Chương 42

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Về đến Trung Quốc, quản gia Trần lái xe đến đón họ.

Nhiễm Cấm nói về biệt thự Trì gia trước để Trì Ngộ về nhà.

"Về căn hộ Nhiễm tiểu thư trước đi." Trì Ngộ nói với quản gia Trần.

Quản gia Trần vừa khởi động xe, sững người tại chỗ hồi lâu sau khi nghe được hai điểm đến.

Ông ta quay đầu, mỉm cười với hai vị tiểu thư ngồi sau —— hai người quyết định trước đi rồi tôi sẽ lái.

"Sao lại muốn đến nhà chị trước?" Nhiễm Cấm hỏi Trì Ngộ, "Từ sân bay về Trì gia gần hơn mà."

Về Trì gia trước rồi đến căn hộ rõ ràng là tiện đường hơn nhiều.

Ánh mắt Trì Ngộ dời xuống, dừng lại trên cái chân không bình thường của Nhiễm Cấm."

"Chị cũng không thuê người giúp việc."

"Ừm......"

"Không ai chăm sóc, chân chị còn như vậy, chị muốn sống sao đây?"

Ý của Trì Ngộ là không những muốn đưa nàng về nhà trước, còn định ở lại chăm sóc nàng.

"Không sao, chị tự mình làm được hết." Nhiễm Cấm nói một cách chắc chắn, "Có một chân thì chỉ bất tiện chút thôi, không phải còn có nạng sao? Chị ở nhà cũng không vận động mạnh, thật sự......"

"Chú Trần, lái xe đi, đến căn hộ của Nhiễm tiểu thư." Trì Ngộ không muốn nàng nói thêm, trực tiếp ra chỉ thị.

Nhiễm Cấm còn định nói gì đó, Trì Ngộ đã giành trước:

"Có phải thời gian qua em chăm sóc chị không chu đáo không? Được thôi, em nói dì Tô qua bên đó, hay là chị muốn thuê y tá có năng lực hơn?"

Nhiễm Cấm: "......"

Hết cách, Nhiễm Cấm căn bản nói không lại Trì Ngộ, chỉ có thể nghe theo cô.

Hơn nữa...... Việc Trì Ngộ chủ động quan tâm là điều nàng thầm khao khát đã lâu, nên khó lòng từ chối được.

Trong khi Nhiễm Cấm còn đang suy nghĩ, quản gia Trần đã nhận được sự xác nhận trong im lặng, nhanh chóng lái xe đến căn hộ của Nhiễm Cấm.

Đến nơi, Trì Ngộ cũng không nhiều lời với Nhiễm Cấm, trực tiếp dìu nàng lên lầu, xoay người lại nói với quản gia Trần:

"Chú Trần, giúp tôi xách hết hành lý lên."

"Được rồi!"

Sau khi đưa hành lý lên, quản gia Trần liền rời khỏi đó.

Trước kia Trì Ngộ từng đến nơi này, Nhiễm Cấm cũng biết cô đã từng đến.

Căn hộ rất nhỏ gọn so với biệt thự Trì gia, diện tích cũng không lớn, một phòng khách, một phòng ngủ, một nhà vệ sinh, thêm một phòng để quần áo và phòng làm việc, toàn bộ chỉ có vậy.

Lần trước là Trì Ngộ lấy trộm quyền hạn của chị gái, lẻn vào nhà trong khi chủ nhân không hề hay biết.

Khi đó Trì Ngộ mang theo tâm lý phẫn nộ muốn vạch trần tất cả, đồng thời cũng ấp ủ quyết tâm làm cho Nhiễm Cấm rơi xuống vực thẳm khổ đau.

Nhưng bây giờ trở lại đây, lại là vì muốn chăm sóc "Kẻ thù" mà ngày trước mình một lòng một dạ muốn đánh chết.

Trì Ngộ một lần nữa đứng giữa hành lang treo đầy những bức tranh sơn dầu và tiêu bản hoá thạch, tâm trạng phức tạp.

Nhiễm Cấm biết không nên để Trì Ngộ đi lên, biết rằng cần phải giữ khoảng cách.

Nhưng khi Trì Ngộ kéo nàng lên lầu thì nàng mới nhận ra, một khi mình không nhờ đến chất cồn thì căn bản không có khả năng kháng cự Trì Ngộ.

Lúc này Trì Ngộ đang đứng trong phòng khách, quan sát từng chi tiết nơi cô sẽ ở lại trong vài ngày tới.

Trì Ngộ đặt chân vào cuộc sống của Nhiễm Cấm, làm nàng lo lắng.

