Chương 31

Mặc dù trải qua khá nhiều cung bậc cảm xúc trong bãi đỗ xe, Nhiễm Cấm và Trì Ngộ vẫn nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng trước khi lên lầu để gặp Đổng Lĩnh.

Không tiếp tục những đề tài Nhiễm Cấm không muốn nhắc đến, có nói nữa cũng chẳng thể cạy mở được miệng của nàng.

Trước khi bước vào văn phòng của Đổng Lĩnh, Trì Ngộ lặng lẽ quan sát Nhiễm Cấm một lúc, sau đó kéo nàng vào Restroom.

Nhà vệ sinh trong cao ốc STAR không khác mấy so với U.P, có một phòng thay đồ đặc biệt, đang là giờ làm việc nên trong căn phòng rộng rãi sáng sủa này không có ai, chỉ có mùi thơm thoang thoảng và tiếng nhạc du dương.

Nhiễm Cấm còn tưởng rằng cô muốn hỏi đến việc của Trì Lý, ngay khi nàng định nói thì Trì Ngộ đã mở lời trước: "Chị có cần trang điểm lại không?"

"Trang điểm? Không cần."

Hầu hết thời gian, nàng chỉ trang điểm nhẹ nhàng đơn giản.

Nàng không thích nhìn lâu vào gương mặt của mình, vậy nên không biết nhiều về trang điểm, và cũng không muốn biết.

Trì Ngộ biết kĩ thuật trang điểm của Nhiễm Cấm rất bình thường, nhưng gương mặt này thật xứng đáng là "Ân sủng của tạo hoá", có thể không cần trang điểm mà vẫn tôn lên khung xương và đường nét khuôn mặt hoàn hảo đến kinh ngạc. Khí chất lạnh lùng và cảm giác xa cách càng khiến nàng toả ra phong thái xuất chúng.

Trì Ngộ nhếch khoé môi, giọng rất thấp, tựa như đang nói với chính mình: "Người có nhan sắc bẩm sinh đúng là không cần để ý gì."

Nhiễm Cấm: "Hả?"

Cô lấy túi đồ trang điểm từ trong túi xách ra: "Vừa rồi lớp trang điểm của chị bị em động vào. Em giúp chị chỉnh lại nha? Nếu không, chút nữa Đổng Lĩnh sẽ cảm thấy Trì thị chúng ta thiếu tôn trọng họ.

Nhiễm Cấm còn định nói gì đó, ngón tay Trì Ngộ đã đặt lên cằm nàng: "Yên tâm, đây toàn là hàng mới, em còn chưa dùng."

Nhiễm Cấm không nói nữa.

Trì Ngộ vỗ nhẹ bông phấn lên mặt nàng, có vẻ như đã đánh đúng số màu, làn da vốn đã tinh tế của Nhiễm Cấm càng thêm mịn màng dưới ánh đèn của phòng trang điểm.

Khoảng cách giữa hai người quá gần, Nhiễm Cấm không ngừng đưa mắt nhìn sang nơi khác.

Khi đảo mắt, khuôn mặt cũng vô thức xoay theo.

Vừa động đậy, Trì Ngộ liền nâng cằm nàng: "Đừng nhúc nhích."

"Ừm......" Nhiễm Cấm thẳng lưng, trong lòng thở dài.

Cùng với ngữ điệu này, Trì Ngộ nhận thấy Nhiễm Cấm vừa thoáng run rẩy ở một biên độ rất nhỏ, cuối cùng cũng kiềm chế được sự căng thẳng.

Nhớ tới đêm ở Câu lạc bộ Hoa Mộc Lan, đầu lưỡi Nhiễm Cấm có mùi trái cây xen lẫn vị rượu, nên trước khi đến đó, có lẽ Nhiễm Cấm đã uống rượu rồi.

Tuy rằng không biết uống nhiều hay ít, nhưng Trì Ngộ biết rõ tửu lượng của Nhiễm Cấm kém đến mức nào.

Làm loại chuyện đó, còn cần mượn rượu lấy thêm can đảm sao?

Khi ấy nàng cường thế là vậy, cùng người ngoan ngoãn bị Trì Ngộ ấn xuống ghế trang điểm này, giống như hai người khác nhau.

