Chương 18: Cô ấy đau đến khóc rồi

Con mèo vàng béo có lẽ cũng biết mình gây ra họa, lúc này không biết đã trốn đi đâu.

Trên bàn trà đặt một hòm thuốc đã mở ra, Thẩm Quyết Tinh ngồi xổm xuống, cẩn thận dùng tăm bông có cồn i-ốt lau sạch miệng vết thương trên đầu gối Cố Chiếu.

Cho dù có là tăm bông mềm mại thì cảm giác bị chọc trực tiếp lên máu thịt cũng hoàn toàn không dễ chịu gì. Cố Chiếu tận lực nhẫn nại nhưng vẫn theo bản năng tránh né đυ.ng chạm của Thẩm Quyết Tinh ngay lúc bị cơn đau đánh úp.

Cái này làm cho công tác của Thẩm Quyết Tinh trở nên khó khăn.

"Cậu có thể ngồi yên được không?" Anh bất đắc dĩ mà ngẩng đầu dò hỏi Cố Chiếu.

Con người Cố Chiếu không sợ sâu không sợ quỷ, sợ nhất là làm phiền người khác, huống chi người này còn là Thẩm Quyết Tinh.

Cô chỉ có thể cố hết sức áp lưng vào ghế sô pha, cơ bắp trên người căng thẳng, sau đó cô hít sâu một hơi nói: "Làm đi." Có chút ý vị đang hy sinh vì nghĩa.

Thẩm Quyết Tinh trong cơn hoảng loạn sinh ra ảo giác mình biến thành một viên quan cai ngục tàn ác thời cổ đại, dường như thứ đang cầm trong tay không phải tăm bông mà là ngân châm roi sắt hành hình gì đó.

Vì để Cố Chiếu không quá chuyên chú vào miệng vết thương, Thẩm Quyết Tinh chỉ có thể tìm mọi cách phân tán lực chú ý, dẫn dắt cô nói chuyện.

"Có phải khả năng phối hợp cơ thể cậu không được tốt lắm đúng không? Sao lúc nào cũng té ngã vậy?"

Hai tay Cố Chiếu đều đã được băng bó ổn thỏa, dán băng keo cá nhân. Cô xòe hai tay ra, sờ soạng các đầu ngón tay, nói: "Lúc trước bị bong gân mắt cá chân không chú ý lắm, cởi bỏ đồ bảo vệ ra sớm nên bây giờ thường hay bị trẹo chân..."

"Bong gân?" Thẩm Quyết Tinh nghĩ nghĩ, "Là lần ở cao trung sao?"

Cố Chiếu không ngờ anh vẫn còn nhớ, đầu ngón tay khẽ run, một lúc sau mới gật đầu: "Ừm."

"Cho nên bây giờ lúc đi đường cậu luôn chậm rì rì là vì sợ bị trẹo chân?"

"Ừm..."

An tĩnh một lát, Thẩm Quyết Tinh lại tìm đề tài khác.

"Lúc trước cậu cũng không đeo kính, sao mấy năm này lại bị cận thị?"

Về chuyện này, thị lực của Cố Chiếu hồi cao trung kỳ thật khá tốt, lên đến đại học mới bắt đầu bị cận thị.

Vì để giảm bớt gánh nặng cho gia đình, ngay khi vừa bước chân vào đại học cô liền chăm chỉ để xin học bổng. Học bổng quốc gia chỉ có hai suất cho một chuyên ngành. Vốn dĩ đầu óc cô không thông minh cho lắm, có thể may mắn thi đậu đại học A hoàn toàn dựa nỗ lực và sự huấn luyện ma quỷ của Thẩm Quyết Tinh. Nghĩ như vậy, nếu không nỗ lực hơn hồi cao trung gấp bội, cô căn bản không có hy vọng thu được kết quả như mong muốn.