"Uống nước đào không?" Nhiễm Cấm âm thầm điều chỉnh cảm xúc, tự chống nạng đi đến tủ lạnh lấy ra một lon nước đào.

"Cảm ơn......" Trì Ngộ liếc nhìn, vẫn là nhãn hiệu nước đào cô uống từ nhỏ.

Trì Ngộ uống nước đào, hỏi nàng: "Sao chị lại thích mảnh vụn hoá thạch vậy?"

Trước kia chỉ biết nàng thích, nhưng chưa bao giờ hỏi nàng tại sao.

Nhiễm Cấm không ngờ Trì Ngộ sẽ có hứng thú với sở thích của nàng.

Căn hộ chung cư này là nơi làm tổ của Nhiễm Cấm, rất ít người đến.

Mỗi khi Lộ Tư Kình đến đều đứng dưới lầu, nàng chưa từng mời cô ấy lên.

Trì Lý cũng có đến, nhưng chị không quan tâm đến bất cứ thứ gì ở đây, chỉ khi nào cần lấy thứ gì đó hay có công việc cần giải quyết mới ngẫu nhiên ghé qua.

Nhiễm Cấm không có bạn bè, nàng cũng không nghĩ đến việc kết bạn.

Cho đến nay, đây là lần đầu tiên có người thật sự tiến vào cuộc sống của nàng.

Người này, thế mà lại là Trì Ngộ.

"Vì hoá thạch là di vật của sự sống, ghi lại nguồn gốc của sự sống và con đường nó đã đi trong kiếp này." Nhiễm Cấm chống nạng, đứng bên cạnh Trì Ngộ, nhìn mảnh vụn hoá thạch của loài Cúc đá* mà nàng yêu thích nhất, nhịn không được nói thêm một câu với Trì Ngộ, "Dù chúng đã tiêu vong bao nhiêu lâu chăng nữa, thì dấu vết từ khi sống đến lúc chết đi đều được thể hiện trong hoá thạch."

(*Cúc đá là tên gọi chỉ một nhóm các loài trong phân lớp Ammonoidea thuộc lớp chân đầu. Các loài động vật thân mềm này có mối quan hệ gần gũi với các loài còn sống (như bạch tuộc, mực ống và mực nang) hơn là các loài Nautiloidea có vỏ như loài còn sống là ốc anh vũ(Nautilus).

Cúc đá là những di chỉ hóa thạch có ý nghĩa quan trọng, tồn tại trong các lớp đá có tuổi xác định trong bảng niên đại địa chất. (Theo Wiki).)Ân Sủng Của Tạo Hoá - Chương 42Trì Ngộ nhìn cách Nhiễm Cấm chăm chú vào bản hoá thạch kia, như thể lần nữa lại thấy được Nhiễm Cấm trên bục Chủ tịch được mọi người ngước nhìn, đang giải thích về tương lai của nguồn năng lượng mới thuộc về Trì thị.

"Chân thật." Trong mắt Nhiễm Cấm như có ánh sáng, nàng nhìn không chớp mắt, "Điều chị thích ở hoá thạch là cách mà nó ngưng đọng hình dáng chân thật nhất của sự sống."

Nhiễm Cấm đối với cô dịu dàng ân cần, Nhiễm Cấm chỉ cần cô nói một câu sẽ chạy đến bên cô, ngẫu nhiên lại dành sự chú ý cho một thứ khác, bị ám ảnh bởi một thứ khác, có chút xa lạ nhưng cũng thật đặc biệt.

Trì Ngộ tò mò: "Sao chị chỉ sưu tầm mảnh vụn của hoá thạch mà không phải một bản hoá thạch hoàn chỉnh? Tuy rằng hoá thạch khó bảo tồn, nhưng bây giờ có rất nhiều mô hình được in 3D, thậm chí còn có cả bản mô phỏng, sao chị không chọn những cái đó, không phải lại càng chân thật hơn sao?"

Không ngờ Nhiễm Cấm lại nói: "Chị chỉ muốn lưu giữ lại dấu vết của sự sống chứ không phải muốn thật sự sở hữu chúng."

Lời nói của Nhiễm Cấm dường như có một ý nghĩa tượng trưng nào đó, giống như sự ám ảnh của nàng với những mảnh vụn hóa thạch.

Nhưng khi ấy Trì Ngộ nghe vào tai, cũng suy ngẫm vài lần, lại không cách nào hoàn toàn hiểu rõ.

Sau tất cả thì những gì Nhiễm Cấm đã trải qua và những việc nàng phải gánh vác vào lúc này, vượt khỏi suy nghĩ của Trì Ngộ quá nhiều.

