Chương 12

Vệ Thu Dung đi đến ngừng lại trước mặt Chiêm Ngọc, Chiêm Ngọc thu tay, hai người đứng cách nhau một

khoảng tương đối.

Thời gian cách lúc trước chia tay ba ngày, hai người đều cảm thấy qua lâu, đặc biệt là Vệ Thu Dung.

Chiêm Ngọc nhìn sắc mặt Vệ Thu Dung có chút mệt mỏi, trên người hắn ta mặc chính trang, trên người còn mang theo mùi rượu dày đặc, hẳn là xã giao xong trực tiếp lại đâu.

Cậu đoán không sai, Vệ Thu Dung xác thật từ bữa tiệc lại đây.

Vệ Thu Dung ba ngày này đều ở bên Cảnh Thái Uyển, không dọn đồ theo lời Chiêm Ngọc. Dì Thư được Chiêm Ngọc cho nghỉ, bên Cảnh Thái Uyển chỉ có hắn.

Chiêm Ngọc rời đi chỉ mang một ít đồ vật thường dùng mà thôi, hắn ta lại cảm thấy Chiêm Ngọc mang theo cả tâm hắn ta, thiếu Chiêm Ngọc, căn nhà kia hắn ta có cũng như không.

Từ công ty trở về, hắn ta không nhìn thấy Chiêm Ngọc ngồi xếp bằng trên sô pha sửa nhạc, cũng không có người ngẩng đầu cười với hắn ta, nói một câu "Dung ca, anh đã trở lại."

Buổi tối một người nằm trên giường đôi, cũng không có người kề bên cạnh, chân kiều lắc qua lại.

Tuy thời điểm dĩ vãng Chiêm Ngọc ở nước ngoài đọc sách, hai người cũng thường xuyên phân cách hai nơi, từng có tình huống mấy ngày thậm chí mấy ngày cuối tuần đều không thấy mặt, nhưng mặc kệ cách xa không, trong lòng hắn ta cũng xác định, Chiêm Ngọc thuộc về mình.

Hiện tại lại bất đồng, hắn ta không nắm chắc, thậm chí cảm thấy sợ hãi.

Chiêm Ngọc quá mức dứt khoát lưu loát, lúc cậu đi, thậm chí ảnh chụp hai người ở trong phòng cũng bị cắt bỏ, như dấu chấm câu cho đọan tình cảm này.

Vệ Thu Dung không biểu đạt được cảm giác lúc nhìn thấy ảnh chụp bị cắt trên bàn, trên ảnh chụp chỉ còn lại hắn ta, vị trí nguyên bản có Chiêm Ngọc không có.

Chiêm Ngọc dùng phương thức như vậy nói cho hắn ta, hai người bọn họ không có khả năng.

Lúc ấy trong nháy mắt khi hắn ta nhìn ảnh chụp giống như được cảnh tỉnh, phản ứng đầu tiên chính là lấy ảnh chụp tới tìm Chiêm Ngọc, tới cửa lại khϊếp đảm.

Hắn ta sợ hãi nghe được đáp án.

Mấy ngày nay hắn ta khát vọng nhìn thấy Chiêm Ngọc, muốn ôm cậu một cái, cùng cậu nhận sai, nhưng hắn ta không dám.

Hắn ta sợ hãi, chọc Chiêm Ngọc phản cảm.

Không có Chiêm Ngọc ở nhà hắn ta một khắc cũng không nghĩ trở về, mỗi ngày tăng ca đến đêm khuya, trên bàn xã giao không chút nào kỵ rượu, ý đồ dùng cồn tê liệt mình.

Nhưng vô dụng.

Không có Chiêm Ngọc bên người, ba ngày với hắn ta mà nói đã là cực hạn. Cho nên hắn ta bỏ một đám người ở phòng bao, đi xe tới cửa Chiêm gia, vừa đến không lâu liền thấy Chiêm Ngọc về.

Thời gian ba ngày, khiến cho hắn ta cảm thấy như đã mấy đời.

Lại lần nữa nhìn thấy người mình tâm tâm niệm niệm, tưởng niệm mấy ngày qua tại một khắc hóa thành thủy triều, mãnh liệt mênh mông mà thổi quét đến, như muốn bao phủ cả người hắn ta.

