Chương 38: Có hoa nên hái thì cứ hái

Cố Chiếu không cách nào đời sự chú ý khỏi Thẩm Quyết Tinh đang ngồi ở cách đó không xa.

“Bây giờ tiết trời ngày càng nắng nóng, gã lãnh đạo ở chỗ tôi nhất định là đầu óc không bình thường chẳng những bắt chúng tôi phải ra ngoài tìm khách hàng hộ ông ta, còn xem chúng tôi như nhân viên phát tờ rơi quảng cáo trong hè...” Người đàn ông trẻ tuổi ở đối diện không nhận ra sự khác thường của Cố Chiếu, vẫn tiếp tục đĩnh đạc nói chuyện.

Vị Chu tiên sinh nay năm nay 28 tuổi, làm việc trong ngân hàng, ngoại hình bình thường, chiều cao trung bình, song thân đủ cả, là độc đinh trong nhà, có thể nói là một sự tồn tại vô cùng bình thường giữa vô vàn chúng sinh. Nhưng đối với Cố Chiếu, đây mới là đối tượng xem mắt thông thường của cô. Người như Thẩm Toàn Chương, nếu không phải có Hiểu Quyên lão sư quen biết, trùng hợp lại còn là anh ruột của Thẩm Quyết Tinh, lần đó thật sự chẳng khác nào mấy trò lừa đảo tình ái được dàn dựng trên Internet.

Cố Chiếu hút một ngụm matcha latte, cười cười nói: “Công việc vất vả thật.”

Trước mặt Thẩm Quyết Tinh đặt một ly cà phê đá, anh vừa trả lời tin nhắn vừa gặm sandwich trên tay, như thể hoàn toàn không quan tâm đến chuyện xảy ra với Cố Chiếu bên này.

Sau hai lần từ chối lời đề nghị đưa về nhà của Thẩm Quyết Tinh, trong lòng Cố Chiếu cảm thấy rất ngại. Lúc tan làm, cô gặp Thẩm Quyết Tinh ở cửa, anh lập tức nói muốn đưa cô đến chỗ xem mắt, cô liên không nỡ cự tuyệt.

Đi bộ qua quán cà phê cũng chỉ mất năm phút, đến lượt xe ô tô chỉ mới lăn bánh đã dừng lại. Cố Chiếu đang định nói cảm ơn, ai ngờ Thẩm Quyết Tinh đậu xe xong cũng bước xuống theo cô.

“Tôi muốn ăn một bữa ở đây, cậu có để ý không?” Thẩm Quyết Tinh ngoài miệng thì hỏi cô có để ý không nhưng tay anh đã khóa cửa xe lại.

Cố Chiếu không biết tại sao có rất nhiều nhà hàng ở gần đó mà anh nhất định phải chọn nơi này để ăn tối một mình. Nhưng cô có thể nói gì đây? Mấy hàng quán bên cạnh cũng không phải do cô mở.

“ Làm việc trong viện dưỡng lão như em vẫn nhẹ nhàng hơn, ngày thường không có nhiều chuyện phiền phức như vậy” Ánh mắt Chu tiên sinh đánh giá Cố Chiếu, đột nhiên anh ta hỏi, “Vết bớt trên trán em là bẩm sinh sao?”

Lúc trước nghe người giới thiệu nói trên mặt nhà gái có vết bớt, không ảnh hưởng đến ngoại hình, hơn nữa phương diện bằng cấp và tính cách đều khá tốt, trong nhà còn không có thân thích lung tung rắc rối gì, bởi vậy anh ta mới đồng ý gặp mặt. Bây giờ nhìn lại, vết bớt kia khá rõ, làm anh ta hơi để ý.

“Đúng vậy, là bẩm sinh.” Mười đối tượng xem mắt sẽ có đến chín ngươi hỏi đến vết bớt của cô, một người còn lại là ngại hỏi trực tiếp, sẽ liên hệ lại với người giới thiệu để biết rõ tình hình. Cố Chiếu vốn quen với chuyện này nên cũng không có cảm giác gì.

