Chương 32: - Là phạt yêu

"Đúng rồi quận chúa, hôm qua tại sao ngươi muốn khảo nghiệm ta a, còn phạt ta làm việc, không cho ta ăn cơm."

Ta vừa ăn, vừa hỏi. Luôn thấy hơi lưu tâm đối với chuyện này.

Quận chúa nào đó nghe xong hừ lạnh một tiếng.

"Ai kêu ngươi bỏ ta đi tìm cô nương khác."

Hả? Ban nãy chẳng phải còn bảo muốn biết ta có thể vì ngươi làm được tới đâu? Bây giờ ta đã chạy tới đây khổ cực tìm thuốc cho ngươi, ngươi ngược lại lại không vui, cũng quá thích thay đổi rồi a! Còn nói tìm cô nương gì đó... đơn giản chính là không có chứng cứ tìm đại một cái tội danh!

Ta bĩu môi. Lòng dạ nữ nhân, đúng là mò kim đáy bể.

Không đúng, ta cũng là nữ nhân a, liền đâu có vòng vo tam quốc như vậy.

"Với lại ngươi còn không biết xấu hổ mà nói."

Trong lúc ta đang oán thầm trong bụng, quận chúa đại nhân trước mặt hình như cũng vừa nghĩ ra điều gì, bắt đầu lật lại nợ cũ.

"Hôm qua ta vốn chuẩn bị rượu thức ăn đợi ngươi tới cùng ăn, kết quả ngươi lại chạy theo người khác."

Uây? Thì ra tối qua có đợi cơm ta? Xem như còn có chút lương tâm.

Ta lập tức tha thứ cho nàng, lấy lòng nói.

"Ta còn không phải vì nhân cơ hội, đâu phải chỉ biết nói suông."

Loại cảm giác tim đập nhanh bị bắt tại trận vi diệu này là chuyện gì xảy ra.

"Cuốn sách này ngươi vì Ngân San Lan chuẩn bị?"

Quận chúa không biết từ đâu móc ra tập thơ, huơ huơ trước mặt ta.

"Còn là một cuốn da^ʍ thơ."

"Khụ khụ! Quận chúa, ngươi lấy đồ đạc trong phòng ta từ lúc nào vậy!"

Mặt ta nóng lên, ném cái bánh ngọt liền đưa tay tới cướp, quận chúa lại nhanh chóng rụt tay trở về, còn một bên giảo hoạt lật ra.

"Ừm... còn làm dấu a, rất nghiêm túc nhỉ. Thì ra là Chân Tuấn... ngươi thích thơ hắn à?"

"Không phải ta thích, là Ngân San Lan thích."

Ta tức giận trả lời, ý thức được gì đó, liền hỏi.

"Quận chúa ngươi biết người này?"

"Có chút ấn tượng. Lúc trước hình như chính là cái tên bị Thanh nhi chặt chân."

Người trước mặt khép sách lại, tiện tay đặt lên bàn, sau đó động tác ưu nhã nâng chung trà.

"Bởi vì hắn nói với người bên ngoài, mấy bài thơ này đều là tưởng tượng ra dáng vẻ của ta mà viết."

Phụt! ! Thảo nào bị tiểu vương gia chặt chân a!

Thế nhưng lúc này, ta lại đột nhiên nhớ lại bài thơ tối qua ta đã ngâm, còn không khống chế được đưa dáng vẻ quận chúa vào.

Khép... khép mi cởi tà áo.... dâng thể thơm hương nhàn... A xấu hổ quá đi! Mau dừng lại đi, không muốn nhớ lại nữa......

"Ô? Ngươi đỏ mặt."

Quận chúa nhấp một ngụm trà, liền chống cằm nghiêng đầu nhìn ta, trên mặt hiện ra nét yêu mị câu người, giọng nói mềm mại cũng mị đi vài phần.

"Ngươi đang suy nghĩ chuyện gì, hả?"

"Không, không nghĩ gì hết."

Ta có chút chột dạ, muốn dời sang chỗ ngồi bên cạnh, lại bị nàng đè lại. Bàn tay ngọc ngà khẽ vuốt lên mặt ta.

"Đừng cử động."

"Quận chúa..."

