Chương 43

Thẩm Tùng An xuất hiện là điều mọi người chưa từng đoán, thậm chí lúc anh xuất hiện trên sân khấu, toàn bộ hiện trường tiệc tối đều an tĩnh xuống.

An tĩnh qua đi, lúc anh đưa hoa cho Chiêm Ngọc, hiện trường đột nhiên tuôn ra tiếng gầm thật lớn.

"Trời ạ, là Thẩm Tùng An?!!"

"Thật là Thẩm ca!!"

"Lão công a a a a!"

Một đợt lại một đợt tiếng thét chói tai, Chiêm Ngọc bỗng hoàn hồn, nhìn hoa trước mắt, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tùng An: "Anh......"

Cậu muốn hỏi Thẩm Tùng An đến đây lúc nào, nhưng thanh âm lại bị bao phủ bởi tiếng thét chói tai.

Thẩm Tùng An phảng phất như biết cậu muốn hỏi cái gì, lên trước một bước nhỏ, trong tiếng người ồn ào, khom lưng ở bên tai cậu nói: "Vừa mới trở về, em không nhận hoa, anh không đi được."

Chiêm Ngọc rõ ý anh, cũng không hỏi nhiều, duỗi tay ôm hoa vào ngực, sau đó đẩy anh ra sau sân khấu nói: "Chúng ta đi nhanh."

Thẩm Tùng An cầm đàn violon trong tay cậu, cùng cậu ta sau sân khấu.

Sinh viên dưới sân khấu kêu lớn: "Sao đã đi rồi? Đừng đi mà!!"

Cũng may lúc này người chủ trì cũng phản ứng lại, cầm microphone đề cao âm nói: "Xin mọi người an tĩnh một chút, chú ý trật tự!!"

Người chủ trì nói ba lần, hiện trường mới bình ổn xuống, mà Chiêm Ngọc cũng đẩy Thẩm Tùng An vào hậu trường.

Vừa rồi sinh viên khác ở hậu trường đều nghe tiếng thét chói tai, sôi nổi chen qua muốn xem Thẩm Tùng An, Chiêm Ngọc cùng Thẩm Tùng An vừa đến hậu trường, liền bị mấy chục người vây xem.

Chiêm Ngọc: "......" Hậu trường hình như cũng không quá an toàn.

Thẩm Tùng An lại quen trường hợp như vậy, không chút kinh ngạc, sắc mặt bình tĩnh gật đầu với mọi người, nói: "Mượn nơi này một chút, quấy rầy nhiều, mọi người thứ lỗi."

Mọi người nhất trí lắc đầu, vẻ mặt hiện biểu tình vinh hạnh: "Không quấy rầy không quấy rầy, Thẩm ca dùng tùy tiện!!"

"Cảm ơn." Thẩm Tùng An duỗi tay chỉ chỉ bên ngoài, nhắc nhở, "Tiết mục cuối sắp bắt đầu rồi, mọi người không chuẩn bị sao?"

Cuối cùng là tiết mục hợp xướng, anh vừa nói xong, đoàn hợp xướng cùng kêu lên "Không xong", vội vàng đến bên sân khấu chuẩn bị.

Đoàn hợp xướng lên sân khấu, người nơi hậu trường cũng ít đi rất nhiều, dư lại phần lớn là sinh viên phụ trách công tác hậu cần.

Tiệc tối đã gần kết thúc, sinh viên phụ trách hậu cần cũng bắt đầu chuẩn bị kết thúc công tác, mọi người chào hỏi Thẩm Tùng An xong liền không lại quấy rầy anh.

Chiêm Ngọc đưa Thẩm Tùng An về góc mình nghỉ ngơi, lặng lẽ nhẹ thở ra, cúi đầu lực chú ý đặt trên hoa lavender trong ngực.

Một bó hoa hồng lavender phi thường xinh đẹp, cánh hoa không có tia hư hao cùng khô héo, tươi đẹp như vừa mới hái xuống, trên cánh hoa dính bọt nước, khiến cho hoa hồng càng kiều diễm ướŧ áŧ.

Trước đó Nhan Lạp nói phải đưa hoa cho cậu, cậu thấy không cần, không nghĩ tới cuối cùng Thẩm Tùng An lại tặng.