Nhiễm Cấm đã đi qua một thế giới mà Trì Ngộ chưa bao giờ nghĩ tới, trong tim mang theo nỗi đau mà người bình thường không bao giờ có thể hiểu được.

Căn hộ chỉ có một phòng ngủ, một chiếc giường đơn, Nhiễm Cấm muốn để cho Trì Ngộ, còn mình thì ngủ ở sô pha.

Nếu không phải vì Nhiễm Cấm lớn hơn thì Trì Ngộ đã không ngần ngại chỉ vào trán nàng: "Em tới đây để chăm sóc người bệnh, để chị ngủ sô pha thì ra thể thống gì?"

Trì Ngộ tất nhiên không chịu, sau khi nhét Nhiễm Cấm vào phòng ngủ liền độc chiếm sô pha trong phòng khách, xua đuổi Nhiễm Cấm nhanh đi ngủ.

Nhiễm Cấm vốn không có sức như Trì Ngộ, lại thêm tay chân bất tiện càng không có cách, không có Trì Ngộ hỗ trợ, quả thật khó lòng xuống giường, chỉ có thể tạm thời như vậy.

Hôm sau Nhiễm Cấm vừa thức dậy, Trì Ngộ cũng thức, đến gõ cửa hỏi nàng có muốn xuống giường chưa.

"Em vào được không?" Trì Ngộ ở cửa hỏi.

"Ừ......" Nhiễm Cấm ôm gối trở mình, hồi lâu mới mơ hồ đáp lại.

Không biết có phải vì có Trì Ngộ hay không, tối qua Nhiễm Cấm ngủ rất sâu, thậm chí còn không bị ảnh hưởng của việc lệch múi giờ, thẳng giấc đến hừng đông.

Đối với người luôn mất ngủ như nàng mà nói thì chuyện này vô cùng hiếm thấy.

Rất ít khi nàng tỉnh dậy mà mắt không xót, người không đau. Tối hôm qua nàng chìm vào giấc ngủ rất nhanh, còn có một giấc mơ đẹp, êm đềm mà ngủ cho đến sáng nay.

Bởi vì quá thoải mái, lại có chút tham luyến giấc mộng đẹp đẽ, nên khi Trì Ngộ bước vào, Nhiễm Cấm vẫn bị vây trong cơn mơ màng, chỉ hé một mắt.

"Không ngủ ngon à?" Trì Ngộ đi đến mép giường, định bế nàng lên.

"Không phải......" Nhiễm Cấm vốn luôn căng thẳng lúc này nhẹ giọng nói, hơi nặng giọng mũi.

Trì Ngộ ôm lấy eo nàng, cảm giác bị ôm lấy khiến Nhiễm Cấm nhanh chóng tỉnh lại, lập tức tự ngồi dậy: "Chị làm được."

"Đừng cậy mạnh." Trì Ngộ không buông nàng ra, ngược lại càng ôm chặt hơn, đỡ nàng đứng lên, "Không phải có em giữ thì tốt hơn sao? Nếu đứng không vững lại té ngã thì biết làm thế nào, xương cốt chị mới lành được một chút, không chịu nổi chuyện như vậy đâu."

Nhiễm Cấm nằm trong lòng cô không tiện nói thêm gì nữa, cùng Trì Ngộ cố gắng đứng lên.

Trì Ngộ duỗi tay cầm lấy cây nạng chống bên tường, càng cảm thấy phòng ngủ này nhỏ đến đáng thương.

"Sao không mua căn nhà nào rộng hơn một chút?" Trì Ngộ nhìn về phía cửa sổ, cũng không phải cửa sổ sát đất, tầm nhìn không tốt lắm.

"Không cần mua nhà lớn, chị không quen." Nhiễm Cấm chống nạng đi qua

Nhiễm Cấm nói làm Trì Ngộ nghĩ đến căn phòng nhỏ trong phòng ngủ của chị gái.

Quả thật rất nhỏ.

Không thích nhà to...... Có phải là thói quen được tạo ra khi sống trong căn phòng nhỏ đó không?

Nhưng mà, không phải cha Nhiễm Cấm là lãnh đạo đầu ngành trong lĩnh vực sản xuất đó sao?

Cho dù chị ấy rời khỏi gia đình không rõ lý do, lưu lạc bên ngoài đã lâu, nhưng có rất nhiều thói quen được tạo thành từ khi còn nhỏ, sao chị ấy lại có thể không quen sống trong một ngôi nhà rộng rãi?

Nhiễm Cấm tự đi vào bếp, hỏi Trì Ngộ: "Sáng nay em muốn ăn gì?"