Mà Nhiễm Cấm của hiện tại, mới là Nhiễm Cấm cô quen thuộc.

"Miệng, mở ra một chút."

Nhiễm Cấm không ngờ Trì Ngộ sẽ nói như vậy, vừa di chuyển ánh mắt liền phát hiện Trì Ngộ lại gần mình hơn một chút, đang dùng ánh mắt của người trưởng thành nhìn mình, điều trước nay chưa từng có.

Tấm lưng vừa thả lỏng bất chợt cứng ngắc, Nhiễm Cấm bị ánh mắt Trì Ngộ khóa chặt.

Lòng chua xót, đồng thời dâng lên một nỗi niềm không sao kiềm chế được.

Nàng co vai lại, hắt hơi một cái.

Trì Ngộ nhướng mày: "Làm sao vậy? May mà em rút tay lại kịp, nếu không thì tô son lên mặt rồi. Hé miệng ra tiếp đi."

Bản năng nghe theo lời Trì Ngộ, khẽ mở đôi môi ra.

Trì Ngộ thấy ánh mắt nàng tối lại, tai đỏ bừng, lòng cô bất chợt dâng lên xúc cảm khó diễn tả thành lời.

Trì Ngộ cố chịu đựng cảm giác ngứa ngáy nơi cổ họng khô rát, chỉ tô một lớp son mỏng trên môi Nhiễm Cấm.

Sắc đỏ lá phong phủ lên viền môi Nhiễm Cấm một đường nét mềm mại tự nhiên không dễ nhìn thấy, giúp dưỡng ẩm môi, đồng thời làm màu môi sâu và tinh tế hơn.

Trì Ngộ dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau son trên môi Nhiễm Cấm, làm mờ đường viền, tạo thành hiệu ứng tự trộn mềm mại.

Nhiễm Cấm đã không còn biết nên nhìn đi đâu cho phải, thế nên nhắm tịt mắt lại.

Nhưng không ngờ, cắt đứt tầm nhìn lại càng khiến xúc giác trở nên nhạy cảm hơn.

Khi đầu ngón tay Trì Ngộ chạm lên cánh môi của nàng, sự tiếp xúc này đối với nàng vô cùng xa lạ, gần như trốn tránh theo bản năng.

Nhưng cằm vẫn còn bị Trì Ngộ giữ lại, Trì Ngộ bóp nhẹ cằm nàng, cố định gương mặt.

"Đừng trốn mà." Trì Ngộ nhẹ giọng nói, "Nếu còn động đậy nữa thì phải mất công làm lại đó."

Trì Ngộ tô son cho Nhiễm Cấm, vô tình nhìn thấy vết thương rất mới trên môi nàng, sững sờ.

Trì Ngộ nhíu mày, hỏi: "Tự chị cắn rách phải không?"

Đây là vết thương vừa nãy Nhiễm Cấm gây ra trong bãi đỗ xe do không kiềm chế được cảm xúc, nhìn qua có vẻ khá nặng.

Nhưng đối với nàng chỉ là một việc nhỏ bé không đáng kể, nên chỉ "Ừm" một tiếng.

"Có đau không?" Để xem mức độ nghiêm trọng của miệng vết thương, Trì Ngộ dùng son môi nhẹ nhàng đẩy môi dưới Nhiễm Cấm xuống, "Nhìn xem, chảy máu rồi."

"Không đau......" Nhiễm Cấm cảm giác thỏi son kia giống như một bộ phận trên cơ thể Trì Ngộ, không ngừng chạm vào môi nàng, làm lòng nàng xao động, làm cho thứ cảm xúc nhức nhối vất vả lắm nàng mới áp chế được lại đang manh nha trỗi dậy.

Không thể tiếp tục như thế này được nữa, Nhiễm Cấm đành phải nâng tay lên, nắm lấy góc áo Trì Ngộ, kéo kéo xuống, hỏi: "Trang điểm có lâu không?"

Trì Ngộ thở ra một tiếng mang theo ý cười.

Đây là chị ấy đang làm nũng với mình sao?

"Không lâu lắm đâu, sắp xong rồi, chị kiên nhẫn thêm một chút."

Gương mặt Nhiễm Cấm nằm trong tay Trì Ngộ, để cô tuỳ ý trang điểm, đến khi Trì Ngộ nói "Được rồi" và rời tay khỏi cằm cô, rốt cuộc Nhiễm Cấm cũng mở mắt ra.