Lại còn đưa lavender cậu thích nhất.

Cậu không miêu tả nổi tâm trạng khi mình nhìn thấy Thẩm Tùng An xuất hiện trên sân khấu, rõ ràng đã tiếp nhận kết quả đối phương nuốt lời, giây tiếp theo lại quanh co, đối phương đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Giống như nằm mơ.

Thẩm Tùng An thấy cậu cúi đầu không nói lời nào, nhẹ giọng hỏi: "Anh mang phiền toái cho em sao?"

"Hả?" Chiêm Ngọc ngẩng đầu, "Cái gì?"

Thẩm Tùng An lặp lại một lần, giọng mang ý xin lỗi: "Xin lỗi, vừa rồi chỉ muốn trước lúc em xuống lên đó tặng hoa, bồi thường sai lầm đến trễ của anh, không nghĩ tới sẽ ——"

"Không sao." Chiêm Ngọc đánh gãy lời anh nói, "Không cho em thêm phiền toái, em chỉ...... Chỉ là có chút kinh ngạc."

Cậu cúi đầu cười, che dấu ngượng ngùng nhợt nhạt nơi khoé mắt, mới lại nói: "Em cho rằng hôm nay anh không kịp cho nên có gọi điện thoại, nhưng đường dây bận."

Thẩm Tùng An lấy điện thoại trong túi ra, bảo cậu xem: "Không có pin, lúc đi quên sạc trong nhà, chưa kịp nói cho em, làm em đợi lâu."

"À......" Chiêm Ngọc nghe lời này, như mình cố ý đợi anh, nhỏ giọng phản bác một câu, "Cũng không chờ nha, anh không tới em cũng cần lên."

Thẩm Tùng An còn nhớ rõ ánh mắt vừa rồi Chiêm Ngọc nhìn thấy mình trong khϊếp sợ mang theo vui sướиɠ, ánh sáng đáy mắt làm tâm mình mềm thành một mảnh, may mắn mình kịp tới đồng thời lại tự trách mình không nhanh hơn một chút chạy tới, làm cậu thiếu chút nữa thất vọng.

"Ừ, em không có chờ, là anh muốn đến." Anh theo Chiêm Ngọc nói, khom lưng nhìn thẳng cậu, "Tới có chút chậm, Tiểu Ngọc lão sư đừng nóng giận, nhé?"

Chiêm Ngọc bị ý cười đáy mắt anh làm lung lay một chút, trong mũi đều là mùi hương hoa hồng lavender.

Cậu thấy đêm nay Thẩm Tùng An ôn nhu đến kỳ cục, làm cậu có chút chống đỡ không được, vội giơ bó hoa trong tay, ngăn trở tầm mắt: "Được rồi, tha thứ anh."

Thẩm Tùng An bó hoa trong tay cậu đυ.ng mũi, mùi hương thanh nhã ập vào trước mặt làm người say mê.

Anh cười cong mắt.

Vì tránh khiến sinh viên hỗn loạn, Thẩm Tùng An không ở lâu hơn, nhân lúc tiệc tối không kết thúc từ cửa sau rời đi.

Nhưng dù vậy, anh xuất hiện ở tiệc tối đầy năm của Z Đại, hơn nữa còn tặng hoa cho Chiêm Ngọc vẫn lên hot search.

Thẩm Tùng An nhiều năm chưa từng công khai tặng hoa cho ai, Chiêm Ngọc là người thứ nhất, hơn nữa dưới sự chứng kiến của sinh viên Z đại.

Sau khi anh xuất hiện không bao lâu, ảnh chụp hiện trường và video đều truyền trên mạng.

Một đám"Chính phủ phát đường trí mạng nhất", "CP Cháo bát bảo" một ngày này như ăn tết, các fan CP giơ lên ngọn cờ CP, khua chiêng gõ trống vì "Tình yêu tuyệt mỹ" rơi lệ.

Rời tiệc tối, Thẩm Tùng An đứng dưới tàng cây gọi Trương Kỳ tới đón.