Trì Ngộ đi theo, khuyên nàng trở về: "Chị không nghỉ ngơi không chịu được sao? Em tới đây là để chăm sóc chị, không phải gây thêm phiền phức cho chị. Nói đi, chị muốn ăn gì em sẽ làm. Nếu chị thật sự muốn vận động thì đi đánh răng rửa mặt đi, chờ em làm xong thì chị có thể ăn luôn."

Nhiễm Cấm còn muốn nói thêm gì nữa thì Trì Ngộ đã đứng dậy, 1m75 so với Nhiễm Cấm 1m68 cao hơn một chút, mặc dù có chút thiệt thòi về tuổi tác, nhưng dựa vào sự chênh lệch chiều cao và sức khoẻ, khí thế của Trì Ngộ hoàn toàn áp đảo:

"Chị Nhiễm, chị mà nói nữa là em bế chị ra ngoài liền đó."

Nhiễm Cấm: "......"

Lập tức bỏ chạy.

Trước kia, Trì Ngộ mười ngón không dính nước xuân, không nấu được món gì nên thân.

Cô biết đó là vì mình không tập trung vào việc nấu ăn.

Chỉ cần cô muốn học thứ gì thì sẽ học được rất nhanh.

Buổi sáng cô chuẩn bị điểm tâm cho Nhiễm Cấm, sau khi ăn xong hỏi nàng muốn làm gì.

Nếu nàng nói muốn đọc sách sẽ đi lấy sách cho nàng, nếu nàng muốn kiểm tra nội dung công việc, cô sẽ chạy đi lấy laptop và máy tính bảng đến.

Sau khi thoả mãn mọi nhu cầu của Nhiễm Cấm, Trì Ngộ sẽ đến công ty, giải quyết những chuyện cần thiết.

Buổi trưa, cô sẽ quay về nấu cơm cho Nhiễm Cấm, nếu lỡ về trễ sẽ hỏi nàng muốn ăn gì, sau đó mua cơm trên đường đi.

Bình thường, Nhiễm Cấm không để ý đến chuyện ăn uống, câu thường nói nhất chính là: "Tiểu Ngộ muốn ăn gì thì chị sẽ ăn như vậy."

Trì Ngộ ngẫm lại, cũng đúng, dù sao thì khi trợ lý Tiểu Trương gửi cho Trì Ngộ bảng excel trước kia, có thể thấy tất cả những món ăn yêu thích của Nhiễm Cấm đều tương tự như Trì Ngộ.

"Vậy em mua gà Cung Bảo với phở xào thịt bò được không? Ở nhà hàng Trung Quốc dưới lầu ấy."

"Được em." Những khi Nhiễm Cấm nói chuyện với cô, giọng nàng luôn dịu dàng.

Trì Ngộ luôn ngại phiền phức, vậy mà khi đợi đồ ăn ở nhà hàng Trung Quốc lại không có chút bực dọc nào, cam tâm tình nguyện đứng chờ ở đó.

Căn hộ của Nhiễm Cấm rất tiện, gần công ty, qua lại rất nhanh.

Chỉ là, ngoại trừ hơi nhỏ thì còn không có gương. Lục tung cả căn nhà cũng chỉ tìm thấy một chiếc gương nhỏ xíu trong góc phòng vệ sinh, là dạng gương soi mặt.

Thói quen của Nhiễm Cấm đúng là làm người ta khó lòng hiểu nổi.

Đối với người không thể thiếu gương như Trì Ngộ quả thật rất phiền, cô đành phải tự đi mua một cái.

Trong những ngày có Trì Ngộ, Nhiễm Cấm hưởng thụ những giấc ngủ chất lượng cao xưa nay chưa từng có.

Mặc dù một người ở phòng ngủ, một người ở phòng khách, Nhiễm Cấm vẫn cảm thấy an toàn lạ thường.

Nhưng Nhiễm Cấm vẫn đau lòng khi thấy Trì Ngộ ngủ trên sô pha, nàng đã mời bác sĩ đến giúp mình hồi phục, rất nhanh Nhiễm Cấm đã có thể tự đi đứng được.

Mặc dù không nỡ, nhưng Nhiễm Cấm lại càng không muốn Trì Ngộ ngủ sô pha.

"Chị không cần chống nạng mà vẫn đi được rồi, em đừng ngủ trên sô pha nữa, về nhà ngủ một giấc thật ngon đi."

Còn tưởng rằng Trì Ngộ sẽ như trút được gánh nặng, không ngờ cô lại hơi sững sờ, lộ ra vẻ mất mát không thể che giấu.