Ngoại trừ đi học và ăn cơm, phần lớn thời gian còn lại Cố Chiếu hầu như đều ngâm mình ở trong thư viện, buổi tối về phòng ngủ, 10 giờ rưỡi tắt đèn cũng sẽ tiếp tục đọc sách đến 12 giờ mới đi ngủ.

Có lẽ vì vậy mà cô sử dụng mắt quá độ, đến khi cô kịp nhận ra đã không còn nhìn rõ được chữ trên bảng đen nữa. Đi kiểm tra mới phát hiện, loạn thị rồi thêm cả cận thị, cần phải mang mắt kính.

"Học tập quá nỗ lực. Kỳ thật không mang mắt kính tôi cũng nhìn thấy được, chỉ là hơi mờ thôi." Cố Chiếu híp híp mắt, "Hiện tại tôi có thể nhìn thấy cậu rất rõ."

Thẩm Quyết Tinh nghe vậy thì cười cười: "Cậu mới hai mươi mấy tuổi mà chân không tốt mắt cũng không tốt, về già rồi phải làm sao?"

"Già rồi... già rồi thì ai cũng sẽ giống như tôi thôi, chân không tốt mắt cũng không tốt." Năm tháng rất công bằng với mọi người, trong viện dưỡng lão Cố Chiếu làm, người già đều muôn hình muôn vẻ, tật xấu trên người cũng hoa hoè loè loẹt. Nhưng cô chưa từng thấy cụ già nào bảy tám chục tuổi còn có thể chạy nhảy, mắt không mờ tai không lãng.

Vết thương ở đầu gối hơi lớn, băng keo cá nhân không dán hết, Thẩm Quyết Tinh đành phải ấn một miếng băng gạc ở phía trên, lại dùng băng vải quấn chặt.

"Ngụy biện." Thẩm Quyết Tinh cẩn thận quấn băng vải, khóe môi vẫn mang theo một chút ý cười.

Cố Chiếu hoàn toàn không cảm thấy mình nói hươu nói vượn, nhưng bởi vì muốn nhìn xem gương mặt tươi cười của Thẩm Quyết Tinh thêm một lát nên cô không phản bác anh.

Sau khi chuyển hướng chú ý của cô đi, đầu gối cuối cùng cũng được băng bó thành công. Sợ máu không chảy được nên Thẩm Quyết Tinh không siết lại quá chặt, sau khi đỡ Cố Chiếu vào trong phòng ngủ, anh dặn dò đối phương có việc gì thì kêu mình, không có việc gì thì nằm im một chỗ.

Cố Chiếu ngoài miệng đáp ứng liên tục nhưng đến nửa đêm vẫn tự mình đỡ tường đi vệ sinh hai lần.

Mặc dù cô có hơi chậm chạp nhưng cũng là người ba năm liền đạt học bổng quốc gia, chút đạo lý đối nhân xử thế này cô vẫn hiểu —— người khác có thể khách khí với cô, nhưng cô thật sự không thể không chút khách khí với người ta.

Sáng sớm hôm sau, Cố Chiếu bị nghẹn đến tỉnh.

Vừa mở mắt ra, cô nhìn thấy một con mèo vàng to béo đang nằm trên ngực mình. Nó thấy cô tỉnh giấc, hoàn toàn không có ý định dịch đi chỗ khác, híp mắt nhìn nhìn lại cô, thanh thản liếʍ móng vuốt rồi nhắm mắt lại.

Cố Chiếu cảm thấy mình bị ép tới mức xương ngực không còn cảm giác nữa.

"Điềm Điềm, đứng dậy đi, chị sắp bị em đè chết rồi..." Cô nâng tay lên, gian nan mà đuổi mèo vàng sang một bên.

"Meow!" Mèo vàng béo bất mãn mà kêu lên một tiếng, bực bội vẫy đuôi hai cái bò đến chân giường.

Cố Chiếu muốn đứng dậy, nhưng vừa động, hai chân liền truyền đến một trận đau đớn. Cô xốc chăn bông lên thì thấy cả hai đầu gối đều sưng tấy, nhất là chỗ bị ngã đến rách da kia, dải băng vốn quấn lỏng đã bị căng chặt.