“Sao không dùng phấn trang điểm để che đi? Không phải con gái bọn em cái gì cũng che được sao? Chị họ tôi từng có một cai mụn lớn như thế này trên mặt, chị ấy có thể trang điểm để che đi hết.”

Cố Chiếu cười gượng nói: “Tôi không giỏi trang điểm...”

Vết bớt đỏ trên trán cô không quá đậm, trươc đây cô luôn dùng tóc mái thật dày che lại, để người khác không chú ý đến, bây giờ thay đổi tạo hình, tóc mái mỏng hơn, nếu thoa kem nền che khuyết điểm vẫn có thể che phủ được bảy tám phần, nhưng không trang điểm sẽ hiện ra rất rõ.

Mọi người xung quanh không mấy để ý đến vết bớt trên trán cô, từ người trong viện dưỡng lão cho đến Thẩm Quyết Tinh, không một ai nhìn cô với ánh mắt khác thường, dần dà cô cũng nhanh chóng quên mất, người bình thường thực sự rất chú ý đến khuyết điểm trên mặt đối tượng xem mắt.

“Liên quan gì đến anh? Sao anh nhiều chuyện quá vậy? Anh là ai? Anh họ gì? Anh dựa vào đâu mà xen vào chuyện nhà tôi?”

Một giọng nữ đột nhiên vang lên dọa Chu tiên sinh nhảy dựng, anh ta quay đầu lại nhìn Thẩm Quyết Tinh đang công khai xem phim truyền hình, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

“Ở nơi công cộng mà mở lớn tiếng như vậy, ý thức đâu không biết.” Anh ta nhỏ giọng thì thầm, lúc quay lại đối diện với Cố Chiếu thì mỉm cười, “Chuyện này cũng khá quan trọng, có thể học được, tôi sẽ nhờ chị họ gửi em một ít tài liệu hướng dẫn trang điểm.”

Cố Chiếu nhìn qua vài người đàn ông trước mặt, nhìn đến Thẩm Quyết Tinh ở sau lưng anh ta, cô trả lời càng lúc càng qua loa: “Vậy làm phiền anh...”

Thẩm Quyết Tinh tựa lưng vào ghế ngồi, trong miệng cắn ống hút, hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt những người khác đang nhìn mình.

“Đúng rồi, cai vết bớt này của em... có di truyền không?”

Cố Chiếu ngẩn người, anh mắt cô liền quay lại người đàn ông trước mặt: “Anh nói sao?”

Chu tiên sinh giải thích: “Bây giờ chỉ phí nuôi con ngày càng cao, ai cũng mong muốn con mình được khỏe mạnh. Em cũng đừng chê tôi nói chuyện thẳng tính, tôi chỉ muốn hỏi rõ ràng trước, để tránh xung đột lớn hơn sau này. Bản thân tôi có thể đảm bảo không ai trong ba đời trước mắc bệnh di truyền, về điểm này em hoàn toàn có thể yên tâm.”

Cố Chiếu cảm thấy mới gặp mặt lần đầu đã nói đến chuyện này thì có chút kỳ quái, thậm chí cô còn hơi khó chịu, nhưng dù vậy, cô vẫn hiểu được nỗi băn khoăn của đối phương, liền nói: “Sẽ không di truyền đâu, cái này không phải do gen xấu...”

“Em bị ngốc đúng không? Em không nhìn ra hắn ta căn bản không quan tâm đến em sao? Anh xen vào chuyện nhà người khác? Anh nhiều chuyện? Em thật sự xem ý tốt của anh thành lòng lang dạ thú!”

Âm lượng trong điện thoại Thẩm Quyết Tinh bên kia vốn đã hạ xuống, bây giờ lại đột ngột vọt lên cao, gần như che lấp cả giọng Cố Chiếu.

Rốt cuộc anh đã nhận ra có gì không đúng. Sao mình lại tức giận như vậy?

Bởi vì Cố Chiếu rõ ràng thích mình mà vẫn đi hẹn hò với người đàn ông khác sao?

Nói với bọn họ cậu đã có người mình thích, như vậy bọn họ sẽ không giới thiệu đối tượng cho cậu nữa?