Thấy Nhiễm Cấm chuẩn bị rời đi khi chưa liếc nhìn vào gương lấy một lần, Trì Ngộ tò mò: "Chị không xem thử à?"

Nhiễm Cấm nói: "Em trang điểm nhất định rất đẹp, không cần xem."

Trì Ngộ: "......"

Trước kia, khi Trì Ngộ và Nhiễm Cấm còn ở chung nhà, Trì Ngộ mải mê học hành, kết bạn, nghịch ngợm, phần lớn thời gian chỉ hưởng thụ sự yêu chiều của chị gái và Nhiễm Cấm, giai đoạn thiếu niên, cô rất ít khi để ý tới người lớn trong nhà.

Đến hôm nay, khi Trì Ngộ tạm dừng tất cả những việc khác, hướng sự chú ý trở lại gia đình cô đang sống, mới phát hiện ra nhiều chi tiết mà trước đây mình không để ý đến.

Có thể chị gái cô không phải là người chị hoàn hảo như cô tưởng tượng, và Nhiễm Cấm cũng có nhiều thói quen và hành động khiến cô khó hiểu.

Sau khi trang điểm, Nhiễm Cấm và Trì Ngộ đi theo thư ký của Đổng Lĩnh, đến văn phòng ông ấy.

Đổng Lĩnh gần năm mươi tuổi, dáng người cao gầy, trông rất khỏe khoắn, không mặc vest cổ lỗ như Nhiễm Cấm mà mặc một chiếc áo len màu xám nhạt. Thấy họ bước vào, không hề tỏ ra kiêu căng, lập tức bước tới bắt tay.

Khi bắt tay Trì Ngộ, vẻ mặt ông ta rất nghiêm túc và trang trọng, Trì Ngộ lập tức hiểu ra, đây là vì ông ấy đang thương tiếc chị gái mình.

Sau đó, để làm sinh động không khí, ông còn đặc biệt khen ngợi cách trang điểm của Nhiễm Cấm: "Thật không ngờ, đã nhìn thấy Nhiễm tiểu thư nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy cô trang điểm lộng lẫy như vậy. Ai nha, cũng không phải lộng lẫy, nói đúng hơn là phù hợp, là do trước đây trang điểm quá nhạt. Nhờ tiểu Trì tổng gợi ý sao? Nhìn khí sắc cô tốt hơn rất nhiều."

Không biết là do khả năng quan sát xuất chúng của Đổng Lĩnh, hay do ông ta "chó ngáp phải ruồi", Nhiễm Cấm cười cười không được tự nhiên cho lắm, sau đó nhanh chóng đi vào vấn đề.

Đúng như Trì Ngộ nghĩ, Nhiễm Cấm đến tìm Đổng Lĩnh là vì Quỹ đạo Mặt trăng.

Khi hai người trò chuyện, ánh mắt Đổng Lĩnh thỉnh thoảng sẽ rơi trên người Trì Ngộ.

Với thân phận của Đổng Lĩnh, không thể nào không biết chuyện đã xảy ra giữa Trì Ngộ và Nhiễm Cấm lúc trước, đương nhiên ông ta cũng biết, việc hạch toán ba tuyến đường mà Nhiễm Cấm mua được không tránh khỏi có liên quan đến Trì Ngộ.

Đó không phải là chuyện hôm nay Nhiễm Cấm đến nói cùng ông ta hay sao?

Tại sao tiểu Trì tổng cũng tới đây?

Đổng Lĩnh ngập ngừng thăm dò vài lần, Nhiễm Cấm cũng không giấu diếm, thoải mái nói với ông ta sự thật —— sau này Trì Ngộ sẽ tiếp nhận Tập đoàn Trì thị.

Đổng Lĩnh nghe được tin này, đôi lông mày đã nhướng thật lâu bây giờ mới buông xuống.

"Gần đây Tập đoàn Trì thị có nhiều biến động thật." Đổng Lĩnh thở dài một tiếng, nhìn Nhiễm Cấm nói, "Trong quá trình bàn giao cũ — mới chắc chắn sẽ nảy sinh chút mâu thuẫn, có khó khăn gì cứ việc mở miệng, STAR và Trì thị là sống dựa vào nhau, cùng nhau phát triển, tính ra đều là người một nhà."

