Chương 31

Chương 31. Có thể thử vai rồi~

"Cô Hướng nói có thể ký hợp đồng kia, nhưng có vài chỗ cô ấy muốn sửa lại một chút."

Thành phố Thân, buổi tối 8 giờ 30 phút, sau khi đi công tác về từ California, Mỹ, Vĩ Trang ở văn phòng nghe trợ lý Cao báo cáo.

Những quầng sáng di động ngoài cửa sổ phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của cô ấy. Áo khoác đã cởi xuống, mặc đơn giản chiếc áo len cao cổ màu đen cùng quần tây, dáng người đầy đặn mà mảnh mai cân đối, thế mà mặt mày lại tĩnh mịch lạnh nhạt.

Cô ấy xoay người, ngồi xuống ghế: "Cô ấy muốn sửa lại cái gì?"

Trợ lý Cao đang cầm trong tay chính là hợp đồng sơ thảo do chính trợ lý Cao soạn, thời gian là nửa năm, phần đền bù là ——

"Một bộ trong tất cả dự án phim quy mô cỡ vừa đến lớn do Đồng Hoa đầu tư, phiên vị trong đó là phiên hai, tiền tiêu vặt mỗi tháng một trăm vạn (khoảng 3 tỷ rưỡi VNĐ); Hoặc là hai bộ phim quy mô cỡ vừa đến lớn do hai công ty phim ảnh lớn khác là Bác Nghị, Warner đầu tư, kèm theo là trong vòng phiên hai, tiền tiêu vặt hai trăm vạn mỗi tháng.

Chưa tính cộng vào quà tặng trong đó."

Theo trợ lý Cao, với những điều kiện hợp đồng này, cho dù là nghệ sĩ hàng đầu trong giới giải trí thì cũng sẽ động lòng thèm muốn một chút, sau đó mới là nhận hay không. Mà Hướng Tiểu Viên căn bản là người không nổi tiếng đến vậy, còn chưa xuất hiện rộng rãi trước công chúng lại từ chối.

Buổi tối hôm đó khi trợ lý Cao nghe được, thì gần như không dám tin vào lỗ tai của mình, cô ấy cho rằng "sửa lại"" của Hướng Tiểu Viên là chiêu trò "sư tử ngoạm" (cắn một phát thật dày). Sau khi cúp máy, cô ấy sững sờ hồi lâu, rồi cười điên cuồng, cười đến cậu trai bạn giường của cô ấy ù ù cạc cạc, luống cuống không biết phải làm sao, cho là biểu hiện của cậu ta không đủ tốt.

Lúc này, trợ lý Cao hơi mím môi, nói: "Cô Hướng nói hợp đồng chỉ cần bao gồm hai điều ——

Điều thứ nhất, Vĩ Gia Bảo, à, cậu Vĩ không được cấm sóng cô ấy nữa. Tài nguyên phim ảnh sau này do tự cô ấy tranh thủ, không cần Đồng Hoa chúng ta nhúng tay."

Cô ấy tạm dừng, thoáng nhìn Vĩ Trang.

【 má ơi, nói lại một lần nữa mà mình vẫn cảm thấy đầu óc con bé này có phải bị lừa đá rồi không 】

【 thế này tương đương với món quà khổng lồ từ trên trời ập xuống đầu, mà cô ấy không nhận, còn nói muốn nộp cho nhà nước á 】

Ngón trỏ Vĩ Trang hơi tì dưới môi, nơi cổ tay cô ấy là một chiếc đồng hồ dây cách điệu hình con rắn của Bulgari (*), trông dường như đang suy nghĩ: "Cái còn lại là?"

(*) Hình minh họa:

Trợ lý Cao đè xuống khóe môi nhấn nhá nhếch lên.

【 má ơi, chỗ này lại càng xuất sắc nữa, không thể cười, không thể cười......】

Cô ấy khẽ đằng hắng, nói: "Điều thứ hai mà cô Hướng nói chính là —— ngài không thể cưỡng ép cô ấy."

Dứt lời, cô ấy liền im lặng không nói lời nào.

【 ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha má ơi, vẫn là nhịn không được! Đủ bao mình cười cả năm ấy chứ! 】

【 ha ha ha nếu mà sếp có thể cưỡng ép người ta thì tốt rồi, căn bản là sếp lãnh cảm nha! 】

Trợ lý Cao chịu đựng làn đạn ngập tràn, thầm lặng quan sát sếp mình.

Hàng mi của Vĩ Trang hắt bóng mờ mờ xuống làn da trắng lạnh, tiếp đó xòe ra, đôi mắt nở bừng ra độ cong một chút.

Trợ lý Cao sửng sốt.

Vĩ Trang nói: "Vậy dựa theo lời cô ấy đi."

Trợ lý Cao: "À, vâng, được."

