Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ánh Trăng Sáng Vạn Người Mê Và Thế Thân HE Rồi

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cậu nhíu mày, theo bản năng cầm lấy cổ áo sơ mi của Bùi Túc Nguyệt.

“Tiệc tẩy trần hôm nay của Túc Túc, vở kịch này thật xuất sắc nha. Nhìn bộ dạng của cái thằng Tô Dĩ Trần kia khi gặp được chính chủ, xấu hổ đến nổi không có chỗ dung thân, tôi tưởng tượng thôi liền cảm thấy thật buồn cười.”

“Túc Túc của chúng ta là tiểu thiếu gia kim tôn ngọc quý, làm gì có chỗ nào để cái loại người nịnh nọt như Tô Dĩ Trần này so sánh? Nếu không phải do Tô Dĩ Trần kia cùng Túc Túc có gương mặt tương tự nhau, nó hôm nay có tư cách đứng cùng Túc Túc trong bữa tiệc sao?”

“Phì! Nó đến xách giày cho Túc Túc cũng không xứng.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

Trong WC có thêm nhiều người, đại khái có khoảng bốn năm tiểu thái tử thế gia ăn chơi trác táng, cách một bức tường toilet, bọn họ một bên cười nhạo, một bên đỡ “anh em” giải quyết nỗi buồn. ( chú thích cho ai không hiểu câu này, ý là cầm cái jj để tiểu á)

“Túc Túc hiện tại đã trở về. Xem ra Tô Dĩ Trần sớm muộn gì ở Cố gia, à không, ở trong giới này của chúng ta sẽ không có chỗ dung thân đi. Cố gia nhất định sẽ đuổi hắn ra ngoài.”

“Nghe nói trong nhà Tô Dĩ Trần rất nghèo. Nó đi ra từ trong núi, không có tri thức gì, cũng không có tiền, phẩm vị cũng kém, ngay cả cái điện thoại thôi cũng đều không mua nổi.”

“Nó còn cả ngày quấn lấy Cố tổng đó. Tôi nghe Khinh Chu kể, cái tên thế thân kia mỗi ngày đều sẽ thay đổi mon ăn phong phú cho Cố tổng, còn học hỏi bắt chước sở thích và phong cách của Túc Túc, thậm chí là còn giống như một bảo mẫu, hầu hạ Cố tổng đến đêm hôm khuya khoắt.”

“Nó thật đúng là yêu Cố tổng đến thảm thương, chỉ tiếc, trong lòng Cố tổng chỉ có Túc Túc. Cái tên thế thân kia dù có học hỏi bắt chước như thế nào cũng chỉ là bắt chước bừa. Vị trí nó trong lòng Cố tổng, vĩnh viễn đều kém hơn Túc Túc.”

Trong một đám thiếu niên ăn chơi trác táng thiếu niên, có một chàng trai soái khi lại đẹp tinh tế.

Cậu ta là Lục Minh Thần.

Là tiểu thiếu gia được chiều chuộng nhất của tập đoàn gia tộc Lục thị, con ông cháu cha, địa vị thân phận cao sang, sau lưng có Lục gia chống lưng, cậu ta bị nuông chiều từ bé đến lớn, cơ hồ là bị chiều đến vô pháp vô thiên. Cho dù cậu ta có gây ra bất cứ hoạ, đại ca cậu ta vĩnh viễn đều sẽ giúp cậu ta sắp xếp thu dọn.

Lục Minh Thần mỗi ngày đều sẽ tới Cố gia làm khách.

So với Cố Khinh Chu ương ngạnh bá đạo ấu trĩ, vị thiếu gia Lục Minh Thần này mới thực sự ác độc. Cậu ta nhìn Tô Dĩ Trần không vừa mắt, luôn âm thầm ức hϊếp cậu. Thậm chí còn kí©h thí©ɧ một đám người đối phó Tô Dĩ Trần.

Cố Khinh Chu chán ghét cậu, có một nửa đều do Lục Minh Thần trong tối ngoài sáng khıêυ khí©h.

Âm thanh Lục Minh Thần quá quen tai, Tô Dĩ Trần vừa nghe liền biết đó là cậu ta.

.

Bên ngoài vẫn còn tiếp tục bàn luận cùng cười nhạo, đôi mắt Tô Dĩ Trần cụp xuống.

Nghe những lời nói chanh chua được một nửa, hai bên tai Tô Dĩ Trần được hai bàn tay to lớn ấm áp che lại chặt chẽ.

Lòng bàn tay ấm áp, truyền vào gương mặt bên tai, ngăn chặn mọi bàn tán gay gắt bên ngoài.

Tô Dĩ Trần chẳng nghe được gì nữa.

Cậu thông qua đường ánh sáng từ khe cửa, ngắm nhìn gương mặt hoàn mỹ của Bùi Túc Nguyệt.

Lúc này, bạch nguyệt quang cũng chăm chú nhìn lại cậu.

Ánh mắt Tô Dĩ Trần hơi cứng lại. Cậu cũng không phải là loại người dễ dàng tin tưởng người khá, đối với hành động khó hiểu này của bạch nguyệt quang, cậu chỉ biết dựng nên một kết giới phòng thủ.

Hơn nữa cậu hoàn toàn không thể hiểu nổi hành động của vị bạch nguyệt quang này.
« Chương TrướcChương Tiếp »