Chương 34: Sao cậu lại ăn mặc trang trọng như vậy?

Cố Chiếu đứng sau lưng đám đông, nhìn Thẩm Quyết Tinh trước mặt, có hơi phản ứng không kịp.

Tại sao Thẩm Quyết Tinh lại ở đây? Anh cũng tham gia cải tạo sao? A, chẳng lẽ Khoa học kỹ thuật Bạc Phong kia là công ty bọn họ sao?

Lúc trước xác thật Cố Chiếu đã nghe viện trưởng Phương nói qua, lần cải tạo này là để bổ sung các phương tiện thông minh, lắp đặt thiết bị hồng ngoại, cửa cảm biến từ và các nút khẩn cấp gì đó, nhưng cô hoàn toàn không ngờ công ty của Thẩm Quyết Tinh trúng thầu.

Quả nhiên Thẩm Quyết Tinh rất lợi hại, còn trẻ như vậy đã có thể sáng lập công ty, đảm nhận một hạng mục lớn như vậy...

“Đang nghĩ gì đó?"”

Cố Chiếu hồi thần, phát hiện Thẩm Quyết Tinh đã rời khỏi đội ngũ, đang sóng vai với cô.

Cô quét mắt nhìn những người phía trước, thấy không ai chú ý bọn họ, nhỏ giọng nói: “Nghĩ đến hôm... hôm đó cậu hỏi tên viện dưỡng lão chỗ tôi.”

“Ồ,”” Thẩm Quyết Tinh thẳng thắn nói, “Ngày đó vừa có kết quả trúng thầu, nhớ ra viện dưỡng lão của cậu cũng ở khu vực này, có khả năng gặp lại nên hỏi thử xem.”

“Vậy tại sao..” Cố Chiếu vốn muốn hỏi tại sao anh không nói với cô, nhưng chỉ nói ba chữ đã cảm thấy lời này có vẻ quá mức hiển nhiên nên không nói nói tiếp nữa.

Nhưng Thẩm Quyết Tinh đã nghe ra những lời còn dang dở của cô: “Quên.”

Cố Chiếu sửng sốt: “Quên?” “Ừ, quên mất.”

Quả thực đây không phải chuyện gì lớn, quên cũng là bình thường.

Vẻ mặt Thẩm Quyết Tinh tự nhiên, không có vẻ gì là giả vờ, Cố Chiếu không hề nghi ngờ câu trả lời của anh.

Đi đến ngã rẽ, một người rẽ phải, một người đi thẳng, không tiện đường nữa. Trước khi tách ra, Thẩm Quyết Tinh nói với Cố Chiếu, thứ bảy này anh sẽ lái xe đến đón cô và Lý a bà.

Địa điểm ăn cơm thật ra không cách tiểu khu Cố Chiếu quá xa, đi qua đi lại cũng chỉ mất mười phút, nếu chỉ có một mình Cố Chiếu, cô tuyệt đối không làm phiền Thẩm Quyết Tinh, nhưng có thêm một Lý a bà thì khác. Thời tiết ngày càng nắng nóng, người cao tuổi ít đi bộ một chút thì tốt hơn.

“Vậy làm phiền cậu.” Cố Chiếu nói.

“Không có chi.” Thẩm Quyết Tinh nói xong xoay người đi về phía đám người.

Cố Chiếu nhìn bóng lưng anh chốc lát, sau đó cũng xoay người đi vào văn phòng.

Hôm nay tâm trạng anh rất tốt, vẫn luôn mỉm cười, trông có vẻ rất hài lòng vì nhận được hạng mục lần này.

Mãi đến một giờ sau Phương Tú Bình mới quay lại văn phòng, vừa ngồi xuống đã uống ừng ực hết nửa cốc nước. Cố Chiếu cũng là từ lời bà ấy mới biết được trong số những người vừa nãy có rất nhiều lãnh đạo.

Thiện Từ Gia Viên nằm ở một khu tương đối phồn hoa của thành phố cũ này, hai bên đường có rất nhiều cửa hàng, tuy rằng nhỏ nhỏ cũ cũ nhưng cũng mang phong vị xưa, nhìn chung vẫn sẽ đào được không ít đồ tốt.

“Cái này thế nào?” Dương Trân Châu ướm thử một chiếc sườn xám màu tím nhạt lên người Cố Chiếu, khoa tay múa chân.

“Chụp hoạ báo quảng cáo à?” Phùng Hiểu Quyên phản đối không chút nghĩ ngợi.

“Kia cái này?” Dương Trân Châu lại đổi sang một chiếc váy hoa nhí khác.

“Xấu.”

“Cái này?”

“Quê mùa.”

“., „Cái này thì sao?”

“Tự bà xem có thấy đẹp không?”

“Vậy bà tự chọn ra hai chiếc mình thấy đẹp đi?”

Cố Chiếu cứ đứng yên như hình nộm, còn chưa kịp nói lời nào thì hai bà lão đã sắp cãi nhau.

