Chương 8: Thị uy phủ đầu

Chương 8: Thị uy phủ đầu

"Ngươi tên là Diệp Kết Mạn, phải không?". Mở miệng hỏi là Bùi phu nhân. Khuôn mặt người đàn bà kia tuy rằng đoan trang, nhưng lại có vẻ nghiêm nghị, thêm vài phần áp bách.

Tối hôm qua khi Diệp Kết Mạn nghe Kỷ Tây Vũ nói xong, đại khái cũng có chút lý giải, nghe vậy liền cúi cúi thân, đáp: "Vâng, phu nhân.".

Bùi phu nhân ngồi trên cao ánh mắt từ trên xuống dưới quan sát Diệp Kết Mạn một thân y phục thanh nhã. Lần đầu tiên nàng nhìn thấy dáng dấp của Diệp Kết Mạn, nữ nhân trước mắt bất quá chỉ chừng hai mươi tuổi, dung mạo có thể gọi là xinh đẹp, ở trong mắt nàng lại không thấy có bao nhiêu xuất sắc. Mà lúc này đối phương tóc đen đã bới cao lên, kết thành búi tóc của nữ nhân đã có chồng. Có lẽ là bởi vì tối hôm qua nghỉ ngơi không tốt, lúc này vành mắt hơi có chút sưng lên, sắc mặt cũng tái nhợt.

Bị quan sát hồi lâu. Tầm mắt Bùi phu làm Diệp Kết Mạn cảm giác không thoải mái, cả người cũng có chút không được tự nhiên. Thường ngày nàng cũng chưa bao giờ bước vào nhà nào rộng lớn thế này, hôm nay mới tới Bùi phủ, khó tránh khỏi ngực có chút bất an. Không cần suy nghĩ nhiều, Diệp Kết Mạn cũng biết Bùi gia không phải là nơi dễ chung đυ.ng. Đối với hôn sự quỷ dị tối hôm qua, khắp nơi đều u ám kỳ quái, đối với nàng càng không có gì an tâm.

"Dâng trà.". Bên này, Bùi phu nhân quan sát xong, mặt không thay đổi bỏ lại một câu.

"Dạ." Một người đàn bà có tuổi đứng cạnh Bùi phu nhân gật đầu, bưng trong tay hai chén trà liền đi tới trước người Diệp Kết Mạn, còn chưa chờ Diệp Kết Mạn phản ứng kịp, đã đưa qua, trầm giọng ở bên tai nàng nói: "Quỳ xuống.".

Nghe vậy, ngực Diệp Kết Mạn hơi có chút kinh hãi. Nàng há miệng, nghi vấn trong lòng đã vọt tới cổ họng, không nhịn được nghĩ muốn hỏi cuộc đại hôn này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Nhưng mà chạm đến ánh mắt lạnh như băng của Bùi phu nhân, cuối cùng vẫn nuốt xuống. Nàng hiểu rõ, tư thế đối phương như vậy, làm nàng chẳng khác nào cá nằm trên thớt. Mà Diệp Kết Mạn nàng bất quá chỉ là một nữ tử tầm thường, không tiền không thế, làm sao có khả năng chống đối Bùi gia? Nhưng mà nếu như cha mẹ biết mình bị gả cho một người chết, sợ rằng họ sẽ vô cùng khổ sở.

Bất quá chỉ sợ sệt được một chút, người đàn bà kia đã mặt không thay đổi thân thủ âm thầm đẩy lưng Diệp Kết Mạn một cái. Diệp Kết Mạn không kịp phòng bị, lảo đảo đi phía trước vài bước, nàng nhíu nhíu mày, liếc mắt nhìn thần sắc uy nghiêm của Bùi phu nhân cùng với Bùi lão gia một bên im lặng không cất tiếng, đáy mắt lướt qua một tia đấu tranh, cuối cũng vẫn là dưới ánh mắt của mọi người chậm rãi quỳ gối trước người của Bùi phu nhân, cúi đầu, hai tay dâng trà lên.

Bùi lão gia vừa cúi người muốn đón nhận, tay của Bùi phu nhân đã sớm lộ ra, làm bộ ngăn cản Bùi lão gia. Bùi lão gia nhìn Bùi phu nhân liếc mắt, ông ấy dừng một chút, cuối cùng thì thu tay về.

