Chương 28

Hôm sau, khi bọn họ trở về thành phố Thân, thì Tiểu Viên liền nhận được điện thoại của Thi Hải.

"Tôi chỉ có thể kéo dài ba bốn ngày nữa thôi, các nhân vật khác đều định xong rồi, chỉ còn nữ hai. Cạnh tranh thật sự rất mãnh liệt, nhưng tôi vẫn hướng về cô."

Ý trong lời của anh ấy là, Tiểu Viên bọn họ cũng chỉ có thời gian ba bốn ngày để nghĩ cách, qua kỳ hạn này, thì Thi Hải nhất định phải chọn một trong các diễn viên mà bên sản xuất ưng ý tới đóng vai nữ hai.

Buông điện thoại, cô thở dài, thật không cam lòng.

Cô ngồi ở sofa, thu chân lên, mặt kề đầu gối, suy nghĩ xem còn cách nào.

Lại đi diễn phim chiếu mạng ư? Hay là đổi tên đi đoàn phim khác phỏng vấn một vài nhân vật không phải nữ? Hoặc là có thể tìm vài người trong nhóm đàn anh đàn chị đàn em tốt nghiệp cùng trường Hoa hí giúp đỡ một chút?

Không, vô dụng thôi, chỉ cần ở trong cái giới này, ai lại chịu vì chút tình nghĩa cùng trường cỏn con này làm mích lòng tư bản chứ? Hoặc là có thể tìm các giáo viên, xem thử có thể giới thiệu cô đi thử vai cho một vài phim độc lập đề tài kén người xem một chút không?

Nhìn thì đều là biện pháp, thực tế thì không có cái nào có thể đủ bảo đảm chắc ăn được.

Thật khó xử.

Thật sự không được nữa thì thử xem sao, cũng không ngại nhìn sắc mặt người ta. Hiện tại trạng thái tâm lý của cô vẫn tốt, cuộc đời đã dạy cho cô quá nhiều, đã không phải là cái người tự cao ngạo mạn năm đó.

Tiểu Viên nở nụ cười, bỗng nhiên điện thoại lại vang lên lần nữa, lúc này là một dãy số lạ. Cô bắt máy, là tiếng một người phụ nữ không quen: "Cô Hướng phải không? Tôi họ Cao, là trợ lý cá nhân của tổng giám đốc Vĩ, xin hỏi ngài hôm nay có thời gian chứ?"

Đến rồi à?

Tiểu Viên thoáng ngập ngừng, ló đầu ra nhìn thử phòng khách, không có anh trai, Thái Quyển hình như đi siêu thị rồi, cô chậm rãi nói: "Có."

"Xin hỏi địa chỉ của ngài là ở số XX đường XXX phải không?"

Tiểu Viên giật mình: "Đúng vậy."

"Nửa giờ sau có xe ở bãi đỗ xe đón ngài, biển số xe là XXXXX, mời ngài hãy nể mặt nhận lời."

Sau khi buông di động xuống, Tiểu Viên thoáng vò đầu, trong lòng có loại cảm giác không thể nói được. Thôi, đi thì đi, cô cũng không sợ.

Cô tắm rửa một cái, thay đổi quần áo, lúc sắp ra cửa thì lại trở về thoa phấn nền, tô son môi, cảm thấy không đến mức thiếu lễ độ, mang theo cái túi rồi ra ngoài.

Từ thang máy xuống tầng ngầm, đẩy cửa ra, tới bãi đỗ xe ngầm, có hai chiếc đèn pha trước của xe Benz màu xám bạc nháy một cái, cô ló đầu nhìn thoáng qua, đúng là cái biển số xe kia.

Bản lĩnh cũng quá cao siêu rồi, cô ở tòa nhà số mấy cũng biết.

Tiểu Viên ngồi lên xe, tài xế trung niên, khuôn mặt bình thường, mỉm cười thân thiết, đóng cửa xe cho cô, nhắc cô thắt kỹ đai an toàn, nói với cô rằng tủ nhỏ bên cạnh có nước khoáng để uống. Lúc sau, suốt toàn bộ hành trình thì không có giao lưu với cô, để lại cho cô không gian cá nhân yên tĩnh, điểm này thế mà lại làm cho người ta thích.