Dù sao cũng chỉ cãi vã một hai câu sẽ làm lành ngay. Cố Chiếu nhìn mãi thành quen, quan sát quần áo trưng bày trong tiệm, không có ý định lắm lời.

Trên tường treo rất nhiêu quần áo, đa số là trang phục mùa hè, nhưng cũng có một số quần áo mùa thu. Cố Chiếu tùy ý lướt qua, bỗng nhiên bị một cái váy thu hút.

Chiếc váy kia màu ô-liu rất xinh xắn, dây vai là hai sợi xích kim loại đính ngọc trai, váy dài qua đầu gối, phong cách mang theo nét phong tình ưu nhã mà lười nhác của nước Pháp.

“Người đẹp thích cái đó thì để tôi lấy xuống cho cô xem nhé?” Vừa nói xong, nữ nhân viên bán hàng đã dùng sào phơi đồ lấy chiêc váy xuống cho Cố Chiếu.

Váy này hoàn toàn không phải phong cách thường ngày của Cố Chiếu, cô chỉ thấy nó đẹp mắt nên mới nhìn lâu một chút, không có ý muốn mua. Nhưng chủ cửa hàng đã đưa đến trước mặt, không cầm lấy cho người ta cô cũng thấy ngại.

“Bé ngoan, cháu thích phong cách này sao?” Hai bà lão cũng thò qua xem.

“Màu này tôn da, cháu mặc vào chắc sẽ rất xinh đẹp, mau thử xem.”

Cố Chiếu bị thúc giục đẩy mạnh vào phòng thử đồ, sau đó cô phải vất vả một hồi mới nhét được mình vào trong cái váy. Không vì lí do nào khác, eo và mông quá chật, cô còn hoài nghỉ váy này có phải size XS hay không.

Xấu hổ mà kéo kéo lớp vải quanh eo, cô cố gắng làm cho nó lỏng ra một chút, Cố Chiếu cẩn thận mở rèm bước ra khỏi phòng thử đồ.

“Có vẻ như không hợp với cháu...” Đời này cô chưa từng mặc qua quần áo nào ôm sát eo như vậy.

Phùng Hiểu Quyên tiến lên ôm lấy khuôn mặt cô, cưng chiều mà xoa xoa: “Có gì không hợp, bà nhìn thấy rất hợp. Cháu mặc cái váy này cực kì xinh đẹp...” Bà ấy vỗ eo Cố Chiếu một cái, “Thẳng eo lên.” Lại đánh vào mông cô, “Ngẩng đâu ưỡn ngực hóp bụng, đi hai bước!”

Cố Chiếu như một người máy nhận mệnh lệnh, không dám cãi lại nửa câu, lập tức đi tới đi lui trong cửa hàng quần áo nhỏ.

Màu ô liu rât tôn da, dây vai ngọc trai lại mang một khí chất dịu dàng, không phải phong cách xưa giờ của Cố Chiếu nhưng quả thật rất hợp với cô.

Chiếc váy xanh nhỏ này đều được ba người trong cửa hàng nhất trí khen ngợi, chờ Cố Chiếu thay quần áo bước ra thì Hiểu Quyên lão sư đã mua chiếc váy bằng tiền mặt.

Cố Chiếu làm sao chịu để bà ấy trả tiền, vội nói chủ tiệm mở di động, còn tiền thì trả lại cho Phùng Hiểu Quyên, kết quả cô còn chưa mở mã QR lên đã bị hai bà lão lôi đi.

Sau đó ba người lại vào tiệm giày, tiệm trang điểm, tiệm mắt kính, suốt một đường vì phải đề phòng hai người lại trả tiền cho mình, ngược lại Cố Chiếu đã không còn hơi sức để ý rốt cuộc mình đã mua những gì.

Dạo đến 6 giờ nhiều, Cố Chiếu vừa kiệt sức vừa đói bụng, liền đề nghị đi đến quán ăn bên cạnh để dùng cơm. Ba người gọi một ít sủi cảo chiên, tiểu long bao, mì trộn, chưa đến một trăm tệ, Cố Chiếu trả hóa đơn.

Ăn cơm xong Cố Chiếu xách theo túi lớn túi nhỏ, tưởng rằng hôm nay đã xong, dự định đưa hai bà lão về viện dưỡng lão rồi sẽ ngồi xe điện ngầm về nhà.

“Trở về? Ai nói với cháu đã xong rồi?” Phùng Hiểu Quyên ghét bỏ mà liếc nhìn tóc mái cô tự cắt, “Điểm đến tiếp theo, tiệm cắt tóc.”

Tiệm cắt tóc A Tỉnh mà hai bà lão dẫn Cố Chiếu đến cách viện dưỡng không xa, chỉ hơn 100m, nhiều người già thích làm đẹp trong viện dưỡng lão thường xuyên đến đây làm tóc. Bà chủ là một dì hơn 50 tuổi, mở tiệm trên con đường này hơn 20 năm, thỉnh thoảng có dẫn dắt đồ đệ nhưng phần lớn thời gian chỉ có mình bà ấy bận trước bận sau.