Đừng nói đánh răng rửa mặt, bộ dạng này có muốn đi tới cửa cũng khó khăn.

Cố Chiếu suy sụp mà ngồi trở về, cảm thấy mình thật sự quá vô dụng.

Lúc trước những khi ở một mình, có đôi khi cô cũng sẽ lâm vào cảm xúc bi quan giữa đêm khuya tĩnh lặng, nhưng cô thường điều chỉnh lại rất nhanh, nghxi đến một ít chuyện vui vẻ, ví dụ như ông bà nội, ví dụ như Thẩm Quyết Tinh. Chiêu này luôn dùng rất tốt.

Nhưng cảm giác bi quan lần này lại bao gồm Thẩm Quyết Tinh ở trong đó, cô lập tức không biết nên làm sao bây giờ.

Cô vẫn luôn mang rắc rối đến cho Thẩm Quyết Tinh.

Cố Chiếu nâng cánh tay lên, dùng mu bàn tay che khuất khuôn mặt.

Lẽ ra cô cần phải hạ thấp độ tồn tại của chính mình, tận lực không đi quấy rầy đối phương, không tạo thành gánh nặng cho anh mới đúng. Chứ không phải giống như bây giờ, để anh nấu cơm cho cô, để anh quét tước vệ sinh cho cô, để anh chiếu cố sinh hoạt hàng ngày của cô, giống như đang chiếu cố một thứ đồ vô dụng bỏ đi...

Lẽ ra cô phải cảm thấy hổ thẹn, cảm thấy áy náy, cảm thấy tội lỗi. Chứ không phải giống như bây giờ... sa vào sự dịu dàng của anh, ngoài mặt thì luôn nói phải duy trì khoảng cách, nội tâm lại âm thầm mừng rỡ đến không thể kìm chế nổi.

Cố Chiếu à, mày không được như vậy đâu. Thích cũng có những nguyên tắc của thích, quy tắc yêu đơn phương đầu tiên chính là "Thích có thể, nhưng không thể mang phiền phức đến cho đối phương". Hai ngày nay mày toàn mang đến phiền toái, công việc của người ta rất bận, làm gì rảnh rỗi mà ngày nào cũng phải vây quanh mày chứ?

Càng nghĩ càng thấy chán ghét bản thân, mãi đến khi da trên mu bàn tay cảm nhận được một chút ẩm ướt nóng nóng, Cố Chiếu đưa ra mới phát hiện, thế mà mình lại khó chịu đến phát khóc.

Cô biết phụ nữ trong kỳ kinh nguyệt có đôi khi sẽ đa sầu đa cảm một chút, nhưng cô không ngờ lại buồn đến mưc này...

"Cố Chiếu, cậu tỉnh rồi à?"

Cố Chiếu cả kinh, vội lau khóe mắt, hít hít mũi rồi nói: "Tỉnh rồi."

Cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, Cố Chiếu lại ngồi dậy khỏi giường.

Thẩm Quyết Tinh liếc mắt một cái liền thấy khóe mắt ửng đỏ của Cố Chiếu, hắn bất giác nhíu nhíu mày, đi đến mép giường, mắt quát qua chỗ hai chân đối phương, hỏi: "Cảm thấy thế nào?"

"Có hơi sưng." Cố Chiếu ấn ấn bàn tay lên đùi cách một lớp chăn.

Phản ứng đầu tiên của Thẩm Quyết Tinh là muốn xốc chăn lên xem xét, thắt lưng anh cong xuống, nhìn đến ngón tay mảnh khảnh xanh xao của Cố Chiếu mới nhớ ra đối phương là con gái, anh trực tiếp xốc chăn lên có lẽ hơi đường đột.

"Tôi nhìn được không?" Ngón tay anh dừng ở trên góc chăn.

"Ừ, được." Cố Chiếu chủ động nhấc chăn bông lên, để cho anh nhìn đầu gối sưng cao của mình.