Đổng Lĩnh cười híp mắt khiến người ta không khỏi liên tưởng đến hồ ly tinh trong phim hoạt hình.

Sau đó ông ta bồi thêm một câu: "Có điều, chúng ta vẫn là nên nói về Quỹ đạo Mặt trăng."

......

Bữa trưa là do Đổng Lĩnh mời, mời Nhiễm Cấm và Trì Ngộ đến nhà hàng trên tầng cao nhất của cao ốc, vừa thưởng thức trời xanh mây trắng, vừa bàn chuyện giá cả của Quỹ đạo Mặt trăng.

Rời khỏi cao ốc của Tập đoàn STAR, ngồi vào xe, Trì Ngộ nhanh chóng nói: "Đổng Lĩnh nhân lúc cháy nhà nhảy vào hôi của à? Báo cái giá ở trên trời."

E là không có ai hiểu về giá cả của Quỹ đạo hơn Trì Ngộ.

Nhiễm Cấm bóp sống mũi, dựa vào ghế xe, trong suốt cuộc thảo luận với Đổng Lĩnh vừa rồi, Nhiễm Cấm tập trung toàn lực chú ý, vừa cố gắng lấy được giá tốt nhất từ Đổng Lĩnh, vừa muốn giúp Trì Ngộ có thể nghe hiểu được trọng điểm.

Thật ra đêm qua nàng cũng ngủ không ngon, sáng dậy đau đầu kinh khủng, sau khi uống thuốc giảm đau ấn xuống được một lúc, bây giờ lại bắt đầu đau.

Nhiễm Cấm nhắm mắt một lúc, đến khi mở ra, mí mắt chồng lên nhau, đôi mắt hai mí xinh đẹp biến thành nhiều mí, nhìn qua có cảm giác ngơ ngác như vừa tỉnh ngủ.

Nhiễm Cấm nói: "Giá cả của ông ấy cũng không phải quá cao, có thể xem như hợp lý."

Trì Ngộ im lặng một lúc rồi nói: "Ba quỹ đạo trước đó chị mua được chỉ cần mất ba tháng hạch toán sẽ được giải phóng. Tính toán thì đợi ba tháng nữa sẽ hợp lý hơn."

Nhiễm Cấm hơi ngạc nhiên nhìn về phía cô.

"Thế nào?" Trì Ngộ bắt gặp ánh mắt của nàng.

"Tôi còn tưởng......"

Trì Ngộ nói thẳng: "Ban đầu, em định trì hoãn tiến độ của chị bằng việc chỉnh sửa giá trị chuẩn của Quỹ đạo Mặt trăng trong ba tháng, khi hết thời gian xét duyệt, em sẽ xin hạch toán thêm ba tháng nữa. Nửa năm, đó là thời gian đủ khiến chị khốn đốn, dù cho chị có dùng hết nguồn lực của Tập đoàn để cứu vãn tình hình thì Hội đồng quản trị cũng sẽ tìm đến chị gây phiền phức."

Nhiễm Cấm nghe xong cũng không tức giận mà lại có chút nhẹ nhõm: "Là tôi quá coi thường em, tưởng rằng em vẫn là học sinh trong tháp ngà, không biết nhiều về việc cạnh tranh trên thương trường, không ngờ em vừa ra tay đã khiến cho tôi ngã đau. Đến bây giờ tôi vẫn đang bận ngược bận xuôi vì Quỹ đạo Mặt trăng đây."

"Cũng vì chị không đề phòng em nên em mới thành công, nếu là người khác thì không cách nào sao chép được mống mắt của chị."

Nghĩ đến cảnh Nhiễm Cấm mất tự chủ khi nhìn thấy cơ thể đầy máu của Trì Ngộ vào đêm hôm đó, cả hai lại chìm vào im lặng.

Nhưng sự im lặng lần này khác với những lần trước.

Trước đó là mùi thuốc súng nồng nặc trên đầu mỗi câu mỗi chữ, nhưng lần này, sự im lặng mang theo mùi thơm dịu nhẹ của quá trình lên men âm thầm.