"Cũng được." Trì Ngộ nói, "Vậy em không quấy rầy nữa."

Nhiễm Cấm: "......"

Trì Ngộ nói đi là đi, Nhiễm Cấm cũng không có mặt mũi giữ lại.

Sau khi Trì Ngộ đi được một tiếng, Nhiễm Cấm gửi tin nhắn WeChat cho cô, hỏi cô đã về đến nhà chưa.

Cô trả lời rất nhanh, nhưng chỉ có hai chữ ——

【 Về rồi 】

Khô khốc không có cả dấu chấm câu.

Tiểu Ngộ giận à?

Nhiễm Cấm: "......"

Buồn bã gõ gõ di động vào trán mình.

Cũng tốt, Nhiễm Cấm ngồi xuống sô pha, gần đây quả thật hơi thân thiết, đây là khát vọng của nàng, nhưng không phải là điều nàng mong muốn.

Trưa nay, không cần phải tranh thủ chạy về căn hộ của Nhiễm Cấm để nấu cơm cho nàng, Trì Ngộ rảnh rỗi nên hẹn Tề Đồng, hai người đến nhà hàng Trung Quốc ở toà nhà U ăn trưa.

"Cuối cùng cũng thấy cậu sống sót trở về." Tề Đồng còn chưa uống ngụm nước nào đã bắt đầu cảm thán, "Trước đó không nói một lời đã bay ra nước ngoài, không thấy cậu thì cũng bình thường, nhưng sao cậu về rồi cũng không thấy bóng dáng vậy hả? Cậu làm gì suốt thời gian qua vậy?"

Trì Ngộ đưa ly nước chanh đến trước mặt Tề Đồng, ý bảo cô uống nước thông giọng.

Sau khi Tề Tống uống một hơi cạn ly nước, Trì Ngộ chậm rãi nói: "Nhiễm Cấm vì cứu mình nên mới bị thương nặng như vậy, tất nhiên là mình phải chăm sóc chị ấy rồi."

Tề Đồng đặt ly xuống, cẩn thận quan sát Trì Ngộ.

"Gì đó?"

"Chăm sóc người bệnh chắc là mệt lắm." Tề Đồng nói đầy ẩn ý.

Trì Ngộ hoàn toàn không thèm để ý, dường như tâm trí cô đã trôi đến nơi nào rồi, không còn ở đây nữa: "Cũng không đến nỗi, dù sao thì chị ấy sống sót qua vụ tai nạn đó cũng đã là quá may mắn rồi, hai tay và chân đều bị thương, mới hôm qua mới có thể bỏ nạng tự đi được."

Tề Đồng càng tò mò: "Vậy sao chị Ngộ của chúng ta lại không có vẻ mệt mỏi chút nào, sắc mặt lại còn hồng hào vậy chứ."

Trì Ngộ: "......"

"Cậu và chị dâu của cậu, à không, chị dâu cũ, cả tháng nay sớm chiều kề cận, không xảy ra chuyện gì à?"

Tề Đồng dù sao xuất thân cũng là thanh niên ăn dưa chuyên nghiệp, không chuyện gì qua khỏi được mắt cô.

Trì Ngộ thành thật: "Không có."

Tề Đồng không tin: "Sao có thể, trước đây cậu hận chị ấy như vậy, đừng nói đến chăm sóc, không muốn ăn tươi nuốt sống chị ấy đã là tốt lắm rồi, bây giờ tự nhiên lại còn muốn đi chăm sóc người ta."

Trì Ngộ nói với Tề Đồng những suy nghĩ của mình, cũng như cách cô nhìn nhận về mọi việc.

Tề Đồng nghe xong cũng cảm thấy hợp lý: "Cũng đúng, nếu Nhiễm Cấm thật sự là hung thủ, tại sao còn muốn giao Trì thị đã nắm chặt trong tay cho cậu, càng không xả thân cứu kẻ phá hoại như cậu."

"Quan trọng nhất là," Lúc Trì Ngộ nói câu này, cô quét mắt nhìn xung quanh, sau đó hạ giọng: "Sau khi chúng ta biết về vụ tai nạn của Chu Vũ, mình ở nước ngoài, cậu ở trong nước nhưng lại cùng lúc gặp tai nạn giao thông, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, chắc chắn là do chúng ta đã điều tra tới manh mối nhạy cảm. Lúc đó Nhiễm Cấm đột nhiên xuất hiện trên con đường mình đi đến đài quan sát, chị ấy nói tới thành phố A công tác nên tiện thể đi gặp mình, là trùng hợp, nhưng cũng quá mức trùng hợp đi."