Nhưng anh có tư cách gì mà ngăn cản Cố Chiếu kết giao với người khác? Cố Chiếu là Cố Chiêu, Cố Chiếu có nhân cách độc lập, cô không phải đồ vật của anh. Dù ở buổi họp lớp hai tháng trước cô đã hôn anh, cô biết làm anh vui vẻ, cô còn nhớ rõ những điều anh thích và không thích, thậm chí còn bồi anh nói chuyện đến nửa đêm. Nhưng cẩn thận ngẫm lại, hình như trước giờ Cố Chiếu chưa từng nói từ "thích" với anh.

Thẩm Quyết Tinh hít sâu một hơi, cảm thấy có lẽ bản thân trước tiên nên suy ngẫm lại.

“,.. Không có gì.” Anh nói, “Ngày mai gặp lại.”

Cố Chiếu không qua để ý đến những lời còn dang dở, toàn bộ lực chú ý của cô đều đặt ở câu nói “Ngày mai gặp lại” của Thẩm Quyết Tinh.

Ngay mai gặp lại, có nghĩa là ngày mai Thẩm Quyết Tinh vẫn sẽ đến viện dưỡng lão. Cô Chiếu là một người rất dễ thỏa mãn, đối với cô, chỉ cần thỉnh thoảng được nhìn thấy Thẩm Quyết Tinh cô cũng đã rất vui vẻ.

“Ngày mai gặp lại” Cố Chiếu mỉm cười tạm biệt, sau đó xuống xe.

Thẩm Quyết Tinh không lập tức lái xe đi ngay mà dừng lại một lúc lâu ở dưới nhà Cố Chiếu.

Anh vô cùng bối rối, đầu óc đầy nghi vấn, bọn chúng giống như hàng trăm sợi dây cáp tai nghe quấn vào nhau chẳng chịt, khiến người ta không biết phải làm sao, cũng không thể xử lý được.

Anh cảm thấy có lẽ mình cần một viện trợ từ bên ngoai đến đây giúp anh giải quyết mớ cảm xúc hỗn độn này.

Vì thế anh gọi điện thoại cho Thương Minh Viễn.

Khi biết Thương Minh Viễn mới vừa tan làm, vẫn đang trên đường về nhà, Thẩm Quyết Tinh lập tức nói: “Tôi đến tìm cậu, có lẽ tôi có chút... việc tư muốn thỉnh giáo cậu.”

Thương Minh Viễn vốn tưởng anh gọi đến là vì công việc, trong lòng đã bắt đầu ai thán liên tục, kết quả lại không phải.

Việc tư?

Nhắc đến chuyện này cậu ta liền bay hết mệt nhọc.

“Đến đến đến, chỗ tôi rượu gì cũng có, chúng ta vừa uống vừa nói.”

Thẩm Quyết Tinh cúp điện thoại, phức tạp liếc nhìn cầu thang dẫn lên nhà Cố Chiếu, cuối cùng quay đầu xe lái khỏi tiểu khu.

Cố Chiếu trở về nhà, tùy tiện úp một bát mì để ăn. Đang rửa bát thì nhận được điện thoại của Sở Viên Nguyên.

Đối phương do hỏi cô thứ bảy tuần này có rảnh không, nói muốn mời cô ăn cơm.

Cố Chiếu không làm ra việc gì đáng để người ta mời cơm, có nói gì cô cũng chỉ đồng ý chia đôi, Sở Viên Nguyên không còn cách nào khác đành phải nói: “Được được, chia đôi thi chia đôi, vậy cậu nói xem cậu có đi không.”

“Có »

“Vậy coi như quyết định nhé, thứ bảy 11 giờ, đợi lát nữa mình gửi địa chỉ nhà hàng cho cậu.”

Cố Chiếu đồng ý xong, đang muốn cúp điện thoại, Sở Viên Nguyên bên kia lại nói: “Đúng rồi, lúc đó Giảo Mộng cũng có thể đến.”