Trương Kỳ vừa đưa Thẩm Tùng An lại đây liền vẫn luôn chờ tại chỗ, nhận được điện thoại lập tức lái qua đây, nghe anh nói phải về, có chút kinh ngạc hỏi: "Chúng ta không đợi Tiểu Ngọc lão sư sao?"

"Ừ, em ấy về cùng ba mẹ." Thẩm Tùng An nói.

"À ồ, được." Trương Kỳ lái xe, nói với Thẩm Tùng An, "Thẩm ca hôm nay amh lái xe một ngày, khẳng định mệt mỏi, anh ngủ một chút đi, tới nơi em gọi anh."

"Ừ."

Thẩm Tùng An xác thật có chút mỏi mệt, dựa vào lưng ghế nhắm mắt lại dưỡng thần.

Tiệc tối kết thúc, Chiêm Ngọc chờ sinh viên tan không sai biệt lắm mới cùng ba mẹ hội hợp.

Nhan Lạp muốn tiến lên ôm cậu một cái, thấy tay trái cậu ôm bó hoa, tay phải cầm đàn, vội đưa đàn cho Chiêm Hồng Viễn.

"Hoa tớ cầm cho?" Lật Thanh ở bên cạnh hỏi.

Chiêm Ngọc ôm hoa lắc đầu: "Tớ tự cầm."

Lật Thanh vừa rồi cũng ở hiện trường, biết đây là hoa Thẩm Tùng An đưa, nghe vậy nhướng mày nhìn Chiêm Ngọc một cái.

Nhan Lạp nhìn Chiêm Ngọc ra một mình, nhìn nhìn sau cậu: "Tiểu Ngọc, Tùng An không phải ở cùng con à? Người đâu?"

"Người ở đây quá nhiều, con bảo anh ấy về trước, sợ hỗn loạn." Chiêm Ngọc nói.

"Cũng đúng." Nhan Lạp hiểu được gật đầu, ánh mắt dừng ở hoa lavender trong tay Chiêm Ngọc, tấm tắc hai tiếng nói, "Tùng An cũng thật có tâm, đưa hoa con thích nhất, quả nhiên chính phủ phát đường trí mạng nhất, đã chết!"

Chiêm Ngọc: "......" Rõ ràng mẹ ruột phun tào trí mạng nhất.

Trên đường về, Nhan Lạp ngồi cùng Chiêm Ngọc, Nhan Lạp vẫn luôn xoát Weibo có đề tài liên quan tới # CP Cháo bát bảo #, ngẫu nhiên phát ra tiếng cười một lời khó nói hết, ngẫu nhiên lại sắc mặt âm trầm, ngón tay bay múa trên bàn phím cứng nhắc.

Chiêm Ngọc thò lại gần nhìn, phát hiện bà đang ở dưới Weibo "Con gái nhỏ A Hoa của thôn trường" phun tào võng hữu cấu véo cậu với Thẩm Tùng An.

—— Con gái nhỏ A Hoa của thôn trưởng A Hoa V: # CP Cháo bát bảo # hôm nay cũng vì CP tuyệt mỹ Thẩm ca cùng Tiểu Ngọc rơi lệ một ngày! Hoa hồng lavender chuyên dùng cho hôn lễ đó! Bốn bỏ lên năm tương đương với cầu hôn! Thẩm ca thật lãng mạn! 【 hình ảnh 】【 hình ảnh 】【 hình ảnh 】

Dưới Weibo này phần lớn là fan CP bình luận ăn đường, nhưng cũng có một ít thanh âm bất đồng, trong đó có một cái "Đàn ông với đàn ông thật ghê tởm, không cần ô nhiễm không khí xã hội!" bị đẩy lên.

Nhan Lạp cấu xé bình luận này, bà đánh bùm bùm, lúc ấn gửi thì được nhắc bình luận không tồn tại, tức giận đến dùng sức tát Ipad một cái.

Chiêm Ngọc sợ bà vỗ đau mình, vội ngăn lại.

"A Hoa đăng Weibo này là phát cẩu lương CP Cháo bát bảo, không thích thì đừng xem, làm hư không khí xã hội, sẽ sớm toi đó!" Nhan Lạp nổi giận đùng đùng. Fan CP thực hiểu tự ghép CP, lúc xoát đề tài CP tuyệt đối không mang đề tài khác, để tránh tranh chấp với fan CP phấn, chiêu đen cho idol.

