Chương 11

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi tới nhà hàng Trung Quốc ở lầu trên, Trì Ngộ cố ý gọi những món ăn phải nấu khá lâu, muốn có thêm thời gian tâm sự với Nhiễm Cấm, để nàng có thể ở lại nơi này lâu hơn.

Trì Ngộ không kiêng dè gì, nói thẳng với Nhiễm Cấm những chuyện mà mình điều tra được, tất nhiên, cô không nhắc đến chứng cứ quan trọng nhất là video giám sát.

Nếu chị gái mất đột ngột như vậy, mà bản thân cô trước sau lại không biết gì, không điều tra gì cả, nhất định sẽ làm Nhiễm Cấm nghi ngờ.

Cũng không thể nói ra hết tất cả, như vậy thì Nhiễm Cấm sẽ không chịu nói gì.

Trì Ngộ bắt đầu nói từ Lộ Tư Kình, dù sao thì Lộ Tư Kình cũng chính là nhân chứng quan trọng nhất giúp Nhiễm Cấm đập tan mọi nghi ngờ, vậy mà trước kia chưa từng nghe nói nàng có quen biết một cảnh sát như thế.

"Chị quen Lộ tiểu thư khoảng bảy năm trước, tuy rằng mấy năm nay đều ở chung thành phố, nhưng không phải bạn thân, cũng không có phương thức liên lạc, cho nên vẫn không có cơ hội gặp mặt nhau. Sau này vô tình gặp lại mới trao đổi WeChat."

Đối mặt với sự "Tò mò" của Trì Ngộ, Nhiễm Cấm giải thích vô cùng rõ ràng.

"Như vậy...... Trước khi gặp chị hai thì chị đã biết cô ấy?"

"Ừm. Em cũng biết rồi đó, trước khi chị đến Trì gia thì phải lưu lạc bên ngoài một thời gian dài." Nhiễm Cấm nhấp một ngụm nước chanh, "Lúc đó vô tình gây ra chuyện."

"Cảnh sát Lộ giúp chị giải quyết?"

"Có thể xem là như vậy."

Vốn tưởng rằng Nhiễm Cấm sẽ tránh không nói đến việc quen biết Lộ Tư Kình, không ngờ nàng lại khá thẳng thắn.

Nhưng khi cẩn thận nghĩ lại, tuy rằng nàng nói ra không hề nao núng, nhưng còn rất nhiều chi tiết khá mơ hồ.

Trì Ngộ tiếp tục hỏi: "Nghe nói thời điểm chị em xảy ra chuyện, là cô ấy đưa chị đến trường quay ghi hình trực tiếp?"

"Đúng vậy." Nhiễm Cấm nói, "Hôm đó ba cô ấy mang theo vài món đặc sản từ quê lên, cô ấy cố ý đem đến tặng cho chị. Nghe chị nói muốn đi cao ốc phát sóng trực tiếp, trùng hợp là cô ấy cũng muốn đến đó để điều tra vụ án, nên mới đi chung với nhau. Camera hành trình trên xe cô ấy đã được giao cho cảnh sát, dựa vào đó có thể nghe rõ được lý do tại sao chị lại ngồi trên xe cô ấy."

Nhiễm Cấm nói như vậy, chính là đã sớm biết được ý đồ thăm dò của Trì Ngộ.

Trì Ngộ cũng không lảng tránh: "Chị Nhiễm, chị cũng hiểu tính cách của chị hai em, sao chị ấy có thể tự sát được? Tháng trước chị ấy nói với em đang trải qua khoá huấn luyện chuyên nghiệp, còn có kế hoạch chinh phục đỉnh Everest trước năm bốn mươi tuổi. Hồi đó khi ba mẹ em mất thì chị ấy cũng chỉ bằng tuổi em bây giờ, bỏ qua tương lai của mình chỉ để chăm sóc cho em, hồi sinh lại Trì thị sắp sụp đổ. Nghị lực của chị ấy lớn cỡ nào chứ, chị yêu chị ấy bao nhiêu năm nay hẳn là người rõ ràng nhất. Chị ấy sẽ không tự sát, huống chi còn không để lại lời nào cho em đã bỏ đi...... Em không biết chị Nhiễm nghĩ thế nào, chứ với em, đây là chuyện viển vông."

Nhiễm Cấm gật đầu, tỏ ra đồng tình với lời của Trì Ngộ: "Lúc đầu chị cũng thấy khó tin, bị liệt vào dạng bị tình nghi cũng dở khóc dở cười, nhưng bây giờ cảnh sát đã kết án rồi, chúng ta có tin hay không cũng không làm được gì."

