Chương 30

Từ quán ăn về nhà, Chiêm Ngọc nói với ba mẹ ngủ ngon rồi về phòng.

Hôm nay cậu ở bên ngoài cả ngày, tính lấy áo ngủ rồi tắm, lúc duỗi tay lấy quần áo, tầm mắt vừa lúc dừng trên khăn quấn nơi cổ tay.

Khăn bị áo lông che khuất một nửa, lộ ra một nửa cách văn màu cà phê.

Chiêm Ngọc duỗi tay kéo áo lông lên chút, lộ ra khăn tay hoàn chỉnh.

Đây là khăn tay thứ 3 cậu lấy ở chỗ Thẩm Tùng An, cùng hai khăn tay trước đó bất đồng, khăn tay này là cậu chủ động xin.

Nhìn khăn trên cổ tay, cậu không khỏi nhớ tới chiều này Thẩm Tùng An thay mình quấn khăn, hiện tại nhớ lại dáng vẻ chạy trối chết lúc ấy của mình thật mất mặt.

Rõ là chuyện gì cũng không có, cố tình lại bị mình xem là có vấn đề.

Chiêm Ngọc vì phản ứng ấu trĩ lúc ấy của mình bật cười một tiếng, xấu hổ lại buồn cười. Sau khi cười xong, cậu lại nghĩ tới mình muốn khăn tay của

Thẩm Tùng An, lại quên mất cảm ơn đối phương một tiếng, thật không nên.

Cậu thu tâm chuẩn bị tắm, một tay tháo khăn lại mở hộp đựng hai chiếc khăn khác.

Khăn tay trước đó đều đã giặt sạch, chúng được xếp thành hình vuông đặt chỉnh tề trong hộp. Một tấm màu xanh biển, bốn phía có hoa văn ám sắc đơn giản; một tâm màu đậm, viền là đồ văn đơn giản được thêu bằng sợi tơ màu bạc.

Giờ thêm một cái hôm nay cậu có, mỗi khăn tay ở viền đều thêu một từ ghép vần ——Shen.

Đây là chữ "Thẩm" trong tên Thẩm Tùng An.

Khăn tay làm bằng chất vải gì, Chiêm Ngọc không rõ lắm, chỉ biết xúc cảm tốt, sờ lên thoải mái, mặt trên thêu tinh tế, không cọ đau khi dùng.

Chiêm Ngọc muốn tìm logo nhãn hiệu, như vậy cậu cũng có thể mua quà đáp lễ là nhãn hiệu đối phương quen dùng. Rốt cuộc tặng đồ cho người ta thì nên quan tâm người ta thích cái gì.

Nhưng cậu lăn qua lộn lại, tìm tỉ mỉ một hồi lâu cũng không tìm thấy chỉ thấy mấy chữ trong tên Thẩm Tùng An.

Chiêm Ngọc thấy có chút đáng tiếc thả khăn lại, cậu đoán khăn tay hẳn là định chế phẩm đặc thù, quyết định ngày mai đi cửa hàng nhìn xem.

Đóng hộp, cậu giặt khăn mới rồi cầm áo ngủ đi tắm.

Tắm xong, lúc ra cậu phát hiện Thẩm Tùng An đã nhắn mấy tin WeChat bảo mình về nhà rồi.

Cách lúc bọn họ tách ở quán ăn đã hơn một tiếng, cậu cân nhắc lúc này Thẩm Tùng An mới đến nhà hẳn là ở rất xa liền thuận miệng hỏi một câu.

【 Chiêm Ngọc: Muộn thế á? Thẩm ca anh ở rất xa sao? 】

【 Thẩm ca: Lộc Nhung loan (*). 】

(*) loan: chỉ đôi, tròn, vòng quanh, núi cao đường quanh co uốn lượn,...

Chiêm Ngọc có thói quen sửa chữa ghi chú, quen Thẩm Tùng An cậu liền sửa lại ghi chú.

Lộc Nhung loan ngoại ô vùng Tây Nam có khu biệt thự, cách nơi bọn họ ăn đêm nay khá xa, nơi đó rời xa thành thị ồn ào náo động, phong cảnh thập phần mỹ lệ, có danh "Tiên cảnh núi rừng".

Chiêm Ngọc từng qua nơi đó một lần, ấn tượng khắc sâu.

Cậu khoang chân ngồi trên giường, tay cầm di động trả lời Thẩm Tùng An.

【 Chiêm Ngọc: Lộc Nhung loan hơi xa thật. 】

【 Chiêm Ngọc: Năm ngoái em qua núi Canaan một lần, phong cảnh đẹp vô cùng. 】

Núi Canan là một ngọn núi nơi sừng hươu loan vị, núi không quá cao nhưng diện tích rât lớn.

【 Thẩm ca: Trên núi ấy bạch quả bắt đầu rụng rồi, em muốn xem anh đưa em đi. 】

Năm trước Chiêm Ngọc qua núi Canaan xem bạch quả, chỉ là lúc ấy mới đầu tháng 10, lá bạch quả còn chưa vàng hết, chờ tới tháng 11 lá bạch quả vàng hết bắt đầu rụng thì lại ở nước Y.