"Ý cậu là, Nhiễm Cấm nhận được tin có người gây bất lợi cho cậu nên từ ngàn dặm xa xôi bay đến bảo vệ cậu?"

Hỏi xong câu đó, Tề Đồng thật sự cảm động trước tình cảm của Nhiễm Cấm.

"Cũng không phải hoàn toàn như vậy. "Trì Ngộ nói.

Tề Đồng: "Hả?"

"Chị ấy có một đứa con gái ở nước ngoài, chị ấy đi thăm con."

"Con gái??"

"Cũng không thể xem là con gái, không phải con ruột của chị ấy."

"Chị Ngộ ơi chị Ngộ, chị có thể một lần nói cho xong không? Làm người ta sợ muốn chết hà." Tề Đồng uống một ngụm nước của Trì Ngộ để kìm nén bàng hoàng.

Trì Ngộ: "Là con ruột của chị mình."

Tề Đồng suýt chút nữa phun ra.

"Cái gì!? Chị cậu có con khi nào? Sao trước giờ chưa từng nghe cậu nói vậy?"

"Đừng nói là cậu, chính mình còn không biết."

"Vậy...... Đứa nhỏ này bao lớn rồi? Chị cậu và Nhiễm Cấm sinh à? Không phải chứ, cả hai đều là nữ mà."

"Hơn ba tuổi, là của chị mình và người khác, không liên quan gì đến Nhiễm Cấm, theo như lời của Nhiễm Cấm thì chị ấy chỉ thay chị hai mình chăm sóc đứa nhỏ này."

Hai mắt Tề Đồng trống rỗng: "Hơn ba tuổi...... Thế giới kẻ có tiền các cậu, quan hệ hỗn loạn hết sức."

Mặc dù là lão tướng ăn dưa, nhưng khi nghe thấy tin tức chấn động như vậy vẫn làm cô khó mà tiêu hoá nổi.

Trì Ngộ giơ tay gõ đầu cô một cái: "Bớt vui khi thấy người gặp hoạ đi."

Tề Đồng xoa đầu dẩu môi, thưởng thức dư vị quả dưa thơm ngọt này, cảm thán nói: "Nhiễm Cấm đối với chị cậu đúng là không còn gì để nói, cả hai đều đã chia tay rồi, chị cậu cũng không còn nữa, chị ấy còn đi chăm sóc con của chị cậu? Mà không, không đúng nha, cậu nói đứa bé kia ở thành phố A, cũng không xa cậu bao nhiêu, sao phải gạt cậu? Trước đó cả hai người đều ở Trung Quốc, bảo cậu trông nom không phải tiện hơn bọn họ phải bay mười mấy tiếng sao? Hơn nữa quan hệ giữa cậu và chị cậu tốt như vậy, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho đứa nhóc này, không phải sao?"

Sau khi nói xong, Tề Đồng lại cảm thấy một điểm đáng ngờ khác: "Cũng không đúng, sao lại để đứa nhỏ ở nước ngoài? Chị cậu không phải luôn ở Trung Quốc sao?"

Cô lập tức lấy máy tính bảng ra: "Đúng rồi, mình nhớ không sai mà. Mình đã kiểm tra tất cả hành trình của chị gái cậu trong mấy năm qua, chị ấy đã bay khắp nơi trên thế giới, có thể tìm thấy thời gian dài nhất ở nước ngoài là 34 ngày, ngoài ra, thời gian chị ấy biến mất không thể điều tra được cũng chỉ có 65 ngày. Chị ấy làm gì có thời gian sinh con?"

Đối với lời nói của Tề Đồng, Trì Ngộ không ngạc nhiên chút nào: "Mình cũng nghĩ đến chuyện này. Đứa bé này có lẽ cũng không phải chị hai mình sinh ra. Nhưng nó lại giống hệt như chị hai mình lúc nhỏ......"

Tề Đồng hỏi: "...... Không phải là mang thai hộ chứ?"

Trì Ngộ trừng nàng: "Chị mình sẽ không làm chuyện đó, trước đây chị ấy còn tài trợ cho mấy tổ chức phản đối việc mang thai hộ."

"Ừm......" Đầu óc Tề Đồng quay cuồng với tốc độ cao: "Vậy thì đứa bé tên Nại Nại kia không về nước không phải do có bệnh, có lẽ là bởi vì nó không thể lộ diện ở Trung Quốc. Không cho cậu biết là bởi vì cậu không thể biết. Có chuyện gì mà cậu không thể biết chứ? Sự tồn tại của Nại Nại sẽ mang đến hậu quả gì cho cậu?"