Quá sưng.

Thẩm Quyết Tinh nhìn hai đầu gối của Cố Chiếu sưng tấy lên như hai cái bánh bao hấp, hàng lông mày dài càng nhíu chặt hơn.

"Cậu đợi một lát, để tôi chụp một bức ảnh hỏi thử xem nên xử lý thế nào." Nói xong, anh móc di động ra khỏi túi quần, chụp hai bức ảnh đầu gối của Cố Chiếu, một bức là góc chính diện, một bức là ở mặt bên.

Chụp xong chiếu, anh lập tức mở WeChat ra gửi ảnh chụp sang ba mình, qua một hồi lâu không thấy đối phương trả lời, anh đi ra khỏi phòng ngủ, không chờ kịp mà gọi điện thoại cho đối phương.

Thẩm Liêm vốn đang chơi cờ với bạn trong tiểu khu, ông ấy học chơi cờ sau khi về hưu, chơi không được giỏi cho lắm, còn bị kêu là "chơi cờ dở", nhưng ông ấy không thèm để ý, càng cản càng hăng, trăm trận trăm thắng. Thế cục bàn cờ hôm nay ông ấy đánh thật sự không chê được, mắt thấy thắng lợi ngay phía trước, lại bị một cuộc điện thoại của Thẩm Quyết Tinh quấy rầy suy nghĩ, ông ấy nhẹ buông tay, hạ cờ ở vị trí sai lầm liền trực tiếp bị người đối diện "chiếu tướng".

Thẩm Liêm ảo não không thôi, quả thực muốn đấm ngực dậm chân. Bỏ quân cờ sang một bên, ông ấy bảo những người khác dừng một chút, thở dài chạy ra ngoài nhận điện thoại của con trai.

"Chuyện gì đây Thẩm công tử, sao bây giờ lại gọi điện thoại cho tôi?" Không phải tự nhiên mà ông ấy cảm thấy ngạc nhiên.

Trước đây khi ông ấy bận rộn chuyện công việc, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều là Tưởng Uyển lo liệu, Thẩm Quyết Tinh có việc gì đều tìm đến Tưởng Uyển, chỉ khi nào không tìm thấy Tưởng Uyển mới có thể gọi điện thoại cho ông ấy. Ông ấy còn không nhớ rõ lần cuối cùng mình nói chuyện điện thoại với con trai là khi nào.

"Ba xem tin nhắn WeChat của con một chút đi." Thẩm Quyết Tinh nói.

"Anh gửi WeChat cho ba anh? Để tôi nhìn xem, mới vừa chơi cờ nên không chú ý..." Trước khi Thẩm Liêm về hưu, ông ấy là bác sĩ khoa phục hồi chức năng ở bệnh viện trực thuộc trường đại học thể dục ở thành phố S, sở trường chính là những loại thương tích bầm tím như thế này, "Yo, ai mà ngã mạnh như vậy?"

"Một người bạn của con."

"Đã ngã được một thời gian rồi đúng không?"

"Té ngã ngày hôm qua."

"Có chụp phim chưa? Chụp rồi thì đưa ba nhìn xem."

"Không có chụp. Cảm giác không giống gãy xương, hôm qua vẫn còn tự đi được, nhìn bên ngoài cũng không có gì quá bất thường."

Thẩm đại phu "hừ" một tiếng, có chút không hiểu được: "Không phải muốn tôi chẩn bệnh thì anh gọi điện thoại đến là có ý đồ gì đây?"

"Có cách nào để nhanh chóng tiêu sưng giảm đau không?" Thẩm Quyết Tinh liếc mắt nhìn cửa phòng đang khép hờ, đi ra xa một chút mới tiếp tục nói, "Cô ấy đau đến khóc rồi."