【 Vãi! Vừa rồi là sếp cười sao!! 】

"Bổ sung một chút," Giọng nói Vĩ Trang lạnh nhạt mang theo một chút ý khó dò đoán được: "Cô ấy có thể đưa ra một yêu cầu với tôi, hễ trong phạm vi năng lực của tôi, thì đều sẽ thỏa mãn cô ấy, thời gian không giới hạn."

Trợ lý Cao khẽ nuốt nước miếng: "Vâng, sếp Vĩ."

Cố ấy lập tức nói: "Ngày mai có thể ký xong hợp đồng."

Vĩ Trang gật đầu, lại hỏi: "Vĩ Gia Bảo ở đâu?"

Mặt trợ lý Cao khẽ giật: "Ngài muốn gặp cậu Vĩ sao?"

Vĩ Trang: "Tìm xem nó ở đâu, sau đó sắp xếp một thời gian."

Trợ lý Cao: "Vâng, sếp Vĩ."

【 má ơi! Kí©h thí©ɧ quá! 】

Hướng Tiểu Viên đi thang máy xuống tới tầng hầm, vẫn là chiếc xe Benz màu xám bạc lần trước. Cô đến gần, cửa xe mở ra, là khuôn mặt quen thuộc kia của trợ lý Cao, nụ cười quen thuộc rơi vào tầm mắt.

"Ngài xem thử hợp đồng, nếu không có vấn đề gì, thì sau khi ký liền có hiệu lực ngay trong ngày." Trợ lý Cao đưa vài tờ giấy qua, rõ ràng mỏng hơn rất nhiều so với lúc trước.

Tiểu Viên lật xem một chút, điều kiện tăng thêm điều thứ ba so với những gì cô đã nói: "Cái này......"

Trợ lý Cao híp mắt cười: "Đây là tấm lòng của tổng giám đốc Vĩ chúng tôi."

Đưa ra một yêu cầu với cô ấy à?

Điều này thật ra rất mơ hồ, nhưng quyền quyết định vẫn ở trong tay mình, vì thế Tiểu Viên cũng không nghĩ nhiều, tiếp nhận bút, ngòi bút khẽ ngừng trên giấy, rồi cô ký, tiện thể ấn dấu tay lên.

"Vậy sau này để tôi liên hệ ngài, hay là trợ lý của ngài, ngài xem phương thức nào thì tốt?" Trợ lý Cao hỏi.

"Trước hết thì cô liên hệ tôi đi......" Tiểu Viên hơi nhíu mày.

Xuống xe, cô giấu đôi tay vào túi trước áo hoodie khi quay về.

Chuyện này, có thể giấu anh hai, nhưng không thể giấu Thái Quyển, cũng giấu không được.

Về nhà ăn bữa chiều xong, Tiểu Viên liền kéo Thái Quyển qua một bên, vẻ mặt nghiêm túc đến mức làm Thái Quyển cũng thấp thỏm: "Em đã làm một chuyện, trước hết anh đừng ngắt lời, cứ nghe em nói xong hết đã."

Thái Quyển cũng trở nên nghiêm túc: "Em nói đi."

Tiểu Viên đã soạn vài bản nháp trong lòng, lúc muốn nói bỗng nhiên kẹt lại: "À, Thái Quyển này, anh yêu em chứ?"

Thái Quyển chấm hỏi đầy đầu: "Hả?"

Tiểu Viên hít sâu một hơi, làm nũng nói: "Anh nói xem anh có yêu em không?"

Thái Quyển nuốt ực một ngụm nước miếng lớn: "Em, em gái, cái kia, em biết anh...... Chúng ta không cùng tần sóng mà?"

Tiểu Viên hơi nhăn mặt, khẽ đánh anh ấy: "Ai không biết chứ, vậy em nói thẳng luôn."

Thái Quyển vỗ vỗ ngực mình: "Ây dà, em làm anh hết cả hồn."

Tiểu Viên hừ một tiếng: "Đợi lát nữa mới thật sự làm anh hết hồn."

Khi Thái Quyển nghe cô nói đến khúc tình cờ gặp được Vĩ Trang ở tứ hợp viện của Chu Ngạc Hoa tại thành phố Bội, thì nhịn không được ngắt lời đâm chọt một câu: "Làm sao mà đi đâu cũng có thể gặp được vậy?"

"Chứ còn gì nữa!" Tiểu Viên đáp một câu rồi kể tiếp.

Tới khi nghe Tiểu Viên bàn điều kiện với Vĩ Trang, hai mắt Thái Quyển mở to, cả mặt hiển hiện "Dũng khí của em ở đâu ra vậy". Khi nghe đến những điều kiện đề xuất trong hợp đồng mà Tiểu Viên lần đầu từ chối Vĩ Trang bên kia, đã làm anh ấy mắt chữ A mồm chữ O, ngón tay run rẩy chỉ vào cô đến mức nói không nên lời: "Em em......", Thiếu chút nữa đau sốc hông, anh ấy xoa xoa ngực, rống to một câu: "Em bị ngốc à!"