"Có yêu cầu gì không?” A Tinh quấn một cái yếm quanh cổ Cố Chiếu, hỏi hai người lớn tuổi ngồi bên cạnh cô.

Hiểu Quyên lão sư nói muốn trẻ trung một chút, bà béo lại nói muốn đáng yêu một chút. A Tinh nhìn Cố Chiếu trong gương, hỏi cô thì sao, Cố Chiếu cười gượng nói thế nào cũng được.

“Vậy tôi sẽ cắt cho cô tóc mái thưa, uốn xoăn phần đuôi tóc, lại cắt thêm một lớp ở hai bên trán, như vậy lúc buộc lên trông sẽ rất đẹp.”

A Tinh vẻ ngoài trông lạnh lùng hung dữ nhưng tay nghề lại rất tinh tế, chỉnh sửa cắt gần hai giờ mới xong mái tóc Cố Chiếu.

Cố Chiếu nhìn thời gian, thấy đã hơn chín giờ, lại nhìn đến hai bà lão lớn tuổi đang đợi cô, đã buồn ngủ đến mức dựa vào nhau thϊếp đi rồi.

Sau khi thanh toán tiền, Cố Chiếu đánh thức bọn họ: “Hiểu Quyên lão sư, bà béo, đã xong rồi.”

Hai người mê mê mang mang mở mắt ra, liền thấy Cố Chiếuđang cúi xuống nhìn chằm chằm bọn họ mà mỉm cười. Tay nghề của A Tỉnh sư phụ quả nhiên lợi hại, chỉ khác ở phần tóc mái liền giống như cả người đều thay đổi.

“Bé ngoan thật xinh đẹp.” Dương Trân Châu véo gò má Cổ Chiếu.

Phùng Hiểu Quyên một phen dạt ra, sờ sờ mái tóc đài mượt mà của Cố Chiếu, nói: “Con bé vốn dĩ đã rất đẹp.”

Hôm nay là thứ bảy, Thẩm Quyết Tinh đã đến tiểu khu Cố Chiếu bọn họ trước nửa tiếng. Chờ ở dưới lầu chưa được mười phút, liền nhìn thấy Lý a bà được một bóng dáng yểu điệu đỡ đi ra từ cầu thang.

Thẩm Quyết Tinh vốn tưởng đó là cháu gái nào đó của Lý a bà nên không để ý, cúi đầu tiếp tục trả lời tin nhắn khách hàng, nhưng thân ảnh kia chặt chẽ chiếm cứ đầu óc làm anh cảm thấy quen thuộc lạ thường. Vì vậy anh ngẩng đầu liếc nhìn, lần này cẩn thận nhìn từ đầu đến chân, cuối cùng khϊếp sợ phát hiện ra đó là Cố Chiếu.

Đến khi Cố Chiếu ngồi vào ghế phụ anh vẫn chưa thu lại ánh mắt.

Cố Chiếu vốn đã không tự tin, bị anh nhìn đến mức cảm thấy có phải mình đã trang điểm sai ở chỗ nào hay không.

Cô khẩn trương vén một hên tóc ra sau tai, tay cũng không biết nên đặt xuống như thế nào: “Sao... sao vậy?"

Trên vành tai nhỏ có một chiếc khuyên ngọc trai nhỏ không kém, khuyên tai tinh xảo tản ra một quầng sáng vàng dịu nhẹ ấm áp, càng tôn lên làn da trong trẻo tinh tế của Cố Chiếu. Mắt kính đổi thành kính áp tròng, trên mặt cô trang điểm nhẹ nhàng đơn giản, màu son không còn là màu đỏ thẫm không hợp với cô mà đã đổi sang màu trà sữa nhu hòa.

Nếu nói lần trước đi họp lớp Cố Chiếu cố gắng quá mức trông chẳng ra làm sao, thì lần này có thể nói là gãi đúng chỗ ngứa, thêm một chút duyên dáng, bớt một chút nhạt nhẽo.

“Sao cậu lại ăn mặc trang trọng như vậy?” Thẩm Quyết Tinh thu ánh mắt lại, mắt nhìn về phía trước, tay khởi động xe, tranh thủ lúc xe nổ máy mà hít vào một hơi thật sâu.

Cố Chiếu bẻ đầu ngón tay, nhỏ giọng nói: “Mấy bà cụ trong viện dưỡng lão mua váy cho tôi, ngày thường cũng không có cơ hội mặc nên muốn lấy ra mặc nhiều một chút...”

Cô cũng không thể nói mình chỉ muốn luyện tay một chút, hơn nữa cô thấy tiêu hơn 500 tệ mua váy mà chỉ mặc có một lần thì quá lãng phí. Sau này đến những dịp quan trọng trong mùa hè, nếu có thể cô hy vọng lần nào cũng có thể mặc chiếc váy này cho đến khi không còn mặc được nữa mới thôi.