"Tiểu Ngọc......" Hắn ta không thể khắc chế mình, đi về phía trước hai bước, muốn ôm Chiêm Ngọc vào trong ngực.

Chiêm Ngọc so với hắn ta mau hơn lui ra phía sau hai bước, tránh đi cái ôm của hắn ta, kéo một khoảng cách giữa hai người lễ phép lại xa cách, sắc mặt bình tĩnh mà nhìn hắn ta, tay đút trong túi, mở miệng hô một tiếng: "Dung ca."

Một tiếng "Dung ca" này so ngày xưa khác nhau rất lớn, khách khí bình đạm, phảng phất Vệ Thu Dung chỉ là một người cũ cậu quen, không có quan hệ dư thừa khác.

Hai tay Vệ Thu Dung buông xuống, đáy mắt hiện lên vẻ đau xót, nhìn Chiêm Ngọc hỏi: "Tiểu Ngọc, chúng ta thật sự phải đi đến một bước này sao? Em muốn trừng phạt anh, anh tiếp thu, nhưng có thể đừng dùng phương thức như vậy hay không?"

Mấy ngày nay hắn ta hút thuốc say rượu quá độ, giọng nói khàn khàn cùng mỏi mệt, đáy mắt mang theo không ít tơ máu, nói vậy mấy ngày nay qua cực kỳ không tốt.

Chiêm Ngọc nhìn hắn ta, tay đút trong túi hơi hơi nắm chặt một chút, nói: "Nên nói ngày đó tôi đều đã nói rõ ràng, hảo tụ hảo tán. Tôi đã nói cho cha mẹ sự tình hai ta, Vệ gia gia bên kia anh cũng nhanh chóng nói cho ông."

"Anh không tin em có thể làm được!"

Vệ Thu Dung thấp giọng rống lên một câu, khuôn mặt kích động: "Anh không tin em buông dễ dàng như vậy, em cũng yêu anh không phải sao?"

"Đúng vậy."

Chiêm Ngọc nhẹ giọng nói.

Thái độ sảng khoái thừa nhận của cậu làm Vệ Thu Dung sửng sốt, đáy lòng bỗng dưng dâng lên vui mừng, mệt mỏi cũng tản ra, chỉ là chưa chờ khóe môi hắn ta tươi cười, giây tiếp theo nghe được Chiêm Ngọc tiếp tục nói: "Đáng tiếc anh không xem là gì."

Bởi vì không quý trọng, cho nên không xem ra gì.

Vệ Thu Dung minh bạch ý tứ của cậu, nhưng hắn ta không cam lòng, không muốn. Hắn ta sai, hắn ta nguyện ý đền bù, không nên trực tiếp phán tử hình.

"Anh cho em thời gian bình tĩnh, em như thế nào mới nguyện ý tha thứ cho anh, chỉ cần em nói, anh nguyện ý làm." Hắn ta đối Chiêm Ngọc nói, "Chỉ có chia tay, chuyện này anh không đồng ý."

Vệ Thu Dung cố chấp làm Chiêm Ngọc khẽ cau mày một chút, cậu không nghĩ tới ba ngày qua, đối phương vẫn như vậy.

Lúc trước cậu ngăn cản cha mẹ tìm Vệ Thu Dung phiền toái, là không nghĩ làm hai nhà mất mặt, cũng không nghĩ làm Vệ gia gia tuổi tác quá cao khổ sở.

Chuyện tới hiện giờ, cậu không hứng thú dây dưa cùng Vệ Thu Dung.

"Dung ca."

Cậu kêu Vệ Thu Dung một tiếng, nhìn đối phương nói, "Hiện giờ tôi còn gọi anh một tiếng Dung ca, một là xem ở quan hệ hai nhà chúng ta, hai là mặc kệ anh làm cái gì, lúc trước anh thật sự đối tốt với tôi."

Cậu tạm dừng một chút, tiếp tục nói: "Nhưng có một số việc nếu anh làm, như vậy nên gánh vác hậu quả, đừng làm tôi khinh thường anh, cũng đừng làm cả hai nhà chúng ta cả đời không qua lại."

Lời tuy nhẹ, phân lượng lại rất nặng, biểu lộ đầy đủ lập trường của Chiêm Ngọc, quan hệ giữa hai người đã không còn đường thảo luận.