Xe trực tiếp lái vào trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng, tới khu vực kinh doanh trung tâm đường Nam Hải, tiến vào tầng hầm của một trong những tòa nhà cao tầng. Cô vừa xuống xe, thì đã có người phụ trách chờ đợi cô, sau khi ngoằn ngà ngoằn ngoèo tới lui rốt cuộc tiến vào một văn phòng.

Tiểu Viên nhận ra người phụ nữ nghênh đón cô, từng gặp ở khách sạn Quý Đảo trước kia, bị cô hiểu lầm là "Vĩ Trang", hóa ra cô ấy là trợ lý của Vĩ Trang.

Trợ lý Cao mỉm cười mời cô ngồi xuống: "Xin hỏi cô Hướng uống gì?"

"À, sữa bò." Vẻ mặt Tiểu Viên không lộ thay đổi nào, đánh giá xung quanh một chút. Chỉ có vị trợ lý Cao này, không nhìn thấy Vĩ Trang.

Trợ lý Cao hiểu trong lòng cô đang nghĩ gì, cười rồi chủ động nói: "Tổng giám đốc Vĩ ngày hôm qua đã đi thành phố Tây công tác còn chưa về. Nhưng ngài yên tâm, tôi sẽ sẽ truyền đạt chính xác ý muốn của tổng giám đốc Vĩ, cũng sẽ đem ý muốn của ngài truyền đạt lại cho tổng giám đốc Vĩ."

"À." Tiểu Viên uống một ngụm sữa bò, liếc mắt nhìn một cái, là thương hiệu Châu Âu có tiếng. Cô hơi không thích ứng với xưng hô "Ngài ngài ngài", nhưng đây không phải trọng điểm. Cô rất tò mò, giải pháp sau câu "Để tôi suy nghĩ lại" kia trong miệng Vĩ Trang là gì.

"Cô Hướng, đây là một bản hợp đồng." Trợ lý Cao lấy ra một xấp giấy được sắp xếp đóng gọn gàng, một cây bút máy, đồng loạt đẩy đến trước mặt cô: "Ngài nhìn trước một lần, kỳ hạn bản hợp đồng là nửa năm. Bản này chỉ là sơ thảo để xem qua, nếu có những điều khoản nào ngài không hài lòng, thì chúng ta còn chỗ có thể thương lượng."

"Ngài từ từ xem, tôi ở ngay phòng bên ngoài. Ngài xem xong rồi, có thể ấn phím điện thoại cố định này một chút là tôi vào liền."

Dù trong lòng toàn là dấu chấm hỏi, nhưng ngoài mặt Tiểu Viên vẫn bình tĩnh gật đầu, chờ sau khi trợ lý Cao rời khỏi, thì cô cầm lấy nhanh chóng lật đọc hết qua một lần, càng xem đôi mắt mở càng lớn.

......

Này, này còn không phải là hợp đồng bao nuôi trong truyền thuyết sao?

Chờ sau khi có phản ứng lại thì trong lòng cô tức giận một trận.

Trước kia cô đã từng nói hai chị em này đúng là một cùng một giuộc mà! Vĩ Gia Bảo còn sẽ giả mù sa mưa hỏi ý kiến của cô, sau đó sử dụng thủ đoạn tới ép cô nhận lời. Vĩ Trang càng cao tay, muốn thoát khỏi cảnh khốn cùng trước mắt ư? Rất đơn giản, ký vào hợp đồng này là được!

Hai chị em này!!! Đều làm người ta tức giận mà!

Nếp giấy bị cô nắm chặt đến hằn vết nhăn.

Từ từ, không thể nổi xung, cô đã làm mích lòng một Vĩ Gia Bảo, không thể lại đυ.ng đến Vĩ Trang. Vĩ Trang càng thêm sâu không lường được, cô ấy chính là người quyết định chân chính ở Đồng Hoa.

Cô chậm rãi ngồi vào sofa, trong lòng bỗng nhói đau.

Ở trong mắt những người này, cái gì cũng là giao dịch sao? Cô chỉ muốn trở về nguyên trạng mà thôi......

Không quá vài phút, trợ lý Cao nhận được điện thoại nội bộ trong văn phòng. Cô ấy đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cô gái ngồi thẳng tắp trên sofa, vẻ mặt nghiêm túc.

Thấy trợ lý Cao tiến vào, cô lập tức đứng lên. Cô mặc áo len mỏng, quần jean, giày đế bằng, ăn mặc hết sức đơn giản, nhưng có một sự xinh tươi không thể che dấu được.

