Chương 6: Rất khó để giận dỗi với Ác Quỷ

Junkyu bước vào quán café vào lúc sáu giờ chiều. Lúc ánh hoàng hôn vẫn chưa tắt hẳn, và khách khứa trong quán vẫn vừa vặn chẳng có ai. Junkyu đảo mắt nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng em người yêu đâu. Anh lại lơ ngơ bước lên cầu thang đi tìm.

Không biết Thiên thần nhỏ của mình trốn đi đâu, Junkyu đành ngồi lại dưới quán café chờ. Anh đi quanh qua mấy bàn khách, kiểm tra xem liệu có còn sót thứ gì không, thì bỗng lọt vào mắt anh là một vệt sữa chuối chảy dài, làm bẩn cả một đoạn gạch sàn sáng bóng.

Junkyu nhếch mép vừa cười vừa lẩm bẩm, không biết Jaehyuk lại gây ra chuyện gì. Người uống sữa chuối thì nhiều, nhưng người dùng sữa lon rồi đổ ra ly như nước quán pha thế này thì chỉ có mỗi Yoon Jaehyuk mà thôi.

Junkyu dùng tay chạm vào vệt vàng óng ánh, muốn thử kiểm tra xem có chuyện gì xảy ra. Lúc bàn tay vừa chạm vào vệt nước, Junkyu nín thở lại, rồi cứ vậy cả thân mình hóa thành một màn sương, chui tọt vào vệt nước màu vàng.

Ở bên trong hỗn hợp nước, Junkyu quay ngược lại thời gian, trở lại lúc thứ nước óng ả này vẫn còn đang nằm gọn trong ly. Anh nhìn thấy một cậu bạn ngoại quốc bước vào quán. Không mất ba giây để Junkyu nhận ra đây là một Thiên Thần, với làn da trắng sứ và ánh mắt có phần ngây ngô. Trước khi cả hai bắt đầu nói chuyện, anh thấy Jaehyuk không ngừng bưng mặt rồi ôm ấp người bạn của mình, giống như thể đã lâu lắm rồi hai đứa không gặp mặt.

Junkyu hơi nóng mặt một chút, thì ra em người yêu của cậu gặp ai cũng dễ dàng cưng nựng như thế này. Vậy mà trước đây anh lại nghĩ mình là người đặc biệt lắm, nghĩ chắc Jaehyuk phải thích anh từ cái nhìn đầu tiên.

Thấy hai người bạn chỉ có vẻ đang nói chuyện vui vẻ, Junkyu không tính quan sát thêm. Lúc anh vừa định thoát phép rời khỏi ly sữa chuối này, thì nghe người đối diện tên Asahi nói:

"Đồn là... cậu bị Ác Quỷ dụ dỗ."

Lúc này thì Junkyu nhận ra câu chuyện có vẻ không đơn giản như anh tưởng. Anh ngồi lại hồi lâu, quan sát tới lúc Jaehyuk quỳ rập người xuống nước mắt nước mũi tèm nhem, đến lúc Asahi bước khỏi quán café với tiếng chuông inh ỏi, rồi cuối cùng nhìn thấy Jaehyuk đẩy phăng ly sữa chuối rồi chạy oành ra ngoài quán café.

Junkyu hoảng hốt trở về thực tại. Theo anh ước tính, từ lúc Jaehyuk rời khỏi nhà tới bây giờ cũng được khoảng hai tiếng. Hai tiếng một Thiên Thần có thể đi được đâu? Người anh râm ran lo lắng liên hồi, rồi cứ vậy mà chạy theo bản năng bay vυ"t lên trời cao.

Tâm tính ông trời hình như cũng có lòng với Junkyu, lúc anh bay lên tìm bóng dáng của Thiên Thần nhỏ, nước mưa cứ vậy mà lại trút xuống trần gian không chút ngập ngừng. Junkyu câu trước miệng hét to "Jaehyuk ơi em đâu rồi?" thì câu sau đã vội chửi rủa trời đất có mắt như mù:

"Mẹ nó mưa to thế này thì bay làm đ*o gì được."

Giọt mưa càng ngày càng nặng hạt, năm phút đã làm ướt nhẹp đôi ánh Ác Quỷ mất rồi.

-

Jaehyuk ở bên này nghe rõ tiếng gọi của Junkyu. Tiếng gọi càng to thì Jaehyuk lại càng nức nở. Cậu ngồi nép mình lại ở trong một cái hang dài. Cái hang tối tăm, ẩm thấp và lạnh lẽo, trời lại mưa càng làm cậu thêm lạnh hơn. Cả người cứ thế run lên bần bật không biết vì khóc quá nhiều hay vì lạnh.

Jaehyuk mở rộng đôi cánh ra che chắn bản thân mình, ém mình lại như một cái kén. Tiếng Junkyu càng vọng ra thì cậu lại càng muốn tránh né. Nghĩ lại những lời hồi chiều nói với Asahi, cậu biết cậu bạn thân nói không sai một chữ nào. Nếu bây giờ Jaehyuk thành tâm muốn sửa đổi, cậu chỉ cần lên nhận lỗi với Thiên Đường là được.

"Jaehyuk à, anh thấy hình như có bà già bán hoa lại bị boom hàng nữa rồi. Em có muốn mua ủng hộ bà lão hay không?"

