Chương 7

Đàn violon gia lên sân khấu không nhiều lắm, chỉ có hai lần. Một là nam chính đi rạp hát xem anh diễn tấu, hai là trường nam chính mời anh tới trường học dạy một khoá âm nhạc.

Thi Minh tuy định để Thẩm Tùng An giúp mình mang lưu lượng, nhưng suy xét đến Thẩm Tùng An không có nhiều thời gian tới làm khách mời hữu nghị, cậu ta chuẩn bị một nhân vật vô cùng trâu bò lại diễn rất ít đưa Thẩm Tùng An.

Chỉ không nghĩ tới, an bài như thế Thẩm Tùng An cũng không muốn hỗ trợ, còn phun tào kịch bản cậu ta quá lạn, quả thực làm cơ tim cậu ta tắc nghẽn!!

Hiện giờ quanh co, người này không chỉ có nhận, còn chủ động yêu cầu thêm diễn!

Thi Minh cảm thấy thật sự kỳ quái, cậu ta từ cửa lui về, từ trên xuống dưới đánh giá Thẩm Tùng An một lần, không quá xác định hỏi: "Cậu biết cậu diễn nhân vật nào sao?"

"Tự nhiên." Thẩm Tùng An gật gật đầu, "Cậu không phải giới thiệu qua sao?"

"......"

Thi Minh có chút hết chỗ nói rồi, hoá ra người này căn bản không xem kịch bản, toàn dựa vào lời cậu ta giới thiệu mà nói.

Này làm Thi đại đạo diễn không phục, chọc bàn làm việc giận dữ hỏi: "Cậu kịch bản đều không xem, dựa vào cái gì nói kịch bản lão tử quá kém? Đây chính là bộ phim thần tượng đứng nhất thị trường là bộ phim tinh phẩm."

"Nhìn hai tập, cốt truyện phát triển logic làm tôi không thể tiếp tục." Thẩm Tùng An đối cậu ta tức giận thờ ơ, bình tĩnh dùng tay chỉ đầu nói, "Thương não."

Thi Minh: "......"

Thẩm Tùng An nói tiếp: "Bất quá cái tinh phẩm này, hiện tại thật ra được một cái."

"Cái nào?"

Thẩm Tùng An nhàn nhạt nói: "Chiêm thị minh ngọc."

"......"

Trong lúc nhất thời Thi Minh thế nhưng không phản bác được, bởi vì Thẩm Tùng An nói thật đúng là không sai.

Bộ phim này là bộ đầu tiên cậu ta làm đầu tư kiêm đạo diễn, bởi vì vấn đề tài chính, nam nữ chính đều là người mới, hơn nữa lần đầu tiên diễn, kỹ thuật diễn gì đó cũng đừng suy nghĩ, chủ yếu là dựa mặt hút phấn.

Thi Minh đáng thương trái tim nhỏ bị Thẩm Tùng An trát đến máu tươi chảy ròng, tức giận nhìn anh: "Truyền thông và fans đều bị mù sao khen cậu thân sĩ? Có biết cậu ngầm có bao nhiêu độc miệng?!"

Thẩm Tùng An đối cậu ta đánh giá cũng không để ý, mà trở về chủ đề: "Thêm sao?"

Thêm tự nhiên là thêm diễn.

"Vô nghĩa, khẳng định thêm!" Thi Minh nói, "Đừng nói thêm diễn, tôi dứt khoát đổi cho cậu làm nam hai đi, phim có nam hai anh tuấn thành thục tiêu sái, suất diễn rất nhiều."

Thẩm Tùng An đáp ứng nhận diễn, Thi Minh tự nhiên cũng muốn vì anh suy nghĩ, dù sao nam hai còn chưa tìm người, vừa lúc thích hợp.

Cậu ta bên này nghĩ đến tốt, Thẩm Tùng An lại nói: "Không cần, nhân vật ban đầu. Kịch bản tôi chuyển cho Dư Thu để cô ấy sửa giúp, có vấn đề gì cậu cùng cô ấy liên hệ."

Dư Thu, biên kịch kim bài nổi danh trong nghề, mấy bộ phim Thẩm Tùng An đoạt giải đều là từ tay cô.

Thi Minh không nghĩ tới Thẩm Tùng An sẽ nói như vậy, rất kinh hỉ, càng cảm thấy không thích hợp.