Những động tác này, Diệp Kết Mạn đang cúi đầu đương nhiên không nhìn thấy. Chỉ là trước người không có động tĩnh, làm lòng của nàng cũng dẫn chìm xuống. Vốn là da thịt mỏng manh, đầu gối quỳ trân mặt đất cứng rắng, thời gian một lúc lâu, rất nhanh thì có cảm giác đau nhức truyền lên. Hai tay đang cầm tách trà cũng vì thời gian dài giằng co có chút run rẩy. Nàng có thể cảm giác được trái phải hai bên đều có ánh mắt rơi vào trên người mình, mang theo tìm tòi nghiên cứu, đối với tình cảnh chật vật của nàng, tựa hồ cũng không có gì ngoài ý muốn. Diệp Kết Mạn không ngốc, đương nhiên nàng biết đây là chiêu mà Bùi phủ muốn thị uy với nàng. Nhưng mà những thứ này đối với nàng mà nói chẳng có ý nghĩa gì cả, nàng chỉ có thể cắn răng mà sống, chỉ mong có một cuộc sống an bình.

Cũng không biết quỳ như vậy qua bao lâu, Diệp Kết Mạn chỉ cảm thấy chân tê dại đến độ mất đi tri giác, tay cũng run rẫy sắp không nâng lên nổi, hầu như không cầm nổi chén trà kia. Không khí gượng gạo, bỗng nhiên vang lên một thanh âm ôn nhuận của nam tử, phá vỡ cục diện bế tắc, thay Diệp Kết Mạn giải vây nói: "Cha, trà sắp nguội rồi.".

Bùi lão gia nghe vậy, nghiêng đầu nhìn về phía Bùi phu nhân, khi nhìn thấy đối phương chỉ nhìn về phía Bùi Nghiêu Viễn liếc mắt, không nói gì. Ông ấy bất đắc dĩ lắc đầu, thân thủ nhận lấy chén nước trà của người trước mắt.

"Ở đó thất thần làm gì, còn không mau mở miệng mời.". Người đàn bà khi nảy mở miệng thúc giục.

Thân thể Diệp Kết Mạn chấn động, câu nói kia vòng quanh cổ họng, sau đó khó khăn phát ra từ kẻ răng: "Cha, mời uống trà.".

Dứt lời, trên tay nhất thời nhẹ một chút. Chờ Bùi lão gia uống xong, một lần nữa Diệp Kết Mạn cầm chén trà khác.

Diệp Kết Mạn lần thứ hai nghiêng người chuyển hướng Bùi phu nhân, giơ chén trà nói thật nhỏ: "Mẹ, mời uống trà.".

Trước người cũng một trận trầm mặc.

Diệp Kết Mạn chỉ cảm thấy sau lưng của mình dán một tầng mồ hôi mỏng, bị gió thổi qua, lạnh lẽo, khó nhịn vô cùng. Tay cầm chén trà cũng khó tránh khỏi xuất mồ hôi lạnh, ẩm ướt, sắp cầm không vững đổ ra ngoài. Trước mắt, Bùi phu nhân lại chậm rãi mở miệng, trong thanh âm không nghe ra tâm tình gì, "Đối với Bùi gia, ngươi hiểu bao nhiêu?".

Diệp Kết Mạn trầm mặc trong chốc lát, như trước vẫn duy trì tư thế khom người, lắc đầu.

"Vậy ngươi có biết, quy tắc của Bùi gia?".

Diệp Kết Mạn dừng một chút, cắn môi lại lắc đầu.

Bùi phu nhân thấy thế, quay đầu nhìn phía người đàn bà bên cạnh, phân phó nói: "A Châu, nói cho nàng nghe đi.".

"Dạ, phu nhân.". Người đàn bà bên cạnh cung kính trả lời, bà ta cúi đầu nhìn Diệp Kết Mạn quỳ trên mặt đất, mở miệng nói: "Bùi gia trăm năm, gia quy có rất nhiều, con cháu từ xưa đến nay đều phải ghi nhớ. Thứ nhất, tôn kính tổ tiên, gia đình hòa thuận, không được vì danh lợi mà làm mất đi tôn nghiêm gia tộc. Thứ hai, sửa sang từ đường, thờ cúng người đã khuất, không được sơ sót, làm trái lời vi huấn của tổ tiên. Thứ ba, học tập lễ giáo, tiền bạc rõ ràng, không được kiêu căng ngạo mạn, keo kiệt bủn xỉn, làm xấu danh dự gia đình. Thứ tư, giàu không được kiêu, nghèo không được nản, không được ỷ lại người khác. Thứ năm...".

Giọng nhắc nhở không chút gián đoạn, Bùi Nghiêu Viễn ngồi ở một bên, mặt không hề kiên nhẫn.