Tiểu Viên: "Em còn chưa nói xong."

Tiếp theo đem điều kiện hợp đồng mới nhất nói qua với anh ấy, Thái Quyển khϊếp sợ quá độ, miệng cũng không khép được, ánh mắt đờ đẫn.

"Thái Quyển, tỉnh lại tỉnh lại đi." Tiểu Viên huơ tay trước mặt anh ấy, Thái Quyển nắm tay cô, mắt khẽ đảo: "Bé Viên à, em có biết em ký hợp đồng kia là gì không?"

"Em biết anh muốn nói gì, anh cảm thấy là hợp đồng bao nuôi đúng không?" Tiểu Viên hờn giận mà liếc nhìn anh ấy một cái.

Thái Quyển thở ra một hơi: "Em......"

Tiểu Viên: "Dù sao em mặc kệ người khác thấy thế nào, anh thấy thế nào, trong lòng em thì đó không phải là hợp đồng bao nuôi."

"Đó là cái gì?"

"Hợp đồng thỏa thuận."

"......" Thái Quyển thở dài, anh ấy lật xem hợp đồng: "Trong hợp đồng này chỉ có những điều kiện thỏa thuận của chúng ta, cũng không có đối với hai bên. Nói cách khác, quy định liệt kê cụ thể bên B em cần phải thực hiện "nghĩa vụ" gì, phải chăng có thể là cam chịu...... một vài hành vi?"

Tiểu Viên bỗng choáng váng.

"Em cũng không phải chưa từng ký hợp đồng, tốt xấu gì em cũng đã ký qua mấy bản hợp đồng với đoàn phim rồi, thế nào mà em còn ngớ ngẩn vậy?" Thái Quyển xoa trán, anh ấy dừng một chút, lại hoang mang: "Không đúng nha, theo lý mà nói thì Vĩ Trang bên kia sẽ không làm ra cái hợp đồng chưa hoàn chỉnh như vậy......"

Thái Quyển ngẩng đầu hỏi: "Hai người gặp qua mấy lần?"

Tiểu Viên ráng nhớ lại: "Nhìn thấy mặt có ba lần đi, nghe được, thấy được tên tuổi thì không nhớ rõ......"

Thái Quyển nhìn cô: "Em có cảm giác gì với người đó?"

Tiểu Viên im lặng vài giây, gãi mặt: "Khó mà nói...... Cũng không chán ghét đi, lúc đầu em còn rất sợ cô ấy, hiện tại cảm thấy cũng được...... Hình như cô ấy không có làm kiểu cách gì, nói chuyện...... hình như không thích nói chuyện, dù sao thì không có lảm nhảm như tên Vĩ Gia Bảo kia...... Ăn mặc rất đẹp, với lại hình như khá thích bận quần. Em vẫn chưa từng gặp qua người phụ nữ nào mà mặc quần đẹp như vậy, vừa nữ tính lại ngầu......"

Cô càng kể càng có hứng thú, trong mắt cũng chứa đựng ý cười, lông mi cong cong giống hai cây quạt nhỏ đen thẫm.

Thái Quyển giật mình trong lòng, vẻ mặt có hơi phức tạp.

"Vậy em có biết em ký cái này rồi thì không có cách nào đổi ý, em có chuẩn bị tâm lý chưa?"

Tiểu Viên có hơi chột dạ khi bị anh ấy nói như vậy, chỉ là cô còn muốn chống chế: "Em biết chứ, cùng lắm thì là cái kia thôi, dù sao thì đều là phụ nữ......"

Thái Quyển: "......"

Tiểu Viên lại vội vàng bổ sung: "Hơn nữa em đã nói cô ấy không thể cưỡng ép em, cô ấy cũng đã đồng ý!"

Thái Quyển bất đắc dĩ gật đầu: "...... May mà em còn chút đầu óc!"

Tiểu Viên: "Ôi chà, bình tĩnh đi, còn chưa biết ai cưỡng ép ai đâu!"

Thái Quyển liếc xéo cô một cái, cũng không cảm thấy lời của cô đáng tin cậy chút nào. Anh ấy liếc mắt nhìn hợp đồng một cái: "Coi như anh hiểu rồi, em thẳng thắn với anh chính là muốn kéo anh lên cùng một chiếc thuyền với em, giúp em giấu anh Chi Thạch đúng không?"

Tiểu Viên nhoẻn cười ngọt ngào, chắp hai tay trước ngực: "Làm ơn làm ơn đi ~"

Thái Quyển khó xử, nói: "Nếu mà anh ấy biết được, thì chắc chắn sẽ không đồng ý."