Bà duỗi tay vỗ vỗ bả vai Chiêm Ngọc, lời nói thấm thía: "Bảo bối con yên tâm, mẹ không phải người cổ hủ, CP này mẹ duy trì."

Chiêm Ngọc: "......"

Chiêm Hồng Viễn ở ghế phụ, nghe vợ nói, lặng lẽ trợn trắng mắt.

Về đến nhà, Chiêm Ngọc ôm hoa hồng lavender đặt ngoài phòng ngủ, đóa hoa màu trắng dưới ánh đèn có vẻ nhu mỹ.

Chiêm Ngọc dùng đầu ngón tay sờ sờ cánh hoa, xúc cảm mềm mại làm đáy mắt cậu lộ ra ý cười.

Cậu không vội đi tắm rửa mà ngồi xuống sô pha, cầm di động gửi tin cho Thẩm Tùng An, nói cho đối phương mình đã về đến nhà.

Tin vừa gửi qua, Thẩm Tùng An đã gửi lời mời call video.

Chiêm Ngọc ấn nghe.

Thẩm Tùng An hẳn mới tắm xong, trong video trên người anh mặc áo ngủ.

Vào tháng 11, thành phố vào đông, độ ấm chợt giảm xuống nhiều, đặc biệt là buổi tối.

Chiêm Ngọc chú ý tới tóc Thẩm Tùng An còn ướt, nhắc nhở anh lau khô.

Thẩm Tùng An cố định điện thoại một bên, đứng dậy cầm khăn lông lại đây, một bên lau một bên cùng cậu nói chuyện.

Lúc này đã 12 giờ, hai người cũng không nói lâu lắm, bỏ qua trước đó, Thẩm Tùng An như vô tình: "Tiểu Ngọc lão sư còn cần khăn tay mới không?"

Trả lời của Chiêm Ngọc là tắt máy, đứng dậy tắm rửa một cái cho bình tĩnh.

Thẩm Tùng An cũng không vội ngủ mà chờ cậu tắm rửa xong ra, nói ngủ ngon rồi tắt máy.

Một đêm này, Chiêm Ngọc thấy mình ngủ trên hoa hồng.

Cậu trong mùi hương mà ngủ, qua ngày hôm sau tỉnh lại trong mùi hương.

Kéo một tầng mành sa hơi mỏng của phòng ngủ, ánh mặt trời sáng sớm xuyên qua mành sa chiếu vào, trong phòng tràn ngập mùi hoa cùng ánh mặt trời.

Chiêm Ngọc ôm chăn lăn một vòng, duỗi tay sờ di động muốn nhìn xem mấy giờ, nhấn vào màn hình thì thấy vài tin WeChat chưa đọc, cậu thuận tay ấn vào.

【 Tiểu Chu: ĐM!!! 】

【 Tiểu Chu: Tiểu Ngọc cậu xem Weibo sao? Có người đưa tin Thẩm ca kết hôn!! 】

【 Tiểu Chu: Cậu mau xem a a a a a a a a a! 】

【 Tiểu Chu: link Weibo 】

Chiêm Ngọc click mở Weibo, nhìn nội dung, nhỏm người dậy từ trên giường.

—— Hổ nhỏ giải trí V: # Thẩm Tùng An Ngôn Thu ra vào khoa phụ sản # hôm qua, Thẩm Tùng An Ngôn Thu cùng tới khoa sản phụ bệnh viện Yến Thành, cử chỉ hai người thập phần thân mật, Thẩm Tùng An tri kỷ cầm túi cho Ngôn Thu. Có người nhiệt tình đưa tin, nghi Thẩm Tùng An là chồng chưa công khai của Ngôn Thu! Lần ra vào bệnh viện này, hẳn là có chuyện tốt! 【 ảnh chụp 】【 ảnh chụp 】【 ảnh chụp 】

Ngày hôm qua......

Chiêm Ngọc hoảng, nhớ tới ngày hôm qua Thẩm Tùng An đi Yến Thành.