Đôi mắt đẹp khẽ liếc nhìn ta, vờ như không vui.

"Cho Ngân tiểu thư sờ mặt được, cho ta thì không?"

Ta không dám lên tiếng, cả người cứng đờ bất động, để mặc nàng bưng mặt ta lên quan sát.

Dựa vào gần quá a. Ta cũng ngửi được hương thơm mát lạnh trên người quận chúa. Tiếng hít thở như có như không phất lên mặt, lành lạnh, ngưa ngứa. Chụm lại gần như vậy, cũng không nói lời nào, cứ thấy... hơi xấu hổ a.

Một lát sau, ta không nhịn được giương mắt nhìn nàng, lại nhìn thấy ánh mắt nàng có chút kỳ quái.

Quận chúa đang nhìn ta, nhưng hình như không giống đang nhìn ta, con ngươi hơi thất thần, ánh mắt hư vô không có điểm cố định.

"Tại sao ngươi không dịch dung nữa." Hồi lâu, nàng bỗng nhẹ giọng nói.

Ta lẩm bẩm.

"Chẳng phải ngươi nói sau này không cho ta mang mặt nạ nữa sao."

Nàng nghe xong cong môi, bóp bóp gương mặt ta.

"Đúng vậy, không mang mặt nạ, mang gương mặt dễ nhìn tươi cười này tới câu dẫn đại tiểu thư Dược trang."

"...."

Cũng biết lại trêu chọc ta, ta không có công lao cũng có khổ lao được không. Trong lòng liếc nhìn, trả lời.

"Còn không phải vì ngươi a."

"Vì ta?"

Quận chúa nhướng mi.

"..."

Cứ thấy ý nghĩa trong cuộc nói chuyện có hơi chút kỳ quái.

Ta lần nữa nghẹt thở, trong đầu rối bời. Né tránh tầm mắt nàng lên tiếng đáp lại.

"Ừm... ừ, đúng vậy."

Nụ cười trên gương mặt quận chúa sâu hơn.

"Có điều.... gương mặt này quá nhu mì rồi, làm ít đi khí khái nam nhi."

"Vậy, vậy sao?"

"Tới, bổn cung giúp ngươi vẽ lông mày."

Nàng phất tay áo đứng dậy, nhanh nhẹn tiến vào phòng.

"Nga."

Ta liếʍ sạch món điểm tâm còn dính trên tay, ngây ngẩn đuổi theo. Đến khi ngồi xuống ghế, bị quận chúa cúi người nâng mặt, ta mới có phản ứng, ủa mà, tại sao mình lại nghe lời quá vậy?

Hơn nữa... câu chuyện làm sao trở thành quỷ dị để quận chúa kẻ lông mày cho rồi? Mặc dù nói, bộ dạng nghiêm túc chuyên chú của quận chúa quả thật rất mãn nhãn... phi, liên quan gì chuyện này!

Ta trộm liếc nhìn người trước mặt, rốt cuộc phát hiện mấu chốt vấn đề. Quận chúa bây giờ với lúc trước hình như có chút không giống, ừm, gương mặt trở nên ôn nhu hơn! Lẽ nào do bệnh nặng, nên tính tình cũng hơi thay đổi theo? !

"Tốt lắm, được rồi."

Lúc này bút kẻ lông mày dời đi, đầu ngón tay hơi lạnh cũng rời theo.

Ta tỉnh hồn cầm gương lên soi, xém chút bị dọa sợ quăng cái gương đi.

"To quá vậy!"

Cái này cũng anh khí quá lố đi! Hay nên nói, quận chúa thật ra cơ bản không phải vẽ lông mày? !

"Quận chúa, Ngân San Lan hình như thích người mặt trắng tuấn tú lông mày thanh tú nhã nhặn mà!"

Ta nhắc nhở.

Quận chúa nào đó hơi thở nhẹ nhàng.

"Vậy hả, vậy thì làm sao."

"Như vậy sao ta còn đi câu dẫn nàng a."

"Ta có bảo ngươi đi câu dẫn vị tiểu thư kia à?" Nàng bỗng nhiên lạnh lùng nói.