Nói thật, khi trợ lý Cao nhận được điện thoại của Vĩ Trang, muốn cô ấy soạn hợp đồng, cô ấy đã rất kinh hãi. Nếu không phải người tình sói con kịp thời nắm cô ấy giữ lại, chắc là cô ấy đã lăn xuống giường rồi.

Đây là lần đầu tiên từ trước đến nay, định ra hợp đồng trước, lại còn là nửa năm! Phải biết là sếp tổng nhà cô ấy trước kia nhìn những người ký "Hợp đồng bảo mật" mấy phút còn ngại nhiều!

Chờ đến khi biết ký hợp đồng với ai, cho dù lúc trước đã có dự cảm, thì cô ấy vẫn không phản ứng kịp trong một lúc.

Cực kỳ vừa ý. Trong lòng cô ấy làn đạn bắn rải ra:

【 Này mới đúng chứ! Sếp à, không thể cứ tiếp tục lãnh cảm như thế, sếp sẽ sớm mãn kinh đó! 】

Vừa rồi lúc cô ấy ở phòng bên ngoài còn phỏng đoán Hướng Tiểu Viên sẽ phản ứng thế nào? Hẳn là sẽ giả bộ từ chối một chút, mục đích là ám chỉ cho bên cô ấy để cộng vào thêm lợi điểm, sau đó lại vui vẻ chấp nhận. Nói thật là những điều kiện này hết sức không tồi, đã vượt qua tiêu chuẩn của nghệ sĩ cấp B.

Cô ấy không thể nghĩ ra được lý do đối phương không chịu.

Trợ lý Cao mỉm cười như cũ: "Cô Hướng suy nghĩ thế nào rồi?"

【 làm bộ từ chối, nói muốn cân nhắc lại một chút. 】

Quả nhiên, cô ấy nghe thấy Hướng Tiểu Viên nói: "Trợ lý Cao, tôi phải cân nhắc lại điều này một chút."

Trợ lý Cao khẽ cười: "Cô còn muốn bổ sung điều kiện trong hợp đồng sao?"

【 nói không có, nói rất vừa lòng tất cả, chỉ là......】

【 sau đó lại nêu ra càng nhiều yêu cầu hơn, cơ hội chỉ một lần như vậy, nắm chắc mà cắn cho dày vào nha người trẻ tuổi! 】

Quả nhiên lại đoán đúng một lần nữa, Hướng Tiểu Viên nói: "Không có, tôi rất vừa lòng. Chỉ là......"

Trợ lý Cao tiếp tục mỉm cười: "Hửm?"

【 tới rồi! Nói điều kiện nào! 】

Bên khóe môi Tiểu Viên hiện nếp hằn khi cười, đôi mắt cong cong: "Chỉ là nha, tôi phải về nhà suy nghĩ một chút, chờ tôi nghĩ kỹ rồi, có tin tức lại báo cho cô."

Tươi cười của trợ lý Cao hơi thu lại: "......"

【 Hở? 】

"Cứ như vậy đi, tôi về trước." Nói xong Tiểu Viên xoay người, còn vẫy vẫy tay với cô ấy: "Bái bai ~"

Trợ lý Cao: "?"

【 Ớ? Tình huống gì đây? 】

Tiểu Viên đi chưa được mấy bước lại quay về, khẽ ho vài tiếng, dường như có hơi ngượng ngùng: "Trợ lý Cao à?"

Trợ lý Cao lần nữa lại cười: "Làm sao vậy cô Hướng?"

【 Ây, chơi chiêu mặc cả làm bộ đi trước này à! 】

Tiểu Viên khẽ gãi cằm: "Trợ lý Cao à, tôi không rành đường, cô có thể để người dẫn tôi đi xuống không?"

Trợ lý Cao: "......"

【 Quỷ sứ! Con ranh này ngươi đang chơi ta sao! 】

Nụ cười trên mặt trợ lý Cao không chê vào đâu được: "Không thành vấn đề, sẽ có người tiễn ngài đi xuống, còn sẽ đưa ngài về nhà."

Tiểu Viên thở phào nhẹ nhõm, khẽ cười một cái, ánh sao lập lòe phát sáng trong mắt: "Cảm ơn cô nha ~"

Trợ lý Cao: "...... chuyện nên làm thôi."