Cố Chiếu sửng sốt: “Tống Giảo Mộng"

Theo lý thuyết, Tống Giảo Mộng thích Thẩm Quyết Tinh, cô cũng thích Thẩm Quyết Tinh, hai người là tình địch của nhau, ít nhiều cũng sẽ có chút địch ý. Nhưng có lẽ vì Cố Chiếu hoàn toàn không có chút vọng tưởng Thẩm Quyết Tinh sẽ thích mình, không những cô không bài xích Tống Giảo Mộng mà còn cảm thấy đối phương rất xứng đôi với Thẩm Quyết Tinh.

Cố Chiếu không theo đuổi thần tượng, bằng không cô nhất định sẽ phát hiện tâm thái hiện giờ của mình rất giống fan mẹ —thích, nhưng không có ý muốn chiếm hữu.

Cố Chiếu đồng ý: “Được, đến lúc đó gặp.”

Thương Minh Viễn đợi Thẩm Quyết Tinh bàn “việc tư” với mình, đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, đối phương vẫn chỉ uống rượu chứ không hé răng một câu, làm cho sự nghiệp phát sóng trực tiếp của cậu ta không tiếp tục nổi nữa.

Lâm Lập: “Sao rồi, có nói không?”

Thương Minh Viễn liếc nhìn WeChat dưới bàn, trả lời: "Không nói, nhưng uống sạch hơn nửa bình Whiskey, cảm giác hôm nay anh ấy muốn ngủ với tôi.”

“Tôi bấm tay tính toán, việc tư này nhất định là ở phương diện tình cảm. Tôi cược một trăm tệ, chính là tình yêu.”

“Cậu cá cược với ai? Bộ tôi có nói không phải là tình yêu à?”

Lâm Lập gửi đên một biểu tượng cảm xúc “Khinh bỉ”.

Thương Minh Viễn cất di động, lại rót thêm chút rượu vào cái ly đã thấy đáy của Thẩm Quyết Tinh: “Thẩm tổng, ngài mau nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Ngài không nói thì tiểu nhân biết giúp ngài bài ưu giải nạn kiểu gì?”

Thẩm Quyết Tinh chống đầu, mí mắt hơi rũ xuống, nhìn chằm chằm cái ly rượu, ngữ khí thập phần mê mang: “Hồi cao trung, có một cô gái thích tôi, tôi cảm thấy mình bị phản bội...”

“Từ từ đã, mối tình này của anh phát sinh như thế nào có thể nói kỹ càng tỉ mỉ chút được không?” Nếu anh cảm thấy vui vẻ, hay là chán ghét, thậm chí là sợ hãi, Thương Minh Viễn đều có thể hiểu được, nhưng “phản hội” là loại từ ngữ cao cấp gì đây?

“Bởi vì... lúc trước tôi không ngờ cô ấy sẽ thích mình.” Thẩm Quyết Tinh cố gắng giải thích quan hệ giữa mình và Cố Chiếu, “Không phải tôi nói thích tôi là không bình thường, nhưng giữa tôi và cô ấy không nên trộn lẫn những thứ tình cảm tục tằng đó, cậu hiểu không?”

Thương Minh Viễn không rõ lắm, nhưng vẫn ra hiệu cho Thẩm Quyết Tinh tiếp tục.

“Tôi đã từ chối cô ấy, còn nói những lời rất tàn nhẫn. Mấy năm qua ở nước ngoài chúng tôi cũng không liên lạc lại với nhau, tôi chỉ nghe được vài tin tức linh tỉnh về cô ấy từ người khác. Hai tháng trước, ở huổi họp lớp, bọn tôi gặp lại..” Thẩm Quyết Tinh nói tới đây thì tạm dừng một chút, lại uống thêm một ly.

Thương Minh Viễn gấp đến độ lại rót thêm đầy rượu cho anh: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó tôi đưa cô ấy về nhà, bị phong tỏa ở nhà cô ấy 23 ngày.”

Là bạn học nữ, thật sự là bạn học nữ đó!

Thương Minh Viễn hưng phấn, hận không thể lập tức cấp báo tin vui cho Lâm Lập —Tinh Tinh của bọn họ cuối cùng cũng nghĩ thông rồi!

“Tôi phát hiện cô ấy không hề thay đổi, lại giống như đã thay đổi. Slimes, Chihuahua, thỏ tai cụp, Quải tuyến Hằng Nga thải... Cậu có biết đây là những gì không?”