Cậu ta cùng lão bằng hữu Thẩm Tùng An giao tình mười mấy năm, hai người quan hệ tuy rằng phi thường tốt, nhưng Thẩm Tùng An chọn diễn phi thường nghiêm khắc, sẽ không tùy ý nhận diễn, anh từng từ chối đoàn phim dù tiền thù lao rất lớn, bởi vì mời diễn nhân vật quá lạn.

Hiện tại anh không chỉ nhận phim thần tượng không logic của mình, còn để Dư Thu giúp mình sửa kịch bản, này quả thực chính là thiên phương dạ đàm(*) được không?!

(*)Ý là chuyện lạ đêm khuya, chuyện kì ba lạ thường vô cùng hiếm gặp...

Thi Minh nhịn không được duỗi tay muốn sờ trán anh, xem anh có phải đầu óc nóng đến choáng váng hay không, tay vừa định đưa qua, đã bị Thẩm Tùng An dùng văn kiện trong tay ngăn.

Thẩm Tùng An nhìn cậu ta một cái, mang theo nhàn nhạt cảnh cáo.

Thi Minh ngượng ngùng thu tay, biết anh không thích người khác tùy ý chạm vào mình, cũng không thèm để ý, ha ha cười một chút: "Được rồi! Cảm ơn, anh em!"

Thẩm Tùng An: "Không cần."

Sự tình thu phục, Thi Minh không tiếp tục quấy rầy Thẩm Tùng An, lần nữa cảm ơn anh, liền rời văn phòng.

Sau khi cậu ta đi, Thẩm Tùng An đặt kịch bản đang xem qua một bên, cầm lấy kịch bản của Thi Minh xem, nhìn đoạn ngắn cường điệu phương thức ra sân của nhân vật anh đóng.

Nhân vật là một người phi thường có tài rồi lại là đàn violon gia phù hoa, y mới nhìn một chút, nhíu mày, đóng kịch bản, gọi cho Dư Thu, nói sự tình giúp Thi Minh sửa kịch bản cho cô.

Dư Thu làm ở phòng làm việc cá nhân của Thẩm Tùng An, tức Thẩm Tùng An là ông chủ của cô, nghe anh nói từ đầu đến cuối, Dư Thu không nói hai lời đáp ứng, lại hỏi anh đối nhân vật có yêu cầu gì.

Thẩm Tùng An nói đơn giản, chủ yếu là ở phương diện đàn violon xuống tay, nhân vật tận lực nhiều cơ hội diễn tấu đàn violon hơn, hơn nữa hậu kỳ có thể cắt bớt suất diễn, rồi lại dưới tình huống không ảnh hưởng cốt truyện.

Vừa muốn thêm diễn lại muốn cắt, yêu cầu này làm Dư Thu cảm giác không thể hiểu được.

Bất quá trời đất bao la ông chủ lớn nhất, cô chỉ cần dựa theo yêu cầu của ông chủ làm việc, lập tức cam đoan nói không có vấn đề.

Giải quyết kịch bản xong, Thẩm Tùng An lại gọi điện từ chối lời mời của nhà làm phim nhựa mấy ngày hôm trước.

Nhà làm phim từng cùng anh hợp tác quá, nguyên tưởng rằng anh sẽ nhận, không nghĩ tới sẽ bị từ chối, có chút kinh ngạc: "Là có xung đột sao? Không thể điều chỉnh một chút sao? Nói thực chúng ta bên này chỉ chọn cậu."

Đối phương mời diễn một bộ điện ảnh khoa học viễn tưởng, cốt truyện phim nhựa phi thường tốt, tổ chế tác cũng là đoàn chế tác cực kỳ ưu tú trong nước, theo lời của đoàn làm phim còn mời chuyên gia kỹ thuật hậu kỳ nước ngoài, hết thảy đều phi thường hoàn thiện.

Ngay từ đầu Thẩm Tùng An xác thật có ý nhận, hai ngày này cũng nghiên cứu kịch bản, tính toán hôm nay trả lời nhà làm phim cùng đạo diễn.

"Xin lỗi." Thẩm Tùng An áy náy, "Có chuyện rất trọng yếu."

"Như vậy......" Nhà làm phim trầm ngâm một chút, "Cậu cần thời gian bao lâu? Thảo luận thời gian trước, chúng ta có thể quay bộ phận trước."