Lúc này đã cuối tháng 10, mấy ngày trước ở trường học cậu cũng nghe đồng học thảo luận đi núi Canaan xem bạch quả, nghe Thẩm Tùng An nhắc tới, không khỏi bị gợi lên hứng thú.

Chiêm Ngọc cân nhắc tới Thẩm Tùng An vừa lúc ở Lộc Nhung loan, anh hẳn quen bên đó, đưa cậu xem khẳng định dễ dàng quen đường.

Hơn nữa quan hệ hai người cũng tương đối tốt, cậu cũng không cần khách khí như khi mới quen đối phương.

【 Chiêm Ngọc: Dạ, Thẩm ca khi nào rảnh? 】

【 Thẩm ca: 《 Bài ca 》 đóng máy đi, trong núi còn có Nông Gia Nhạc, vừa lúc cuối tuần có thể đi chơi hai ngày. 】

Dựa theo tiến trình của đoàn phim, suất diễn của Thẩm Tùng An ngày mai là đóng máy, còn sau đó đều là cảnh nam nữ chủ, công tác chỉ đạo nhạc cụ của Chiêm Ngọc cũng có thể kết thúc.

Ba ngày sau vừa lúc cuối tuần, thời gian an bài vừa tốt.

Chiêm Ngọc lật bản ghi chú, cuối tuần trường học tổ chức tiệc kỷ niệm không xung đột với việc đi núi Canaan chơi vì thế vui sướиɠ định ngày cùng Thẩm Tùng An du lịch.

Thẩm Tùng An dựa trên ban công, nhìn Chiêm Ngọc gửi meme ngủ ngon, cười khẽ gửi lại "Ngủ ngon".

Gửi tin xong, anh cũng không về phòng mà cầm điện thoại xem.

"Thiếu gia."

Ban công truyền đến thanh ân của chú Chung, Thẩm Tùng An cất di động, nghiêng đầu qua thấy chú Chung mặc áo ngủ đứng ở ban công.

Ban công phòng hai người cách một phòng, chú Chung ở bên kia nhắc nhở: "Cậu nên rửa mặt nghỉ ngơi."

Thẩm Tùng An đồng ý, nói chuyện hẹn Chiêm Ngọc xem bạch quả cùng đi Nông Gia Nhạc chơi cho chú Chung. Xem bạch quả trực tiếp vào núi là được, Nông Gia Nhạc lại cần đặt vé trước.

"Phiền toái ngày mai chú liên hệ giúp cháu một chút." Anh nói với chú Chung.

"Không vấn đề."

Chú Chung nghe Chiêm Ngọc muốn tới chơi, rất là vui, trên mặt tràn đầy ý cười: "Tôi ngày mai an bài mọi người quét tước trong ngoài một lần, hoa cỏ trong viện cũng tu bổ một chút, dùng cơm cũng bảo dì Đổng làm hợp khẩu vị thiếu gia Tiểu Ngọc, nhất định làm thiếu gia Tiểu Ngọc thấy như ở nhà."

Chú Chung nghĩ tới Chiêm Ngọc đến núi Canaan khẳng định không thể không tới trong nhà ngồi, ông an bài hết tất cả mới được.

Chú Chung làm việc Thẩm Tùng An yên tâm, trù nghệ của dì Đổng Thẩm Tùng An cũng yên tâm, có hai người bọn họ ở đây, anh không cần lo lắng Chiêm Ngọc lại đây sẽ không thích ứng.

Cảm ơn chú Chung bá, anh tắt đèn ban công về phòng.

............

Hôm sau Chiêm Ngọc không có tiết, bất quá quen dậy sớm cậu cũng không ngủ lười, rời giường rửa mặt đi phòng đàn.

Cuối tuần trường học tổ chức tiệc kỷ niệm, cậu có hai tiết mục, một là độc tấu đàn violon, một cái khác là hợp tấu với đồng học học dương cầm chuyên nghiệp.

Cậu mở nhạc phổ độc tấu ở tiệc đầy năm, luyện hơn nửa giờ, đến khi dì Thư lên gọi xuống lầu ăn bữa sáng mới dừng lại.

Cất đàn cậu cùng dù Thư xuống tầng, vừa xuống tầng nghe thấy tiếng mẹ sợ hãi phát ra từ phòng bếp.

"A ——"

Chiêm Ngọc cho rằng xảy ra chuyện gì, vội chạy tới, dì Thư cũng khẩn trương đuổi kịp.

"Mẹ, mẹ thế nào......"

Tiếng nói của cậu đột nhiên im bặt, thấy Nhan Lạp ngồi trước bàn ăn, vẻ mặt hưng phấn giơ di động nói: "Mẹ! Và! Idol! Lên! Hot! Search!!"

Chiêm Ngọc: "......"

Mẹ bình tĩnh tĩnh đi nào, tối qua mẹ mới cùng idol ăn cơm đó.