Lời của cô khiến cả hai rơi vào trầm tư.

"Mình đã nhờ một người bạn ở nước ngoài kiểm tra hồ sơ khai sinh của đứa bé này." Trì Ngộ nhìn những người đang đi dạo trên hành lang dài bên ngoài trung tâm thương mại qua cửa sổ bằng kính sát đất, ánh mắt hơi tối lại, "Mình có cảm giác, đứa bé này cùng cái chết của chị mình cũng có mối liên hệ chặt chẽ với nhau, dường như những chuyện mới mẻ này, một khi chị mình qua đời thì mình mới có thể biết được."

Xem xét những manh mối có được trước đó, tình cảm giữa Nhiễm Cấm và chị gái cô có lẽ không giống như người ngoài nhìn thấy, có lẽ ngay từ đầu, tình yêu đó đã là giả.

Vậy thì sao Nhiễm Cấm còn đeo đồng hồ chị hai tặng? Chỉ là vì lười thay cái khác sao?

Nhưng đồng hồ là vật trang sức tuỳ thân, ai lại muốn đeo món quà từ người mình không thích chứ?

Hơn nữa, chị ấy và chị hai đã chia tay nhau, sao còn phải ngàn dặm xa xôi đi chăm sóc "Con gái" của chị hai?

Trì Ngộ đã theo dõi toàn bộ quá trình khi Nhiễm Cấm ở bên Nại Nại, nàng luôn chu đáo.

Thậm chí có thể nói là cẩn thận tỉ mỉ, hết sức dịu dàng.

Không giống như là chịu sự nhờ vả của chị gái cô, cũng không có chút miễn cưỡng nào.

Trì Ngộ nghĩ, có lẽ vì trước đó nàng ở chung với Nại Nại nên sinh ra tình cảm, mới chấp nhận chăm sóc cho con bé khi chị gái cô qua đời.

Quay trở lại việc Nhiễm Cấm đột nhiên xuất hiện trên đường cao tốc, cứu cô một mạng.

Trước khi Nại Nại vô tình xuất hiện, Nhiễm Cấm nói rằng đến thành phố A là để đi công tác, Trì Ngộ suy đoán có lẽ không phải nàng đi công tác, mà là đi thăm Nại Nại.Có lẽ chị hai mất quá đột ngột, Nại Nại vẫn chưa biết, Nhiễm Cấm lại quá bận rộn vì công việc, nên trong một thời gian dài không thể gặp Nại Nại, lần này đến là vì mục đích trấn an Nại Nại.

Việc nàng xuất hiện trên đoạn đường núi đó, nếu nói là trùng hợp thì Trì Ngộ không thể tin được.

Nhất định là Nhiễm Cấm biết được nội tình nên mới cố ý tới cứu người, mới có thể dùng tốc độ cao và chính xác trên đường núi quanh co như vậy để tông vào chiếc xe đang đuổi theo Trì Ngộ.

Những người muốn gây chuyện bất lợi cho Trì Ngộ, rõ ràng là không muốn cô biết được chân tướng, nhất định là muốn che đậy sự thật cái chết của chị gái cô, việc này ngược lại đã xác nhận sự bất thường của Chu Vũ có liên quan đến việc của chị gái cô.

Đứng ở phía đối lập, Nhiễm Cấm vì bảo vệ Trì Ngộ, ít nhất là trong chuyện sống chết của Trì Ngộ, đã xung đột với những người đứng sau hậu trường.

Trong lúc suy nghĩ miên man, Trì Ngộ ghi lại từng suy nghĩ và nghi vấn của mình vào điện thoại.

Lúc ghi chép cô hỏi Tề Đồng: "Không phải lần trước cậu nói bị xe đâm làm bong gân đầu gối sao. Bây giờ thế nào?"

"Lành lâu rồi." Tề Đồng chỉ nói ba chữ ngắn gọn, lại bắt đầu uống nước.

Trì Ngộ lạ lùng ngước mắt nhìn cô.

Trì Ngộ đã quá quen thuộc với phong cách của Tề Đồng, chuyện nhỏ như con kiến qua miệng cô sẽ thành lỗ đen vũ trụ, thế mà chuyện bị đuổi gϊếŧ kí©h thí©ɧ như vậy lại bị cô dùng một câu đơn giản trả lời cho qua?

Cách nói ngắn gọn này chắc hẳn ẩn chứa điều gì đó.

Trì Ngộ đang định hỏi lại, đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên.

Trì Ngộ: "Di động cậu đổ chuông kìa."

Tề Đồng buồn bực: "Cái này không phải tiếng chuông của mình."