Đối với thái độ không nóng không lạnh, không chút rõ ràng của nàng, trong lòng Trì Ngộ nổi lên ngọn lửa nóng không tên.

Trì Ngộ kiên nhẫn tiếp tục đọ sức với Nhiễm Cấm, nhưng bất luận cô giăng ra cái bẫy thế nào, Nhiễm Cấm cũng chỉ đảo quanh nó, không hề mắc mưu.

Ngay cả khi thực sự rơi vào bẫy, vẫn có một loại bình tĩnh khi ở trong đó mà không hề bị thương.

Trì Ngộ vốn đã ở thế bị động, biết nếu cứ tiếp tục thế này sẽ không tìm được đáp án cô mong muốn.

"Cho nên, chị Nhiễm thật sự cảm thấy chị hai sẽ tự sát sao?" Trì Ngộ cụp mắt xuống, đôi mắt linh động của cô nói đỏ liền đỏ, "Em vẫn nghĩ em và chị hai không có gì giấu nhau, vẫn cho rằng em là người quan trọng nhất trong lòng chị ấy...... Không ngờ chị ấy không để lại cho em chữ nào thì đã đi rồi."

Nhiễm Cấm nhìn đôi mắt hoe đỏ của cô, nghe giọng cô đanh lại, cơ thể vẫn tựa vào lưng ghế vô thức nghiêng về phía trước.

Cũng không cần phải diễn, gần như những lời Trì Ngộ nói là cảm xúc chân thật, đau thấu tim gan.

Cô ngẩng đầu, hai hàng nước mắt tự nhiên lăn dài.

Nhiễm Cấm lập tức lấy khăn giấy từ trong túi ra đưa cho cô.

Sau khi Trì Ngộ nói "Cảm ơn" và nhận lấy tờ khăn giấy, Nhiễm Cấm trầm tư một lúc mới mở miệng nói:

"Ngay cả những người không có gì giấu nhau cũng sẽ có bí mật. Chị ấy không để lại lời nào cho em, có lẽ cũng không phải là không muốn để."

Trì Ngộ siết chặt tờ giấy trong tay, vô dụng, nước mắt lưng tròng, lúc này cô vừa mạnh mẽ lại vừa mong manh, cảm xúc biểu hiện ra trước mắt Nhiễm Cấm càng thêm phức tạp.

Trì Ngộ hỏi nàng: "Chị Nhiễm, trước khi chị hai qua đời có nói gì với chị không?"

Nhiễm Cấm dời ánh mắt khỏi gương mặt Trì Ngộ, nhìn về phía ly nước của mình, nở nụ cười bất đắc dĩ, nói: "Chị ấy còn không nói gì với em huống chi là chị. Em cũng biết trước đó chị với chị ấy đã chia tay rồi."

"Là chị hai đề nghị chia tay?"

"Không phải." Trước sự ngạc nhiên của Trì Ngộ, Nhiễm Cấm nói, "Là chị đề nghị."

"Nhất định là chị hai làm ra chuyện có lỗi với chị." Trì Ngộ không quên mục đích bữa cơm này, tiếp tục tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể khai quật được.

Đáng tiếc, Nhiễm Cấm suy nghĩ tinh tường vẫn chưa cho cô cơ hội, đáp lại cô bằng sự chững chạc và thấu đáo của người trưởng thành: "Chuyện tình cảm không thể giải thích trong dăm ba câu nói. Tuy rằng chị là người đề nghị chia tay, nhưng đây là chuyện cả chị và chị em cùng nhau quyết định."

Không có gì ngạc nhiên khi chị ấy không bị liệt vào danh sách tình nghi.

Xem như Trì Ngộ thật sự hiểu được thế nào là Nhiễm Cấm tích thủy bất lậu*.

(*Tích thuỷ bất lậu: có nghĩa là một giọt nước cũng không bị rò rỉ. Miêu tả cách nói và xử lý rất tỉ mỉ, kỹ lưỡng, không chê vào đâu được.)

Trước kia, khi Nhiễm Cấm vẫn là còn là "Chị dâu" của cô, hai người tất nhiên là đứng cùng trận tuyến, Trì Ngộ có thể nghe được tất cả sự thật từ miệng của nàng.

Nhưng hiện tại không giống như vậy.

Trì Ngộ biết rằng giờ đây hai người họ là kẻ thù, chẳng qua còn chưa thật sự trở mặt với nhau.