Ta đứng ngây người. Vào lúc này bị đôi mắt thâm thúy của nàng nhìn chằm chằm, ta lại không nói được lời phản bác nào. Vì vậy không được tự nhiên đứng lên, muốn kéo ra chút khoảng cách, ai ngờ quận chúa lại cất con mẹ nó bước tiến về hướng ta, ánh mắt thâm trầm khóa chặt ta lại.

Uây, nàng dựa vào gần như vậy làm gì? Vẫn là nét mặt khó suy đoán ấy... ta bất giác lui ra sau, cho tới khi chạm lưng vào tường, lại không còn đường để trốn. Còn quận chúa cứ nhắm mắt bức bách tiến lên, một tay đặt lên tường cạnh gương mặt ta, cong môi nhìn ta.

—— Mặc dù vóc người ta cao hơn quận chúa, nhưng lúc này hoàn toàn bị chèn ép dưới khí thế của nàng, ánh mắt cũng không biết nên đặt ở đâu.

Bầu không khí gì đây a. Ta luống cuống nói.

"Quận..."

Quận chúa lập tức nắm cằm ta, đè thấp giọng lộ ra tà mị.

"Bổn cung cần ngươi đi câu dẫn người khác sao, hử?"

Quả là cường thế! Ta chớp mắt, trong nháy mắt khôn ngoan hiểu ra. Quận chúa khác thường nãy giờ, lẽ nào vì lòng tự ái hoàng thất quá cao của nàng, cho nên không thích người khác giúp nàng như vậy?

Nga... thì ra là vậy, ta không biết đã vô tình xúc phạm nghịch lân của nàng.

Nhưng lúc này, bị quận chúa giam giữ trong cánh tay, trái tim ta không biết xấu hổ còn gia tăng tốc độ. Tại sao... không khống chế được vậy a.

Tiếng quả tim ta đập thình thịch nhanh như vậy khẳng định là bị quận chúa nghe thấy, bằng không nàng cũng sẽ không đột nhiên câu khởi khóe miệng, cười.... mờ ám thế kia.

Ôi, thật muốn tìm cái khe mà chui xuống. Ta đây là đang bị đùa giỡn sao? !

"Được rồi, ngươi ra ngoài làm việc đi."

Lúc ta không còn chốn dung thân, người trước mặt lại lui người ra, sau đó nhàn nhạt nhả ra lời này.

Ra.ngoài.làm.việc? Ta không dám tin, người này áp ta lên tường bóp cằm ta đùa giỡn ta hại cả người ta không được bình thường một phen xong, lại còn như không có chuyện gì kêu ta ra ngoài làm việc?

Quận chúa ngươi đúng là đồ lưu manh mà!

"Đúng rồi."

Đi tới đầu bên kia nàng bỗng dừng lại, xoay người nhìn, giọng điệu ung dung.

"Mấy món điểm tâm ngươi vừa ăn, trong đó có bỏ bã đậu."

Cái gì! Ta trợn to hai mắt, như bị sét đánh.

"Gạt ngươi thôi, ta đã đổi rồi."

Nàng lại cong môi cười, ánh mắt ôn nhu mê người.

"Làm sao nỡ để ngươi chịu tội như vậy..."

Chẳng qua một giây sau, giọng điệu lại bỗng thay đổi, âm trầm nói.

"Tuy nhiên bổn cung vốn chính là muốn trừng phạt ngươi như vậy."

Quận chúa cơ bản không thay đổi trở thành ôn nhu, mà là trở nên càng xấu xa đáng sợ hơn trước!

"Tại sao lại phạt ta? !"

Ta cả giận.

"Đều tại ta không nhận ra ngươi?"

"Không phải."

"Vậy vì điều gì?"

Nàng từ từ thu hồi ý cười trên mặt, nhìn ta một cái rất sâu. Sau đó phất tay áo rời đi, chỉ nhẹ nhàng để lại một câu ——

"Ta muốn."

---- ---- ----

Đủ bá đạo mừ OvO. Ngày mai là ngày gì vại các bợn :3~

Mình dự định cố gắng để ngày mai có quà cho các bạn nè, các bạn có lời động viên nào để nói với mình hơm vại *cầm chổi quét mạng nhện*~