Vệ Thu Dung bị ý tứ trong lời của cậu đánh trúng lui nửa bước, không dám tin tưởng mà nhìn cậu, mở miệng vài lần mới tìm được âm thanh: "Tiểu Ngọc, em......"

Chiêm Ngọc không nhiều lời, cầm di động gọi điện thoại cho trợ lý của Vệ Thu Dung, nói Vệ Thu Dung uống rượu, để cậu ta qua nhận người.

Gác máy, Chiêm Ngọc xoay người tiếp tục ấn mật mã, mở khoá.

"Từ từ......"

Chiêm Ngọc mắt điếc tai ngơ, đóng cửa lại, cũng không quay đầu mà đi vào sân.

Vệ Thu Dung đứng ngoài cửa sắt, nhìn bóng dáng cậu vòng qua hoa viên nhỏ, ẩn nấp trong bóng tối.

Chiêm Ngọc bước chậm lại, cậu dừng lại ở đường nhỏ lát đá, biểu tình bình tĩnh nguyên bản chậm rãi trở nên mờ mịt.

Đầu thu ban đêm có chút lạnh, trên người cậu mặc áo khoác mỏng, như cũ ngăn không được hàn ý dưới đáy lòng.

Vệ Thu Dung nói không sai, cậu không có khả năng dễ dàng buông như vậy.

Cậu cùng Vệ Thu Dung ở bên nhau ba năm, tình cảm đặt trên người đối phương há có thể nói thu hồi liền thu hồi, Vệ Thu Dung khổ sở, cậu sao lại không.

Nhưng mà có sao đâu? Dù khổ sở, cậu cũng sẽ không chà đạp mình.

Cậu không ở sân lâu lắm, tay xoa mặt một chút, thu liễm nỗi lòng đầy hỗn độn, bước nhanh về nhà.

Nhan Lạp cùng Chiêm Hồng Viễn ở phòng khách xem TV, khó được không xem tác phẩm của Thẩm Tùng An, mà xem kênh tài chính kinh tế Chiêm Hồng Viễn thích.

Nhan Lạp nhìn cậu trở lại, cười tủm tỉm nói: "Tiểu Ngọc đã về rồi, mau tới đây."

Chiêm Ngọc chào hai người bọn một tiếng, đi qua ngồi xuống.

Nhan Lạp lấy hai miếng dưa Hami từ mâm đựng trái cây, đưa cho Chiêm Ngọc một miếng, hỏi: "Hôm nay đi học có mệt hay không?"

"Không mệt." Chiêm Ngọc nhận dưa Hami, cười nói, "Mẹ, mẹ đoán học sinh hôm nay đi học còn có ai?"

Nhan Lạp vừa ăn vừa nói: "Ai thế, không có khả năng là Thẩm Tùng An đi."

"Đúng vậy."

"Khụ khụ khụ!!"

Nhan Lạp bị dưa Hami trong miệng làm sặc, che miệng lại khụ đến kinh thiên động địa, một bên ho khan một bên dùng sức bấm đùi Chiêm Hồng Viễn bên cạnh.

Chiêm Hồng Viễn bị bà đánh trúng kêu rên một tiếng, vội ngăn tay bà: "Bà nhẹ chút!"

Chiêm Ngọc cũng bị phản ứng lớn của bà làm hoảng sợ, nhanh lấy gạt tàn thuốc trên bàn để bà phun dưa Hami trong miệng.

Nhan Lạp phun dưa Hami, lúc sau hoãn lại đây, bắt tay Chiêm Ngọc hỏi: "Tiểu Ngọc con vừa nói ai? Thẩm Tùng An?"

Chiêm Ngọc gật gật đầu, nói sự tình Thẩm Tùng An cùng Lâm Duệ Hàm ở cùng đoàn phim.

Nhan Lạp không nghĩ tới Thẩm Tùng An mình phấn mới hơn một tuần, con trai mình liền thành thầy dạy Thẩm Tùng An đàn violon, này thật sự ngoài dự đoán của mọi người.

Thời gian bà phấn Thẩm Tùng An ngắn, còn chưa gặp qua bản nhân, lập tức hưng phấn hỏi Chiêm Ngọc: "Thế nào? Người thật có giống trong TV soái? Thật sự thân cao 1m9 sao? Chân dài 1m8?!"

"Ai da."