Vì không thể xuyên phá được phòng tuyến kiên cố của Nhiễm Cấm trong tình trạng tỉnh táo, Trì Ngộ định cho nàng uống chút rượu. Cô biết tửu lượng của Nhiễm Cấm rất kém, chỉ cần uống hai ly Burgundy là có thể khiến Nhiễm Cấm đầu váng mắt hoa.

Nếu uống rượu mạnh hoặc rượu trắng, hiệu quả còn nhanh hơn nữa.

Bốn năm trước, Trì Ngộ nhận được offer* của trường Đại học mà cô yêu thích, chị cô rất vui nên mở party ở nhà, chiêu đãi rất nhiều bạn bè thân thích.

(*Offer: lời mời nhập học)

Trì Ngộ vừa mới thành niên, lần đầu tiên được chị gái đồng ý cho uống rượu.

Thật ra trước đó cô đã cùng đám hồ bằng cẩu hữu thử qua, lúc về nhà còn nơm nớp lo sợ sẽ bị ngửi thấy mùi rượu trên người.

Bây giờ có thể tha hồ uống bao nhiêu tuỳ thích, cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Uống nhiều quá khó tránh khỏi có chút biến đổi, hơn nữa bạn cùng lớp về sau ai đi đường nấy, sự chia lìa trong tương lai càng khiến những người sắp trưởng thành này háo hức muốn trải nghiệm cảm giác say.

Buổi tiệc hôm đó mới diễn ra được một nửa, thư ký của Trì Lý vội vàng đến tìm chị, nói rằng có cuộc họp bất thường của Hội đồng quản trị, không thể không đi, sau khi xin lỗi em gái, chị để lại Nhiễm Cấm ở lại thu dọn tàn cục.

Trì Lý đi, những đối tác kinh doanh mà chị mời tới cũng lục tục rời khỏi.

Chỉ còn lại bạn học của Trì Ngộ, cùng với người chị dâu thiên y bách thuận* với cô.

(*Thiên y bách thuận: ngoan ngoãn, răm rắp nghe lời.)

Trì Ngộ càng làm càn, xách tới một đống rượu đủ loại đủ kiểu, chơi trò "Nói thật hay mạo hiểm" với những người khác.

Luật chơi của các cô là, nếu cảm thấy mạo hiểm thật sự quá mạo hiểm, không muốn làm thì có thể thay bằng uống rượu.

Nhưng mọi người đã uống quá nhiều trước khi bắt đầu trò chơi. Có người bắt đầu lắc lư, nơm nớp lo sợ bản thân sẽ bị trúng chiêu, có người thì cứ cố sức rót đầy ly, tin chắc vận xui không nhảy đến chỗ mình.

Nhiễm Cấm luôn ngồi một bên trông chừng Trì Ngộ, nhắc nhở cô đừng uống quá nhiều.

Sau đó không biết là ai, nhất quyết phải lôi kéo Nhiễm Cấm chơi chung bằng được.

Nhiễm Cấm lớn hơn các cô mấy tuổi, vẫn luôn lấy thân phận người giám hộ ở một bên đứng nhìn, không ngờ mình sẽ bị mời, nàng lắc đầu, từ chối.

Các bạn cùng lớp vẫn đang la ó, Trì Ngộ dường như đã uống say, bước đi nặng nề giống như cơn địa chấn nhỏ, cầm ly rượu tiến lên giải vây cho Nhiễm Cấm:

"Đừng làm phiền chị dâu mình, chị ấy không thích tiết mục thiếu nhi của các cậu đâu."

"Tiết mục thiếu nhi? Cũng là do cậu khởi xướng chứ ai!"

"Đúng rồi, thôi nhanh đi, cạn ly rượu trong tay cậu đi."

"Còn không nhìn ra à? Trì Ngộ đang định giả say, đứng không vững một cái liền ' không cẩn thận' làm đổ ly rượu trong tay, vậy là cậu ấy thoát rồi."

Trì Ngộ chơi xấu rất nghiêm túc: "Thật sự mình uống nhiều quá rồi, không uống nổi nữa. Ly này uống một nửa có được không?"

Tề Đồng kêu lên đầu tiên: "Cậu nói giỏi lắm! Vòng trước cậu rót cho mình nhiều thế nào! Uống nhanh lên, nếu không chị em đều xem thường cậu!"

Trì Ngộ biết không xong rồi, cô chỉ định tuỳ tiện tìm cái cớ, nếu không tránh được thì cũng không sao, cô vẫn còn chưa quá say.