Suất diễn của Thẩm Tùng An bên Thi Minh vốn dĩ ít, cho dù thêm diễn cũng sẽ không thêm quá nhiều, ước nguyện ban đầu của anh cũng không phải đoạt diễn của nam chính, cho nên mới nói yêu cầu với Dư Thu như vậy. Hơn nữa theo thực lực của anh, kỳ thật thời gian mấy ngày liền có thể quay xong, căn bản không có xung đột.

Nhưng anh vẫn từ chối đối phương.

Nhà làm phim nghe anh vẫn cự tuyệt, có chút đáng tiếc, cảm thán hai câu, nói hy vọng lần sau còn có cơ hội hợp tác.

Thẩm Tùng An đồng ý, chúc đối phương quay thuận lợi.

Buông di động, anh duỗi tay mở laptop, màn hình đen thui sáng lên.

Màn hình máy tính là đàn violon, đàn thâm sắc đặt trên bàn gỗ trắng, đàn kim sắc dưới ánh nắng bao phủ toả ra ánh sáng nhạt.

Ngón tay anh nhẹ ấn vài cái, giao diện nhảy ra một trình duyệt, ngay sau đó tiếng đàn lưu sướиɠ nhẹ nhàng vang lên, tiếng như lớn hơn khi vọng trong căn phòng lớn.

Nếu Thi Minh lúc này còn ở nơi này, như vậy cậu ta nhất định có thể nhận ra, trong video trên giao diện máy tính thiếu niên kéo đàn violon chính là người cậu ta nói đến kiêu ngạo của Chiêm thị —— Chiêm Ngọc.

Mà lúc này Thẩm Tùng An nhìn chăm chú vào Chiêm Ngọc, trong mắt mang theo ôn nhu người ngoài chưa bao giờ gặp qua.

Thẩm Tùng An nhìn thiếu niên trong màn hình ở trên đài liền toả sáng, âm phù từ đàn trong tay cậu nhảy nhót xuôi dòng mà ra, biến ảo thành bộ dáng mùa xuân, người nghe tựa hồ tại một khúc thanh thấu vui sướиɠ, nghe được thanh âm hoa khai.

Mà anh, trước sau như một nghe được thanh âm làm mình tâm động.

Thi Minh không biết vì sao anh đột nhiên muốn nhận phim, Dư Thu không rõ vì sao anh phải sửa kịch bản, người chế tác không rõ lắm vì sao phải từ chối.

Chỉ có anh biết.

Bất quá vì có thể lấy lý do hợp lý, cùng người trước mắt nhiều cơ hội ở chung thôi.

"Cốc cốc ——"

Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, đánh gãy ý nghĩ Thẩm Tùng An.

Anh tắt video, để người tiến vào.

Tiến vào chính là người đại diện Đàm Dĩnh của anh và trợ lý Trương Kỳ.

Đàm Dĩnh cầm văn kiện, đi đến trước mắt Thẩm Tùng An, đặt lên bàn anh, nói: "Bảo Lợi Á gửi tới hợp đồng gia hạn, tiền phát ngôn tăng 10%."

Bảo Lợi Á là một công ty nước ngoài chuyên về đồng hồ, Thẩm Tùng An là người phát ngôn sản phẩm.

Thẩm Tùng An gật gật đầu, cũng không vội xem hợp đồng, cùng cô nói mình nhận phim của Thi Minh, tạm thời không cần tiếp lời mời khác.

Bộ phim thần tượng kỳ ba của Thi Minh Đàm Dĩnh cũng biết, nghe vậy mặt lộ vẻ kinh ngạc mà nhìn Thẩm Tùng An: "Em nhận sao?"

Năm nay cô bốn mươi tuổi, làm người đại diện Thẩm Tùng An gần mười năm, đối với yêu cầu nhận phim của anh so với người nào cũng rõ ràng hơn, hoàn toàn không nghĩ tới anh thế mà nhận phim của Thi Minh.

Trương Kỳ cũng hoàn toàn mộng bức, ngày hôm qua cậu ta còn chính tai nghe Thẩm Tùng An cự tuyệt Thi Minh, nói thẳng kịch bản quá kém, như thế nào mới một ngày lại nhận?!!

Này đánh mặt đến cũng quá nhanh đi? Thẩm ca đã trải qua cái gì?!!

"Ừ." Thẩm Tùng An đối Trương Kỳ nói, "Kịch bản chuyển cho Dư Thu."