Nhiễm Cấm khó khăn lắm mới có thể lên tiếng phá vỡ sự im lặng trước: "Son môi có vị ngọt."

"Đúng vậy, son của hãng này luôn có vị ngọt."

"Là hương đào." Nhiễm Cấm nhấp nhẹ môi, nếm nếm, "Tiểu Ngộ, đúng là em luôn thích những thứ có vị đào."

Nghe xong, Trì Ngộ quả thật cảm thấy mình rất thích hương vị của quả đào.

Từ nhỏ cô đã thích uống nước đào, khi mua bất kỳ món đồ nào, chỉ cần có vị đào thì theo bản năng cô sẽ lập tức chọn loại này.

"Khả năng tính nhẩm của em cũng rất nhanh." Nhiễm Cấm tiếp tục nói, "Nhanh như vậy đã tính được dùng phương án nào có lợi hơn."

Trì Ngộ nghe thấy tâm trạng Nhiễm Cấm có vẻ khá tốt, cười nói: "Đương nhiên, mỗi ngày em đều ăn cơm mà."

Chỉ mới hơn một tháng từ ngày chị gái mất, mà dài hơn cả một năm.

Trì Ngộ có cảm giác mình đã rất lâu chưa trò chuyện vui vẻ với Nhiễm Cấm như vậy.

Đoạn đường về nhà cũng rất đông, tài xế chạy thật chậm.

Không khí ấm áp trong xe khiến Nhiễm Cấm đang thả lỏng thần kinh bị cơn buồn ngủ ập đến, bất giác chìm vào giấc ngủ.

Vốn dĩ nàng dựa vào lưng ghế mà ngủ, đổ người một cái, không tự chủ nghiêng về phía bờ vai của Trì Ngộ.

Một chút sức nặng rơi xuống đầu vai Trì Ngộ, khiến cơn buồn ngủ trong cô bay biến, chợt tỉnh táo hẳn.

Nhiễm Cấm thở đều và chìm vào giấc ngủ sâu, tài xế nhìn thoáng qua phía sau, nói: "Hiếm khi thấy Nhiễm tổng ngủ gật, trước kia dù có buồn ngủ thế nào thì cô ấy cũng không ngủ trong xe."

Trì Ngộ không nói gì, cúi đầu nhìn mái tóc đen dài của Nhiễm Cấm, có vài sợi rơi trên cổ Trì Ngộ, khiến cô ngưa ngứa.

Nhiễm Cấm không hề đề phòng mình.

Trì Ngộ thầm nghĩ, nếu chị ấy là người gϊếŧ chị hai, sao có thể mất cảnh giác với mình như vậy được?

Lần trước có thể chuốc say chị ấy dễ dàng, lại còn suýt chút nữa bóp chết chị ấy bằng chính đôi tay này, thế mà bây giờ còn dựa vào vai mình, ngủ bình yên đến vậy.

Nhớ tới trước kia luôn là mình ăn vạ nằm trên đùi Nhiễm Cấm, xem đùi nàng giống như gối đầu, lúc này Trì Ngộ không ngủ, cố gắng căng mắt ra, ngồi thẳng, để Nhiễm Cấm dựa thoải mái thêm một chút......

Trở lại cao ốc U.P, hôm nay vẫn là một ngày bận rộn như cũ.

Nhiễm Cấm đi họp đến tận bảy giờ tối vẫn chưa về, cả tầng 18 đều tăng ca.

Trì Ngộ đi hỏi Tiểu Trương, cơm ở nhà hàng nào ngon.

Tiểu Trương và Tiểu Dương đang ngồi bên cạnh lập tức hướng dẫn cô cách đi đến nhà hàng nổi tiếng nhất trong bán kính năm km.

Tiểu Dương kích động nói: "Tiểu Trì tổng, cô muốn mời khách sao?"

Trì Ngộ nhìn địa điểm đề cử của họ trên điện thoại, nói: "Đúng vậy, tối nay tầng 18 có bao nhiêu người tăng ca?"

Tiểu Dương càng kích động: "Tiểu Trì tổng là muốn mời mọi người ăn tối à?"

Trì Ngộ cười ngọt ngào nhìn cô, "Ừm".

Nụ cười này giống như ném một quả lựu đạn vào trong lòng Tiểu Dương, làm mặt cô đỏ bừng bừng.