Nữ tử quỳ trên mặt đất, thân hình gầy yếu, một trận gió liền có thể quật ngã. Lúc này tóc mai đã bị mồ hôi thấm ướt, theo đường viền gương mặt một đường chảy xuống, thấm ướt áo. Người vẫn phải duy trì tư thế dâng trà, lúc này thân thể có chút run rẩy, dường như lá rụng trong gió, lung lay sắp đổ. Vốn là nữ tử yếu đuối, hôm qua gặp chuyện như vậy cũng đã lo lắng hãi hùng một đêm, sáng nay lại phải tiếp nhận bị làm khó dễ như vậy.

Nhưng mà lúc này dì Châu đang đọc nội quy gia tộc, hắn cũng không tiện cắt đứt, bằng không chọc giận mẹ, sợ là trái lại không giúp được gì. Lần này hắn sớm bị gọi tới gọi lui nhiều lần, vì chuyện gì thì trong lòng Bùi Nghiêu Viễn cũng rõ vài phần.

Tính tình của mẫu thân mình ra sao, hắn là người minh bạch nhất. Đối với chuyện mấy ngày trước Húc đệ đột nhiên đề cập đồng ý cưới vợ, tất cả mọi người đều rất kinh ngạc. Nhưng mà Bùi Nghiêu Viễn biết, mẹ hắn không bao giờ thích nữ nhân mà Húc đệ lựa chọn. Bùi gia danh tiếng vang xa, chuyện đại hôn luôn luôn phải được coi trọng đạo lý 'môn đăng hộ đối', hôm nay cưới một nữ tử tầm thường về nhà, nếu như bị truyền ra ngoài cũng không dễ nghe gì. Nhưng mà ngại vì tình huống của Húc đệ đặc thù, cho nên mẹ mới không phản đối, vội vã cho diễn ra hôn sự này, dù đồng ý nhưng mà trong lòng bà ấy cũng rốt cuộc vẫn tồn tại oán khí. Huống hồ vô luận như thế nào cũng không nghĩ tới, nửa đường thì Húc đệ lại xảy ra chuyện, khó bảo toàn ý nghĩ mẹ sẽ không cho rằng là do tân nương khắc chết hắn. Cứ như vậy, nữ tử tên Diệp Kết Mạn trước mặt thực sự hết sức đáng thương. Nếu như Húc đệ còn sống, còn có thể giúp đỡ nàng, hiện tại tình huống như vậy, người khác cũng không tiện nhúng tay.

Nghĩ như thế, Bùi Nghiêu Viễn không khỏi thở dài.

Thời gian trôi qua thật chậm, trong phòng, chỉ có tiếng dì Châu đang đọc thầm gia quy vang vọng. Diệp Kết Mạn chỉ cảm thấy trước mắt từng đợt tối sầm. Mấy ngày nay nàng vốn cũng không có nghỉ ngơi tốt, hơn nữa tối hôm qua bị Kỷ Tây Vũ làm cho hoảng sợ đến không yên, cả đêm chịu rét lạnh, toàn thân đã sớm khó chịu. Mồ hôi trán chảy xuống, có một chút tích vào trong ánh mắt, chua xót làm nàng phải nhắm mắt lại, âm thầm hít một hơi thật sâu, nỗ lực để cho mình bảo trì thanh tỉnh.

"... Đã là người của gia tộc này, không cho phép con cháu làm nhục tổ tông, chung tay thờ cúng tổ tiên phát huy danh tiếng, gia phong thuần khiết không được vấy bẩn. Gặp chuyện khó khăn phải biết nghiêm túc học tập, hành xử cẩn trọng.". Cũng không biết đọc như vậy qua bao lâu, thanh âm dì Châu rốt cục ngừng lại, một lần nữa lui sang một bên, thẳng lưng đứng bên cạnh Bùi phu nhân.

Tầm mắt Bùi phu nhân nhìn phía Diệp Kết Mạn, chậm rãi mở miệng nói: "Nội quy gia tộc, tất cả đều phải nhớ kỹ?".

Nghe được đối phương lên tiếng, đáy lòng Diệp Kết Mạn thở phào một cái, đáp: "Vâng.".

Như vậy chờ trong giây lát, đĩa trà trên tay nhẹ một chút, Bùi phu nhân đưa tay cầm lấy chén trà, cúi đầu nhấp một miếng, lại thả trở lại. Thấy thế, dì Châu thân thủ tiếp nhận đĩa trà trên tay Diệp Kết Mạn, lúc này Diệp Kết Mạn mới có thể thả tay xuống, chỉ là hai tay mất hết lực run rẫy lợi hại, cả người xụi lơ. Nàng khó khăn chống đỡ, chao đảo nỗ lực đứng lên. Cảm giác đau đớn từ đầu gối truyền tới, trán Diệp Kết Mạn lại xuất mồ hôi, đáy mắt hiện lên sự nhẫn nại.