Trương Kỳ tuy cảm thấy ngạc nhiên, nhưng cũng không dám hỏi, đồng ý ra văn phòng.

Văn phòng chỉ còn lại Thẩm Tùng An cùng Đàm Dĩnh.

Không có những người khác, Đàm Dĩnh tùy tay kéo ghế ngồi đối diện Thẩm Tùng An, tò mò hỏi: "Có thể cùng chị nói, là chuyện như thế nào sao?"

Hai người hợp tác nhiều năm, hành trình của Thẩm Tùng An vẫn luôn là cô an bài, rất nhiều sự tình người ta không biết, cô cũng biết một ít. Thẩm Tùng An cũng không giấu cô, nói cho cô Chiêm Ngọc được đoàn phim Thi Minh bọn họ mời đến làm lão sư chỉ đạo đàn violon.

Đàm Dĩnh vừa nghe liền minh bạch.

Thẩm Tùng An đúng là trên vấn đề nguyên tắc đóng phim thực chấp nhất, nhưng anh có một uy hϊếp, đó chính là vị được xưng là "Chiêm thị minh ngọc" đàn violon gia kia.

Biết được nội tình, Đàm Dĩnh phi thường lý giải gật gật đầu, cười nói: "Quay phim thần tượng với em mà nói không khó, thời gian tiếp theo coi như nghỉ ngơi, hảo hảo quý trọng."

Quý trọng lần không dễ gặp này, có cơ hội ở chung cùng đối phương.

Thẩm Tùng An minh bạch ý tứ của cô, đáy mắt lộ ra ý cười nhợt nhạt.

"Em sẽ."

......

Trưa hôm đó, Thẩm Tùng An thấy Thi Minh còn chưa định ra quay ở đâu, kiến nghị mời lão sư chỉ đạo đàn violon tiến hành huấn luyện chuyên nghiệp anh và nam chính, như vậy hiệu quả đánh ra mới không quá giả.

Kỳ thật rất nhiều phim truyền hình diễn viên ở phương diện diễn tấu nhạc cụ đều là quay thôi, âm thanh là hậu kỳ ghép vào, có diễn viên thậm chí toàn thân không quay, chỉ cần đặc tả mặt, tay dùng thế thân chuyên nghiệp là được.

Thi Minh ngay từ đầu cũng tính mời người chỉ đạo diễn viên làm làm bộ dáng mà thôi, nhưng nghe Thẩm Tùng An nói có đạo lý, liền đồng ý.

Huấn luyện cùng ngày, Lâm Duệ Hàm lái xe đi đón Chiêm Ngọc.

Tới địa điểm huấn luyện, thời điểm Chiêm Ngọc theo Lâm Duệ Hàm lên lầu mới nhớ tới hỏi trừ bỏ cậu ta còn có ai cùng huấn luyện.

"Là Thẩm ca." Lâm Duệ Hàm nói.

"À." Chiêm Ngọc cũng không biết cậu ta nói Thẩm ca là ai, gật gật đầu cũng không hỏi nhiều là ai, đi ra cửa thang máy.

Lúc này Lâm Duệ Hàm lại nói một câu: "Chính là Thẩm Tùng An."

Chiêm Ngọc hai ngày này đều xem phim của Thẩm Tùng An, đột nhiên nghe thấy cái này tên, bước chân bỗng dưng dừng một chút, buột miệng thốt ra: "Là Thẩm Tùng An?"

Trong thanh âm cậu mang theo kinh ngạc rõ ràng, hiển nhiên hoàn toàn không dự kiến người mình chỉ đạo thế nhưng còn có Thẩm Tùng An, âm lượng cũng không tự giác đề cao một chút.

Sau khi cậu nói xong, phía trước đột nhiên truyền đến thanh âm: "Là tôi."

Chiêm Ngọc theo bản năng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy đầu hành lang một thân ảnh cao lớn đứng.

Nhìn thấy bọn họ, người nọ rút tay trái cắm trong túi ra, chậm rãi đi tới.

Lâm Duệ Hàm có chút kích động mà đi về phía trước vài bước, vui sướиɠ mà đối người nọ hô một tiếng "Thẩm ca!", Người nọ gật đầu nhàn nhạt, lướt qua cậu ta ngừng trước mặt Chiêm Ngọc.

"Chào cậu."

Anh đưa tay tới trước mặt Chiêm Ngọc, ngữ khí thong thả mà nói: "Tôi là Thẩm Tùng An."