như có như không.

Môi cô ấy thoáng động đậy, lúc đang muốn nói gì đó, thì cô gái trước mặt đã ngẩng đầu lên, nói: "Vậy ngài cảm thấy, nếu tôi đổi người tập luyện đoạn kia một chút thì có thể có tác dụng hay không?"

Vĩ Trang gật đầu: "Có thể thử xem."

Cô ấy vừa buông lời này, thì liền nhìn thấy đôi mắt trong veo của Hướng Tiểu Viên đột nhiên đong đầy ánh sáng, lông mi chớp chớp, như thể gợn sóng dập dờn.

Cô chậm rãi đi tới, vòng eo như thân liễu non kia trong chiếc quần jean, đường cong động lòng người, đứng yên trước mặt cô ấy, dừng một chút, đôi má như trái đào đỏ thắm, khẽ cắn môi, chậm rãi nói: "Vậy ngài có thể đứng lên không?"

Giọng của cô tinh tế mềm mại, căng thẳng thở vội, phảng phất như vẽ ra một đường run run giữa không trung.

Lần đầu tiên Vĩ Trang bỗng giật mình.

- --------

Truyện chỉ được đăng duy nhất tại truyenhdt.com (link: https://www.wattpad.com/story/293242574)

Nếu các bạn đọc được những dòng này ở nơi khác ngoài truyenhdt.com, tức là chương mà các bạn đang đọc chưa được rà soát sửa lỗi.
« Chương TrướcChương Tiếp »