Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Anh Hai Của Tôi

QUYỂN 3 Chương 7: TẤT CẢ LÀ TẠI CẬU

« Chương TrướcChương Tiếp »
Dư Ly vươn vai, cậu ngáp dài một hơi cố gắng thức dậy. Sau vài tuần nghỉ ngơi thì bây giờ cậu phải tiếp tục quay lại công việc ở công ty. Vì hiện tại Bạch Thiên đang không nhớ gì nên cậu sẽ đảm nhiệm chức vụ giám đốc này thay hắn.

Tuy là làm giám đốc nhưng Dư Ly vẫn không từ bỏ ước mơ mở cửa hàng bánh ngọt của mình. Cậu vẫn luôn cố gắng học làm bánh và cách thức kinh doanh của cửa tiệm.

" Bắt đầu ngày mới thôi nào "

Cậu vệ sinh cá nhân sạch sẽ xong thì đến bếp nấu bữa sáng cho hắn. Vừa nấu Dư Ly vừa mĩm cười, trước đây khi còn học đại học cậu và Bạch Thiên đã cùng nhau thay phiên nấu bữa sáng. Có hôm hắn rảnh vào buổi sáng thì sẽ dậy rất sớm nấu cháo hoặc là nấu vài món ăn nhẹ cho cậu. Sau đó Bạch Thiên sẽ ngồi trên sofa và bật một chương trình yêu thích mà hắn hay xem.

" Lúc đó anh nấu cháo mà lại bỏ mỳ ống vào nữa chứ "

Cậu phì cười. Quả thật hai người ai cũng không giỏi vào bếp nhưng cả hai vẫn cố gắng nấu món ăn ngon cho đối phương.

" Xong rồi "

Cậu bày biện món ăn lên bàn, còn ghi kèm theo một mẫu giấy dặn dò.

" Khi nào anh dậy nhớ ăn sáng nhé! Em phải đi làm rồi. Nếu anh muốn đến công ty để tìm em thì địa chỉ là XX/XX nha "

Cậu cười nhẹ rời đi.

________

Bạch Thiên thức giấc, hắn đưa tay lên xoa xoa vùng thái dương. Mệt mỏi đi xuống lầu, hắn nhìn xung quanh sau đó thì bước vào nhà bếp, mắt tròn lên ngạc nhiên. Bửa sáng trên bàn được cậu chuẩn bị rất thịnh soạn, còn kèm theo một mẫu giấy.

" Địa chỉ công ty? "

Hắn ngồi xuống bàn, thưởng thức hết bửa sáng mà cậu làm. Sau đó thì đến sofa xem tivi

" Chán quá "

Hắn nhấn hết kênh này rồi chuyển qua kênh kia, mới đó mà 2 tiếng đã trôi qua. Bạch Thiên nhăn nhó, hắn ngồi bật dậy cầm lấy chìa khoá xe.

" Đi dạo chút vậy "

________

Cậu vào văn phòng, mệt mỏi giải quyết hết toàn bộ văn kiện trên bàn.

" Dư Ly à cậu ổn không vậy? Hay là nghỉ ngơi thêm vài hôm đi "

Du Du lo lắng, cô đặt ly sữa trên tay xuống bàn cho cậu.

" Không sao đâu. Tôi khoẻ hơn nhiều rồi "

Cậu cười nhẹ trấn an cô. Du Du thở dài

" Ngài Bạch Thiên có tiến triển gì không? Có nhớ được chút nào về cậu chưa? "

" Vẫn chưa . . Nhưng mà anh ấy cũng có chút thay đổi rồi "

Cậu cười nhạt, Du Du cũng cảm thấy có chút nhẹ nhõm.