Bất ngờ, Nhiễm Cấm cầm lấy ly rượu của cô, uống một hơi cạn sạch.

Tất cả mọi người ở đó, bao gồm cả Trì Ngộ, đều nhìn về phía Nhiễm Cấm.

Sự tưng bừng của những tên ma men ban nãy chợt lắng xuống.

Nhiễm Cấm cau mày ép mình nuốt ly rượu mạnh xuống, hoà hoãn mấy hơi, sau đó vẫn dùng giọng điệu người giám hộ nói: "Tiểu Ngộ không thể uống nữa, nếu không chị hai của em ấy sẽ giận, mấy em cứ chơi đi, tôi uống thay em ấy."

Những người ở đây đều mới 17-18 tuổi, hơn một nửa còn chưa biết mùi vị yêu đương, bị lực chấn động từ người chị dâu Nhiễm Cấm này làm cho tỉnh rượu.

"Chị cậu thật là hạnh phúc nha! Biết tìm đâu ra một người bạn gái dịu dàng, chu đáo như vậy chứ!"

"Mình cũng muốn có chị dâu vậy nữa!"

"Được rồi, Margarita* của mình không cần thêm chanh đâu."

(*Margarita: là một món cocktail Mexico bao gồm rượu Tequila, rượu mùi cam, và nước cốt chanh thường được rải muối trên vành ly. Theo ngữ cảnh ở đây chắc ăn giấm chua nhiều quá rồi nên không cần thêm chanh nữa.)Ân Sủng Của Tạo Hoá - Chương 11
Đêm đó Trì Ngộ uống không ít rượu, hơi choáng váng, nhưng nhờ được trau dồi bởi nhiều năm uống trộm rượu nên đầu óc cô vẫn tỉnh táo.

Nhiễm Cấm thay cô uống ly rượu kia thì lại khác, mặt nàng nhanh chóng đỏ bừng, phản ứng cũng chậm hơn nhiều so với bình thường.

Lúc đó Trì Ngộ mới biết rằng người chị dâu ăn nói hùng hồn này căn bản không biết uống rượu, sợ nàng tiếp tục chắn rượu thay mình thì sẽ khó ăn nói với chị hai, lát sau Trì Ngộ rời khỏi trò chơi, chỉ ngồi một bên xem.

......

Hành động ngăn rượu của Nhiễm Cấm là một bước rất quan trọng trong quá trình khiến cho Trì Ngộ xem người ngoài này thành "Người trong nhà".

Xét cho cùng, đối xử tốt với một người không khó, nhưng thật sự quan tâm đến người thân của họ không phải là việc có thể dễ dàng giả vờ được.

Sự ấm áp lúc đó, vào giây phút này lại trở thành vũ khí Trì Ngộ dùng để công phá thành luỹ kiên cố của Nhiễm Cấm, trớ trêu thay.

Quả thật Trì Ngộ rất khổ sở, sự ướŧ áŧ trong đôi mắt cũng không có dấu hiệu giảm bớt, chỉ nói "Em nhớ chị hai quá" rồi gọi hai chai rượu, muốn Nhiễm Cấm uống cùng cô cũng coi như hợp tình hợp lý.

Trì Ngộ muốn chuốc say Nhiễm Cấm, cạy mở cái miệng đang đóng chặt của nàng.

Đây có thể là phương án khả thi trực tiếp và hiệu quả nhất trong lúc này.

Rượu được đưa lên, trong cả quá trình Nhiễm Cấm cũng không thể hiện cảm xúc gì nhiều, không từ chối cũng không đồng ý.

Trì Ngộ nói người phục vụ khui rượu, một mình uống trước hai ly.

Rượu thiêu đốt cổ họng cô, ùa vào tâm trí, ngược lại càng làm cô tỉnh táo hơn, nghĩ ra nhiều lý do hơn để thuyết phục Nhiễm Cấm uống rượu.

Nhưng ngoài dự đoán, Trì Ngộ còn chưa nói câu gì, chỉ dùng đôi mắt đỏ bừng nhìn Nhiễm Cấm, nói nhớ chị gái, muốn Nhiễm Cấm uống cùng cô.

Chỉ vậy thôi, Nhiễm Cấm lại giống như không có khả năng chối từ, chần chừ một lúc rồi uống cạn ly rượu trong tay.

- ------------------------------------------------------

Tác giả có chuyện muốn nói:

Nhiễm Cấm: Nhắm mắt cưng chiều chính là tôi.