Trì Ngộ hỏi: "Mọi người có kiêng ăn gì không?"

Cựu trợ lý của Nhiễm Cấm — Tiểu Trương âm thầm ghét bỏ Tiểu Dương, nói: "Chỉ cần không ăn món cay ở nhà hàng Tứ Xuyên là được."

Trì Ngộ sửng sốt: "Sao vậy?"

Hơn phân nửa thời gian trong giai đoạn này cô đều mua thức ăn ở nhà hàng này, ngoại trừ lần đầu tiên không ăn uống ở ngoài, sau đó thì cô đã thử hết một vòng những nhà hàng xung quanh đây, nhưng không cảm thấy ở đâu ăn ngon như nhà hàng Tứ Xuyên kia nên thường xuyên quay lại đó mua.

Tiểu Trương bị hỏi như vậy, chợt nhận ra mình nói nhanh thành ra nói bậy, lập tức nói: "Không có gì."

Trì Ngộ thấy cô mất tự nhiên, buông điện thoại truy vấn.

Tiểu Trương bị câu hỏi của Trì Ngộ doạ sợ, chỉ có thể ăn ngay nói thật: "Nhiễm tổng...... chị ấy không thích đồ ăn ở đó, quá nhiều dầu mỡ, lần nào ăn xong cũng sẽ cảm thấy buồn nôn."

Trì Ngộ càng thấy kỳ lạ, mỗi lần cô mua đồ ăn Tứ Xuyên mang về, nàng đều ăn sạch.

Hồi tưởng lại cách Nhiễm Cấm cố gắng ăn cơm mọi lần, lòng Trì Ngộ có chút xót xa.

Nhiễm Cấm vừa trở về sau cuộc họp, đang nói chuyện với người bên cạnh, ánh mắt trong lúc vô tình liếc về phía Trì Ngộ, phát hiện Trì Ngộ đang dựa đầu vào bàn làm việc của Tiểu Trương, nhìn mình.

Sau khi Nhiễm Cấm nói chuyện xong với người kia, bước về hướng Trì Ngộ.

"Chị vào đây đi." Trì Ngộ gọi nàng vào văn phòng.

"Em không biết là chị không thích ăn món cay Tứ Xuyên." Trì Ngộ nói, "Thật sự em không cố ý mua món chị không thích."

Nhiễm Cấm còn tưởng rằng cô muốn nói gì, trên đường đi vô cùng nghiêm túc, không ngờ là nói chuyện này.

Nhiễm Cấm cười nói: "Không sao, thời gian này tôi ăn cũng thành quen rồi, cảm thấy không có gì là không ăn được."

Trì Ngộ yên lặng nhìn nàng một lúc, nhớ lại mấy năm nay dường như chưa từng thấy Nhiễm Cấm từ chối cô bất cứ việc gì.

Bất luận là hỏi Nhiễm Cấm chuyện gì đi nữa, nàng chỉ nói "Được".

"Vì cái gì chứ?" Trì Ngộ giữ lấy vai nàng, "Sao phải làm quen? Chị có thể nói với em là chị không thích mà."

Nhiễm Cấm sửng sốt trước câu nói của Trì Ngộ, đột nhiên, cơn đau vì bị thuỷ tinh cắt vỡ khoang miệng đột ngột nhói lên trong trí nhớ.

Cả lời nói của người kia.

"Tôi cho cô tất cả, mọi thứ trên thế giới này đều là của cô, cô phải nuốt hết vào. Cô thích hay không thì ai thèm quan tâm chứ? Cô không xứng đáng có được bất cứ thứ gì, ở bất kỳ thời điểm nào cũng phải nhớ rõ điều này cho tôi."

Những lời này đã khoá chặt trái tim Nhiễm Cấm từ xưa đến nay, trở thành mảnh thuỷ tinh xuyên vào miệng nàng, sống mãi trong ký ức, rút không ra, nuốt cũng không trôi.

Mặt Nhiễm Cấm tái xanh, tránh thoát Trì Ngộ.

Cổ tay Trì Ngộ bị đau do nàng đột nhiên dùng lực quá sức, không thể giữ được nàng.

Nhiễm Cấm đẩy cửa phòng làm việc, nhanh chóng biến mất trên hành lang.