Chiêm Ngọc còn chưa nói, Chiêm Hồng Viễn ở bên cạnh phun tào: "Thân cao 1m9, chân dài 1m8, hợp lại nửa người trên mười cm à? Này là người sao?"

"......"

Nhan Lạp quay đầu trừng mắt liếc ông một cái, tức giận mà nói: "Đó là ý hình dung chân Thẩm Tùng An, ông không hiểu liền câm miệng được không?!"

"Tôi sao mà không hiểu?"Chiêm Hồng Viễn nhíu mày, không phục phản bác, "Rõ ràng mấy người hình dung có vấn đề, đối người khác chỉ ra sai lầm, hẳn là biết sửa lại, mà không phải cưỡng từ đoạt lí."

"Tôi cưỡng từ đoạt lí như thế nào? Rõ ràng ông tư duy lạc hậu."

"......"

Chiêm Ngọc nhìn cha mẹ tình cảm mãnh liệt đấu võ mồm, cảm thấy bộ dáng hai người trong chốc lát cũng không kết thúc được, quyết định lên lầu tắm rửa, mới vừa đi đến cửa thang lầu, liền nghe mẹ ở phía sau hô một câu: "Tiểu Ngọc con chưa nói đâu, rốt cuộc có phải giống trong TV hay không?"

Cậu dừng chân, quay đầu nhìn vẻ mặt mẹ đại nhân chờ mong, nhịn không được cười nói: "So trong TV càng soái."

"Hắt xì —"

Thẩm Tùng An thấp giọng hắt xì, mũi có chút ngứa.

Trương Kỳ dừng xe, một bên quan tâm hỏi: "Thẩm ca anh có khỏe không? Có phải bị cảm hay không?"

"Còn tốt."

Thẩm Tùng An đẩy cửa xe, từ trên xe xuống.

Trước xe một người mặc quần áo quản gia đang đứng, hai tay áo xám trắng, người này hơn năm mươi. Đối phương hơi hơi khom người, mỉm cười hô một tiếng: "Thiếu gia."

"Chung bá." Thẩm Tùng An hướng đối phương gật gật đầu, sau đó xuống xe nói với Trương Kỳ, "Cậu về đi, trên đường chú ý an toàn."

"Biết rồi." Trương Kỳ đồng ý, chào quản gia Chung bá, trở lại trong xe, lái xe rời đi.

Thẩm Tùng An lên lầu tắm, lúc ra, Chung bá hỏi bữa sáng ngày mai anh muốn ăn cái gì.

"Cháo đi." Thẩm Tùng An thất thần nói, trong lòng nhớ thương khoá học hôm nay, vì thế đối Chung bá nói, "Hôm nay cháu học đàn violon, chú muốn nghe không?"

"Vinh hạnh vô cùng." Chung bá ôn thanh cười nói.

Vì thế hai người đi phòng đàn tầng cao nhất.

Phòng đàn lớn vô cùng, chiếm cứ toàn bộ không gian tầng cao nhất, bên trong chỉ có một dương cầm cùng một đàn violon.

Thẩm Tùng An từ hộp đàn lấy đàn violon, gác trên vai, nghiêng đầu chống má, tư thế tiêu chuẩn lại đẹp.

Một tay anh cầm vĩ, một tay ấn huyền, bắt đầu diễn tấu kỹ xảo hôm nay Chiêm Ngọc dạy cho anh.

Đầu tiên là vĩ chậm, vĩ nhanh, sau đó là đổi huyền.

Chung bá mỉm cười gật đầu, tán thưởng.

Thẩm Tùng An thong dong diễn tấu.

Đầu tiên là vĩ chậm, vĩ nhanh, sau đó là đổi huyền.

Chung bá mặt không đổi sắc, tiếp tục thưởng thức.

Mười phút qua......

Thẩm Tùng An còn diễn tấu, đầu tiên là vĩ chậm, vĩ nhanh, sau đó là đổi huyền.

Chung bá lộ vẻ nghi hoặc, thời điểm anh dừng lại, rốt cuộc nhịn không được hỏi: "Thiếu gia, chỉ có cái này sao?"

Thẩm Tùng An đúng lý hợp tình nói: "Hôm nay cháu đi học cái này."

Nói xong anh cầm đàn violon.

Chung bá: "......"

Nụ cười dần biến mất.