Mắt Bùi phu nhân lạnh nhạt nhìn Diệp Kết Mạn, cũng không lên tiếng, cũng không có cho người tiến lên đỡ nàng. Dưới ánh mắt của mọi người, Diệp Kết Mạn rốt cục khó khăn chậm rãi đứng thẳng người, giữa chân mày là sự kiên cường, nàng bình ổn thân thể, miễn cưỡng đứng thẳng.

"A Châu, giới thiệu những người ở đây cho nàng đi.". Bùi phu nhân liếc mắt Diệp Kết Mạn, mặt không chút thay đổi nói.

Dì Châu đứng một bên gật đầu, lại đổi một chén trà nóng khác, bưng đi tới cạnh Diệp Kết Mạn, nghiêm nghị nói: "Hôm nay ở trong phòng, đều là những thành viên quan trọng của Bùi gia. Hôm nay ngươi đã được gả vào Bùi gia, thì phải tuân thủ quy tắc của Bùi gia. Bùi gia là gia đình thế gia vọng tộc, ngươi cần hiểu cấp bậc cao thấp, tam tòng tứ đức, lễ nghĩa liêm sỉ, đều phải nhớ kỹ.". Nói xong, dì Châu đi tới nam tử đầu tiên ngồi phía tay phải, nhìn Diệp Kết Mạn nói: "Vị này chính là Bùi gia Đại thiếu gia, Bùi Nghiêu Duẫn. Bên cạnh là đại Thiếu phu nhân.".

Diệp Kết Mạn kéo bước chân chật vật bước đi tới trước người Bùi Nghiêu Duẫn, tiếp nhận chén trà dì Châu đưa tới, cúi người nói: "Đại ca, đại tẩu... mời uống trà.".

Hai người nhìn Diệp Kết Mạn liếc mắt, cũng không có trả lời nàng, sau đó cầm lấy cái chén uống một ngụm.

"Đây là Bùi gia Nhị tiểu thư, Bùi Mộc Yên.".

"Nhị tỷ, mời uống trà.".

Dì Châu đi tới trước mặt Bùi Nghiêu Viễn: "Vị này chính là Bùi gia Tam thiếu gia, Bùi Nghiêu Viễn.".

"Tam ca, mời uống trà.".

Bùi Nghiêu Viễn thân thủ tiếp nhận chén nước trà, nhấp một miếng, ánh mắt đảo qua nữ tử dịu dàng cúi đầu trước mắt, ngực có chút thông cảm. Trên mặt đối phương lúc này mất hết huyết sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng, lông mi run lợi hại, nhìn ra được hết sức gian nan, trên môi có dấu răng trắng bệch, nói vậy có lẽ nàng ta đang nhẫn nại đau đớn. Bất quá khi nhìn thấy Diệp Kết Mạn từ đầu tới cuối chưa từng hiện ra dáng vẻ yếu ớt, cũng làm cho Bùi Nghiêu Viễn sinh một chút hảo cảm.

...

Chờ cho đến khi kính trà qua hết một vòng, dì Châu lại mang Diệp Kết Mạn đến vị trí bên tay trái.

"Vị này chính là cháu họ của phu nhân, Bùi Chi Bình.".

Nghe được giới thiệu, ngực Diệp Kết Mạn chấn động, nàng hơi giương mắt, thì nhìn thấy nam tử trước mắt một thân cẩm y hoa lệ, khóe môi mỉm cười lộ rõ độ cong, vẻ mặt sâu xa quan sát nàng. Nghĩ đến chuyện tối hôm qua Kỷ Tây Vũ đề cập, trong lòng Diệp Kết Mạn bỗng nhiên nổi lên nhất chút bất an.

Chỉ thấy Bùi Chi Bình nhìn chén trà trong tay Diệp Kết Mạn liếc mắt, hơi cúi thân thể đi đón lấy, vừa lúc cản tầm mắt của dì Châu và Bùi phu nhân. Cũng không biết vô tình hay là cố ý, tay hắn lướt qua bàn tay đang bưng trà của Diệp Kết Mạn, làm tay nàng run lên, nước trà nhất thời lắc lư. Trà nóng trong chén tràn ra, nóng đến nổi làm cho tay Diệp Kết Mạn vốn không còn khí lực nhất thời buông lỏng.