Giọng Junkyu đều đều vang lên đằng sau đầu Jaehyuk, Jaehyuk bật cười thành tiếng. Junkyu rất thích sử dụng phép thuật, không chỉ là phép thuật bản năng, anh còn sưu tầm cả phép của phù thủy trên trái đất. Hôm đó Junkyu học được một loại phép mới, giúp anh có thể giao tiếp với cậu bất cứ khi nào, lúc đó giọng nói của anh sẽ vang lên nhẹ nhàng ở sau đầu cậu. Anh áp dụng thứ phép này rất đều đặn và nghiêm túc, ngày một trăm lần 'anh yêu em', 'ngủ ngon nhé Thiên thần' mỗi buổi tối. Jaehyuk luôn có thể đáp lại anh nếu cậu muốn, nhưng cậu chưa làm như vậy bao giờ. Ngay cả lúc này, Jaehyuk vẫn không muốn đáp lại.

Giọng nói của Junkyu lại vang lên một lần nữa:

"Jaehyuk, anh đang bay trên trời và trời đang mưa rất to. Cánh anh ướt hết rồi, anh nghĩ mình sẽ rơi xuống mất."

"Jaehyuk, anh biết chuyện hồi chiều rồi. Cứ về bên anh đã, được không?"

Ở câu nói cuối cùng, Jaehyuk nghe tiếng anh vang lên khó khăn hơn bao giờ hết. Tiếng gió lùa đặc quánh khiến cậu ý thức được rằng Junkyu đang rơi.

Cuối cùng, Junkyu luôn biết cách để làm Jaehyuk hết giận. Anh không bao giờ mất quá năm phút để hiểu cậu đang giận cái gì. Còn Jaehyuk thì không dám giận nhiều. Kể cả khi cậu biết anh cố tình rủ cậu đi phá chiếc xe ngoại nhập của khách, hay lúc anh bỏ cậu lại một mình trên đường để gặp mặt với người bạn lâu năm, hay kể cả lúc cậu biết anh cố tình boom hàng bà lão để cậu mua hoa cho anh vào ngày hôm sau nữa.

Jaehyuk không dám giận mà lại còn không nỡ giận. Nhất là lúc này, khi nhận thức được Kim Junkyu đang vì mình mà liều rơi tự do từ trên trời xuống với đôi cánh ướt nhẹp, cậu lại càng không thể giận anh được nữa. Dù là ngay từ đầu có lẽ mọi việc cũng là lỗi của cậu. Nếu ngày đó Yoon Jaehyuk không đồng ý lời hẹn hò, có lẽ cậu đã không phải trải qua nhiều niềm vui để rồi lại đau khổ như thế này.

Jaehyuk vội đứng phắt dậy chui ra khỏi hang, khuỵa người xuống lấy đà rồi vυ"t đôi cánh bay lên. Tìm được Junkyu vẫn còn đang rơi giữa đường từ trên trời xuống, ngay lúc khuôn mặt xinh đẹp của anh gần chạm đến đường xi măng trơn trượt, cậu kéo lấy anh rồi bay về lại quán café.

Cánh Jaehyuk lúc này cũng ướt sũng. Cậu lảo đảo ngồi sụp xuống, nước mắt lại rơi lã chã. Nước mưa với nước mắt lúc này hòa quyện với nhau thành một hàng, làm Junkyu không biết được nêu lau từ chỗ nào.

"Này Kim Junkyu" – cậu hét toáng lên vào mặt anh rồi lại đưa tay ôm lấy mặt mình "Tại sao anh lại làm như vậy? Hở?"

Kim Junkyu chỉ biết cười xuề xòa, đưa tay rút hết nước từ người Jaehyuk và từ người mình, nửa phút sau hai đứa đã sạch sẽ khô ráo. Lúc này anh mới nhận ra Jaehyuk vì cứu anh mà bị sượt một vết máu to tướng ngay cánh tay, Yoon Jaehyuk ngồi một góc nhỏ xíu ở gần quầy pha chế, cầm chặt đôi tay rướm máu khóc tu tu.

Junkyu lúc này hoảng loạn dùng phép ba giây đã chữa thành vết thương rồi lật từng cọng tóc Jaehyuk lên để kiểm tra. Nhưng điều lạ là dù kiểm tra hết cả người rồi vẫn không thấy thêm một vết thương nào nữa, mà em người yêu của anh thì nước mắt nước mũi vẫn còn tèm nhem.

"Thôi nào, anh thương. Đau chỗ nào nữa?"

Yoon Jaehyuk ngừng khóc nhìn Junkyu chăm chăm rồi lại mở miệng khóc nấc tiếp. Vừa khóc cậu vừa nói gì đó rất khó nghe.

"Em... hức... au.. huhuhu... ong.. ây."- vừa nói cậu vừa chỉ chỉ vào tim mình.

Junkyu lúc này đã hơi mất kiên nhẫn. Anh dùng hai tay bồng cả người Yoon Jaehyuk lên rồi bước từng bước lên cầu thang, đi tới căn phòng trên gác và đặt cậu xuống giường. Jaehyuk được vỗ về thì có vẻ dịu đi. Junkyu tranh thủ đặt một nụ hôn lên đôi mắt sưng húp, bờ môi đỏ mọng, hai má hây hây, chóp mũi còn dính nhiều nước. Hôn chán chê, anh đứng dậy nói:

"Để anh pha một ly trà gừng nhé?"

Junkyu vừa định quay đi thì Jaehyuk đã níu tay áo anh kéo lại. Cậu dùng sức lực vốn không nhẹ nhàng chút nào kéo Junkyu trở lại bên mình, khiến Junkyu bất đắc dĩ ngồi hẳn lên đùi cậu. Junkyu giật mình định đứng lên lần nữa, nhưng Jaehyuk giữ chặt khư khư không chịu buông. Vừa nhìn Junkyu dịu dàng, cậu vừa nói:

"Đừng đi đâu hết. Tối nay ngủ với em đi."