"Âm thanh phát ra từ trong túi xách cậu đó."

Tề Đồng mò mẫm trong túi xách, đúng là lại có thêm một chiếc di động lạ, nhưng ảnh người gọi tới thì không lạ chút nào.

Tề Đồng bị sốc, lập tức đưa điện thoại cho Trì Ngộ khi thấy hai chữ "Tiểu Cấm" và ảnh chân dung của nàng.

"Điện thoại của chị dâu cậu nè!"

Trì Ngộ liếc mắt nhìn, nghi hoặc nhận điện thoại: "A lô?"

Phía bên kia không phải giọng nói của Nhiễm Cấm, hung hăng cất tiếng: "Họ Tề kia, cô đang ở đâu? Điện thoại của tôi đang nằm trong túi xách của cô đó."

Trì Ngộ vừa nghe, trả điện thoại lại cho Tề Đồng, nói: "Quả nhiên là tìm cậu."

Tề Đồng cầm nghe một hồi, vội vàng cung kính nói một tràng "Được, được", cuối cùng báo địa chỉ nhà hàng Trung Quốc, sau đó cúp máy.

"Ai vậy?" Trì Ngộ nghĩ, có thể có ảnh riêng của Nhiễm Cấm, mùi thuốc súng khi nói chuyện, chẳng lẽ là......

"Lộ Tư Kình?"

Nhìn vẻ chột dạ của Tề Đồng, cô biết mình đã đoán đúng.

Trì Ngộ càng thấy lạ: "Không phải chứ, sao cậu lại phải chột dạ? Di động của Lộ Tư Kình làm thế nào mà rơi vào túi cậu vậy?"

Hai người đang nói chuyện, Lộ Tư Kình rất nhanh đã chạy đến.

Lúc gọi điện Lộ Tư Kình đang hẹn gặp Nhiễm Cấm ở nhà hàng này, hai ba bước liền đến.

Lộ Tư Kình lao vào nhà hàng như một cơn gió, Nhiễm Cấm theo sau cô, chậm rãi bước vào.

"Trả điện thoại cho tôi." Lộ Tư Kình đưa tay về phía Tề Đồng.

Tề Đồng đưa điện thoại cho cô mà không dám ngẩng đầu.

Trì Ngộ: "?"

Cảm giác trạng thái giữa hai người này có chút vi diệu là thế nào đây?

"Nhích qua một chút." Lộ Tư Kình cầm di động nhưng không có vẻ muốn đi, vỗ vỗ vai Tề Đồng, ý bảo cô ngồi vào trong.

Tề Đồng vẫn cúi đầu, xê dịch mông, ngoan ngoãn ngồi tuốt vào trong.

Sau đó Lộ Tư Kình ngồi xuống bên cạnh Tề Đồng, đối diện Trì Ngộ.

Trì Ngộ: "......"

Đây là muốn cùng ăn cơm sao?

Lộ Tư Kình nói: "Tất cả là do đồ quỷ xui xẻo nhà cô hại tôi sáng sớm đã bốc hoả, đói bụng muốn chết."

Nói xong, Lộ Tư Kình lấy một ly nước uống.

Tề Đồng thấp giọng nhắc nhở: "Đó là...... tôi đã uống rồi."

Lộ Tư Kình: "......"

Ặc, dấu môi còn trùng lên nhau.

Trì Ngộ ngồi giữa sô pha, Nhiễm Cấm đứng một bên, cảnh tượng vô cùng xấu hổ.

Khi Nhiễm Cấm đang muốn chào tạm biệt họ và rời khỏi nhà hàng, Trì Ngộ và Tề Đồng cùng dùng một tư thế ngẩng đầu lên, cùng một động tác dịch mông, nhường chỗ cho Nhiễm Cấm.

"...... Cảm ơn."

Vị trí cũng đã trống, Nhiễm Cấm đành phải ngồi xuống bên cạnh Trì Ngộ.

Để giảm bớt bầu không khí căng thẳng diệu kỳ này, Trì Ngộ xách Tề Đồng đang co rúm lại một góc, hỏi cô: "Mình cứ thấy cậu quái quái thế nào ấy?"

Tề Đồng: "Hả? Mình quái chỗ nào chứ? Không có nha, cậu mới lạ đó."

Ánh mắt Trì Ngộ chuyển qua lại giữa cô và Lộ Tư Kình, nhớ trước đó Tề Đồng nói trong điện thoại rằng cô đã được một cảnh sát vô tình đến cứu trong vụ tai nạn kia, lập tức hiểu ra.

"Người cứu cậu là cảnh sát Lộ? Hai người đã xảy ra chuyện gì?"