" Vậy là tốt rồi! "

Dư Ly gật đầu đáp lại. Chuông điện thoại trong túi cậu reo lên, là Hắc Anh gọi đến

" Em nghe ạ! "

" Em rảnh không? Nhung Hoa có nấu ít chè, cô ấy bảo anh đem qua cho em. Sẵn tiện mình đi ăn chút gì đó gần công ty nha. Anh đói quá "

" Dạ "

Sau 10 phút Hắc Anh đi đến, cậu cũng bước xuống. Thấy anh, Dư Ly vẫy tay đi đến

" Anh muốn ăn gì? "

Cậu tươi tắn mĩm cười

" Ăn gì cũng được hết "

Hắc Anh theo thói quen xoa xoa đầu cậu.

Những khoảng khắc đó điều bị Bạch Thiên đứng từ xa nhìn thấy. 10 phút trước hắn cũng vừa đến nhưng lại lười nên không vào mà đứng bên ngoài đợi cậu. Không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng Dư Ly cười tươi với nam nhân khác, còn được kẻ đó xoa đầu đầy yêu thương

" Tại sao lại thấy bực mình chứ? "

Bạch Thiên tức giận đấm mạnh vào cửa kính, hắn quay xe bỏ đi.

Hắc Anh cùng cậu vào bàn ngồi. Anh gọi món mỳ ý và beef steak.

" Anh không ăn trưa ở nhà với chị Nhung Hoa sao? "

Cậu nhìn Hắc Anh tò mò

" Ừm! Em ấy dạo này hay mệt nên không nấu gì. Cũng hay cau có mà đuổi anh hoài "

Hắc Anh thở dài. Cậu cười lên trêu ghẹo

" Haha khổ cho anh rồi "

" Tiểu Ly! Em có nghĩ ra cách nào để khiến cho Bạch Thiên nhớ lại không? "

Cậu dừng nĩa, mắt có chút đượm buồn.

" Không ạ! Em bây giờ chỉ cố gắng bồi dưỡng tình cảm và chăm sóc cho anh ấy thôi . . Cũng không biết làm cách nào để Thiên nhớ lại "

Cậu thở dài.

" Anh sẽ cố gắng điều tra nhiều hơn về gen. Chắc chắn sẽ có cách "

Hắc Anh cười nhẹ nhìn cậu. Nghe anh nói trong lòng Dư Ly cũng không khỏi mong chờ.

" Bạch Thiên tỉnh rồi, em cũng nên cắt tóc mà nhỉ? "

Hắc Anh vươn tay chạm nhẹ lên những sợi tóc xoăn ấy của cậu. Dư Ly ngượng ngùng gãi gãi phía sau tóc

" Dạo này bận quá nên em quên mất luôn! Mà cứ để vậy em thấy cũng không sao. Dù gì cũng cảm thấy quen rồi "

Cậu cười gượng, gãi gãi sau tóc. Anh nhìn cậu tự nhủ

" Có lẽ đối với em Bạch Thiên vẫn chưa quay về nên em vẫn không chịu cắt. Em ngốc thật! Cái thói quen khi nói dối thì lại gãi phía sau tóc ấy tới nay vẫn còn"

Hắc Anh thở dài. Anh bây giờ cũng đang nổ lực tìm cách giúp cậu. Một phần vì không muốn Dư Ly buồn, một phần cũng giống như chuộc lại mọi lỗi lầm của 2 năm về trước.

________

Bạch Thiên đi đến quán bar, hắn cau có ngồi xuống ghế. Lần này không uống whisky mà hắn đổi sang uống rượu vodka mạnh.

" Mẹ nó! Sao lại bực bội quá vậy? "

Hắn liên tục uống không ngừng, lại một cô gái khác chú ý và tiếp cận hắn. Bạch Thiên cũng bực tức nên muốn xả stress mà lôi thẳng cô ta vào phòng vip của bar và làʍ t̠ìиɦ.

" Tất cả là tại cậu ta! Nếu không nhìn thấy cậu ta mĩm cười với người khác thì mình đã không tức giận rồi . . Khốn kiếp "

_____ Còn Tiếp _____
« Chương TrướcChương Tiếp »