【 cười thế vẫn rất đáng yêu! 】

【 mẹ nó, bà đây quả nhiên là háo sắc! 】

Chờ sau khi Hướng Tiểu Viên rời khỏi phòng, thì Trợ lý Cao thu lại hợp đồng, nhìn thử, không có bất kì vết tích dấu hiệu nào, bút máy kia cũng hình như chưa từng mở ra.

Ha ha, câu "Tôi phải về nhà suy nghĩ một chút, chờ nghĩ kỹ rồi sẽ báo cho bên cô" kia còn không phải chính là giống y chang nguyên lý lời của bên A (*) nói trong hội chợ việc làm "Xin đợi thông báo từ chúng tôi" sao?

(*) Bên A tức bên thứ nhất trong hợp đồng, ý chỉ bên chủ trì. Bên A là tên đại diện chủ thể bình đẳng trong hợp đồng.

Trợ lý Cao không dám tin, thế mà lại có người đã từ chối điều kiện phong phú như vậy, cùng với, lại còn có người từ chối sếp.

【 thanh niên nha, quá giữ cá tính là phải chịu khổ đấy. 】

Ôi ~

Cô ấy tốn năm phút đồng hồ sắp xếp tâm trạng, sau đó gọi điện thoại cho Vĩ Trang, truyền đạt qua điện thoại đầy đủ chính xác lời của Hướng Tiểu Viên. Cô ấy tin rằng tổng giám đốc Vĩ cũng có thể nghe hiểu được ẩn ý trong lời của Hướng Tiểu Viên.

Quả nhiên, bên kia điện thoại không nói gì thật lâu.

"Tổng giám đốc Vĩ, cần chỉnh lại chỗ bồi thường cao một chút sao?" Trợ lý Cao hỏi nhỏ.

Theo cô ấy, trong giới giải trí mỗi người ai cũng có bảng giá của mình, mà Đồng Hoa không thiếu tiền, càng không thiếu tài nguyên, hoàn toàn có thể làm lại một cái bảng giá mà Hướng Tiểu Viên không thể từ chối, chỉ cần Vĩ Trang cảm thấy Hướng Tiểu Viên xứng đáng với giá trị này.

Nhưng có vẻ không đến mức, hẳn là hứng thú của sếp với Hướng Tiểu Viên còn chưa đạt tới tình trạng này.

Quả nhiên, cô ấy nghe thấy Vĩ Trang nói: "Không cần, cứ như vậy đi."

【 ôi, đừng nha đừng nha sếp, đừng khó khăn nữa, không dễ gì sếp có hứng thú với một người như vậy! 】

【 nữ cũng được mà! Vẻ ngoài của cô bé kia quả thật không tồi nha! Tôi còn thấy rất đáng yêu đó! 】

【 Sếp à!! Trừ công việc còn phải sống nữa! 】

Trợ lý Cao độc thoại nội tâm không ngừng, nhịn không được liền mở miệng: "Tổng giám đốc Vĩ...... Hay là tôi đi thăm dò một chút......"

【 Sếp à!! Còn tiếp tục như vậy người sẽ mãn kinh sớm, tôi có thể giở thủ đoạn mà! 】

Vĩ Trang: "Không cần."

Trợ lý Cao còn cảm thấy đáng tiếc: "Ngài......"

Vĩ Trang lại lần nữa im lặng.

Trợ lý Cao kịp thời thu miệng lại.

"Chờ ba ngày, không cần làm gì cả." Vĩ Trang nói một câu cuối cùng trước khi cúp máy.

Trợ lý Cao nhấn tắt điện thoại, trong lòng kinh ngạc lại cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

【 má ơi, còn chờ ba ngày? Xem ra sếp thật sự có ý với người ta rồi!! 】

【 Í? Thế này với việc ứng viên về nhà chờ điện thoại trúng tuyển có khác gì nhau? Sếp chính là người trong nhà có mấy chục tỷ nha! 】

【...... thế này nếu lỡ như không đợi được thì sao? 】

Vẫn là lần đầu tiên trợ lý Cao xử lý chuyện như vậy, cảm thấy đau đầu hết sức.

- --------

Truyện chỉ được đăng duy nhất tại truyenhdt.com (link: https://www.wattpad.com/story/293242574)

Nếu các bạn đọc được những dòng này ở nơi khác ngoài truyenhdt.com, tức là chương mà các bạn đang đọc chưa được rà soát sửa lỗi.