"Lạch cạch.".

Chỉ nghe tiếng đồ sứ vỡ tan thanh thúy vang lên trong phòng, đồng tử Diệp Kết Mạn co rút một cái, trước mắt Bùi Chi Bình đã cấp tốc đứng lên, thân thủ kéo lấy bàn tay phải bỏng đỏ của nàng, trong miệng kinh hô: "Biểu tẩu cũng quá bất cẩn, có bị bỏng không?".

Lời này nghe vào trong tai Diệp Kết Mạn, khó tránh khỏi có cảm giác đối phương đang cố ý. Nàng vội vàng rút tay của mình về, cúi xuống, đồng thời lắc đầu đáp: "Ta không sao.".

"Không có việc gì thì tốt rồi.". Bùi Chi Bình ngược lại cũng không ngại, nhìn Diệp Kết Mạn cười cười, sau đó mới một lần nữa ngồi xuống, con mắt mang thâm ý nhìn nàng liếc mắt, chậm rãi nói: "Lần sau Biểu tẩu cần phải chú ý một chút.".

Dưới ánh mắt của đối phương, Diệp Kết Mạn có chút khó chịu, nhưng chỉ cúi đầu 'vâng' một tiếng.

Bên này nói vừa dứt, giọng hừ lạnh đã vang lên: "Chuyện mời trà đơn giản như thế cũng làm không được. Làm con dâu của Bùi gia, chẳng lẽ khó lắm sao?".

Diệp Kết Mạn nhíu mày, rất nhanh xoay người lại mặt hướng Bùi phu nhân, sắc mặt bình tĩnh, khi mở miệng thái độ ôn hòa nói: "Xin lỗi, là ta sơ ý.". Nàng không muốn sinh sự thêm nữa, chỉ muốn cuộc sống tương lai bằng phẳng không phiền phức. Nhẫn nhịn một lúc để gió êm sóng lặng, nàng biết để Bùi phu nhân thấy chính mình không có ý đồ phản kháng, mới có thể làm cho đối phương triệt để yên lòng. Bằng không sau này, xui xẻo chỉ có mình nhận lấy.

"Mẹ, thời gian không còn sớm, người cũng nên dùng thuốc.". Nói chuyện là Bùi Nghiêu Viễn, hắn nhìn liếc mắt Bùi Chi Bình, vừa vặn chạm với tầm mắt của đối phương ở một chỗ, cực nhanh nhíu nhíu mày, lập tức nhìn phía Bùi phu nhân nhắc nhở.

Diệp Kết Mạn nghe được thanh âm của đối phương, cảm kích nhìn phía Bùi Nghiêu Viễn. Nhìn nam tử kia sắc mặt ôn nhuận, nàng nhẹ nhàng gật đầu, cũng lộ ra chút ý cười, rốt cuộc cảm tạ đối phương lần thứ hai giải vây cho mình.

"Đúng vậy, mẹ, thân thể quan trọng hơn.". Lúc này, Bùi Nghiêu Viễn ngồi bên cạnh Bùi Mộc Yên cũng ôn nhu phụ họa.

Bùi phu nhân nghe vậy, trầm mặc một lát, sau đó gật đầu đáp ứng: "Cũng được. Hôm nay kết thúc ở đây.". Dừng một chút, lại nhìn Diệp Kết Mạn lạnh lùng nói: "Ta biết trong lòng ngươi chứa nhiều nghi vấn, nhưng ngươi đã bái đường thành thân, thì chính là thê tử của Húc nhi. Sống, là người của Bùi Nghiêu Húc, chết, là ma của Bùi Nghiêu Húc.".

Dứt lời, cũng không quản Diệp Kết Mạn có phản ứng gì, chỉ giơ tay lên một cái. Dì Châu một bên cúi người đỡ Bùi phu nhân đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài cửa.

Diệp Kết Mạn nhìn theo đối phương đi đến cửa, đang muốn thở phào thì bước chân Bùi phu nhân đột nhiên dừng lại, bà ta quay đầu, uy nghiêm nhìn phía nàng. Diệp Kết Mạn căng thẳng, nàng lại cúi đầu, bên tai rơi xuống thanh âm không chút cảm tình của đối phương: "Đợi lát nữa trở về, chép một trăm lần nội quy gia tộc cho ta. Ngày mai trước khi tới, ta muốn nhìn thấy.".

Nói xong, quay người lại, tiếp tục đi ra ngoài, chỉ chừa một bóng lưng thẳng tắp trong nắng sớm.