Nụ cười Tiểu Viên hơi nhạt đi: "Anh hai còn ở thành phố Bằng mà, phỏng chừng sẽ ở đó một khoảng thời gian. Hơn nữa hợp đồng chỉ ký nửa năm, sếp lớn như cô ấy lại bận rộn như vậy, thời gian đâu ra mà mỗi ngày gặp em? Còn có nha, lỡ như trong lúc này em nhận được phim, quay một bộ phim ít nhất cũng phải ba bốn tháng, anh xem nháy mắt là nửa năm qua đi rồi."

Thái Quyển khẽ chớp mắt: "Cũng đúng......" Nói như vậy, thì đúng là có cái khả năng này.

"Còn có, cũng không phải cô ấy nói gặp em thì em liền phải đi gặp cô ấy nha, em có thể nói bận nè, phải đi thử vai, phải đi luyện tập nè, dù sao thì cô ấy cũng không thể cưỡng ép em. Một sếp lớn như cô ấy, nói chuyện dẫu sao cũng phải giữ lời chứ?"

Thái Quyển: "Hóa ra đúng là em cũng có cân nhắc kỹ rồi."

"Kia là đương nhiên, cho nên em cũng không muốn tiếp nhận tài nguyên của cô ấy, không muốn nhận tiền, quà tặng gì đó của cô ấy, em không thẹn với lương tâm. Hơn nữa mà nói, vốn dĩ chính là Vĩ Gia Bảo sai khiến ngáng chân em, là "nồi" (trách nhiệm) của em trai cô ấy, cô ấy dọn dẹp đống bừa bộn thay em trai, chính là chuyện nên làm."

Thái Quyển nghe thấy cũng có lý, chỉ là anh ấy vẫn cảm thấy có điểm không thích hợp ở đâu đó. Xét đến cùng, Vĩ Trang cũng là thương nhân đấy, chẳng có "không dậy sớm mà không có lợi" (làm chuyện vô ích), thương nhân mà cho đi không cần đáp lại, sẽ dễ dàng để Tiểu Viên tạo lỗ hổng trên hợp đồng. Nhưng hợp đồng này thật sự không tính là khắt khe, trong một lúc, anh ấy cũng mù mờ không đoán được.

"Nhưng anh vẫn cảm thấy......"

"Ôi......" Tiếng chuông di động ngắt ngang lời Tiểu Viên, cô quét mắt thoáng nhìn màn hình, lập tức bắt máy: "Thi Hải?"

Thái Quyển thấy cô gật đầu, đôi mắt cũng sáng lên: "Vâng, vâng, thật hay giả vậy?"

"À, để em đọc lại tiểu thuyết, ngày mai sao? Không thành vấn đề, đúng giờ em đến!"

Cúp điện thoại rồi, cô vung vẩy nắm tay nhỏ phấn khởi thét to hai tiếng, lôi kéo Thái Quyển: "Thái Quyển Thái Quyển, Thi Hải nói ngày mai em có thể đi thử vai, kịch bản đợi lát nữa anh ấy sẽ gửi em!"

Thái Quyển vui vẻ hỏi: "Sao bên sản xuất đột nhiên đổi ý vậy?"

Tiểu Viên: "Anh ấy cũng không biết, ngay trước đó thì người bên sản xuất gọi điện thoại cho anh ấy, nói muốn cho diễn viên mà anh ấy nhìn trúng một cơ hội thử xem xem......" Cô đang nói dở, thì chớp mắt một cái, đột nhiên nhìn Thái Quyển, Thái Quyển thoáng nhìn hợp đồng: "Em ký hồi nào vậy?"

"Mới hồi chiều em......" Tiểu Viên cũng nhìn hợp đồng.

Động tác này cũng quá nhanh đi!

Thái Quyển lo lắng sốt ruột: "Bé Viên......"

Sự chú ý của Tiểu Viên đã bị kịch bản thu hút đi: "Tới rồi tới rồi, kịch bản tới rồi!" Cô nhấn mở ra, ánh mắt chăm chú vào trên màn hình, lơ đãng "Hửm?" một tiếng.

Thái Quyển nhìn dáng vẻ mải mê của cô, cũng không nói được câu nào.

Cơ hội này nếu không nắm bắt được, chắc là vĩnh viễn không có ngày cất đầu dậy.

- --------

Đôi lời của editor: Vĩ Trang, mẹ đường "lãnh cảm" thích làm từ thiện ~ (˘◡˘) ~

- --------

Truyện chỉ được đăng duy nhất tại truyenhdt.com (link: https://www.wattpad.com/story/293242574)

Nếu các bạn đọc được những dòng này ở nơi khác ngoài truyenhdt.com, tức là chương mà các bạn đang đọc chưa được rà soát sửa lỗi.