Ba cái đầu cậu ta còn hiểu, nhưng cái cuối cùng kia là thứ gì?

Thương Minh Viễn lắc đầu: “Là cái gì? "

“Là những biến hóa của cô ấy trong lòng tôi” Thẩm Quyết Tinh nói chuyện mang theo chút men say, khiến Thương Minh Viễn có chút khó hiểu, “Cô ấy biến thành một đóa hoa trà, biến thành một đóa... hoa trà!”

“Vậy nên... anh phiền lòng vì cô ấy biến thành hoa trà?”Thương Minh Viễn cũng không biết mình đang nói gì.

Thẩm Quyết Tinh gõ gõ vào thành ly thủy tỉnh, phủ nhận: “Không phải, tôi phiền lòng là vì cô ấy đi xem mắt với người khác. Lúc phát hiện cô ấy đi xem mắt với anh trai tôi, còn mặc chiếc váy mà tôi tưởng cô ấy cô ý mặc cho mình xem, lúc đó tôi phải cố hết sức mới không giáp mặt chất vấn cô ấy, tại sao lại làm như vậy.”

“What??” Nghe đến tầng quan hệ rắc rối phức tạp này, Thương Minh Viễn thất thố hai giây, sau đó mau chóng bình tĩnh lại, “Bỗng nhiên phát hiện bạn học đã từng thích mình có khả năng sắp trở thành chị dâu, chuyện này... quả thật có hơi... có hơi vi diệu.”

“Hôm nay cô ấy lại đi xem mắt với người khác. Là một tên ngu ngốc. Tôi không hiểu tại sao cô ấy lại làm vậy.” Mấy chữ cuối cùng, Thẩm Quyết Tinh quả thực là nghiến răng nghiến lợi mà nói.

Thương Minh Viễn bắt được trọng điểm: “Anh không hiểu tại sao cô ấy làm vậy? Vậy anh nghĩ cô ấy nên làm gì mới đúng? Chẳng lẽ cô ấy phải luôn thích anh, phải luôn đứng tại chỗ chờ anh? Chờ đến bảy tám chục tuổi, nhìn anh con cháu đầy đàn, còn mình thì cơ cực sống hết quãng đời còn lại trong cô độc?”

Thẩm Quyết Tinh bỗng chốc trừng mắt với cậu ta, vẻ mặt có chút không tưởng tượng nổi, lại có hơi phẫn nộ, giống như đang nói: Sao cậu dám coi tôi thành hạng người ti tiện như vậy.

“Đương nhiên tôi không phải, chỉ là... chỉ là..” Hết nửa ngày anh vẫn không nói nên lời, lông mày nhăn lại càng chặt, trong mắt dần dần lộ ra một tia khϊếp sợ.

Một lúc lâu sau, anh cúi đâu nhẹ nhàng mắng một tiếng.

“Mẹ kiếp.”

Thương Minh Viễn vỗ vỗ vai anh, ý vị thâm trường: “Có hoa nên hái thì cứ hái đi, ngươi anh em à.”

Ngày hôm sau, suốt cả buổi sáng Cố Chiếu không nhìn thấy Thẩm Quyết Tinh đâu, cô cứ tưởng đến chiều đối phương sẽ đến, nhưng thẳng đến lúc tan làm vẫn không thấy bóng dáng anh.

Chắc là có việc đột xuất nên không đến được. Vừa nghĩ như vậy, Thẩm Quyết Tinh liền gửi tin nhắn đến.

Thẩm Quyết Tinh: “Hôm nay tôi bị cảm. Ngủ ở nhà cả ngày, bây giờ mới tỉnh dậy nên không đi làm.”

Cố Chiếu liền lo lắng: “ Có nghiêm trọng lắm không,có bị sốt không?”

“Không có, chỉ là cảm lạnh thông thường thôi.”

Cố Chiếu vừa định nhắn anh hãy đến bác sĩ kiểm tra, tốt hơn hết là đi xét nghiệm, bên kia lại gửi một tin nhắn khác đến.

“ Thứ bảy này cậu có rảnh không? Tôi muốn giới thiệu với cậu một người.”