Thẩm đại phu trầm mặc trong chốc lát: "Nếu đã xác định xương cốt không bị sao thì chính là tổn thương mô mềm dưới da. Như vầy đi, trong vòng 24 tiếng anh hãy chườm đá lên vết thương, qua 24 giờ lại chuyển sang chườm nóng. Thật sự đau đến không chịu được nữa thì cho người ta uống một viên ibuprofen......" Một bên nói chuyện với con trai, một bên chào hỏi với nhóm bạn chơi cờ, ông ấy bước nhanh vào trong nhà.

"Ibuprofen?"

"Giảm đau."

"Thuốc này một tháng có thể uống bao nhiêu lần?"

"Cái này không có tính gây nghiện, rất an toàn nhưng gây kí©h thí©ɧ dạ dày và đường ruột, nếu dạ dày không tốt phải chú ý một chút."

"Được." Thẩm Quyết Tinh nhất nhất nhớ kỹ, dự định cúp điện thoại, "Có gì con sẽ gọi lại cho ba."

"Ai đợi đã đợi đã!" Thẩm đại phu vội vàng ngăn lại, "Mẹ anh nói anh đi công tác, không phải anh đi một mình à? Tại sao còn có thêm một cô gái nữa?"

Mặc dù chỉ có một phần nhỏ nhưng hành nghề y đã mấy chục năm, nếu không phân biệt được chân của đàn ông và phụ nữ thì ông ấy đã không lăn lộn trong nghề này được.

Thẩm Quyết Tinh nhất thời không biết nên giải thích như thế nào, nhưng nghĩ lại dù sao cũng sẽ ăn cơm với ông ấy, liền nói: "Gặp mặt rồi con sẽ giải thích cho ba." Dứt lời không đợi Thẩm đại phu nói gì đã ngắt điện thoại.

Thẩm đại phu trừng mắt nhìn di động bị cúp ngang, nửa ngày mới mắng một câu: "Tiểu tử thúi!"

Tưởng Uyển đang định làm cơm trưa, nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, nghi hoặc mà thò người ra ngoài xem xét, phát hiện ông chồng nhà mình đã trở lại.

"Sao hôm nay về sớm vậy?" Ngày thường ông ấy đi chơi cờ với bạn cũng phải đến đến giữa trưa mới về nhà.

Thẩm Liêm vẻ mặt thần bí cười hề hề, chắp tay sau lưng đi đến trước mặt Tưởng Uyển, nói: "Con trai bà có việc gạt hai chúng ta."

"Quyết Tinh? Chuyện gì chứ?"

"Lần này phỏng chừng không phải nó đi công tác." Thẩm Liêm thuật lại chuyện mới vừa nãy Thẩm Quyết Tinh gọi điện thoại cho ông ấy, sau đó giọng điệu chắc nịch, "Nhất định là đi du lịch với cô gái nhỏ nào đó! Bà xem ảnh chụp này đi, con bé này đang mặc áo ngủ, dáng vẻ tư mật như vậy sao có thể là bạn bè bình thường được?"

Tưởng Uyển lấy di động qua, vội tìm kính viễn thị của mình, tỉ mỉ mà nhìn hai bức ảnh kia.

Xác thật là váy ngủ... Hơn nữa nghe ý tứ của lão Thẩm, con trai còn rất xót đối phương. Bà ấy nhớ lại sự cổ quái khi gọi điện thoại lần trước, bèn nghĩ thầm thì ra là thế, ra là đang kim ốc tàng kiều.

"Chuyện lạ nha, đây là lần đầu tiên." Tưởng Uyển tháo mắt kính xuống, nói, "Tôi còn tưởng nó cũng giống như Toàn Chương, trước 40 tuổi không nghĩ đến chuyện kết hôn, lấy sự nghiệp làm trọng."

Thẩm đại phu cười đến híp cả mắt, chỉ vào tên Thẩm Quyết Tinh trên màn hình mà nói: "Vốn dĩ nó nói không về kịp, trong lòng tôi còn thấy hơi không thoải mái. Nhưng nếu có thể mang con dâu về... hàng năm không cho tôi ăn sinh nhật cũng chẳng sao cả!"